Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 72: Bừng tỉnh
Vì muốn nấu thêm món canh huyết heo đậu hũ, Chúc Lê quyết định lười biếng một chút, không vào rừng tìm nấm nữa mà chỉ cùng Giang Yển đi hái ít rau dại quanh nhà.
Dạo gần đây theo Trình Phong học được chút kiến thức về dinh dưỡng, biết tầm quan trọng của việc kết hợp món chay món mặn, nên cậu rất hào hứng, bữa nào cũng phải có chút rau xanh mới chịu.
“Lúc nào về, chúng ta hái thêm ít rau dại và nấm rừng tặng cho thầy nữa nhé.” Chúc Lê có mẹ rồi nhưng vẫn không quên sư phụ, vừa hái rau vừa nói.
Tuy người dân trong thôn đã ngán tận cổ mấy loại rau dại này, nhưng ở chỗ Giang Yển lại là của hiếm, thi thoảng đổi món cũng thấy ngon miệng lắm.
Nếu em hái thêm ít thảo dược rừng mang về cho ổng, chắc ổng sướng phát điên mất. Giang Yển thầm nghĩ trong lòng, nhưng tuyệt nhiên không có ý định nói cho Chúc Lê biết.
Ông chú già đó giờ đã chiếm dụng A Lê cả ngày rồi. Nếu để chú ta biết số thảo dược quý hiếm trước kia hắn mang đến là do A Lê hái, khéo sau này ngày nào chú ấy cũng bắt A Lê lên núi hái thuốc mất.
Tính A Lê vốn hiền lành, chắc chắn sẽ không từ chối. Đến lúc đó cậu lại phải vất vả chạy đi chạy lại vì ông già đó, hắn không vui chút nào.
Lúc này Trình Phong vẫn chưa hay biết, chỉ vì lòng dạ hẹp hòi của ai đó mà mình đã bỏ lỡ biết bao thảo dược hoang dã cực phẩm…
Mùa này rau dại mọc rất nhiều. Hơn nữa đời sống dân làng giờ đã khấm khá lên, ít ai còn phải đi đào rau dại ăn qua ngày. Chúc Lê chỉ loay hoay một lát đã đầy một giỏ, bèn gọi Giang Yển ra về.
Tân Tiểu Thụ đang đứng chờ ở cổng, từ xa thấy hai người về liền hớn hở vẫy tay: “Lê ca nhi!”
“…” Bước chân Chúc Lê khựng lại. Cậu đi tới, có chút chột dạ hỏi: “Sao ngươi lại ở đây?”
“Ca ca ta bảo ngươi về rồi, ta không đến thăm sao được!” Tân Tiểu Thụ thấy Giang Yển đứng bên cạnh cũng không tỏ vẻ gì lạ lẫm, chống nạnh nói với vẻ đầy lý lẽ: “Ngươi đi bao lâu nay không về, có phải quên ta luôn rồi không?!”
“… Quên ai chứ quên sao được ngươi.” Chúc Lê đảo mắt, mở cổng cho Tân Tiểu Thụ vào nhà.
Tân Tiểu Thụ lon ton chạy theo sau Chúc Lê, chen Giang Yển xuống phía sau, còn làm mặt quỷ với Chúc Lê hỏi: “Ai đây thế? Sao không giới thiệu cho ta biết với?”
Biết rồi còn hỏi. Chúc Lê lườm Tân Tiểu Thụ một cái, đáp giọng khô khốc: “Đây là Giang Yển ca ca của ta, hồi trước ngươi đã gặp rồi đấy. Ca, đây là Tân Tiểu Thụ, chính là cái cậu nhóc hay khóc nhè ngày xưa ấy.”
“…” Tân Tiểu Thụ đang làm bộ làm tịch, nghe câu này lập tức xù lông: “Ta hay khóc nhè lúc nào? Cũng không có thò lò mũi xanh đâu nhé!”
Kể cả có thì mình cũng phải chạy về nhà mới khóc! Hơn nữa mình khóc cũng là tại tên này chọc tức quá thôi, chứ bình thường cũng đâu có mít ướt!
Giang Yển: “…” Xem ra mấy năm qua A Lê cũng kết được bạn tốt đấy chứ.
“Tiểu Thụ đến chơi đấy à? Vừa hay ở lại ăn cơm luôn đi.” Lý Nguyệt Lan đang lúi húi trong bếp, nghe tiếng động liền đi ra, thấy bạn thân của con trai thì niềm nở mời ở lại.
“Dạ thôi dì Lý, ta không ăn đâu, lát nữa ta về. Ta chỉ sang tìm Lê ca nhi nói chuyện chút thôi.”
Tân Tiểu Thụ nói xong liền quay lưng về phía Giang Yển, nháy mắt liên tục với Chúc Lê.
Ta muốn nói chuyện riêng với ngươi, mau tìm cách đuổi người đi đi.
“…” Chúc Lê nhìn hai mắt thằng bạn nháy đến sắp chuột rút, đen mặt quay sang Giang Yển: “Ca ca, em với Tiểu Thụ sang nhà anh trai cậu ấy xin ít tỏi, anh giúp em rửa mớ rau dại này nhé.”
Vừa hay cậu cũng muốn cảnh cáo cái miệng rộng của tên này một chút, kẻo cậu ta lại nói năng linh tinh!
“… Được.”
Đây là cố ý muốn đuổi mình đi sao? A Lê từ khi nào lại có bí mật với mình?
Giang Yển nhìn bóng lưng hai người thân mật rời đi, ánh mắt tối sầm lại. A Lê chỉ hỏi hắn có định cầu hôn với dì Lý không, chứ chưa từng hứa là sẽ đồng ý.
Em ấy thực sự nguyện ý sao? Hay chỉ vì không muốn làm tổn thương hắn…
Mười năm là khoảng thời gian quá dài. Hắn chỉ có mình A Lê là bạn, là người hắn để tâm nhất. Nhưng A Lê lại có rất nhiều người để quan tâm. Nỗi nhớ của A Lê là thật, nhưng nỗi nhớ vô hình sao sánh được với những người đang hiện diện sờ sờ ngay trước mắt.
Giang Yển lặng lẽ rửa xong rau dại, đi đến bên cạnh Lý Nguyệt Lan, chủ động đề nghị: “Dì Lý, để con giúp dì một tay.”
“Không cần đâu, một mình dì làm được rồi.” Lý Nguyệt Lan cười xua tay. Chỉ có ba người ăn, loáng cái là xong ngay ấy mà.
Giang Yển thuận thế đặt rau dại xuống nhưng không vội đi ngay. Hắn rất có mắt nhìn, nhanh tay đưa đĩa cho Lý Nguyệt Lan, thuận miệng nói bâng quơ: “A Lê với cậu Tân Tiểu Thụ nhà bên quan hệ tốt thật, xem ra mấy năm nay hai người chơi với nhau cũng thân…”
Lý Nguyệt Lan vừa xào rau vừa cười đáp: “Đúng thế, tính tình Tiểu Thụ tốt lắm, lại hợp với A Lê. Hai đứa lớn lên cùng nhau nên tình cảm tự nhiên khăng khít.”
Giang Yển: “Hóa ra là vậy…”
Tính ra thời gian hắn và A Lê ở bên nhau cộng lại chưa đến một năm, còn Tân Tiểu Thụ và A Lê đã gắn bó suốt mười năm ròng.
Lý Nguyệt Lan không biết suy nghĩ trong lòng Giang Yển, tiếp tục cười nói: “Hôm Tiểu Thụ thành thân, A Lê còn đặc biệt đến thêm của hồi môn cho nó đấy.”
Không biết bao giờ nàng mới được nhìn thấy tiểu ca nhi nhà mình xuất giá đây. Tiếc là con trai nàng quá có chủ kiến, nàng làm mẹ cũng chẳng quyết định thay được.
Nghĩ đến đây, Lý Nguyệt Lan hơi buồn lòng thở dài. Giang Yển nghe xong lại ngẩn người, buột miệng hỏi: “Tân Tiểu Thụ đã thành thân rồi ạ?”
Cũng phải, ở thời hiện đại bọn họ tuổi này còn quá trẻ, có khi vẫn đang đi học. Nhưng ở thời cổ đại, tuổi này lập gia đình là chuyện hết sức bình thường.
“Ừ, nó gả cho nhà họ Đan ở đầu thôn, vừa hay cũng gần nhà mẹ đẻ nên có thể thường xuyên về thăm.” Lý Nguyệt Lan cảm thán. Giá mà tiểu ca nhi nhà nàng cũng gả được vào nhà nào gần gần, lại đối tốt với nó thì nàng mãn nguyện rồi.
Tất nhiên, nếu Lê ca nhi thích kén rể về nhà cũng được.
“…”
Giang Yển khẽ nhíu mày. Nhớ lại cảnh tượng Tân Tiểu Thụ vừa rồi ngang nhiên lôi kéo A Lê, hắn rốt cuộc cũng nhận ra mình dường như đã nhầm lẫn ở chỗ nào đó.
Đúng rồi, người cậu ruột cặn bã của A Lê hình như cũng cưới một nam tử làm vợ. Còn cả thôn Giang Hạ này nữa, cũng có rất nhiều nhà cưới phu lang là nam giới. Thế giới này… hình như có điểm gì đó khác biệt so với thế giới của hắn…
**
“Lê ca nhi, khai mau! Có phải mấy ngày nay ngươi ở cùng tên Giang Yển ca ca kia không?” Tân Tiểu Thụ vừa kéo Chúc Lê ra khỏi cửa đã không kìm được máu bà tám.
“… Ta bị thương, là Giang Yển ca ca cứu ta.” Chúc Lê lảng tránh trọng điểm, sau đó đỏ mặt thì thầm dặn dò Tân Tiểu Thụ: “Cấm ngươi nói linh tinh trước mặt Giang Yển ca ca đấy nhé! Không được bảo là ta lâu nay không thành thân là để đợi anh ấy đâu. Trước kia ta thực sự chỉ là chưa muốn thành thân thôi!”
“Hiểu rồi, trước kia chưa muốn thành thân, gặp Giang công tử xong thì muốn chứ gì.” Tân Tiểu Thụ gật gù ra vẻ hiểu biết.
Chúc Lê: “…” Rất muốn đấm cho nó một cái, nhưng lại không cãi được câu nào…
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 72: Bừng tỉnh
10.0/10 từ 30 lượt.
