Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 72: Lệnh Của Em


Ôn Duẫn An cuống cả lên, vừa yếu ớt vừa bất lực hô to: "Em tự làm, để em tự làm!"


Hoắc Duật Hoành dỗ dành: "Giờ em còn chưa biết nhảy, để em tự đi thì có mà đến sáng mai mới tới nơi mất."


"Với lại," Hoắc Duật Hoành ra vẻ suy ngẫm, "trước đây đâu phải chưa từng thế này, bảo bảo quên rồi sao? Sao biến thành thỏ nhỏ rồi mà lại thẹn thùng hơn thế?"


Ôn Duẫn An sực nhớ ra điều gì đó, im bặt. Cậu hiện tại tay ngắn chân ngắn, chẳng thể nào che nổi miệng Hoắc Duật Hoành.


Thế này mà giống nhau được sao! Đồ xấu xa! Đồ hổ hư! Đồ chồng hư đốn!


Hừ!


Sau khi mắng thầm một trận trong lòng, Ôn Duẫn An lại hết giận ngay. Cậu là một chú thỏ rất khoan dung độ lượng, cậu có thể giả vờ như không nghe thấy gì hết.


Vương quản gia làm việc vô cùng tận tâm và đúng lúc. Ngay khi Ôn Duẫn An đang xấu hổ đến mức muốn độn thổ bước ra khỏi phòng vệ sinh, ông đã gõ cửa phòng ngủ. Hoắc Duật Hoành bế cậu ra mở cửa.


Đi sau Vương quản gia là bốn năm phó quản gia nữa, ai nấy đều khệ nệ bê đủ thứ đồ rực rỡ sắc màu, trong đó có cả thứ mà Ôn Duẫn An vừa mới cần nhất nhưng giờ lại chẳng cần nữa: một chiếc nhà vệ sinh cho thỏ loại sang trọng.


Mọi người nhìn thấy Ôn Duẫn An trong tay Hoắc tổng đều kinh ngạc. Cậu quá đỗi xinh đẹp, dù là người ngoài nghề cũng nhìn ra được đây là một chú thỏ tai cụp thuộc hàng cực phẩm.



"Hoắc tiên sinh, đồ ngài yêu cầu đã chuyển đến một phần rồi ạ."


"Ừ, mang vào hết đi."


Mấy người quản gia bận rộn bố trí đồ dùng sinh hoạt cho Ôn Duẫn An. Cậu đứng một bên nhìn cái nhà vệ sinh thỏ "đến sớm không đến lại đến đúng lúc này", tức đến mức phồng cả má, dậm chân một cái, nảy nhẹ trên lòng bàn tay Hoắc Duật Hoành.


"Sao thế em?" Hoắc Duật Hoành cười, khẽ xoa đầu nhỏ của cậu.


Càng nghĩ càng thấy mất mặt, Ôn Duẫn An lại dậm chân thêm cái nữa, nhất quyết không thèm nói chuyện.


Mấy người quản gia nhìn nhau trố mắt ngạc nhiên. Sao Hoắc tiên sinh giống như đang trò chuyện với con thỏ vậy?


Ồ~ hóa ra đây là dáng vẻ của một Alpha đã có vợ sao? Không hổ là Tiểu phu nhân, quản giáo Hoắc tiên sinh tốt thật đấy! Hoàn toàn thay đổi tính nết, trông "người" hơn hẳn ngày xưa!


Sau khi các quản gia rút lui, Ôn Duẫn An tức tối thầm thì: "Chồng! Em muốn đi ngủ!"


Thật ra cậu chẳng buồn ngủ tí nào, chỉ là thấy không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.


"Được, đi ngủ thôi."


Hoắc Duật Hoành có chút đắn đo. Tuy hắn rất tự tin vào tư thế ngủ của mình, nhưng thỏ nhỏ chỉ bé tí tẹo thế này, nhỡ hắn lật người đè bẹp bảo bảo thì sao? Thế là Ôn Duẫn An được hắn nâng cái mông nhỏ, tháo chiếc khăn tay ra rồi đặt vững vàng vào chiếc ổ thỏ mềm mại.



Hoắc Duật Hoành không muốn lúc cậu tỉnh dậy không thấy mình, bèn bê luôn cái ổ thỏ đặt lên giường, lấy chiếc khăn tay đắp lên người cậu làm chăn. Trước khi tắt đèn, hắn còn lôi cuốn cẩm nang ra kiểm tra xem thỏ có sợ bóng tối không. Tra được đáp án là không, hắn mới an tâm tắt đèn.


Ôn Duẫn An không những không sợ tối mà còn cực kỳ tỉnh táo. Cảm giác mờ ảo trong phòng khiến cậu thoải mái đến mức phát ra tiếng "chiu chiu", thậm chí còn khẽ nghiến răng. Nhưng sực nhận ra mình đang nghiến răng, Ôn Duẫn An lại nhìn hắn với vẻ ủy khuất: "Chồng ơi..."


Hoắc Duật Hoành đáp lời, kiên nhẫn ngồi dậy bật đèn ngủ bên giường để lật sách tìm nguyên nhân thỏ nghiến răng. Thế mà chuyện này sách cũng có ghi.


"Thỏ sẽ nghiến răng nhẹ nhàng khi cảm thấy thư giãn," Hoắc Duật Hoành nằm xuống lại, cười dỗ dành, "Bảo bảo, xem ra em là một chú thỏ rất bình thường và khỏe mạnh."


Ôn Duẫn An lúc này mới yên tâm nhắm mắt, nằm giữa chiếc ổ thỏ hình vòng xuyến để tìm giấc nồng. Thế nhưng ngày thường toàn được hắn ôm ngủ, chí ít cũng phải dính sát vào nhau, giờ chỉ có một mình một ổ, cậu không quen, không tài nào ngủ được.


"Chồng..."


"Ừ, anh đây."


"Em không ngủ được... muốn dính sát vào anh cơ!"


Hoắc Duật Hoành cũng chẳng ngủ được. Vợ nhỏ thơm tho mềm mại biến thành bé thỏ bé xíu, không được hôn không được ôm, thật là dày vò. Thôi thì không lật người nữa, vì bảo bối, ngủ bất động cả đêm cũng chẳng phải việc gì khó. Hoắc Duật Hoành hạ quyết tâm, bế cậu lên đặt lên người mình: "Nằm thế này ngủ được không em?"


Ôn Duẫn An nằm sấp ngay vị trí trái tim hắn, cái bụng nhỏ mềm mại cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ vững chãi, thấy vô cùng an tâm.


"Vâng ạ!"



Bốn giờ sáng, Hoắc Duật Hoành bừng tỉnh vì cảm giác ngộp thở. Trước mắt tối đen như mực, đôi mắt hắn bị hai cái móng thỏ mềm mại che kín.


Bé thỏ An An ngủ một đêm là dịch chuyển cả đêm. Từ ngực dịch lên cổ, rồi lên cằm, cuối cùng tứ chi dang rộng, cả thân hình bẹp dí thành một miếng "bánh thỏ", cái bụng mềm xèo úp thẳng lên mũi và miệng Hoắc Duật Hoành mà ngủ say sưa.


Hoắc Duật Hoành đang do dự không biết có nên đánh thức cậu không, thì như có thần giao cách cảm, Ôn Duẫn An cũng tỉnh giấc. Cậu thu móng lại, đôi mắt xinh đẹp ngái ngủ chớp chớp ngay trước mặt hắn.


Cậu ngủ rất ngon, dịu dàng chào hắn: "Chồng~ buổi sáng tốt lành nha~"


"... Bảo bảo, chồng của em chắc không ổn lắm đâu, anh sắp ngạt thở chết rồi đây." Hoắc Duật Hoành nghèn nghẹn nói, bế cậu đặt lại lên người mình.


Aaa... hóa ra tư thế ngủ lúc làm thỏ của cậu lại tệ đến thế, thật là ngại quá đi.


"Ngủ thêm lát nữa đi, vẫn còn sớm."


"Dạ~"


Trời sáng, cậu vẫn chưa biến trở lại. Hoắc Duật Hoành đưa cậu đến Cục Quản lý Tin tức tố một chuyến. Trong sự kinh ngạc của nhân viên công tác, họ nhận được câu trả lời gần giống với bác sĩ Giang.


Trên đường về, Ôn Duẫn An đã hoàn toàn yên tâm nên bắt đầu nảy sinh những ý thích kỳ lạ. Cậu bỗng dưng muốn dùng móng vuốt rửa mặt. Ý nghĩ vừa lóe lên, hai chân trước đã không tự chủ được mà v**t v* lớp lông trên mặt. Vuốt mặt xong, cậu lại bắt đầu "giặt" tai thỏ.


Hoắc Duật Hoành ngồi bên cạnh thản nhiên liếc nhìn hai cái rồi tiếp tục lái xe. Giữa đường, thư ký Trần gọi điện báo cáo sự cố đã xử lý xong. Trước khi cúp máy, Hoắc Duật Hoành bỗng dặn: "Cậu cử vài người qua nhà tôi, có một số đồ dùng của thỏ cần chuyển đến văn phòng trong hôm nay."



"Vâng, thưa Hoắc tổng." Điện thoại ngắt kết nối.


Rửa mặt và chải chuốt xong xuôi, Ôn Duẫn An nằm bò trên ghế phụ, nũng nịu: "Chồng, anh định đưa em đến công ty ạ?"


"Ừ, anh không yên tâm để em ở nhà một mình."


Ôn Duẫn An thốt ra lời khen tặng quen thuộc: "Chồng của em là nhất luôn~"


Hoắc Duật Hoành: "... Ừm."


Cái bé thỏ nhỏ này cứ ỷ vào việc hắn hiện tại không làm gì được cậu mà cứ trêu chọc suốt, thật là hết cách với cậu mà.


"Đúng rồi, hay là mình đi thăm anh Tần đi ạ? Lần trước mình hứa sẽ qua thăm lại anh ấy mà cuối cùng lại..." Giọng c** nh* dần, mặt nóng bừng lên.


Hoắc Duật Hoành xấu xa hỏi: "Cuối cùng lại làm sao?"


Ôn Duẫn An ấp úng: "Không... không có gì ạ."


Hoắc Duật Hoành tiếp tục trêu: "Bảo bảo, em biến thành thỏ thế này là để thử thách sức chịu đựng của chồng sao? Chờ em biến lại thành người, anh sẽ..."


Bé thỏ thẹn thùng vẫy vẫy đôi tai, chỉ để lại cái lưng tròn vo xù lông đối diện với hắn, kiêu kỳ ra lệnh: "Chồng, em ra lệnh anh bây giờ phải lái xe cho cẩn thận, không được nói bậy nữa!"


Hoắc Duật Hoành tâm trạng cực kỳ sảng khoái: "Tuân mệnh!"


Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Story Chương 72: Lệnh Của Em
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...