Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 87: Mừng anh đã về
Ôn Duẫn An là kiểu người trong lòng chẳng giấu nổi chuyện gì. Cậu bận rộn một hồi, món đồ ngọt định làm thì chưa thấy đâu, nhưng tin nhắn gửi cho Hoắc Duật Hoành thì cứ bay đi tới tấp.
Trong văn phòng yên tĩnh, Hoắc Duật Hoành đang ngồi trước màn hình máy tính tham gia một cuộc họp trực tuyến xuyên quốc gia. Đột nhiên, giọng nói ngọt ngào của cậu người yêu nhỏ vang lên khắp phòng:
"Ting tong —— Bảo bối của anh gửi tin nhắn cho anh nè ~" "Ting tong —— Chồng ơi, anh kiểm tra ngay tin nhắn từ bảo bảo nhé ~"
Cũng giống như nhạc chuông Hoắc Duật Hoành ghi âm cho cậu, An An cũng ghi lại không ít âm thanh nhắc nhở cho hắn. Nói chính xác hơn là vì Hoắc Duật Hoành muốn nhận được tin nhắn của cậu sớm nhất, nhưng công việc của hắn quá bận, An An sợ hắn không thể lúc nào cũng kiểm tra điện thoại nên mới nảy ra sáng kiến ghi âm đủ kiểu "Bảo bảo chuyên dụng" như thế này.
Giọng nói trong trẻo truyền qua micro nghe có chút máy móc nhưng lại càng thêm đáng yêu, khiến người ta lập tức liên tưởng đến gương mặt tươi cười ngọt ngào của vợ nhỏ. Hoắc Duật Hoành tưởng tượng đến nụ cười ấy, khóe môi cũng không tự chủ được mà cong lên.
Từ lúc hắn ra khỏi cửa đến giờ mới có ba tiếng đồng hồ mà chú thỏ thiên tài kia đã gửi tới mấy tin nhắn rồi. Sáng sớm lúc tiễn hắn đi còn có vẻ không tình nguyện lắm, sao vừa mới rời nhà là thỏ con đã bắt đầu dính người thế này?
Lần này gửi tới vẫn là một đoạn tin nhắn thoại, Hoắc Duật Hoành nhấn mở đoạn ghi âm 10 giây: "Chồng ơi, hôm nay mấy giờ anh mới về nhà thế ~ Lúc nào về nhớ bảo em một tiếng nha ~" Giọng Ôn Duẫn An nghe có chút lười nhác, âm cuối kéo dài nũng nịu y như một chú mèo nhỏ đang làm nũng.
Trong âm thanh nền còn nghe thấy tiếng "lạch cạch, loảng xoảng" liên tục. Không biết cậu ở nhà làm cái gì, nghe chừng không giống như đang ngủ. Có gì đó mờ ám ở đây.
Hoắc Duật Hoành đang định gọi điện lại thì cậu gửi qua một bức ảnh. Không thấy mặt cậu đâu, chỉ lộ ra một chút móng thỏ nhỏ và những ngón tay trắng nõn, mượt mà. Đôi chân trần dẫm trên sàn nhà trắng trẻo, ngay cả cổ chân cũng gầy guộc, tinh tế.
Hoắc Duật Hoành lưu bức ảnh lại, ngắm nhìn một hồi. Bức ảnh này chỉ nhìn ra được một vấn đề: Ôn Duẫn An không còn mặc bộ đồ ngủ dài tay hồi sáng nữa, chắc chắn cậu đã thay đồ khác, nhưng nhìn ảnh thì không đoán được là bộ gì.
Thỏ nhỏ không ngủ mà cứ loay hoay lạch cạch cái gì ở nhà thế nhỉ? Sàn nhà nhìn giống như ở trong bếp, chẳng lẽ lại tự mình xuống bếp nấu ăn?
Bình thường Hoắc Duật Hoành hận không thể tự tay đút cho cậu cả ba bữa, chuyện để cậu nấu cơm là không thể xảy ra, nhỡ bị bỏng hay đứt tay thì sao? Huống hồ trong nhà có bao nhiêu quản gia, người hầu, sao đến lượt vợ nhỏ của hắn phải vào bếp.
Ôn Duẫn An vừa nhắn tin vừa làm đồ ngọt, suýt chút nữa làm đổ đống "thí nghiệm" trong tay. Cậu luống cuống tay chân thế nào lại lỡ tay gửi nhầm một tấm hình vừa chụp đi, nhận ra xong liền vội vàng thu hồi ngay lập tức. Những tấm hình "xấu xí" như thế không thể xuất hiện trong thế giới của cậu được.
Vừa kết thúc cuộc họp, Hoắc Duật Hoành lập tức gọi video tới. Nghĩ đến bộ quần áo trên người là một phần của sự bất ngờ, Ôn Duẫn An từ chối ngay, viện cớ mình chưa rửa mặt nên không thể lên hình. Hoắc Duật Hoành đành chuyển sang gọi thoại.
An An đặt đống nồi niêu xoong chảo xuống mới bắt máy: "Chồng à, sao thế anh?"
Sao Hoắc Duật Hoành lại dính người thế không biết. "Nhớ anh chứ ạ!" "Ừm, vậy có muốn đến công ty không? Anh cho tài xế qua đón em." "Ơ thôi... Anh cứ làm xong rồi về nhà đi ạ, hôm nay... hôm nay em không dậy nổi! Giờ em đi ngủ tiếp đây, tạm biệt chồng nha ~"
Cậu vốn không biết nói dối, chẳng biết qua loa thế nào cho xong nên đành vội vã cúp máy, mặc kệ bản thân trông có vẻ rất khả nghi.
Hoắc Duật Hoành nhìn thời gian cuộc gọi chỉ vỏn vẹn hai phút mà rơi vào trầm tư. Thỏ nhỏ thay quần áo, thỏ nhỏ ở nhà không chịu ra ngoài, trông lại còn rất hoảng loạn... Đầu óc Hoắc Duật Hoành bỗng nóng lên: Chẳng lẽ thỏ con đang lén mặc quần áo của hắn rồi chạy nhảy khắp nhà?
Ôn Duẫn An thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục kế hoạch tình yêu của mình. Suốt ba tiếng sau đó cậu không gửi thêm tin nhắn nào cho hắn nữa. Vì chưa từng vào bếp nên tài nấu nướng của cậu còn tệ hơn cả tưởng tượng. Đồ ngọt làm mãi không xong, thời gian thì không đủ, cứ chạm vào nguyên liệu là lại phải đi rửa tay, cậu chẳng còn tâm trí đâu mà làm phiền Hoắc tổng đang làm việc. Tất nhiên, cậu cũng không buồn xem tin nhắn hắn gửi, nói gì đến chuyện trả lời.
Nghĩ đến cảnh thỏ nhỏ ở nhà đang mặc đồ của mình mà lại không thèm trả lời tin nhắn, Hoắc Duật Hoành tâm thần bất định, vội vã kết thúc công việc. 3 giờ rưỡi chiều, hắn nhắn tin "Anh tan làm đây" rồi phi thẳng ra bãi đỗ xe.
Trên mặt bàn bếp là một đống hỗn độn. Ôn Duẫn An loay hoay với công thức cả buổi chiều, bánh kem làm không ra hình, bánh tart thì không thơm, bánh quy thì nướng hỏng. Cuối cùng cậu cũng cho ra lò được hai phần nước đường gừng, váng sữa tạm coi là uống được.
Hoắc Duật Hoành xuống xe, ném chìa khóa cho người hầu rồi nhìn cánh cửa đang đóng chặt, vô tình hỏi quản gia: "Thiếu phu nhân đâu? Em ấy ra ngoài à?"
"Thưa ngài, Thiếu phu nhân hôm nay chưa bước chân ra khỏi cửa ạ. Sáng nay ngài ấy dặn không được ai quấy rầy, nhưng ngài ấy có bảo tôi gửi tới một..."
"Ừ, tôi biết rồi." Hoắc Duật Hoành lòng nóng như lửa đốt, không còn kiên nhẫn nghe tiếp. Hắn bấm nhanh dòng chữ "Bảo bảo, anh về đến nhà rồi" gửi đi rồi rảo bước nhanh lên bậc thềm.
Quản gia nghĩ đến bộ tạp dề hầu gái kia, đâu còn dám nói thêm gì nữa, vội vàng dẫn đám người hầu lánh đi chỗ khác vì sợ nhìn thấy cảnh tượng không nên thấy.
Ôn Duẫn An đang định cho nước đường vào ngăn mát để chờ chồng về cùng thưởng thức thì điện thoại vang lên. Chồng: Bảo bảo, anh về đến nhà rồi
!!! Sao mà nhanh thế! An An ló đầu nhìn qua cửa sổ, thấy chiếc xe Hoắc Duật Hoành thường đi đã được người hầu lái đi chỗ khác. Hắn đã xuống xe rồi. Cậu còn định chuẩn bị thêm ít dưa hấu nữa mà!
Thôi kệ, đón chồng quan trọng hơn! Tim đập loạn nhịp, cậu xỏ đôi dép thỏ bông, chạy thình thịch qua đại sảnh hướng ra cửa chính. Tít tít —— Tiếng khóa thông minh mở ra, Hoắc Duật Hoành đẩy cửa bước vào.
Ôn Duẫn An vừa chạy vừa lầm bầm than vãn cái nhà này to quá làm cậu mệt chết mất, cuối cùng cũng kịp đứng vững ở cửa ngay khi hắn đẩy hẳn cửa ra. Hoắc Duật Hoành đang định nhắc cậu đừng chạy nhanh quá thì hơi thở bỗng khựng lại.
"... Bảo bảo?"
An An mặc một bộ tạp dề màu hồng kiểu hầu gái, bên dưới là quần đùi ngắn cùng một lớp áo lót mỏng. Trên đầu cậu đội chiếc mũ hầu gái có viền bèo ren trắng, tóc mái được kẹp gọn bằng một chiếc kẹp đầu mèo đáng yêu. Hai chiếc tai thỏ lông xù ló ra ngoan ngoãn rũ xuống.
Dưới góc nhìn của Hoắc Duật Hoành, bộ tạp dề đó chẳng khác gì một chiếc váy ngắn. Hắn hít sâu một hơi. Ôn Duẫn An liền nở một nụ cười rạng rỡ và ngọt ngào nhất: "Chồng ơi ! Mừng anh đã về nhà ạ!"
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Story
Chương 87: Mừng anh đã về
10.0/10 từ 39 lượt.
