Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 86: Đến đón em
"Alo ~ chồng ạ, có chuyện gì thế anh?" Ôn Duẫn An vui vẻ bắt máy, vừa mở miệng đã ngọt ngào một tiếng "chồng", hai tiếng cũng "chồng", khiến mấy gã Alpha bên cạnh ghen tị đến nổ mắt.
Hoắc Duật Hoành: "Bảo bảo, chiều nay em không có tiết, lát nữa anh qua đón em nhé."
An An vốn định bụng chiều nay Hoắc Duật Hoành bận việc thì cậu sẽ tranh thủ ở lại thư viện nghiên cứu tiếp. Nhưng xem ra kế hoạch thay đổi rồi, cậu đành phải thử cách mà Sở Chiêu đã chỉ vậy.
"Vâng ạ, anh lái xe cẩn thận nha ~"
Thuận theo tự nhiên chính là một trong những phương châm sống hàng đầu của thỏ nhỏ.
Cúp điện thoại, Ôn Duẫn An cũng chẳng buồn đọc sách nữa, cậu chia bánh ngọt và bánh tart cho hội bạn cùng ăn trong lúc đợi chồng. Mấy người vừa ngồi buôn chuyện được vài câu, nhạc chuông "đặc biệt" lại vang lên, báo hiệu Hoắc tổng đã đợi sẵn ở chỗ cũ.
"Chồng của tớ tới rồi!"
Trịnh Đông Húc kinh ngạc: "... Chồng cậu không phải là người hành tinh khác đấy chứ? Lái xe kiểu gì mà như bay vậy? Mới đó đã tới rồi."
Ôn Duẫn An vừa cúi đầu thu dọn đồ đạc vừa lầm bầm: "Đừng có nói bậy nha, anh ấy vẫn còn sống 'sờ sờ' ra đó mà!"
"Tớ đi trước đây!" Cậu đeo ba lô lên, thoắt cái đã đứng bật dậy, vẫy vẫy cái tay nhỏ như móng thỏ: "Chào nhé ~ tuần sau gặp lại ~"
"Cảm ơn bánh ngọt và trà sữa của mọi người, lần sau tớ mời các cậu ăn đại tiệc!"
"Thôi được rồi, cậu mau đi tìm anh ta đi." Thật là ghen tị với Hoắc Duật Hoành quá đi mất, đáng ghét thật mà!
Hoắc Duật Hoành đã nôn nóng muốn gặp vợ từ sớm, hắn mở sẵn cửa xe đứng đợi cậu. Đợi cậu ngồi vào chỗ, hắn còn chủ động thắt dây an toàn cho cậu, một chút sức lực cũng không muốn để cậu phải bỏ ra vì sợ cậu mệt.
"Chiều nay em muốn làm gì? Muốn về nhà ngay hay là theo anh đến công ty một lát?"
"Hôm nay anh vẫn còn việc ạ?"
"... Ừ, vẫn còn."
Còn việc mà sao anh phóng tới đón em nhanh thế?
Thực ra, những ngày không có cậu bên cạnh, công việc đối với Hoắc tổng trở nên vô cùng tẻ nhạt. Hắn giải thích: "Anh không muốn để em ở nhà một mình."
"Bảo bảo, em cũng có thể hiểu là vì anh muốn em luôn ở bên cạnh anh."
"Yên tâm đi, anh biết bảo bảo vẫn chưa hồi phục hẳn, anh thề hôm nay anh tuyệt đối sẽ không..."
Thấy hắn càng nói càng chuyển sang hướng "mờ ám", Ôn Duẫn An vội vàng ngắt lời: "Biết rồi, biết rồi mà! Anh đừng có nói linh tinh nữa, lo mà lái xe đi."
Hoắc Duật Hoành cười khẽ: "Được, nghe lời bảo bảo hết."
Ôn Duẫn An một tay chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, viên kim cương hồng trên ngón áp út đang tỏa sáng lấp lánh. Từ mùi tin tức tố bao phủ quanh người cho đến chiếc nhẫn trên tay, tất cả đều như đang tuyên bố với thế giới rằng: Đây là Omega của Hoắc Duật Hoành. Cảm giác này khiến hắn vô cùng an tâm.
Đây là lần đầu tiên An An chính thức xuất hiện tại trụ sở tập đoàn sau khi biến lại thành người. Hoắc Duật Hoành rất có "tâm cơ" dắt cậu đi "tuần tra" một vòng khắp các khu văn phòng, lấy cớ là để cậu làm quen với sản nghiệp gia đình, nhưng thực chất là để khoe khéo bé vợ nhỏ xinh đẹp đến cổ vũ mình đi làm.
Thế là, kho dữ liệu về chuyện "Hoắc tổng sợ vợ" của nhân viên công ty lại có thêm vô số tư liệu mới.
Sáng thứ Bảy đến.
Lần đầu tiên Ôn Duẫn An chủ động đòi không đi làm cùng chồng. Lý do rất đơn giản: Cậu muốn ở nhà để chuẩn bị nghênh đón Hoắc Duật Hoành tan làm.
Cậu nhớ lại ngày xưa, thỉnh thoảng ba cậu đi làm về thấy mẹ đứng đợi, trông ba có vẻ rất hạnh phúc. Từ đó cậu rút ra kết luận: Các ông chồng Alpha đều thích vợ Omega của mình đón mình về nhà. Điều này chắc chắn đúng!
Ngược lại, Hoắc Duật Hoành – người vừa được tận hưởng một buổi chiều khoe vợ hôm qua – lại cảm thấy như bị đả kích nặng nề, giọng điệu đầy vẻ tiếc nuối: "Em thực sự không đi cùng anh sao?"
"Đến công ty cũng ngủ được mà." "Anh sẽ bảo thư ký mua bánh ngọt em thích nhé." "Còn có cả máy chơi game nữa."
Hoắc tổng vì muốn lôi kéo vợ đi khoe mà không từ thủ đoạn nào. Ôn Duẫn An quấn chặt chăn, nũng nịu: "Em mệt lắm, để mai nhé chồng ~"
Hoắc Duật Hoành hết cách, thở dài: "Vậy lát nữa dậy phải nhớ ăn sáng đấy, rõ chưa?"
"Tuân lệnh ạ ~"
Đợi đến khi Hoắc Duật Hoành mặc vest xong xuôi, đang chuẩn bị thắt cà vạt thì An An chợt nhớ ra điều gì đó. Cậu "vèo" một cái bật dậy khỏi giường, mắt nhắm mắt mở ôm lấy vòng eo săn chắc của hắn.
"Chồng, để em thắt cà vạt cho anh nha ~"
Cậu tự thấy mình đúng là thiên tài, không chỉ đón chồng về mà còn phải tiễn chồng đi nữa! Song kiếm hợp bích thế này, anh ấy không cảm động mới lạ!
An An rất có gu thẩm mỹ, thắt cà vạt với cậu là chuyện nhỏ, nhưng vì chênh lệch chiều cao nên ngón tay cậu khó tránh khỏi vô tình chạm vào yết hầu của Hoắc Duật Hoành. Hắn phải phối hợp bằng cách vừa khom lưng cúi đầu, vừa ôm lấy vòng eo mềm mại của cậu.
Mới sáng sớm mà bị vợ "trêu chọc" kiểu này, Hoắc tổng đã bắt đầu nảy sinh ý định bỏ việc ở nhà. Vợ hắn đúng là đang "đùa với lửa" mà, thắt cà vạt thôi có cần chạm vào yết hầu hắn thế không?
"Xong rồi ạ ~" Ôn Duẫn An buông tay, nhưng đột ngột lại níu lấy cái cà vạt đó, rướn người hôn lên môi hắn một cái: "Hôn chào buổi sáng nè, chúc chồng đi làm thuận lợi nha ~"
Hoắc Duật Hoành định hôn đáp lễ thì cậu đã nhanh tay che miệng anh lại: "Á, em quên mất là mình chưa đánh răng!"
"Ừm." Hoắc Duật Hoành ngoài miệng thì đáp vậy, nhưng lại hôn lên tay cậu rồi khẽ l**m lòng bàn tay cậu một cái.
Cảm giác ở lòng bàn tay như có luồng điện xẹt qua. Thừa dịp cậu rụt tay lại, hắn liền hôn lên môi cậu, nghiêm túc nói: "Anh nếm thử rồi, bảo bảo vẫn thơm lắm."
Ôn Duẫn An thẹn thùng đến mức đầu ngón tay cũng ửng hồng: "Ai nha, anh mau đi làm đi!"
"Thật sự không đi với anh à?" "Em đi ngủ bù đây, tạm biệt chồng nha ~" "... Được rồi."
Hoắc Duật Hoành vừa đi, Ôn Duẫn An lập tức bắt tay vào kế hoạch của mình. Đã làm thì phải làm cho tới, cậu bắt đầu lên mạng "tầm sư học đạo". Vừa học, cậu vừa cách một tiếng lại nhắn tin kiểm tra xem khi nào hắn về đến nhà.
Lúc này, An An đang đứng trong phòng thay đồ, cầm cái tạp dề mà quản gia đưa tới, lật đi lật lại nghiên cứu. Theo những gì cậu tìm hiểu được, việc người vợ mặc tạp dề đón chồng đi làm về sẽ khiến người chồng cảm thấy hạnh phúc nhân đôi.
Chẳng biết thật giả thế nào, An An rũ cái tạp dề ra xem. Do thời gian gấp rút, quản gia lại đưa nhầm cái kiểu dáng hơi giống "hầu gái". Nhưng không sao, cậu khung xương nhỏ, lại còn được mẹ rèn luyện cho mặc đồ giả gái từ bé, cái tạp dề này chẳng làm khó được cậu!
An An trang điểm một chút, chọn cách mặc thanh thuần và đáng yêu nhất, rồi gọi điện dặn quản gia hôm nay không cho bất kỳ ai đến biệt thự, sau đó mới xuống lầu.
Đã mặc tạp dề rồi thì phải làm "món ăn tình yêu" luôn cho đủ bộ. Dù từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, chẳng biết nấu nướng là gì, nhưng An An vẫn không khỏi cảm thán mình đúng là một chú thỏ thiên tài học một biết mười.
Chồng về nhà chắc chắn sẽ cảm động phát khóc cho mà xem!
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Story
Chương 86: Đến đón em
10.0/10 từ 39 lượt.
