Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 70: Bé Thỏ Ôn


Tốc độ của Hoắc tổng và Tiểu phu nhân thực sự khiến người ta phải ngả mũ thán phục! Không hổ là cấp 3S! Bái phục, thật sự bái phục!


Không kịp suy nghĩ nhiều, Giang Minh Xuyên lập tức hớn hở nói: "Thật sự chúc mừng ngài và Tiểu phu nhân nhé Hoắc tổng!! Đại hỷ, đúng là đại hỷ!"


"Chúc mừng? Cậu đang nói cái gì thế?"


"...... Chẳng lẽ hai vị không phải vừa có... một nhóc thỏ con sao?"


"...... Không phải," Hoắc Duật Hoành nhận ra lời nói của mình vừa nãy thiếu chặt chẽ, hắn thở dài, nhấn mạnh lại lần nữa: "Omega của tôi biến thành một bé thỏ nhỏ nặng có hơn một cân rưỡi thôi."


"Vâng vâng... hóa ra là vậy... HẢ???? CÁI GÌ CƠ????"


"Cậu mau tới đây ngay đi." Hoắc Duật Hoành nói xong liền cúp máy.


Hiện tại Giang Minh Xuyên đang ở gần đây, chỉ năm phút là có thể chạy tới nhà họ. Hoắc Duật Hoành yên tâm hơn một chút, bàn tay vẫn nhẹ nhàng v**t v* bộ lông thỏ mịn màng.


"Chồng ơi," Ôn Duẫn An nhìn chằm chằm vào bộ đồ ngủ và chiếc q**n l*t nhỏ đang nằm chỏng chơ ở chỗ mình vừa nằm, cậu ngước mặt nhìn hắn: "Bác sĩ Giang sắp đến rồi, em muốn mặc quần áo."


Hoắc Duật Hoành: "......"


Trong nhà đào đâu ra quần áo cho thỏ mặc chứ? Hoắc Duật Hoành cảm thấy hơi đau đầu.


Ôn Duẫn An tiếp tục nói với vẻ đáng thương: "Nhỡ đâu lúc bác sĩ Giang ở đây mà em đột nhiên biến trở lại thì sao?" Không hiểu sao, Hoắc Duật Hoành như thực sự nhìn thấy đôi lông mày thỏ đang nhíu chặt lại, trông vô cùng lo lắng.



Vợ nói gì cũng đúng, trong đầu Hoắc tổng chỉ còn lại ý nghĩ này. Anh một tay nâng "bé thỏ Ôn" đứng dậy, dẫn cậu vào phòng thay đồ thông với phòng ngủ.


Nơi này tuy không nhiều đồ bằng cả tòa nhà chuyên chứa quần áo bên cạnh, nhưng cũng có không ít đồ của Ôn Duẫn An. Một người một thỏ nhìn nửa ngày, cuối cùng chọn một chiếc khăn tay nhỏ.


Hoắc Duật Hoành không biết thứ này dùng thế nào, nhưng vẫn nghe lời Ôn Duẫn An, quấn nó quanh cổ thỏ nhỏ. Nhìn qua không giống quần áo cho lắm, mà giống cái yếm hơn.


"Giờ thì ổn rồi."


"Vâng! Chiu chiu..."


?! Tiếng gì vậy? Đó là âm thanh cậu phát ra sao?


"Chồng ơi, anh nghe thấy gì không..." Cậu hoảng sợ nhìn anh.


Hoắc Duật Hoành: "...... Anh nghe thấy rồi."


"Hức,"


"Đợi chút bảo bảo, đừng khóc, khóc sưng mắt lên thì làm sao? Để bác sĩ xem cho đã, không sao đâu mà, ngoan."


Giang Minh Xuyên đến rất kịp lúc. Hoắc Duật Hoành vừa dứt lời, quản gia đã dẫn anh ta gõ cửa: "Hoắc tiên sinh, bác sĩ Giang đến rồi ạ."


Hoắc Duật Hoành: "Cửa không khóa."


Quản gia lùi sang một bên, thầm nghĩ muộn thế này chắc chắn là chuyện của Tiểu phu nhân: "Bác sĩ Giang, Hoắc tiên sinh chắc có việc gấp, mời ngài vào, tôi xin phép không làm phiền."



"Vâng, cảm ơn bác."


Trên đường đến, Giang Minh Xuyên cứ mải suy nghĩ: Liệu con người có thực sự biến thành thỏ được không? Bình thường thì không thể, nhưng nếu là Omega cấp 3S thì liệu có ngoại lệ này không? Dù sao cũng là Omega 3S duy nhất cả nước, có chuyện gì xảy ra cũng chẳng lạ.


Bình tĩnh nào, chỉ là một Omega biến thành thỏ tai cụp thôi mà, bình tĩnh! Nghĩ vậy, anh ta hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào.


Ngay khi cửa mở, sáu mắt nhìn nhau, cảnh tượng vừa quái dị lại vừa hài hòa: Trong phòng ngủ rộng lớn, vị Alpha cao lớn đang nâng trong lòng bàn tay một chú thỏ tai cụp chỉ to bằng nắm đấm.


Là một bác sĩ chuyên nghiệp, Giang Minh Xuyên nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, điềm tĩnh chào hỏi: "Hoắc tổng, Tiểu phu nhân."


"Ừ, cậu xem cho em ấy đi."


Giang Minh Xuyên trố mắt nhìn bé thỏ bông Ôn Duẫn An chớp chớp mắt với mình, rồi nhỏ nhẹ thốt ra một câu: "Làm phiền anh nhé, bác sĩ Giang."


Trời đất ơi!!! Sao lại có sinh vật đáng yêu thế này! Còn đeo cái khăn tay nhỏ xinh nữa chứ, đúng là phong cách điệu đà của Tiểu phu nhân rồi.


Không thể bình tĩnh nổi nữa!


"A a, ngài đáng yêu quá đi mất!" Giang Minh Xuyên không nhịn được mà đổi giọng "nựng" để khen cậu.


Hoắc Duật Hoành bỗng muốn nhét ngay vợ thỏ vào túi áo, hắn trầm giọng: "Bác sĩ Giang, giữ chừng mực."


"Vâng vâng, xin lỗi ạ, tại Tiểu phu nhân đáng yêu quá, tôi nhất thời không kiềm chế được."


Hoắc Duật Hoành: "...... Chuyện đó còn phải đợi cậu nói sao?"



Ôn Duẫn An nghe xong liền đứng thẳng dậy trên tay hắn, còn ưỡn cái ngực thỏ nhỏ xíu ra, đầu thỏ ngửa ra sau đầy đắc ý, trong lòng sướng rơn.


Giang Minh Xuyên khẽ ho một tiếng, nghiêm túc nói: "Hoắc tổng, phiền ngài nâng ngài ấy lên, để tôi xem kỹ hơn."


Hoắc Duật Hoành im lặng, vẻ mặt nghiêm trọng nâng vững cái mông thỏ. Giang Minh Xuyên ra vẻ chuyên nghiệp, lấy ống nghe dùng cho thú y ra thăm khám khắp người thỏ nhỏ.


"Ừm... nhịp tim bình thường."


"Để tôi xem tứ chi nào."


Hoắc Duật Hoành nhẹ nhàng nhấc từng cái móng thỏ mềm mại lên cho bác sĩ xem.


"Cũng rất bình thường."


"Khụ... mạch đập và nhiệt độ cơ thể, hay là để Hoắc tổng ngài tự đo đi ạ." Giang Minh Xuyên đưa dụng cụ cho hắn. Đùa sao, Hoắc tổng chiếm hữu cao như vậy, anh ta chỉ là một bác sĩ quèn, đâu dám động chạm quá nhiều vào Tiểu phu nhân.


Ôn Duẫn An nằm bò trên tay hắn, được dỗ dành đến mức mắt sắp lim dim. Đến khi nhận ra chuyện gì đang xảy ra thì đã muộn. Hoắc Duật Hoành kiên nhẫn xoa đầu dỗ cậu: "An An ngoan, một chút là xong ngay thôi."


Nếu là người, chắc chắn mặt cậu đã đỏ lựng rồi. Đã biến thành thỏ mà vẫn không thoát được cảnh "khám xét" này, hu hu, thôi vậy, vì để sống sót, cậu nhịn!


Giang Minh Xuyên vừa ghi chép vừa quan sát, cuối cùng đưa ra kết luận: "Tiểu phu nhân rất khỏe mạnh!"


"Khỏe thì khỏe rồi, nhưng làm sao để biến lại như cũ?" Hoắc Duật Hoành hỏi xong, cả người lẫn thỏ đều nhìn chằm chằm vào Giang Minh Xuyên đầy kỳ vọng.


"Đợi chút ạ."



Giang Minh Xuyên vận dụng hết kiến thức cả đời, rốt cuộc nhớ ra một đoạn ghi chép trong cuốn "Nguồn gốc AO": "Chuyện là thế này..."


Hoắc Duật Hoành tóm tắt lại thông tin quan trọng: "Nói cách khác, Omega cấp 3S khi tìm được bạn đời gắn bó cả đời sẽ kích phát bản năng nguyên thủy nhất, dẫn đến khả năng biến thành động vật?"


"...... Vâng, nghe thì kỳ quái nhưng sách viết thế ạ." Giang Minh Xuyên đưa tài liệu cho họ xem. "Lần gần nhất có năng lực này là một Omega cách đây cả nghìn năm, người đó là bạn đời của một vị vua. Vì cả nghìn năm qua không xuất hiện nên nó đã mờ nhạt dần. Tài liệu nói rằng người có năng lực này hoàn toàn có thể tự điều khiển hình thái biến hóa."


"Nhưng em không biết làm thế nào hết..." Ôn Duẫn An hừ hừ, rồi phồng má nghiến răng thỏ, cố sức "hừ hừ" hai tiếng: "Sao em không biến lại được nhỉ?"


Hoắc Duật Hoành không mấy vui vẻ: "Năng lực này ngoài việc chứng minh cho em ấy biết tôi yêu em ấy ra thì còn tác dụng gì không?"


... Cứu mạng, đó đâu phải do anh ta làm đâu! Hai người yêu nhau chết đi sống lại rồi quay sang trách bác sĩ là sao! Giang Minh Xuyên liều mình đáp: "...... Có lẽ là... tăng, tăng thêm thú vui phòng khuê?"


"...... Có ảnh hưởng gì đến sức khỏe không?"


"Tạm thời thì không ạ, tôi sẽ về nghiên cứu thêm và phản hồi sớm nhất cho ngài. Hai vị cứ yên tâm."


Ôn Duẫn An nghe mà đầu óc choáng váng, mãi mới hoàn hồn lại, cậu vươn móng vuốt cào cào vào lòng bàn tay hắn.


"Mà Hoắc tổng này, tôi có quyển sách này, ngài xem có cần không?"


Ôn Duẫn An thu chân cuộn tròn lại, tò mò nhìn sang. Giang Minh Xuyên lục lọi trong túi rồi lôi ra một quyển sách bìa màu hồng:


Cẩm nang nuôi dưỡng thỏ tai cụp —— Để bạn hiểu rõ thỏ yêu của mình hơn


Hoắc Duật Hoành: "......"


Ôn Duẫn An: "Oa... chiuchiu..."


Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Story Chương 70: Bé Thỏ Ôn
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...