Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 80: Khen hay lắm


Ba tiếng rưỡi trôi qua, thời gian đã bước sang buổi chiều. Thư ký Trần tay bưng mấy hộp trang sức, dẫn theo một nhóm người đẩy mấy giá quần áo, gõ vang cửa văn phòng tổng tài rồi kiên nhẫn đứng đợi.


Anh ta đúng là một thư ký chuyên nghiệp, quá hiểu chuyện đời. Đây là cốt truyện chuẩn của phim tổng tài bá đạo, ba tiếng đồng hồ sao mà đủ được, cứ trì hoãn thêm mấy chục phút nữa chắc chắn là không sai vào đâu được.


Đợi thêm một lát, cửa văn phòng mới được Hoắc Duật Hoành mở ra từ bên trong. Tóc hắn vẫn còn vương những giọt nước, nhìn qua là biết vừa mới tắm xong, quần áo cũng đã thay bộ khác so với lúc sáng. Tâm trạng của Hoắc tổng lúc này trông có vẻ cực kỳ tốt.


Chậc chậc chậc, quả nhiên đoán không trệch phát nào. Thư ký Trần thầm đắc ý: "Hoắc tổng, quần áo ngài dặn đã mang tới rồi ạ."


Giọng Hoắc Duật Hoành có chút khàn khàn: "Ừ, mang hết vào đi."


Cả nhóm người cúi đầu, đẩy mấy giá quần áo với đủ loại kiểu dáng vào phòng. Cánh cửa phòng nghỉ bên trong vẫn đóng chặt, khu vực làm việc không hề thấy bóng dáng Ôn Duẫn An. Cả nhóm dừng bước trước cửa phòng nghỉ, không biết có cần phải mang vào tận bên trong hay không.


Hoắc Duật Hoành tùy ý lau tóc, thuận tay nhặt chiếc áo vest rơi bên cửa sổ lên vắt lên ghế sofa.


"Cứ để ở đây đi, lát nữa tìm người vào dọn dẹp một chút. Mọi người ra ngoài cả đi."


"Vâng, thưa Hoắc tổng."


Vài người vội vàng gật đầu lui ra cửa. Đang lúc định bước ra ngoài, họ thấy cửa phòng nghỉ hé mở một khe nhỏ. Dù không thấy người nhưng lại nghe thấy một giọng nói nũng nịu phát ra từ bên trong. Rõ ràng là giọng của Ôn Duẫn An.


"Hoắc Duật Hoành, anh mau vào đây nhanh lên, em sắp nổi giận rồi đấy!"



"Được được, chồng vào ngay đây."


"Hừ! Cái đồ Alpha thối! Alpha xấu xa! Không vào ngay thì đừng có vào nữa!" Bên trong cửa truyền đến tiếng mắng mỏ hùng hổ của Ôn Duẫn An.


Hoắc Duật Hoành vừa đáp lời vừa bước tới: "Đừng giận, đừng giận mà, lại đây chọn quần áo đi em."


Bị bé vợ nhỏ kiêu kỳ mắng mỏ, Hoắc Duật Hoành chẳng những không giận lấy nửa phân mà trong giọng nói còn chứa đựng sự sủng ái vô bờ.


Ái chà chà, thật là không thể tin nổi, Hoắc tổng đây là mắc bệnh "sợ vợ" nghiêm trọng rồi. Tốt lắm tốt lắm, rất có "đạo đức của Alpha", thư ký Trần thầm tặng cho sếp một nút like trong lòng, rồi dẫn mọi người ra ngoài, đóng cửa lại.


Ôn Duẫn An lườm Hoắc Duật Hoành một cái sắc lẹm. Nhưng khi nhìn thấy đống quần áo và trang sức hắn  mang tới, cơn giận của cậu cũng vơi đi phần nào.


Hoắc Duật Hoành còn biết điều mà mang cả đống đồ tới cho cậu chọn, điều này khiến cậu khá hài lòng. Nhưng cậu quyết định phải cho hắn  "nếm mùi" một chút, cậu đâu có dễ bắt nạt như thế.


Cả người Ôn Duẫn An tràn ngập mùi tin tức tố rượu Tequila của hắn. Cậu ngồi bất động trên sofa, bờ vai lộ ra ngoài khăn tắm vẫn còn ửng hồng, cả người như bốc hơi nước. Cậu quay mặt đi không thèm nhìn hắn, trên khuôn mặt trắng sứ thấm đẫm sắc hồng xinh đẹp, đôi môi khẽ chu lên. Ngay cả lúc tức giận cậu cũng rạng rỡ đến mức khiến người ta không thể rời mắt.


Hoắc Duật Hoành lướt tay qua giá quần áo: "Bảo bảo muốn mặc bộ nào? Nể mặt anh mà chọn một bộ đi em?"


Cậu "hừ" một tiếng, không thèm trả lời trực tiếp.


"Chọn xong đồ đẹp rồi bảo bảo đi ăn cơm với anh nhé, được không?"


"Không thèm..."



Rột rột rột —— Bụng cậu đột nhiên phát ra tiếng biểu tình.


Cậu đói thật rồi. Ở đây giờ chỉ có thức ăn thỏ với cỏ linh lăng, cậu đã biến lại thành người rồi thì tất nhiên không ăn mấy thứ đó được. Giờ nghỉ trưa cũng đã qua lâu rồi, Hoắc Duật Hoành chẳng nghe lời cậu gì cả, hứa thì hứa thế thôi chứ nãy giờ có dừng lại đâu, định để cậu đói chết chắc.


Xấu xa, Hoắc Duật Hoành thật sự quá xấu xa mà.


"Vậy để anh chọn giúp bảo bảo nhé." Thấy cậu không nói gì, hắn  tự thân vận động bắt đầu chọn đồ.


"Thì anh cứ chọn đi!" Cậu lại lườm hắn  một cái, bực bội nói.


Cuối cùng cậu cũng chịu đáp lời, Hoắc Duật Hoành lập tức tung chiêu dỗ dành và khen ngợi dồn dập: "Nhưng mà bảo bối của anh mặc gì cũng đẹp hết."


Ôn Duẫn An liếc nhìn về phía giá treo đồ, Hoắc Duật Hoành nhanh ý lấy ngay bộ cậu vừa nhìn mang đến trước mặt: "Bảo bảo tha thứ cho anh một lần nhé?"


Cậu quấn chặt khăn tắm trên người, lầm bầm: "Em chẳng thèm để ý đến anh đâu."


"Vậy mặc đồ vào trước đã kẻo lạnh, bảo bối ngoan."


"Thế anh phải nghe lời em đấy!"


"Được."


"Em không còn sức đâu, anh mặc cho em đi!"



"Được."


"Phải sấy tóc cho em trước đã, tai thỏ cũng phải xử lý kỹ vào! Phải sấy thật khô đấy!"


"Tuân lệnh!"


Hoắc Duật Hoành mỉm cười sấy tóc rồi chải đầu cho cậu. Quần áo giày vớ không thiếu thứ gì, ngay cả việc đi tất hắn  cũng bắt cậu dẫm lên chân mình để mang vào, cưng chiều đến mức không có giới hạn.


Hai người ăn mặc chỉnh tề rồi đi dùng bữa tại nhà hàng. Buổi chiều, Ôn Duẫn An ngủ bù một giấc ngắn. Thể lực cậu quá kém, hôm nay lại quá mệt mỏi, mãi đến khi được Hoắc Duật Hoành bế lên xe cậu mới tỉnh táo lại.


"Ưm...? Mình đi đâu thế anh?" Cậu rúc trong lòng hắn, cất giọng ngái ngủ mềm mại.


"Về nhà," Hoắc Duật Hoành đưa tay vén mấy sợi tóc mái ra sau tai cậu, cười như không cười nhìn vợ: "Bé thỏ lười, ngủ đến ngốc luôn rồi à?"


Một câu nói này ngay lập tức "châm ngòi" cho Ôn Duẫn An. Nếu không tại hắn  thì sao cậu lại mệt lả đi thế này. Cậu nổi trận lôi đình, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì giận: "Đều tại anh hết! Đều tại anh hết!"


Ngày thường cậu được giáo dục lễ nghi quá tốt, lúc này muốn mắng cũng chẳng biết mắng gì th* t*c hơn, chỉ biết lặp đi lặp lại "tại anh" với "anh xấu xa". Những lời này lọt vào tai Hoắc Duật Hoành chỉ khiến hắn  thêm phần sảng khoái về cả thể xác lẫn tinh thần.


Hoắc Duật Hoành kiên nhẫn đợi cậu mắng xong mới thản nhiên nói: "Bảo bảo khen hay lắm."


"Ai khen anh chứ! Cái đồ mặt dày!"


Được rồi, cuối cùng cũng mắng thêm được một câu mới. Bé thỏ bảo bảo cuối cùng cũng có tiến bộ vượt bậc trong lĩnh vực mắng người rồi. Hoắc Duật Hoành gật đầu tán thưởng, dặn dò tài xế phía trước: "Đi thôi, chú Trương."



"Dạ vâng!" Chú Trương tài xế đang mải mê nghe đôi vợ chồng trẻ "tình thương mến thương" với vẻ mặt đầy ý cười, vội vàng đáp lời rồi nổ máy.


Tấm vách ngăn giữa ghế trước và ghế sau từ từ kéo lên.


Ôn Duẫn An lặng người. Hóa ra nãy giờ cậu mắng Hoắc Duật Hoành bao nhiêu câu là chú tài xế ngồi trên nghe sạch bách. Càng nghĩ càng thấy xấu hổ, cậu c*n m** d*** đến đau điếng mới chịu buông ra. Cậu nắm chặt nắm tay nhỏ, đấm "bộp bộp" hai cái vào cánh tay Hoắc Duật Hoành. Thân hình Hoắc tổng quá vững chãi, bị đánh mà chẳng hề nhúc nhích.


Hoắc Duật Hoành còn nhân cơ hội nắm lấy cổ tay cậu, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay, cười khen: "Bảo bảo thật tâm lý, còn biết mát-xa cho anh nữa, cảm ơn bảo bảo nhé."


"Nhưng mà em đừng làm nữa, tay sẽ bị đau đấy, đúng không?"


Tay đúng là hơi đau thật. Cái đồ hổ xấu xa, tự dưng mọc ra một thân cơ bắp cuồn cuộn làm gì không biết! Ghét thật mà! Thật là đáng ghét!


Cậu cố gắng đính chính: "Em đang đánh anh đấy."


"Ồ, là đang đánh anh sao?" Hoắc Duật Hoành suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Thế cũng không ổn, muốn đánh chỗ nào thì để anh tự đánh chỗ đó cho em xem, bảo bảo đừng để tay mình bị đau, được không?"


"Không được! Anh im miệng ngay! Làm gì có ai tự đánh mình chứ, đồ ngốc!" Sao anh có thể không biết trân trọng cơ thể mình như thế chứ. Cậu vừa mới nguôi giận một chút, nghe câu này xong lại bùng lên.


Nhưng Hoắc Duật Hoành chỉ một mực khen cậu: "Bảo bảo, sao em lại tốt với anh đến thế cơ chứ."


Ôn Duẫn An vừa thẹn vừa giận, chẳng buồn để ý đến hắn  nữa, suốt quãng đường còn lại không nói thêm câu nào.


Xe dừng lại trước cổng biệt thự, quản gia đã đứng chờ sẵn. Ôn Duẫn An định xuống xe, liếc nhìn Hoắc Duật Hoành bên cạnh. Hắn vẫn đang cười nhìn cậu: "Hửm? Sao thế em?"


Ôn Duẫn An chợt lóe lên một ý nghĩ: "Em muốn về nhà !"


Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Story Chương 80: Khen hay lắm
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...