Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 67: Đau lòng
"Vậy nghĩa là em đồng ý rồi." Hoắc Duật Hoành lập tức chớp thời cơ.
"Chồng ơi!" Cái vị Alpha này thật sự quá vô lý, Ôn Duẫn An tức đến mức muốn hộc máu, cậu phụng phịu quay đầu đi, đôi tai thỏ quất "vù vù" vào người Hoắc Duật Hoành.
Hoắc Duật Hoành thuận thế bắt lấy đôi tai thỏ nhỏ xinh x** n*n vài cái, rồi còn ghé sát vào như muốn ngửi thử, khiến Ôn Duẫn An đứng hình tại chỗ. Cậu cuống quýt gọi thẳng cả họ tên anh ra: "Hoắc Duật Hoành!... Anh... anh không được l**m tai thỏ của em!"
"Bảo bảo, em vu oan cho anh rồi, anh không l**m, chỉ là ngửi chút thôi. Tai thỏ thơm quá, bảo bảo ăn gì mà lớn lên thế?"
"Ăn củ cải... không, ăn cơm!"
Cậu lại bắt đầu dùng chiêu "thỏ con đạp tuyết", Hoắc Duật Hoành bấy giờ mới chịu buông cậu ra.
Ôn Duẫn An lập tức xoay người lại, định bụng sẽ dạy cho Hoắc Duật Hoành một bài học về cách hành xử của một Alpha có giáo dục. Cậu nghiêm mặt nhìn hắn, hắng giọng một cái rõ to: "Chồng, anh không được bắt nạt em."
"Anh đâu có bắt nạt em."
"Anh có mà! Sao anh có thể ỷ vào việc mình sức dài vai rộng mà đối xử với em như thế chứ?"
"Em là Omega của anh đấy nhé! Anh phải nghe lời em!"
"Em đã nói không được là không được, chồng biết chưa hả?"
Hoắc Duật Hoành cực kỳ biết điều, gật đầu lia lịa: "Anh biết rồi, bảo bối An An nói gì cũng đúng hết, là anh sai rồi."
"Chỉ tại anh thích em quá nên mới đắc ý quên mình, bảo bối đừng giận anh nhé."
...!!!
Hai chữ "bảo bối" này Hoắc Duật Hoành rất ít khi dùng. Ôn Duẫn An lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà dạy bảo hắn nữa, cậu đỏ mặt lầm bầm một câu "Gì vậy chứ", rồi quay ngoắt đi không thèm nhìn hắn.
Hoắc Duật Hoành như vừa khám phá ra một điều gì đó hết sức thú vị, hóa ra gọi như vậy cậu sẽ thẹn thùng đến thế. Sao bé thỏ nhỏ này lại dễ thương đến mức "câu dẫn" người ta thế kia chứ.
"Bảo bối?"
Cậu hừ hừ: "Anh muốn làm gì nữa đây..."
"Ừm."
Hửm? Ừm cái gì cơ? Đúng là "đầu hổ râu thỏ", chẳng ăn nhập vào đâu cả!
Cậu lách người trượt xuống khỏi đùi hắn: "Không còn sớm nữa đâu, mình mau ăn cơm rồi đi nghỉ thôi, ngày mai em còn phải đi chụp ảnh nữa!"
"... Được."
Bữa tối được sắp xếp ở vườn hoa trên sân thượng với nến và hoa lãng mạn. Lần này Ôn Duẫn An không quên nhiệm vụ, cậu chụp rất nhiều ảnh chung của hai người.
Rõ ràng Hoắc Duật Hoành cũng chưa từng yêu đương, sao hắn lại "lão luyện" thế nhỉ? Cậu đặt điện thoại xuống, tò mò hỏi: "Chồng ơi, sao anh lại rành chuyện yêu đương thế ạ?"
"Há miệng nào, cẩn thận nóng." Hoắc Duật Hoành xiên một miếng thịt nhỏ đã cắt sẵn đưa tới trước mặt cậu. Cậu tự nhiên há miệng đón lấy, đợi cậu nhai xong, hắn mới thong thả nói tiếp: "Vì bảo bảo nên anh có thể học mà, anh học gì cũng nhanh lắm."
Hoắc Duật Hoành trầm ngâm một lát, lại đút cho cậu một miếng nữa, mỉm cười đầy ẩn ý: "Hơn nữa anh thích nhất là học kiến thức mới, chắc bảo bảo là người hiểu rõ nhất điều này nhỉ."
Dù có trì độn đến mấy thì "bé thỏ" Ôn Duẫn An cũng thừa biết hắn không hề ám chỉ việc học hành nghiêm túc. Cậu rùng mình một cái, cảm giác như đang đối diện với một con hổ lớn đang rục rịch săn mồi. Cậu quyết định không tiếp tục thảo luận vấn đề này với hắn nữa.
Trước giờ đi ngủ, Hoắc Duật Hoành phải đi xử lý nốt công việc. Ôn Duẫn An tắm rửa xong, cả người sảng khoái, cậu nằm lăn qua lăn lại trong chăn đến mệt lừ rồi mới dừng lại, bắt đầu nghĩ về Hoắc Duật Hoành.
Công việc của hắn thực sự quá bận rộn. Trừ những lúc dành thời gian dỗ dành, chiều chuộng cậu ra thì hầu như lúc nào hắn cũng làm việc. Cậu thấy đau lòng thay cho hắn. Không biết mình có giúp gì được không nhỉ? Là một người bạn đời đủ tư cách, cậu cảm thấy mình nên san sẻ bớt áp lực công việc cho hắn.
Đang mải suy nghĩ thì Ôn Kỳ Duệ gọi video tới: "Tiểu An, anh có làm phiền em không?"
"Đương nhiên là không rồi ạ!" Ôn Duẫn An vui vẻ lăn thêm hai vòng trên giường: "Anh cả! Buổi tối tốt lành ạ!"
Ôn Kỳ Dã chen vào: "Chào buổi tối nhé! Tiểu An nhà chúng ta sao lúc nào cũng xinh xắn thế nhỉ?"
"Cảm ơn anh ba, anh ba cũng đẹp trai lắm ạ!" Ôn Duẫn An cười hì hì, rồi chủ động khoe: "Các anh ơi, em với Hoắc Duật Hoành đang yêu đương rồi."
Ba người anh nhà họ Ôn vốn dĩ vì thấy tin tức về "màn tỏ tình quốc dân" nồng cháy của hai người mà lo lắng không yên, suy đi tính lại mới quyết định gọi cuộc điện thoại này. Với nhà họ Ôn, chuyện gì cũng có thể đứng ra giải quyết giúp cậu, nhưng chuyện tình cảm thì chỉ cậu mới tự mình quyết định được. Họ lo lắng không biết cậu có thực sự hiểu rõ lòng mình hay không.
"... Các anh thấy tin tức rồi, Tiểu An thật sự thích cậu ta sao?"
Đầu dây bên kia im lặng một hồi vì kinh ngạc. Họ không ngờ cậu lại trả lời trực tiếp và kiên định đến vậy.
Ôn Kỳ Duệ nghiêm túc nói: "Tiểu An, tình yêu và hôn nhân khác nhau lắm."
Ôn Kỳ Dã tiếp lời: "Có khi nào vì độ tương thích tin tức tố quá cao nên em bị ảnh hưởng không? Tiểu An, các anh không muốn em lún quá sâu, không muốn em bị tổn thương. Kết hôn có thể không đau khổ, nhưng tình cảm thì chưa chắc đâu em."
"Em biết mà, nhưng em thích Hoắc Duật Hoành không phải vì tin tức tố đâu. Em chỉ đơn giản là thích anh ấy, và anh ấy cũng thích em," Giọng Ôn Duẫn An đầy vẻ hân hoan: "Hơn nữa các anh biết không, Hoắc Duật Hoành thích em từ lâu lắm rồi, sớm hơn cả những gì em biết nữa đấy."
Xem ra cậu em nhỏ thực sự đã trưởng thành rồi, để cậu tự quyết định cuộc đời mình mới là điều đúng đắn nhất.
Ôn Kỳ Triết tò mò hỏi: "Là từ đợt đi nghỉ ở hải đảo à?"
Ôn Duẫn An ngơ ngác: "Hải đảo? Hải đảo thì sao ạ?"
Ôn Kỳ Dã ghen tị nói: "Lúc đó em uống say, còn hỏi Hoắc Duật Hoành là nếu em biến thành vỏ bánh bao thì anh ta có còn yêu em không. Cái tên đó bảo là yêu, nói là chỉ yêu mình em thôi."
Hả... Sao lại có chuyện xấu hổ và mất mặt đến thế xảy ra cơ chứ! Cậu chẳng nhớ một chút gì cả! Hơn nữa lúc đó Hoắc Duật Hoành đã nói yêu cậu rồi sao...
Ôn Duẫn An lấy tay che khuôn mặt đang nóng bừng: "Em không nhớ gì hết... Anh ấy bảo em đâu có say đâu!"
Ôn Kỳ Dã hừ lạnh hai tiếng: "Hừ hừ, cái đó thì phải hỏi cậu ta rồi. Thật sự là chúc mừng cậu ta nhé."
Dù lời chúc mừng có vẻ hơi miễn cưỡng, Ôn Duẫn An vẫn không nhịn được mà bật cười: "Các anh ơi, sao hình như mọi người không thích anh ấy thế?"
Câu trả lời rất đơn giản. Về lý trí, Hoắc Duật Hoành đã chữa khỏi bệnh cho Ôn Duẫn An, họ đương nhiên không ghét hắn, thậm chí còn rất cảm kích. Nhưng về tình cảm, họ vừa mới chấp nhận việc em trai kết hôn, giờ cậu lại giao phó cả trái tim cho Hoắc Duật Hoành, khiến họ nhất thời không khỏi lo lắng, xót xa.
Ôn Kỳ Dã bất đắc dĩ thở dài: "Vì Tiểu An nhà chúng ta thích cậu ta mà."
Ơ? Sao nghe như có tiếng nghiến răng đâu đây nhỉ?
"Các anh ơi, Hoắc Duật Hoành tốt lắm, mọi người đừng ghét anh ấy. Anh ấy là Alpha tốt nhất mà em từng gặp đấy ạ."
"Ừ ừ, thế còn các anh? Các anh không phải Alpha tốt sao?"
"Các anh cũng tốt mà! Mọi người là người thân của em mà!"
Giọng nói mềm mại của bé Omega nhỏ dỗ dành các ông anh trai cực kỳ hiệu quả. Ôn Kỳ Dã lập tức mỉm cười rạng rỡ: "Ôi trời, Tiểu An sao mà ngoan thế chứ? Ai da... anh cả anh làm gì thế!"
Ôn Kỳ Dã hễ cứ có cơ hội là lại muốn được em trai khen, làm câu chuyện cứ rối tung cả lên. Ôn Kỳ Duệ không chịu nổi nữa, đẩy anh ta sang một bên rồi kết thúc cuộc gọi.
"Tiểu An, em lớn rồi, cuộc đời của em các anh không thể can thiệp mãi được. Hãy luôn bảo vệ bản thân nhé, nhà họ Ôn luôn là hậu phương vững chắc nhất của em."
Ôn Duẫn An vui vẻ gật đầu: "Vâng! Em cảm ơn các anh!"
"Nghỉ ngơi sớm đi, chúc em ngủ ngon."
"Dạ, chúc các anh ngủ ngon ~"
"Ừm."
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Story
Chương 67: Đau lòng
10.0/10 từ 39 lượt.
