Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 79: Yêu cầu của anh


Bốn mắt nhìn nhau, họ giống như đôi tình nhân vừa trải qua một cuộc chia ly dài ngày.


Ôn Duẫn An cảm nhận được rõ mồn một tình yêu nồng cháy trong ánh mắt của Hoắc Duật Hoành. Tính ra thì thời gian cậu biến thành thỏ cũng không dài, ngoại trừ việc hành động bất tiện, cậu thích nghi rất nhanh, thậm chí còn thấy có chút thú vị.


Nhưng người đàn ông của cậu lại đang rất cần cậu.


"Bảo bảo." "An An." "Bé thỏ của anh."


Hoắc Duật Hoành chẳng nỡ dời mắt khỏi gương mặt vợ nhỏ, hắn thay đổi đủ mọi cách gọi tên cậu. Mỗi lần gọi, hắn lại khẽ hôn cậu một cái, từ hàng lông mày dần dần xuống tận chóp mũi. Phảng phất như hắn đang nhấm nháp mùi hương hoa tường vi trắng thanh khiết, ngọt ngào tỏa ra từ cơ thể cậu.


"Anh dính người quá đi mất!" Ôn Duẫn An bị hôn đến mức ngượng ngùng, nhỏ giọng lầm bầm. Vành tai cậu đỏ ửng, nhưng tay lại chẳng nỡ đẩy hắn ra.


Bàn tay to bản đang đặt trên eo cậu siết chặt hơn một chút, lòng bàn tay nóng rực truyền hơi ấm qua làn da cậu.


"Chỉ dính mỗi em thôi," Hoắc Duật Hoành thì thầm bên tai cậu, "Bảo bảo, hõm eo của em thật đẹp."


Bàn tay kia vừa nói vừa nhẹ nhàng bóp lấy hõm eo cậu. Ôn Duẫn An vốn rất sợ nhột, cậu rầm rì né tránh một lúc, chợt thoáng nhìn thấy đôi tay mình đang quàng trên vai Hoắc Duật Hoành.



Cậu bỗng trợn tròn mắt, quên cả việc né tránh, cứ thế ngây người nhìn hắn.


Cậu vừa từ thỏ biến lại thành người, nói cách khác, hiện tại cậu... không có quần áo!! Thảo nào nãy giờ cậu cứ thấy người vừa nóng lại vừa có chút mát mẻ! Không mặc đồ gì thì dĩ nhiên mát rồi, cứu mạng với...


Đầu óc Ôn Duẫn An hoàn toàn đình trệ.


Dù nơi này chỉ có cậu và Hoắc Duật Hoành, và hắn cũng chẳng phải người ngoài, nhưng dù nói thế nào thì đây cũng là văn phòng của hắn, lại còn đang là ban ngày ban mặt. Cậu cảm thấy mình ngồi trên đùi hắn  thế này trông chẳng khác nào "yêu nghiệt" đang mê hoặc quân vương.


Cậu ngượng chín mặt, giọng mềm nhũn ấp úng: "Anh... anh thả em xuống..."


Tiếng c** nh* đến mức gần như không nghe thấy, mà Hoắc Duật Hoành cũng chẳng có ý định để cậu nói to hơn. Hắn chỉ cúi đầu ghé sát tai cậu: "Vừa nãy bảo bảo nói gì cơ?"


"Thả em xuống, em... quần áo của em..."


Hoắc Duật Hoành mải mê với niềm vui được ôm vợ nhỏ quá lâu, giờ hắn  mới cúi xuống nhìn rồi nhận ra lý do khiến vợ mình đang xoắn xuýt ngượng ngùng. Hèn chi vòng eo tinh tế trong tay hắn  lại mềm mại và có xúc cảm tuyệt vời đến thế.


Ôn Duẫn An ngồi quay lưng về phía cửa sổ sát đất, dưới ánh mặt trời, làn da trắng nõn nà của cậu hơi ửng hồng. Bờ vai mượt mà, xương quai xanh xinh đẹp, hai cánh tay đang ôm cổ hắn  trắng đến mức như đang phát sáng. Dù nhìn góc nào cũng thấy một cảnh đẹp ý vui. Dùng bốn chữ "ôn hương nhuyễn ngọc" để hình dung về cậu lúc này vẫn còn thấy chưa đủ.


Ánh mắt Hoắc Duật Hoành tràn đầy sự mê luyến.



Hoắc Duật Hoành nuông chiều cậu hết mực, trong lòng cũng chẳng hề vội vã, chỉ giữ chặt lấy cậu để phòng cậu bị ngã. Nhưng hành động này đối với cậu mà nói cũng chẳng khá hơn việc bị nhìn trực tiếp là bao, ngược lại trông còn có vẻ... khó nói hơn.


Thật là xấu hổ quá đi mất. Bây giờ cậu biết làm sao đây.


Nghĩ ngợi nửa ngày, Ôn Duẫn An mới lý nhí: "Chồng, anh thả em xuống đi, em muốn đi tắm."


Từ khi biến thành thỏ đến giờ cậu chưa được tắm rửa gì đàng hoàng cả. Mà trong văn phòng của Hoắc Duật Hoành có một phòng nghỉ riêng, vừa hay có thể tắm được, lý do này vô cùng chính đáng.


"Được." Hoắc Duật Hoành bế cậu đứng dậy.


Sự thay đổi chiều cao đột ngột khiến cậu kinh hô một tiếng, sợ tới mức vội buông tay đang che mắt hắn  ra để ôm chặt lấy cổ Hoắc Duật Hoành, đầu vùi sâu vào vai hắn. Cả người cậu như một chú gấu túi nhỏ treo lủng lẳng trên người hắn  vậy.


Ngay khi Hoắc Duật Hoành xoay người, dư quang của cậu thoáng nhìn thấy tấm kính sát đất bao quát toàn cảnh bên ngoài văn phòng. Ngoài kia là những tòa nhà chọc trời giữa buổi sáng, ánh nắng rực rỡ, mặt kính sạch bong có thể phản chiếu rõ mồn một bóng hình của hai người.


Cậu chỉ liếc nhìn một cái đã thấy rõ mồn một mọi thứ. Có lẽ nào cậu chưa tỉnh ngủ phải không? Nếu không sao lại có chuyện xấu hổ như vậy được.


"Oa, rèm... kéo rèm lại!" Cậu cuống quýt nhắc nhở hắn.


Hoắc Duật Hoành đứng yên không nhúc nhích, cất giọng trấn an: "Đừng sợ, đây là kính một chiều."



Ôn Duẫn An mở mắt ra, vừa hoảng loạn lắc đầu lại vừa gật đầu. Cậu chẳng muốn biết kính một chiều là cái mô tê gì hết, cậu chỉ muốn có quần áo ngay lúc này thôi.


Hoắc Duật Hoành chẳng có ý định buông tay, sau khi "phổ cập kiến thức" xong, hắn vỗ vỗ lưng cậu như vỗ về rồi bế cậu vào phòng nghỉ. Trước khi kết hôn, Hoắc Duật Hoành là một kẻ cuồng công việc chính hiệu, đôi khi bận quá hắn  sẽ tắm rửa và nghỉ ngơi luôn tại văn phòng rồi làm tiếp hoặc đi công tác luôn, việc không về nhà là chuyện cơm bữa.


"Ở đây chỉ có quần áo của anh thôi, không chuẩn bị đồ cho em, em muốn mặc đồ của anh không?"


Nhưng mà lát nữa cậu còn phải về nhà nữa, mặc đồ của hắn  thì sao mà ra ngoài được? Giày dép cũng không có, chẳng lẽ lại để hắn  bế ra ngoài sao? Nghĩ kiểu gì cũng thấy không ổn.


"Không... em muốn mặc đồ của em cơ."


"Vậy anh bảo thư ký về nhà lấy qua cho em nhé?" Da thịt cậu vốn nhạy cảm, quần áo mua sẵn bên ngoài cậu sẽ không chịu mặc đâu.


Không quản là ai mang đến, có đồ mặc là được rồi, cậu khẽ gật đầu: "Dạ..."


Hoắc Duật Hoành không nói thêm gì nữa, lại bế cậu ra văn phòng, gọi một cuộc điện thoại nội bộ: "Thư ký Trần, cậu về nhà một chuyến, bảo quản gia chọn mấy bộ quần áo mang qua cho Tiểu phu nhân."


"Mang theo cả bộ giày vớ và phụ kiện nữa." "Ba tiếng sau hãy mang đến cửa văn phòng của tôi. Ngoài ra, trong khoảng thời gian này tôi không muốn bất cứ ai quấy rầy." "Ừ, vất vả cho cậu."


Điện thoại vừa cúp, Hoắc Duật Hoành sợ cậu bị lạnh nên lấy một chiếc áo vest khoác lên người cậu. Ôn Duẫn An chỉ cảm thấy mình lúc này trông thật... kỳ cục. Có ai mặc đồ kiểu này đâu chứ.



Cậu ngây ngô hỏi: "Từ đây về nhà rõ ràng rất gần mà, sao phải mất tận ba tiếng cơ ạ?"


"Bởi vì không cần vội." Hoắc Duật Hoành vừa nói vừa bế cậu đứng bên cửa sổ sát đất. Dù biết là kính một chiều nhưng cậu vẫn thấy cảm giác này thật kỳ quái.


Cậu hơi choáng váng: "Cái... cái gì mà không vội cơ?"


"Lát nữa em sẽ biết thôi."


Hoắc Duật Hoành lại bước thêm hai bước, tấm lưng của cậu cách một lớp vải áo vest áp sát vào mặt kính lạnh lẽo.


"Cái gì, ưm...!"


Hoắc Duật Hoành một tay ôm chặt cậu, tay kia nâng cằm cậu lên, không kìm nén được mà hôn xuống, nuốt chửng những lời cậu định nói vào trong.


"Bảo bảo, sau này em đừng rời đi nữa," Hoắc Duật Hoành nhìn cậu ở khoảng cách thật gần, hơi thở nóng hổi phả lên mặt em ấy, "Anh thích em lắm."


"Có được không em?"


Tuyến thể sau gáy bỗng nhiên đập thình thịch, Ôn Duẫn An đã hiểu ý của Hoắc Duật Hoành là gì.


"...... Em... em không chịu nổi đâu!"


Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Story Chương 79: Yêu cầu của anh
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...