Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 55: Là loại thích nào?


Khi Tần lão gia tử qua đời, Tần Văn Ngạn đã không còn nhỏ nữa. Một thiếu niên mười lăm tuổi đủ để ghi nhớ rất nhiều chuyện.


Gã nhớ rõ lúc đó gã mới được đón từ trại huấn luyện trở về không lâu. Những ngày tháng ở trại huấn luyện thực sự quá khổ cực, nên gã rất sợ bị tống đi lần nữa. Vì thế mà gã an phận được một thời gian dài, ngay cả Tần Văn Thành rủ đi chơi gã cũng không dám đi.


Rồi một ngày nọ, khi đang ở trong phòng, gã nghe thấy dưới lầu vọng lên tiếng cãi vã, trong đó có cả giọng của cha gã.


Lo lắng có chuyện gì xảy ra, gã chạy ra xem thì thấy bác cả và cha gã mỗi người cầm một tập văn kiện đang lớn tiếng với ông nội ở ngay cầu thang. Họ chất vấn tại sao ông lại giao công ty cho giám đốc chuyên nghiệp quản lý, bọn họ là con trai ruột của ông, công ty lẽ ra phải thuộc về bọn họ mới đúng.


Ông nội không đồng ý, bác cả và cha liền nổi giận đùng đùng, dọa sẽ gọi luật sư tới, còn ép ông nội phải sửa di chúc ngay tại chỗ. Bác cả còn nói ông nội đáng lẽ phải giao công ty cho bọn họ từ sớm rồi, giờ già cả lẩm cẩm, đầu óc không minh mẫn nên mới làm ra lắm chuyện hồ đồ như vậy.


Sau đó… sau đó thì ông nội ôm ngực ngã xuống.


Tần Văn Ngạn sợ hãi nhìn Giang Yển, hắn dường như thấu rõ mọi chuyện. Gã không kìm được lùi lại một bước, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra trấn tĩnh: “Mày nói bậy bạ gì đó? Tao không biết gì hết.”



Ông nội lớn tuổi rồi, vốn dĩ đã có bệnh tim, đột nhiên phát bệnh thì trách ai được? Chẳng liên quan gì đến cha gã cả, là do sức khỏe ông nội không tốt mà thôi. Dựa vào cái gì mà Giang Yển lại làm ra vẻ như chính bọn họ đã hại chết ông nội chứ? Bọn gã có làm gì đâu, ít nhất thì gã cũng chẳng làm gì cả!


Giang Yển cũng không định ép Tần Văn Ngạn phải thừa nhận điều gì. Khoảnh khắc bác sĩ tuyên bố ông ngoại qua đời do không được cấp cứu kịp thời, tất cả những người có mặt ở đó, không một ai thoát được, đều là tội nhân.


Huống hồ, hắn chẳng cần làm gì cả. Hắn chỉ giúp bọn họ đạt được thứ mà bọn họ khao khát nhất, là do chính bản thân họ không có bản lĩnh giữ lấy mà thôi.


“Là chính các người muốn có công ty, cầu được ước thấy, tôi không nợ các người.” Giang Yển đứng thẳng người, mặt không cảm xúc nhìn Tần Văn Ngạn, nhàn nhạt nói: “Đi thong thả, không tiễn.”


“…”


Tần Văn Ngạn nhìn Giang Yển như nhìn thấy một con quái vật đáng sợ. Gã thở hổn hển, hoảng loạn quay đầu bỏ chạy xuống núi.


Là Giang Yển! Nó biết hết tất cả, nó vẫn luôn đùa giỡn bọn họ trong lòng bàn tay! Chính nó đã hại bọn họ ra nông nỗi này! Gã phải về nói cho bố mẹ biết, nói cho Tần Văn Thành biết…


Không, không thể nói cho Tần Văn Thành! Tên điên đó đã thua sạch tiền, sẽ không nghe bất cứ lời giải thích nào đâu.



Gã phải rời khỏi đây, phải rời khỏi Hải Thành! Gã nhớ mẹ gã còn giấu một ít trang sức, đem bán đi rồi tìm một thành phố nhỏ hẻo lánh nào đó, gã vẫn có thể sống rất tốt.


Đúng, cứ làm như vậy đi. Tần Văn Thành là kẻ điên, Giang Yển cũng là kẻ điên, gã mới không thèm dây dưa với lũ điên này!


“Biểu ca!”


Ổ Ngọc Tử trố mắt đứng nhìn, trơ mắt nhìn ông anh họ vứt mình lại một mình rồi chạy mất dạng.


Đã bảo là đến giới thiệu đối tượng cho y cơ mà? Cái gã này bị làm sao vậy? Vừa nãy không vào được nhà thì chửi đổng, sau đó bị đánh một trận cũng không thèm đòi lại công đạo, giờ thì chạy bán sống bán chết như gặp ma, thần kinh à?


Liên tưởng đến câu nói vừa rồi của Giang Yển, Ổ Ngọc Tử rùng mình ớn lạnh. Chẳng lẽ cái chết của Tần lão gia tử thực sự có liên quan đến gia đình anh họ? Thế thì đúng là mất hết tính người rồi.


Đang nghĩ ngợi lung tung, Ổ Ngọc Tử bỗng thấy Giang Yển dời ánh mắt sang mình… y lập tức run bắn, ngượng ngùng mở lời: “Có thể phiền tài xế nhà anh đưa tôi một đoạn được không? Ở đây… khó bắt xe quá…”


Nghe lời cô mẫu, y cứ tưởng hôm nay đi theo anh họ đến “câu cá lớn” nên đặc biệt chải chuốt, chân đi một đôi giày da có miếng lót tăng chiều cao. Nếu bây giờ bắt y đi bộ xuống núi giống anh họ thì gót chân chắc tróc da luôn mất.



Còn về chuyện làm đối tượng của Giang Yển… Y trở về nhất định phải bảo bố mẹ tránh xa gia đình bà cô kỳ quặc này ra. Nhìn quan hệ như nước với lửa thế kia mà còn dám giới thiệu y cho Giang Yển, đây đâu phải xem mắt, rõ ràng là đưa y đi “hòa thân” chịu chết mà.


Quan trọng là Giang Yển rõ ràng chẳng thèm để ý đến y… Y thậm chí còn nghi ngờ tên này có phải gay thật không nữa!


Chưa nói cái khác, chỉ riêng nhan sắc thì y cũng thuộc hàng cực phẩm trong giới gay, thế mà tên kia chỉ liếc một cái rồi nắm tay cái người vừa đánh anh họ đi thẳng vào nhà, chẳng thèm nói với y nửa lời!


Đệch! Y trêu ai chọc ai chứ?


**


“Ca ca.”


Nhận ra Giang Yển không vui, Chúc Lê cẩn thận nắm lấy tay anh, nhỏ giọng nói: “Anh đừng giận, tay em khỏi rồi mà, không sao đâu.”


“Tên kia xấu xa quá, hắn mắng anh, em ghét hắn!” Chúc Lê tức giận phồng má. Nghĩ đến những năm tháng mình vắng mặt, Giang Yển ca ca tốt đẹp như vậy mà luôn bị bắt nạt, cậu không kìm được ôm chầm lấy anh, vừa tủi thân vừa đau lòng nói:



Bước chân Giang Yển khựng lại. Anh cúi đầu nhìn mái tóc xù bông, bóng râm che khuất nửa khuôn mặt khiến người ta không rõ biểu cảm, chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp khàn khàn: “Có rất nhiều, rất nhiều người đều nói anh như vậy, em tính làm sao?”


“Em…”


Chúc Lê định nói sẽ đánh cho bọn họ một trận, nhưng nghĩ đến thân hình nhỏ bé của mình, vừa nãy đánh một tên đầu óc có vấn đề thôi mà cũng tốn bao nhiêu sức lực, có lẽ cậu không thể nào đánh hết tất cả những kẻ khốn kiếp dám bắt nạt Giang Yển ca ca được.


Càng nghĩ càng thấy tủi thân, vòng tay ôm hắn càng siết chặt hơn. Một lúc lâu sau cậu mới ngẩng đầu lên, rầu rĩ nói: “Dù sao em cũng không cho phép họ nói anh. Ai nói xấu anh thì em sẽ mắng hắn, đánh hắn, đuổi hắn đi, em sẽ đuổi bọn họ đi thật xa!”


Đúng vậy, cậu có thể dùng sự đanh đá và vô lý của mình để dọa cho bọn đáng ghét đó chạy mất dép. Tóm lại ai dám nói xấu Giang Yển ca ca, cậu sẽ đuổi hết, không ai được phép bắt nạt ca ca của cậu!


Giang Yển nhìn đôi mắt đỏ hoe của người trong lòng, vừa buồn cười lại vừa xót xa. Hắn đưa tay nhẹ nhàng xoa lên đuôi mắt ửng đỏ của Chúc Lê, giọng khàn khàn thì thầm: “Người khác nghĩ gì anh không quan tâm, chỉ cần A Lê không coi anh là quái vật là được. Anh chỉ để ý suy nghĩ của em thôi.”


“Sao em có thể coi anh là quái vật được chứ, em thích anh nhất mà!” Chúc Lê vội vàng nói, chỉ hận chậm một giây thôi là không thể truyền đạt hết tâm ý của mình.


“Là loại thích nào?”


Câu hỏi ngắn gọn nhẹ nhàng rơi vào tai Chúc Lê. Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cả hai đồng thời sững lại.


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 55: Là loại thích nào?
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...