Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 54: Kẻ điên


“Giang Yển biểu ca, là cậu ta ra tay đánh người trước!” Ổ Ngọc Tử vốn chỉ biết Giang Yển không thân với họ hàng bên ngoại, chứ không ngờ quan hệ lại tệ đến mức này. Thấy Giang Yển không những không bênh vực bọn họ, mà còn ân cần hỏi han kẻ đánh người trước là Chúc Lê, y lập tức khó chịu lên tiếng.


Giang Yển chẳng thèm liếc mắt đến y, chỉ nhíu chặt mày, nghiêm túc kiểm tra tay Chúc Lê.


Dưới ánh mắt khiển trách của Giang Yển, Chúc Lê lúc này mới nhớ ra tay mình hình như chưa khỏi hẳn. Cậu rụt cổ lại, lí nhí: “Không đau, em không sao.”


Nói đoạn, cậu còn tượng trưng vung vẩy cánh tay vài cái, chột dạ bổ sung: “Vừa nãy em dùng tay trái nhiều hơn, tay phải không dùng lực mấy…”


Ổ Ngọc Tử & Tần Văn Ngạn: “…” Mày còn muốn dùng lực thế nào nữa hả?!


Tần Văn Ngạn không nhịn được nữa, bò dậy quát vào mặt Giang Yển: “Giang Yển, mày dám để người của mày đánh tao à?!”


Chúc Lê sa sầm mặt mày. Cậu không nghe lọt tai bất cứ ai nói xấu Giang Yển, nghiêm mặt đáp trả: “Giang Yển ca ca không bảo tôi đánh anh, là tự tôi muốn đánh anh đấy! Hơn nữa tôi đánh anh là vì anh đáng đánh! Anh chạy đến tận cửa nhà ca ca nói xấu ca ca, không đánh anh thì đánh ai?”



Kể cả ở thôn Giang Hạ, gặp phải loại người thần kinh không bình thường tự vác xác đến tận nhà ăn vạ thế này, có bị đánh thì trưởng thôn cũng chẳng thèm quản đâu.


“Mày!” Tần Văn Ngạn không thèm lý luận với tên tiểu bạch kiểm, dù sao đối phương cũng chỉ là vật phụ thuộc của Giang Yển. Gã quay sang trừng mắt nhìn Giang Yển đầy hung tợn: “Mày đừng quên tiền mày đang tiêu, nhà mày đang ở là của ai cho!”


“Dù sao cũng không phải của anh!” Chúc Lê hung hăng trừng lại.


“… Đó là nhà của ông nội tao! Những gì nó ăn, dùng, ở hiện tại đều là của ông nội tao, và vốn dĩ tất cả đều phải là của tao!” Tần Văn Ngạn tức đến hộc máu lên án. Gã thực sự nghĩ như vậy.


Giang Yển rõ ràng đã có cả gia sản nhà họ Giang để thừa kế, Giang Minh Huy bao năm qua cũng không có đứa con nào khác. Tại sao nó còn muốn tranh giành đồ của Tần gia? Mẹ nó cũng có để lại cho nó cái gì đâu, tại sao ông nội lại phải tốt với nó như thế?


Tất cả là tại Tần Văn Thành! Nếu không phải hồi nhỏ Tần Văn Thành suýt hại chết Giang Yển, ông nội cũng sẽ không tức giận đuổi bọn gã đi, rồi vì thương cảm và áy náy mà giữ Giang Yển bên cạnh, tạo cơ hội cho nó thừa nước đục thả câu.


Gã rõ ràng chẳng làm gì cả, thế mà vẫn bị ông nội giận cá chém thớt. Chuyện này vốn chẳng liên quan đến gã, đều là do Tần Văn Thành liên lụy! Giang Yển đâu phải do gã hại, gã mới là người vô tội nhất. Cho dù căn hộ ở Hải Thành không đến lượt gã, thì căn nhà cũ của Tần gia này dựa vào cái gì ông nội cũng để lại cho Giang Yển?!


Nghĩ đến đây, ánh mắt Tần Văn Ngạn nhìn Giang Yển càng thêm khó chịu. Gã đã quên sạch lời hứa với mẹ trước khi đi là phải nói chuyện tử tế với Giang Yển, tác hợp cho nó và em họ. Gã nghiến răng, vừa ghen ghét vừa không cam lòng nói:



“Giang Yển, tài sản ông nội cho mày tao không cần nữa. Mày giao căn nhà cũ của Tần gia cho tao, tao đảm bảo sau này tao và bố mẹ tao sẽ không bao giờ tìm đến mày nữa.”


Bọn gã không thể sống nổi ở Hải Thành nữa rồi, gã đã chịu đủ những ngày tháng bị chủ nợ réo gọi suốt ngày. Tần Văn Thành, tên nghiện cờ bạc đó đã đánh bạc đến điên rồi, gã không muốn dính dáng gì đến tên điên đó nữa.


Nhà cũ tuy hẻo lánh nhưng được cái đất rộng. Gã bán đi một phần, giữ lại một nửa để ở. Tiền bán đất cũng đủ để bọn gã sống sung túc ở Tô Thành.


Cứ mặt dày mày dạn đòi tiền Giang Yển mãi cũng không phải kế lâu dài. Lần trước Giang Yển chuyển tiền xong, gã đã có linh cảm đó có lẽ là lần cuối cùng.


Hiện tại gã chỉ muốn thoát khỏi Tần Văn Thành, cả nhà làm lại từ đầu. Chỉ cần Giang Yển chịu giao nhà cũ cho gã, gã có thể thề độc rằng sau này tuyệt đối không quấy rầy đối phương.


Thế nhưng, Tần Văn Ngạn dường như đã quên mất một điều: gã chưa bao giờ có tư cách đàm phán. Từ đầu đến cuối, việc bọn chúng xin tiền Giang Yển đều chỉ là sự bố thí của hắn mà thôi.


Và Giang Yển thì chưa bao giờ bố thí vô cớ.


Chúc Lê nghe mà phổi sắp nổ tung vì tức. Đây đâu phải là không cần tài sản, rõ ràng là muốn chiếm đoạt nhiều hơn! Căn nhà to thế này, anh ta lấy đâu ra cái mặt dày mà đòi hỏi?! Hơn nữa bọn cậu vừa mua bao nhiêu là cây giống, đang chuẩn bị trồng trọt cơ mà.



Bất động sản ở Tô Thành tuy không đắt đỏ bằng Hải Thành, nhưng mảnh đất lớn thế này cũng đáng giá không ít tiền. Anh họ làm sao dám mở miệng đòi hỏi trắng trợn như vậy? Đến con ruột còn chưa chắc dám đòi nữa là…


Hơn nữa, tài sản của Tần lão gia tử cho ai là do ông đã lập di chúc từ sớm, làm gì có chuyện “vốn dĩ phải là của anh họ”. Chuyện trơ trẽn thế này mà anh ta nói ra được, y đi cùng cũng thấy xấu hổ thay.


Nhưng Tần Văn Ngạn nào chịu nghe khuyên, cứ khăng khăng bắt Giang Yển phải giao nhà cho mình, còn nói lý lẽ hùng hồn: “Lúc trước kẻ muốn hại mày là Tần Văn Thành, không liên quan đến tao. Mày đưa nhà cho tao, tao sẽ không cùng Tần Văn Thành đến dây dưa với mày nữa. Chuyện người của mày đánh tao hôm nay, tao cũng sẽ bỏ qua.”


Giang Yển không thèm để ý đến gã, chỉ tỉ mỉ kiểm tra tay Chúc Lê một lần nữa. Xác nhận không có vấn đề gì, hắn mới dời mắt, mặt không cảm xúc nhìn Tần Văn Ngạn, nhàn nhạt nói: “Vết thương trên người anh không phải do Tần Văn Thành đánh sao? Liên quan gì đến A Lê?”


“…” Tuy đúng là có chỗ do Tần Văn Thành đánh, nhưng thằng nhóc kia vừa đấm vào mặt tao một cú trời giáng mày không thấy à?!


Tần Văn Ngạn ôm một bên má sưng vù, đang định phản bác thì thấy Giang Yển ung dung bước tới, bật loa ngoài điện thoại rồi đưa sát vào tai gã.


Tần Văn Ngạn còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì nghe thấy giọng nói từ trong điện thoại truyền ra: “Ông chủ, Tần Văn Thành nợ sòng bạc ở Macao 7000 vạn, bỏ trốn rồi.”


Tần Văn Ngạn kinh hãi, vừa định chửi thằng đó điên rồi thì nghe thấy Giang Yển cười khẽ một tiếng, nói:



“Anh biển thủ số tiền tôi chuyển, lại còn nói với tên nghiện cờ bạc đó là tiền đưa cho hắn thì hắn cũng thua thôi. Bây giờ hắn thua thật rồi, anh nói xem liệu hắn có tìm đến anh không?”


Một lần, hai lần, từ năm vạn, đến mười vạn, rồi lại nhiều hơn nữa…


Tiền dễ dàng có được thì sẽ không ai biết quý trọng. Tần thị chẳng phải cũng vì đám ngu xuẩn nhà họ Tần tiêu xài hoang phí mà sụp đổ sao? Tần Văn Thành não tàn đó thì khá hơn được chỗ nào?


Nợ nần chồng chất gần như là điều tất yếu. Đám đòi nợ ở sòng bạc Macao không hiền lành như ở nội địa đâu. Khi Tần Văn Văn Thành bị dồn vào đường cùng, kẻ đầu tiên gã ta trút giận lên sẽ là ai?


Một con bạc kiêng kỵ nhất là bị người khác trù ẻo mình sẽ thua. Một con bạc thua đến đỏ mắt sẽ làm ra chuyện gì?


Tần Văn Ngạn rốt cuộc cũng cảm thấy sợ hãi. Gã cuối cùng cũng hiểu ra tại sao bọn họ đòi tiền lần sau quá đáng hơn lần trước mà Giang Yển đều đồng ý.


Không phải Giang Yển da mặt mỏng sợ làm to chuyện, cũng không phải Giang Yển thực sự nhớ ơn ông nội. Mà chỉ vì hắn muốn bọn gã không hay không biết, từng bước một bước chân vào vực thẳm, vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được…


“Mày cố ý… Mày điên rồi sao? Mày làm vậy sao xứng đáng với ông nội?” Tần Văn Ngạn hoảng sợ lùi lại một bước. Nghĩ đến tình cảnh của mình, nghĩ đến những hành động điên cuồng tiếp theo của Tần Văn Thành, gã không thể kiểm soát được biểu cảm trên mặt nữa.


Giang Yển chỉ lạnh lùng nhìn Tần Văn Ngạn: “Ông ngoại chết như thế nào, anh thực sự không biết sao?”


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 54: Kẻ điên
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...