Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 66: Yêu Chồng
Ôn Duẫn An cảm động đến mức không biết phải làm sao, tai thỏ và chiếc đuôi nhỏ lại bắt đầu không tự chủ được mà ngoe nguẩy.
Cậu xoay người lại nhìn Hoắc Duật Hoành, mím chặt môi, định bụng sẽ nói mấy câu kiểu "Em nguyện ý" hay gì đó tương tự, nhưng Hoắc Duật Hoành lại nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, đặt một nụ hôn lên cánh môi không cho cậu lên tiếng.
"Đợi một chút, vẫn còn nữa."
Bàn tay thon dài trắng trẻo bị bàn tay ấm áp của Hoắc Duật Hoành nâng niu trong lòng bàn tay, cảm giác hơi nóng ran.
Hoắc Duật Hoành như đang làm phép, không biết từ đâu lấy ra một chiếc nhẫn mới, trịnh trọng đeo vào ngón áp út của Ôn Duẫn An, sau đó đặt lên đó một nụ hôn thành kính.
Đó là một chiếc nhẫn đính viên kim cương hồng tự nhiên có màu sắc vô cùng rực rỡ, kích cỡ vừa vặn hoàn hảo với ngón tay cậu.
Mặc dù Ôn Duẫn An rất yêu cái đẹp, cũng cực kỳ thích chiếc nhẫn cưới của hai người, nhưng viên kim cương đó thực sự quá lớn, đeo trong sinh hoạt hằng ngày không mấy thuận tiện. Hơn nữa vì muốn đồng bộ với Hoắc Duật Hoành, nên sau khi kết hôn, đa số thời gian cậu đều đeo nhẫn đôi với hắn, kiểu dáng có phần đơn giản hơn.
Chiếc nhẫn kim cương sáu carat mà Hoắc Duật Hoành tặng lúc này lại vô cùng thích hợp, thiết kế tinh xảo đến mức có thể đeo lồng cùng với chiếc nhẫn cũ của cậu. Sự kết hợp không tì vết này khiến chiếc nhẫn càng thêm lung linh, lại còn giữ được ý nghĩa đồ đôi với Hoắc Duật Hoành, đúng là hoàn mỹ!
"Bảo bảo, anh đã muốn nói với em từ rất lâu rồi."
"Nói gì cơ ạ?" Ôn Duẫn An vui đến mức đầu óc hơi choáng váng.
Hoắc Duật Hoành cúi người hôn lên đuôi mắt cậu, thì thầm: "Đôi mắt của em rất đẹp, giống như những viên đá quý màu hồng vậy."
"Ưm... đẹp đến thế cơ ạ?"
"Ừ, đẹp lắm," Hoắc Duật Hoành lại hôn cậu thêm cái nữa, "Cho anh ôm một cái nhé?"
"Dạ!"
Hoắc Duật Hoành vòng tay qua đùi bế thốc cậu lên, để cậu như một chú gấu túi nhỏ treo trên người mình, ngoan ngoãn tận hưởng cái ôm. Hai người yên lặng nhìn nhau hồi lâu, Hoắc Duật Hoành lại nhìn sâu vào mắt cậu: "Không đúng, anh nói sai rồi."
"Đôi mắt của An An là đẹp nhất thế gian, còn lấp lánh hơn cả đá quý thật sự."
"A... anh đừng nói nữa mà." Hôm nay bị Hoắc Duật Hoành nghiêm túc khen ngợi quá nhiều lần, dù là người vốn dĩ đã quen được chiều chuộng như cậu cũng thấy ngượng ngùng vô cùng.
"Phải nói chứ, bảo bảo là bảo bối xinh đẹp nhất trên đời này."
"Ưm..."
"Giờ bảo bảo có thể trả lời anh được chưa," Hoắc Duật Hoành lặng lẽ nhìn cậu, "Em có thích anh không?"
Cậu lí nhí đáp: "... Thích ạ."
"Thích ai cơ?"
"Thích anh mà..."
"Hửm? Anh không có tên sao?"
Cậu hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt anh: "Em nói là em thích anh, Hoắc Duật Hoành!"
Đối với một người kinh nghiệm yêu đương bằng không như Ôn Duẫn An, việc cứ phải nói "Thích anh, thích anh" với một Alpha thế này thật sự là quá giới hạn, nó cứ khiến cậu liên tưởng đến mấy chuyện "nhạy cảm" khác.
Cậu túm lấy đôi tai thỏ đang nóng bừng của mình, "bịch bịch" hai tiếng, áp hai chiếc tai mềm mại lên hai bên má của Hoắc Duật Hoành: "Vậy em cho anh mượn đôi tai này đấy, anh phải nghe cho kỹ vào."
Chóp mũi Ôn Duẫn An cọ nhẹ vào môi hắn, cậu ngượng ngùng nhìn vào mắt Hoắc Duật Hoành, chậm rãi nói: "Bảo bảo nói là... bảo bảo thích chồng, yêu chồng nhất!"
Aaa... lần này cậu thật sự đã dốc hết vốn liếng rồi!
Ôn Duẫn An buông tay ra, thấy mình vẫn được hắn bế ngồi vững vàng trên người, cậu bèn bĩu môi kiêu kỳ: "Chồng nghe thấy chưa hả? Còn không nghe thấy nữa là em sẽ... Ưm!"
Hoắc Duật Hoành lập tức chặn đứng cái miệng nhỏ đang liến thoắng trêu chọc người khác bằng một nụ hôn sâu.
Hai người trán chạm trán, ánh mắt Hoắc Duật Hoành dán chặt lấy cậu không rời: "Anh nghe thấy rồi."
"Chồng." Ôn Duẫn An quay đầu nhìn lại bó hồng khổng lồ như biển hoa kia, rồi lại nghiêm túc ngắm nghía chiếc nhẫn kim cương trên tay.
Cậu chọc chọc vào má Hoắc Duật Hoành, rồi chủ động hôn "chụt chụt" hai cái lên mặt hắn: "Mấy món quà này em đều thích lắm, cảm ơn chồng!"
Cậu còn nghĩ đến việc "có qua có lại": "Chồng có muốn quà gì không ạ?"
"Anh nhận được quà rồi mà."
"Hả? Quà gì cơ?" Chẳng lẽ cậu lại mộng du rồi tặng quà cho hắn lúc nào không biết sao?
"Anh đã nói rồi," Hoắc Duật Hoành bế cậu lên nhún nhẹ hai cái, "Anh chỉ muốn chú thỏ nhỏ xinh đẹp nhất, đáng yêu nhất thế giới này thôi."
Nghe quen tai quá... Hình như hắn từng nói câu này rồi.
À... đúng rồi! Là lúc một xe tải thỏ bông được chở đến nhà!
Hóa ra từ lúc đó Hoắc Duật Hoành đã ẩn ý với cậu rồi...
"Thế thì bây giờ..."
"Bây giờ anh có được em rồi, cảm ơn bảo bảo."
Nghĩ lại, Ôn Duẫn An thấy mình hơi ngốc, mãi đến tận bây giờ mới hiểu ý nghĩa câu nói lúc đó của hắn. Nhưng mà đâu có trách cậu được, cậu đã yêu đương bao giờ đâu... mặc kệ, mặc kệ hết!
Hoắc Duật Hoành nhìn cậu một lúc rồi lấy điện thoại ra chụp ảnh để chuẩn bị khoe với bạn bè. Mắt Ôn Duẫn An sáng rực lên: "Chồng ơi, em cũng muốn chụp! Đây là lần đầu tiên em yêu đương mà! Phải chụp chứ!"
"Còn phải đăng lên vòng bạn bè nữa!"
"Được, được, chiều em hết."
Đúng rồi! Lần này phải gửi riêng cho hội bạn thân xem nữa!
Ôn Duẫn An: Tinh tinh—— Buổi tối tốt lành nha, có ai ở đây không? [Hình thỏ con ló đầu.jpg]
Ôn Duẫn An: Tớ với chồng chính thức yêu đương rồi nhé! [Hình thỏ con tung hoa.jpg]
Đôi vợ chồng trẻ mải mê chìm đắm trong mật ngọt, hoàn toàn không biết rằng màn tỏ tình rầm rộ của Hoắc Duật Hoành đã sớm xôn xao khắp nơi. Tin nhắn của cậu vừa gửi đi đã nhận được hồi âm ngay lập tức:
Trịnh Đông Húc: Chúc mừng chúc mừng [Trái tim tan vỡ x2.jpg]
Sở Chiêu: Hu hu hu, tớ đã bảo không phải tin giả mà, chính mắt tớ nhìn thấy trên màn hình lớn luôn [Hình icon bò sát trong bóng tối.jpg]
Sở Chiêu: Tiểu An, cậu hạnh phúc là tốt rồi, nếu cậu hạnh phúc tớ sẽ khóc trước cho cậu xem hu hu hu [Hình icon sụp đổ.jpg]
Lục Thông Lân: Đừng có thề thốt nữa, chúng ta vẫn có thể bảo vệ Tiểu An mà!
"Ơ? Các cậu ấy sao thế nhỉ?" Ôn Duẫn An đang lầm bầm thì Hoắc Duật Hoành đã đưa tay lấy điện thoại đặt sang một bên, rồi lại ôm chầm lấy cậu.
"Bảo bảo, đừng để ý đến họ."
Lúc ngồi, Hoắc Duật Hoành rất thích kiểu ôm "gấu" này, giống như một con hổ lớn đang bao bọc lấy lãnh địa của mình vậy. Nhớ tới đám nhóc Alpha kia dám nói là "bảo vệ Tiểu An", Hoắc Duật Hoành lại thấy khó chịu. Omega của hắn cần gì người khác bảo vệ cơ chứ.
"Hôm nay anh làm tốt không, hửm?" Hoắc Duật Hoành vừa nói vừa khẽ cắn vào má cậu, như thể đang thưởng thức một viên kẹo dẻo vị thỏ vậy.
"Tốt ạ... nhưng anh đừng cắn em nữa!"
"Vậy đổi lại bảo bảo cắn anh đi."
"Không cắn, không thèm cắn!" Cậu vừa rúc vào lòng hắn vừa mè nheo, nhất quyết không đồng ý. Hổ hư hỏng! Chẳng đứng đắn chút nào!
"Vậy hôn một cái thôi nhé? Anh chỉ hôn thôi, hứa không làm gì khác đâu."
Cậu mới không tin đâu!
"Em không biết gì hết!" Ôn Duẫn An cảm thấy cả người mình như một chiếc ấm nước đang đun sôi, cứ "tu tu" bốc hơi vì vừa thẹn vừa ngượng.
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Story
Chương 66: Yêu Chồng
10.0/10 từ 39 lượt.
