Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 62: Không hối hận


"Em mới không hối hận đâu! Em là Omega của anh mà, anh đã hứa với em rồi, em nhất định không đi!" Nghe thấy giọng nói của Hoắc Duật Hoành, trái tim đang treo lơ lửng của cậu mới hạ cánh. Ôn Duẫn An bĩu môi, theo bản năng bắt đầu làm nũng.


"... Được."


Cậu còn chưa kịp đẩy cửa, cánh cửa đã bị Hoắc Duật Hoành kéo mạnh từ bên trong. Đôi mắt màu vàng nhạt của anh lặng lẽ nhìn cậu đăm đăm trong bóng tối.


Một bàn tay lớn nổi đầy gân xanh vươn ra, dường như đang phải dốc hết sức bình sinh để khắc chế, anh nắm chặt lấy cổ tay Ôn Duẫn An, kéo mạnh cậu vào căn phòng tối om.


"Rầm!" – Cánh cửa phòng bị vị Alpha cao lớn dùng lực đóng sầm lại.


Cậu rơi thẳng vào vòng tay nóng rực của Hoắc Duật Hoành. Trong khoảnh khắc đó, cả tai thỏ và chiếc đuôi ngắn ngủn của cậu đều vì kích động mà bật ra ngoài.


Hoắc Duật Hoành khẽ nhíu mày đầy đau đớn, anh tựa vào tai cậu, giọng khàn đặc hỏi: "Thỏ nhỏ của anh, muốn gặp anh đến thế sao?"


Không khí tràn ngập tin tức tố Alpha nồng đậm đến mức bao phủ lấy toàn bộ cơ thể cậu. Tay Ôn Duẫn An vô lực buông lỏng, ống thuốc ức chế mạnh vừa nãy vẫn cầm khư khư rơi xuống sàn, lớp vỏ thủy tinh vỡ tan tành.


Hoắc Duật Hoành liếc nhìn đống mảnh vỡ, liền bế thốc cậu lên để tránh làm cậu bị thương.


Ôn Duẫn An vòng tay ôm lấy cổ anh, cả người mềm nhũn dựa dẫm, nhưng miệng vẫn cố tỏ ra "hung dữ": "Hừ! Không được ạ?"


Vợ nhỏ mà mình ngày đêm nhung nhớ đang ở ngay trong lòng, Hoắc Duật Hoành khẽ cười thấp một tiếng. Hắn không kìm được mà hôn lên đôi mắt xinh đẹp đang cố tỏ ra "đáng sợ" kia, rồi hỏi: "Đương nhiên là được rồi. Bảo bảo, vậy anh là ai?"


Cậu bị hôn đến mức lông mi run rẩy, đôi mắt chớp liên hồi nhìn hắn: "Anh là chồng."


"Ừm, trả lời đúng rồi. Còn gì nữa không?" Hoắc Duật Hoành khẽ nhéo mũi cậu: "Bảo bảo, gọi tên anh đi."


"Anh là... Duật Hoành." Hai chữ này gọi ra nghe còn ngượng ngùng hơn cả hai tiếng chồng, vừa dứt lời, vành tai Ôn Duẫn An đã đỏ ửng.



Xem ra cậu vẫn còn tỉnh táo, vẫn biết hắn là ai. Hoắc Duật Hoành rũ mắt nhìn cậu, mãn nguyện h*n l*n ch*p m**: "Đúng rồi, An An của anh."


"Sao em lại ngoan như thế chứ, thật đáng yêu, thật xinh đẹp." Lòng bàn tay hơi thô ráp của hắn v**t v* đôi tai thỏ, chân thành tán thưởng mọi thứ thuộc về cậu.


Cậu phát ra những tiếng rầm rì mềm mại: "Ưm... ưm..."


Hoắc Duật Hoành khẽ cắn lên đôi môi hồng nhuận của cậu, thì thầm: "Bảo bảo, em là của anh, không được hối hận đâu đấy."


"... Cái gì cơ?" Đầu óc cậu trống rỗng, chỉ biết ngây ngô hỏi lại.


"Bảo bảo, mấy ngày tới chúng ta phải nỗ lực 'học tập' thật tốt."


"Học... học gì cơ?"


Miếng dán tuyến thể của cậu bị xé ra, ném sang một bên. Mùi hoa hồng trắng và rượu Tequila hòa quyện vào nhau, tạo thành một loại hương thơm đầy mê hoặc.


"Học đến chỗ này này."


"Cái... cái gì?"


Cậu không nhận được câu trả lời của Hoắc Duật Hoành, chỉ cảm thấy bàn tay anh đang nhẹ nhàng ấn lên vùng bụng mềm mại của mình.


Hoắc Duật Hoành cười khen: "Bảo bảo, người em thơm quá, lại còn mềm mại, đáng yêu vô cùng."


Trong lòng Ôn Duẫn An không ngừng bồn chồn. Cậu thấy Hoắc Duật Hoành bây giờ cứ giống kẻ b**n th** ấy, hết khen cậu lại chuyển sang x** n*n cái đuôi thỏ nhỏ xíu của cậu.


Cậu rúc sâu vào lồng ngực hắn, lí nhí: "Anh đừng khen nữa... cũng không được nhéo đuôi em."


"Ừm, vậy bảo bảo có thích đuôi hổ không?"



Ngay lập tức, chiếc đuôi hổ dũng mãnh quấn chặt lấy cổ chân cậu.


"Cho anh hôn thêm cái nữa nhé?" Hoắc Duật Hoành hỏi xong, chẳng đợi cậu trả lời đã cúi xuống chiếm lấy đôi môi ấy.


...


Bé thỏ Omega xinh xắn, ngoan ngoãn đang mặc bộ quần áo chỉnh tề, nằm lọt thỏm trong đống chăn trắng muốt ngủ say. Cánh tay săn chắc của Alpha ôm chặt lấy cậu vào lòng.


Gương mặt xinh đẹp của cậu vẫn còn vương chút sắc hồng nhạt, đôi môi mọng nước trông vô cùng động lòng người.


Dường như đang mơ một giấc mơ kỳ lạ nào đó, lông mi cậu khẽ rung rinh rồi từ từ mở mắt tỉnh lại. Ôn Duẫn An chớp mắt chậm chạp, khẽ rầm rì vài tiếng trong cổ họng.


Ở bên cạnh, Hoắc Duật Hoành nãy giờ vẫn thức – đang nhìn cậu với vẻ mặt thỏa mãn vô cùng. Hắn thấp giọng hỏi bên tai: "Bảo bảo, em tỉnh rồi à? Bác sĩ đang ở dưới lầu, để anh gọi lên nhé?"


Giọng nói quen thuộc này khiến ý thức cậu hoàn toàn tỉnh táo. Ôn Duẫn An trợn tròn mắt, tức tối đấm hai phát vào cánh tay hắn.


"Hửm? Vẫn còn sung sức thế sao? Vậy để anh bảo bác sĩ đi về nhé."


Cậu thầm mắng trong lòng: "Chồng là đồ xấu xa!"


"Anh bỏ tay ra đi, toàn mồ hôi thôi, ghét anh quá!"


Hoắc Duật Hoành chẳng hề để tâm, hắn không những không giận mà còn cười tươi hơn: "Anh tắm rồi, không có mồ hôi đâu, đừng ghét anh mà bảo bảo."


Cậu quyết định sẽ tuyệt giao với hắn trong một phút, nhưng cái đuôi hổ kia cứ quấn lấy cậu, lại còn nhẹ nhàng gãi gãi lòng bàn chân cậu trêu chọc.


Cậu khua khoắng chân loạn xạ: "...Chồng không được nghịch nữa! Mau cất cái 'củ cải lớn' với đuôi hổ của anh đi, em muốn về nhà!"


Kể từ khi mất đi ý thức rồi tỉnh lại, hai ngày qua cậu đã quá mệt mỏi rồi. Cơ thể rã rời, ngoài ăn với ngủ ra thì chẳng làm được gì, giờ mới khôi phục được chút sức lực.



Ơ?


Tai thỏ đâu? Đuôi đâu? Sao không thấy đâu nữa?


Cậu cố rặn ra sức, đôi tai thỏ liền bật ra.


Hửm??


Lại nín thở một chút.


Thu vào!


Bật ra!


Thu vào!


Oa!!!


Sau bao nhiêu "khổ cực", kể từ lúc được đánh dấu hoàn toàn, cuối cùng cậu cũng có thể tự do điều khiển tai và đuôi của mình rồi! Chắc chắn là sự nỗ lực của cậu và Hoắc Duật Hoành đã cảm động thấu trời xanh rồi, hu hu... Giờ cậu đã là một chú thỏ bình thường rồi!


Tuy rằng Hoắc Duật Hoành có hơi xấu tính, nhưng anh ấy giúp cậu... cũng... cũng không đáng ghét lắm...


Hoắc Duật Hoành nhìn cái đuôi thỏ cứ hiện ra rồi lại biến mất, ngứa ngáy tay chân, liền xích lại gần ôm chặt cậu vào lòng.


Lưng cậu dán chặt vào lồng ngực hắn, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nóng hổi. Môi Hoắc Duật Hoành dán sát vào tai cậu, dụ dỗ: "Thỏ nhỏ ơi, đáng yêu quá đi mất, em cho cái đuôi nhỏ hiện ra lần nữa được không?"


"Chồng muốn sờ cái đuôi thỏ đáng yêu của em."


Hả?!



Cậu ngồi trên đùi hắn, chống nạnh ngẩng đầu: "Thỏ nhỏ không cho anh sờ đuôi đâu!"


Hoắc Duật Hoành hôn lên mớ tóc rối của cậu, cười nói: "Nhưng anh thích bảo bảo lắm mà."


Thích... thích á?!


Sao anh cứ nói mấy lời sến súa này mãi thế nhỉ!


"Bảo bảo?"


Cậu ấp úng đẩy hắn ra: "Không thèm... anh... anh đừng có thích em nữa."


Hoắc Duật Hoành hôn lên mặt cậu: "Thích em mà, bảo bảo, lúc nào cũng thích em hết."


"Chẳng phải bảo bảo cũng nói thích chồng sao? Em còn hứa sẽ mãi mãi ở bên anh mà?"


Cái gì cơ! Cái đó sao mà tính được!


Rõ ràng là do hắn dỗ dành lúc cậu đang mơ màng thôi! Nếu không nói thế thì hắn đâu có chịu buông tha cho cậu, đồ xấu xa!


Cậu ngượng chín cả mặt, vùng vẫy trong lòng hắn mắng loạn xạ: "Anh... anh hư quá! Em không hiểu gì hết, anh đừng có nói bậy."


Nhưng sức lực chênh lệch quá lớn, cậu bị ôm chặt không thoát ra nổi, đành phải cho tai thỏ hiện ra rồi kéo xuống che mắt lại.


Hoắc Duật Hoành vươn tay chọc chọc vào đỉnh tai thỏ, khẽ x** n*n: "Chỗ nào không hiểu cơ? Là đôi tai thỏ này không nghe hiểu sao?"


Cậu bỏ tay ra lắc đầu lia lịa: "Đúng thế! Tai thỏ nghe không hiểu đâu! Em phải về học viện, ngày mai em không xin nghỉ nữa."


"Không sao đâu bảo bảo, anh xin nghỉ cho em hẳn một tuần rồi, không lo mai đâu."


Một... một tuần á?!!!


Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Story Chương 62: Không hối hận
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...