Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 69: Thỏ nhỏ xuất hiện
Nệm giường lún xuống, Hoắc Duật Hoành xích lại gần, "viên kẹo sữa thỏ trắng" lại bị bóc ra, cả người cậu được ôm trọn vào lồng ngực hắn.
Lồng ngực ấm áp của Alpha cách một lớp áo ngủ mỏng manh dán chặt vào lưng cậu, truyền đến hơi ấm quen thuộc. Bên tai vang lên giọng nói trầm thấp mang theo ý cười của Hoắc Duật Hoành: "Bảo bảo."
Cậu suy nghĩ một lát rồi xoay người lại đối diện với hắn, ngửa đầu nghiêm túc nhìn người đàn ông trước mắt, giọng nói mềm mại: "Chồng ơi, cảm ơn anh nhé."
"Cảm ơn anh chuyện gì?"
"Em thấy đống hổ và thỏ anh tặng em rồi," giọng cậu ngọt lịm như tẩm mật, "Em thích chúng lắm, vui ơi là vui luôn..."
Chẳng trách lúc tối sang thư phòng trông cậu cứ như sắp khóc đến nơi, hóa ra là vì cảm động. Hoắc Duật Hoành ôm chặt lấy cậu, cằm tì lên làn tóc mềm mại, thấp giọng đáp: "Em thích là tốt rồi."
Cậu lại "vâng vâng" hai tiếng, ngẩng đầu hôn nhẹ lên cằm hắn.
"Nay chủ động thế?"
"Dạ, không được ạ?"
Hoắc Duật Hoành bật cười, siết chặt vòng tay hơn, trêu chọc cậu: "Vậy anh muốn ăn thỏ nhỏ có được không?"
Toàn thân Ôn Duẫn An nóng bừng lên một cách kỳ lạ, lại còn bị lồng ngực nóng hổi của hắn bao bọc, cậu cảm thấy đầu óc choáng váng. Đây chính là cảm giác khi yêu đương sao?
Hoắc Duật Hoành cũng không làm gì quá đáng, chỉ cúi đầu hôn nhẹ lên mặt cậu vài cái. Nhưng cứ hễ nghĩ đến mấy từ "hổ hổ thỏ thỏ" ám chỉ kia, Ôn Duẫn An lại thấy mình như sắp chín nhừ. Cậu ngượng ngùng xoay người, rúc sâu vào lòng hắn hừ hừ vài tiếng không biết trả lời thế nào.
Hoắc Duật Hoành rũ mắt im lặng ngắm nhìn cậu. Hai người ôm nhau một lát, nhịp tim của cậu không những không chậm lại mà trái lại còn tăng tốc điên cuồng. Không biết có phải vì quá khẩn trương hay không, cậu cảm thấy mình mất sạch khả năng tư duy, chỉ có thể ngơ ngẩn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một lát sau, trong phòng ngủ yên tĩnh bỗng bùng lên một luồng ánh sáng trắng chói mắt, kèm theo đó là một tiếng "Bùm ——" không quá lớn cũng không quá nhỏ.
Sau luồng sáng ấy, tầm nhìn của Ôn Duẫn An trở nên quái dị. Mọi vật dụng trong phòng như đột ngột tăng kích thước lên gấp mấy lần.
Là ảo giác? Hay bị trúng độc rồi? Hôm nay cậu đâu có ăn nấm đâu nhỉ?
Ôn Duẫn An ngẩn người, định giơ tay dụi mắt thì đập vào mắt lại là một cái móng thỏ trắng muốt, lông xù mềm mại.
Hả?!?! Cái gì đây!!! Móng thỏ??
... Cái móng thỏ mềm xèo này không lẽ là của cậu đấy chứ?
Ôn Duẫn An do dự đưa cái tay còn lại ra, vẫn là một cái móng thỏ đầy lông.
... Hình như, hình như đúng là của cậu thật rồi.
Giọng của Hoắc Duật Hoành vang lên từ đỉnh đầu, đầy vẻ kinh ngạc không thể tin nổi: "... Bảo bảo?"
Cậu nghe vậy liền quay đầu lại, nhưng đôi tai thỏ rũ xuống che khuất tầm nhìn khiến cậu bị mất đà, lăn tròn một vòng. Hoắc Duật Hoành hốt hoảng, theo bản năng đưa tay ra đỡ lấy cậu.
Được Hoắc Duật Hoành nâng vững vàng trong lòng bàn tay, Ôn Duẫn An cả người... à không, cả thỏ con đều ngây dại. Cậu hoàn hoàn toàn toàn biến thành một chú thỏ tai cụp rồi!!!
Tại sao lại như vậy chứ!
Cậu thu móng vuốt ngồi xổm trên tay hắn, mất một lúc để tiêu hóa chuyện này mới ngước lên nhìn anh, thử lên tiếng: "Chồng ơi..."
Ơ? Cậu vẫn nói được này!! Đúng là trong cái rủi có cái may.
Hoắc Duật Hoành há hốc mồm, lặng thinh không nói nên lời: "..."
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, hắn tuyệt đối không tin nổi vợ mình lại có màn "biến hình" ngay trước mặt thế này. Bé thỏ tai cụp An An mini thậm chí còn biết nói chuyện.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, một người một thỏ cứ thế nhìn nhau trân trân suốt một phút đồng hồ, không khí như đóng băng lại.
"Bảo bảo, em..." Hoắc Duật Hoành khựng lại, vẫn thấy thật khó tin khi vợ mình giờ là một cục bông trắng muốt.
Tuy vợ hắn vốn dĩ đã nhỏ nhắn, nhưng bé thỏ trước mắt này chỉ cần dùng một bàn tay là nâng gọn ngon ơ, chắc chỉ nặng chừng hơn một cân rưỡi.
"Oa..." Đôi mắt thỏ của Ôn Duẫn An chớp chớp, cả người run bần bật, rồi hai giọt nước mắt to tướng rơi xuống, thấm ướt cả lớp lông mịn trên mặt. Cậu phát ra một tiếng kêu nhỏ: "Chồng ơi!!"
Hoắc Duật Hoành vừa lau nước mắt cho cậu vừa dỗ dành: "Ngoan ngoan, đừng sợ, chồng ở đây rồi."
Vì cậu bây giờ quá nhỏ bé, hắn phải cử động cực kỳ nhẹ nhàng, v**t v* tấm lưng thỏ mềm mại. Được trấn an, Ôn Duẫn An dần bình tĩnh lại. Cậu đưa móng thỏ kéo hai chiếc tai dài che mắt, hai chân sau thu lại dưới bụng, cuộn tròn thành một nắm bông trắng tròn vo, ngồi vững trên tay anh. Trông cứ như đang suy ngẫm về "đời thỏ" vậy.
Hoắc Duật Hoành thở dài một tiếng. Dù biến thành thỏ thì cậu vẫn giữ thói quen lấy tai che mắt, sao mà đáng yêu đến thế chứ.
"An An biến thành thỏ cũng rất đáng yêu," hắn dỗ dành, khẽ chạm nhẹ vào đầu thỏ, "Lông xù xù, xinh lắm."
Cục bông trắng muốt như nắm tuyết mới rơi khẽ động đậy cái đuôi, có vẻ đã được dỗ dành thành công. Một giọng nói nhỏ xíu phát ra: "Vậy làm sao em biến lại thành người được đây..."
Nhưng rồi cậu lại thấy sống mũi cay cay: "Chồng ơi, chắc anh cũng không muốn vợ mình cứ mãi là thỏ thế này đâu đúng không, hức..."
"Hơn nữa em biến thành thỏ thế này thì có phải sẽ chết nhanh lắm không? Tuổi thọ của thỏ ngắn lắm đúng không? Em không chịu đâu!"
"Làm sao thế được, chắc chắn sẽ biến lại được thôi. Hơn nữa dù em có thành hình dạng gì thì chồng cũng đều thích cả."
"Ưm..." Ôn Duẫn An buông tai ra, ngước nhìn anh, hỏi nhỏ: "Vậy anh có thích thỏ nhỏ không?"
"Anh thích em, bảo bảo ạ."
"Vậy em muốn ôm một cái!"
Bé thỏ tai cụp nặng chưa đầy hai cân này trông mềm yếu và mỏng manh vô cùng, thậm chí còn chẳng to bằng bàn tay hắn, ôm kiểu gì bây giờ? Hoắc Duật Hoành thật sự sợ mình sẽ làm đau cậu. Hắn lộ vẻ khó xử, nhưng rồi cũng nhanh chóng đáp ứng: "... Được."
Bàn tay to lớn nâng lấy cơ thể nhỏ bé của thỏ, hắn cẩn thận đưa cậu lại gần mặt mình. Ôn Duẫn An vươn hai cái móng thỏ mềm mại áp vào má hắn, cái mũi nhỏ xíu cọ cọ đầy tin tưởng.
Sự "tấn công" bằng vẻ đáng yêu ở cự ly gần này khiến Hoắc Duật Hoành cạn lời. Hắn một lần nữa thừa nhận rằng dù Ôn Duẫn An có biến thành gì thì cũng dễ dàng "nắm thóp" được hắn. Hắn mủi lòng vô cùng, vừa yêu vừa xót, giọng nói cũng hạ thấp xuống hết mức:
"Bảo bảo, anh gọi bác sĩ Giang đến ngay đây. Em có thấy chỗ nào không khỏe không, lát nữa nhớ nói với bác sĩ nhé. Ngày mai chúng ta sẽ đến Cục Quản lý Tin tức tố một chuyến."
"Có anh ở đây rồi, đừng sợ, ngoan."
"Dạ!" Ôn Duẫn An ngoan ngoãn gật đầu.
Hoắc Duật Hoành đặt cậu nằm lên gối, một tay vuốt lông cho cậu, tay kia vội vàng gọi điện cho Giang Minh Xuyên.
Ở căn hộ cao cấp khu Loan, Giang Minh Xuyên đang tận hưởng cuộc sống thì hào hứng bắt máy: "Hoắc tổng, buổi tối tốt lành! Có chỉ thị gì không ạ? Cần tôi đến ngay không?" Anh vừa mới đọc tin tức ngọt ngào của hai người xong nên rất có tinh thần phục vụ.
"Ừ, cậu đến đây một chuyến ngay đi, có chuyện rồi," Hoắc Duật Hoành khựng lại, giọng trầm xuống, "Thỏ nhỏ bây giờ chỉ còn có hơn một cân rưỡi thôi."
Hơn... hơn một cân rưỡi?!
Giang Minh Xuyên chấn động rụng rời: Cặp đôi này chiều nay vừa mới khoe ân ái, tối đến "thỏ con" đã ra đời rồi sao? Dẫu biết loài thỏ mang thai nhanh, nhưng anh hành y bao năm cũng chưa thấy ca nào "thần tốc" đến mức này!
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Story
Chương 69: Thỏ nhỏ xuất hiện
10.0/10 từ 39 lượt.
