Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 73: Nâng lên cao


Trên ghế phụ được lót mấy lớp đệm mềm, chuyên dùng cho bé thỏ Ôn Duẫn An ngồi. Nhưng vì dáng người quá nhỏ, cậu chẳng thể nhìn thấy gì ngoài cửa sổ. Cho đến khi Hoắc Duật Hoành mở cửa xe bế cậu xuống, cậu mới nhận ra hắn đã lái xe quay về nhà.


Hoắc Duật Hoành giải thích: "Để em ngồi đệm như vậy có chút nguy hiểm, anh sợ em bị ngã, mà lúc lái xe anh cũng không tiện ôm em."


"Nghỉ ngơi một chút nhé, đợi tài xế qua đón chúng ta đổi xe khác rồi hãy đi, được không?"


Ai da da...


Ôn Duẫn An khẽ run đuôi thỏ, vẫy vẫy hai cái móng nhỏ ra hiệu cho Hoắc Duật Hoành, miệng không ngừng gọi: "Chồng chồng !"


Vốn dĩ giọng cậu đã không lớn, lại được giáo dục lễ phép đoan trang từ nhỏ nên dù có cố hết sức cũng chỉ là tiếng thầm thì nhỏ nhẹ. Giờ biến thành thỏ tai cụp, giọng cậu lại càng bé xíu hơn.


Dù Hoắc Duật Hoành luôn chú ý đến cậu, nhưng cậu vẫn giữ thói quen dùng thêm ngôn ngữ cơ thể để đảm bảo lời mình nói được nghe thấy ngay lập tức. Hiện tại, cái dáng vẻ này chính là đang đòi Hoắc Duật Hoành bế lên cao thật cao đây mà.


Hoắc Duật Hoành ôm lấy cậu, hỏi khẽ: "Hửm?"


Cậu áp móng thỏ lên môi hắn ấn nhẹ một cái, trực tiếp bóc mẽ vị Alpha miệng cứng này: "Chồng, môi anh đâu có cứng đâu nhỉ, sao muốn dính lấy em mà không chịu nói thẳng ra thế?"


Thỏ nhỏ vẫn thông minh và nhanh miệng như vậy.


Hoắc Duật Hoành sững lại một chút: "Ừm. Vậy bao giờ bảo bảo mới biến trở lại được đây?"


"Bảo bảo, anh rất muốn hôn em."



Đầu thỏ của Ôn Duẫn An dụi dụi vào cằm hắn, thẳng thắn đáp: "Em cũng muốn được anh hôn hôn lắm chứ bộ!"


Nhưng cậu cảm thấy để hắn hôn mình trong hình dạng này thì kỳ quái lắm, dù sao giờ cậu đâu có phải là người. Cậu chỉ có thể trịnh trọng hứa hẹn: "Chờ em biến lại thành người sẽ cho anh hôn thỏa thích luôn nhé!"


Hoắc Duật Hoành không thèm giả vờ bình tĩnh nữa, chuyển sang đóng vai kẻ bị tổn thương, giọng đầy tiếc nuối: "Giờ không hôn được sao?"


"Anh chịu khó kiên trì một chút đi mà!" Cậu nhảy nhảy hai cái, đau lòng đặt móng nhỏ lên mặt hắn. Cậu đang cố gắng an ủi Alpha nhà mình.


Hoắc Duật Hoành được đằng chân lân đằng đầu: "Vậy cho anh 'hít' một chút nhé."


Hít? Hít thế nào?


Hoắc Duật Hoành chỉ chỉ vào cái bụng mềm mại của cậu, thuận tay xoa nhẹ lớp lông tơ: "Chỗ này mềm thật đấy, cho chồng hít một chút nhé?"


Hóa ra là muốn hít bụng thỏ.


"Dạ được ạ ~" Cậu hào phóng đồng ý.


Thế là Hoắc Duật Hoành đứng ngay trước cửa biệt thự, nâng niu chú thỏ nhỏ của mình, tách nhẹ hai cái móng thỏ ra, một tay đỡ vững lưng cậu, vùi sống mũi cao thẳng vào bụng thỏ mà "hít" một hơi thật sâu.


"Bảo bảo, em biến thành thỏ vẫn có mùi hoa tường vi trắng." Hoắc Duật Hoành mãn nguyện khen ngợi: "Đáng yêu quá đi mất."


"Đương nhiên rồi!" Ôn Duẫn An kiêu ngạo ngẩng đầu: "Em vừa mới tắm thơm tho xong mà!"


Thư ký Trần vừa xuống xe liền hóa đá tại chỗ. Anh ta sờ trán, xác nhận xem mình có đang phát điên hay không, mắt có bị mù không.



Vậy thì chắc chắn là Hoắc tổng của họ điên rồi!


Nếu không, sao anh ta lại thấy Hoắc tổng đứng một mình trước cửa nhà, lúc thì trò chuyện với con thỏ trên tay, lúc lại hành động như một kẻ b**n th**... đi hít bụng thỏ thế kia.


Lúc đầu anh ta còn tưởng Hoắc tổng bảo mình mang đồ dùng của thỏ đến văn phòng là vì Tiểu phu nhân muốn nuôi thú cưng, Hoắc tổng chiều vợ nên mới chiều lây sang con thỏ, đó là lẽ thường tình. Nhưng hiện tại, sự việc có vẻ không đơn giản như thế.


Vị Alpha nắm giữ huyết mạch của một tập đoàn khổng lồ, sáng sớm đứng trước cửa nhà... hít thỏ??


Chuyện này có bình thường không?


Chưa kể, ngày thường cặp đôi này dính nhau như sam, giờ Tiểu phu nhân lại không thấy đâu. Chẳng lẽ Hoắc tổng bị Tiểu phu nhân đuổi ra khỏi nhà cùng với con thỏ và đống đồ đạc này rồi?


Không thể nào, hôm qua hai người còn khoe ân ái rầm rộ khắp thế giới mà. Đêm qua anh ta còn phải xử lý email chúc mừng của đối tác đến tận nửa đêm kia mà.


Quá quỷ dị.


Hoắc Duật Hoành chú ý đến thư ký Trần và mấy nhân viên đang đứng nhìn, lại thấy mấy ánh mắt cứ dán chặt vào chú thỏ nhỏ của mình, hắn cảm thấy hơi khó chịu.


"Thư ký Trần, xong việc chưa?"


"Khụ, tôi sắp xếp mọi người làm việc ngay đây ạ!" Thư ký Trần vẫy tay, trợ lý cùng nhân viên bắt đầu chuyển đồ dùng của thỏ vào nhà.


Thư ký Trần vừa định bước đi thì nghe thấy đằng sau có tiếng nói mềm mại: "Làm phiền anh rồi nhé, thư ký Trần."


?!



Ôn Duẫn An chớp mắt, đối diện với ánh mắt kinh hoàng khi quay đầu lại của thư ký Trần.


Thư ký Trần: ? Ảo giác sao? Quỷ dị, quá mức quỷ dị.


Hoắc Duật Hoành cúi đầu, thần sắc tự nhiên nhìn "thỏ nhỏ" Ôn Duẫn An: "Bảo bảo, ăn chút gì đó rồi hãy đi nhé."


Bảo bảo?!?! Hoắc tổng gọi thỏ tai cụp này là "Bảo bảo"??


Dù con thỏ trông cực kỳ đáng yêu, nhưng chỉ số quỷ dị đã vọt lên tận trời xanh.


Thư ký Trần lắp bắp: "Hoắc tổng, ngài đang làm... gì vậy ạ?"


"Sao thế? Tôi hỏi vợ tôi xem em ấy muốn ăn gì, có vấn đề gì à?"


"..." Xem ra con người ta không nên làm việc quá sức, anh ta bắt đầu xuất hiện ảo giác thật rồi.


Nhưng nghiêm trọng hơn là sếp của họ, trông như phát điên đến nơi khi gọi con thỏ là "vợ". Bệnh trạng này quá nặng, thật đáng quan ngại.


Nghĩ đến mức lương thưởng hậu hĩnh và việc Hoắc Duật Hoành ngày thường đối xử rất tốt với cấp dưới, thư ký Trần quyết định uyển chuyển nhắc nhở sếp một chút, cứu vãn cuộc hôn nhân này được chừng nào hay chừng nấy.


"Hoắc tổng, à thì... Tiểu phu nhân mà biết ngài như thế này, cậu ấy có nổi giận không ạ? Chuyện này e là không ổn lắm..."


"Cậu ấy mới là vợ của ngài mà..."


Ôn Duẫn An nghiêng đầu thỏ, giọng nói mềm mại phát ra: "Tại sao tôi phải nổi giận chứ?"



Con thỏ biết nói chuyện, lại còn là giọng của Tiểu phu nhân. Thư ký Trần kinh ngạc đến mức đồng tử rung lên dữ dội.


"Đây là... công nghệ cao cấp gì vậy ạ?" Anh ta cố tìm một lời giải thích hợp lý, "Hoắc tổng và Tiểu phu nhân vẫn tình cảm quá, còn lồng tiếng của cậu ấy vào thú bông thỏ nữa!"


"Tôi chính là tôi mà!" Ôn Duẫn An lắc lắc đầu thỏ.


Hoắc Duật Hoành bình thản nói: "Vợ tôi biến thành thỏ tai cụp rồi."


"... Hả???? CÁI GÌ CƠ????"


"Có phải tôi làm anh sợ không..." Ôn Duẫn An lấy tai che mắt, tủi thân vùi đầu thành một cục bông tròn trịa, trong lòng thấy hơi áy náy.


Thư ký Trần chỉ mất đúng 0 giây để tự thuyết phục bản thân. Mọi chuyện đã sáng tỏ, bé thỏ lông xù xinh đẹp này chính là Tiểu phu nhân, hèn gì Hoắc tổng lại cưng chiều đến thế!


"Không không không! Ngài hiểu lầm rồi! Là vì ngài quá xinh đẹp, cái này... cái này..." Thư ký Trần bắt đầu nói năng lộn xộn, cuống quýt khen ngợi: "Tôi bị vẻ đẹp của ngài làm cho choáng ngợp đấy ạ!"


Ôn Duẫn An buông tai thỏ, khẽ rung rinh: "Vậy thì tốt rồi, cảm ơn anh nhé, thư ký Trần."


"Đó là việc tôi nên làm mà! Vì ngài, dù có nhảy vào dầu sôi lửa bỏng tôi cũng không từ nan!"


Hoắc Duật Hoành nhíu mày: "..."


"Vậy tôi đi xem có ai cần giúp đỡ không đây, không làm phiền hai vị nữa." Sau khi đống đồ của thỏ được xếp lên xe, thư ký Trần nhanh chóng biết ý mà rút lui.


"Được rồi, đói rồi đúng không? Vào chuẩn bị chút đồ ăn mang theo nhé?"


Nghe vậy, Ôn Duẫn An đưa móng nhỏ ôm chặt lấy một ngón tay của Hoắc Duật Hoành, ngồi vững trong lòng bàn tay hắn: "Vâng! Xuất phát thôi !"


Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Story Chương 73: Nâng lên cao
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...