Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 61: Sẽ phải hối hận


Lần đầu tiên, Ôn Duẫn An rời khỏi phòng sớm tận hai mươi phút.


Sáng nay lúc Hoắc Duật Hoành đưa cậu đến học viện, sắc mặt hắn có vẻ không được tốt. Nghĩ lại chuyện xảy ra ngày hôm qua, cậu vẫn còn thấy sợ hãi, thế nên không muốn để Hoắc Duật Hoành phải đợi mình quá lâu.


Ôn Duẫn An đi tới điểm hẹn quen thuộc của hai người, nhưng lại không thấy xe của Hoắc Duật Hoành đâu. Ngược lại, cậu nhìn thấy chiếc xe riêng đã lâu không dùng tới của mình đang đỗ ở đó, tài xế cũng đã đứng đợi sẵn bên cạnh.


Vốn dĩ đã quen với việc mỗi ngày đều thấy Hoắc Duật Hoành đứng đợi mình, đột nhiên quay lại như trước kia, cậu lại thấy có chút lạ lẫm, không quen.


Hoắc Duật Hoành đâu rồi nhỉ?


Tài xế hơi cúi người chào cậu: "Thưa thiếu phu nhân, Hoắc tổng dặn mấy ngày tới tôi sẽ chịu trách nhiệm đưa đón cậu về nhà."


Mấy ngày tới?


"Thế anh ấy đi đâu rồi ạ?"


"Tôi cũng không rõ lắm. Hoắc tổng chỉ dặn là khi nào cậu tan học ra ngoài, ngài ấy sẽ gọi điện thoại giải thích trực tiếp với cậu."


"Cậu có thể lên xe trước, tôi tin là lát nữa ngài ấy sẽ gọi tới ngay thôi."


Ôn Duẫn An không muốn lên xe, trong lòng cứ thấy bồn chồn khó tả, nhất định phải nghe chính miệng Hoắc Duật Hoành nói thì cậu mới yên tâm được. Cậu nhẹ nhàng lắc đầu: "Cảm ơn chú, cháu đứng đây đợi anh ấy gọi tới vậy."



"Dạ, được ạ." Tài xế đành đáp lời rồi đứng sang một bên yên lặng chờ đợi.


Ôn Duẫn An từ trước đến nay vốn đã được nuông chiều, hiện tại người chiều chuộng cậu lại càng nhiều hơn. Cậu muốn sao trên trời cũng có người hái cho, ai mà nỡ làm trái ý cậu cơ chứ.


Nghe nói ngay cả Hoắc tổng, chỉ cần nghe điện thoại chậm một chút thôi cũng phải nghe cậu mắng một câu: "Em cứ tưởng anh tèo rồi đấy", đủ thấy vị thiếu phu nhân này không thể để bản thân chịu chút uỷ khuất nào.


Mười phút sau, đúng lúc giờ học kết thúc, điện thoại của cậu sáng lên. Hoắc Duật Hoành gọi tới rất đúng giờ.


Vì đã chờ đợi suốt mười phút nên cậu rất sốt ruột, vừa bắt máy đã lên tiếng trước: "Chồng ơi, anh đang ở đâu thế ạ?"


Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, sau đó giọng nói khàn đặc của Hoắc Duật Hoành mới truyền tới: "... Bảo bảo, mấy ngày nay anh có chút việc, không thể gặp em được."


"Việc gì thế anh?"


Hoắc Duật Hoành không trả lời thẳng mà chỉ dặn dò: "Bảo bảo, anh sắp xếp tài xế đến đón em rồi, vẫn ở chỗ cũ đấy. Em ngoan ngoãn về nhà đi, nghe lời anh."


Trực giác mách bảo Ôn Duẫn An rằng chắc chắn hắn đang có chuyện gì đó. Ngay cả giọng nói của hắn nghe cũng không giống bình thường, tiếng thở có vẻ rất nặng nề.


Tim cậu đập thình thịch liên hồi. Có phải Hoắc Duật Hoành đang không khỏe không? Nếu đúng là vậy, cậu không muốn "ngoan" chút nào.


"Chồng, còn anh thì sao?"


Hoắc Duật Hoành lại im lặng, rồi lặp lại lần nữa: "Bảo bảo, anh bận mấy ngày thôi, xong việc anh sẽ về nhà ngay."



Hoắc Duật Hoành hít một hơi thật sâu, cuối cùng vẫn quyết định thú thực với cậu: "Kỳ mẫn cảm của anh đến rồi, anh không thể ở bên em được, bảo bảo."


Kỳ ph*t t*nh?!


Chẳng phải đó là điều mà cậu luôn chờ đợi bấy lâu nay sao?


"Em muốn đến đó! Chồng ơi, anh đang ở đâu vậy?"


"Bảo bảo, em sẽ bị thương mất, đừng tới đây. Qua mấy ngày nữa chúng ta gặp nhau có được không?" Hoắc Duật Hoành vẫn thấp giọng dỗ dành.


Trong lúc Ôn Duẫn An không hay biết, Hoắc Duật Hoành đã luôn nỗ lực để kiềm chế tin tức tố của mình. Dù bác sĩ từng nói độ tương thích của hai người rất cao, có lẽ Ôn Duẫn An sẽ không bị tổn thương bởi tin tức tố bạo ngược trong kỳ ph*t t*nh của hắn, nhưng Hoắc Duật Hoành không dám đánh cược.


Kể từ khi kết hôn đến nay, lần nào hắn cũng có thể khống chế trước, nhưng lần này không hiểu sao lại không thể kiểm soát nổi. Hắn chỉ có thể chọn cách tạm thời rời xa cậu.


"Em không chịu đâu, em đã đợi lâu lắm rồi!"


"Bảo bảo, nghe lời anh."


Cậu không biết tình trạng của hắn rốt cuộc tệ đến mức nào, chỉ là không hiểu tại sao hắn lại làm vậy. Rõ ràng hắn biết cậu vẫn luôn mong chờ ngày này, thế mà vất vả lắm mới đợi được hắn lại từ chối cậu.


Cậu bắt đầu giở trò ăn vạ: "Em không nghe! Anh không cho em đi, em sẽ... em sẽ..."


Giận anh sao? Cậu làm sao nỡ giận Hoắc Duật Hoành cơ chứ.



"An An, nghe lời nào," Giọng Hoắc Duật Hoành khàn đến đáng sợ, "Bây giờ không phải lúc."


"Em mặc kệ, em cứ muốn qua đó cơ."


"Chồng ơi, em xin anh mà..."


"Em muốn gặp anh. Anh mà không chịu gặp em thì anh không phải là một Alpha tốt đâu! Hừ!"


"Chồng xấu xa!"


Cái miệng nhỏ cứ liên tục luyên thuyên, vừa làm nũng vừa đe dọa. Đối mặt với chiêu "vừa đấm vừa xoa" này, Hoắc Duật Hoành hoàn toàn bó tay, cuối cùng đành phải khai ra địa chỉ của mình.


Chú thỏ nhỏ hoàn toàn không biết mình sắp phải đối mặt với điều gì. Hoắc Duật Hoành bất đắc dĩ thở dài, cảnh cáo cậu thêm lần nữa: "Bảo bảo, em mà đến là sẽ hối hận đấy."


"Còn lâu em mới hối hận! Chồng ơi, anh đợi em nhé ~"


Cậu vui vẻ cúp máy ngay lập tức.


"Chú tài xế ơi, phiền chú đưa cháu đến Hồng Loan Loan số 1 với ạ ~ Cháu cảm ơn chú!"


Thấy Hoắc tổng đã dỗ dành xong "vị tổ tông nhỏ" này, tài xế vội vàng gật đầu: "Dạ được! Cậu ngồi vững nhé, chúng ta xuất phát ngay đây." Nói đoạn, ông đóng cửa xe rồi nhanh chóng khởi động máy.


Băng qua toàn bộ khu vực cảng là đến Hồng Loan Loan số 1. Đây là căn nhà mà Ôn Duẫn An chưa từng tới bao giờ. Căn biệt thự phong cách hiện đại này nằm tách biệt khỏi trung tâm thành phố, không gian yên tĩnh, ba mặt giáp biển, phía sau là một cánh rừng rậm rạp.



Khi xe dừng hẳn, Ôn Duẫn An vừa xuống xe đã cảm nhận được sự khác thường. Chỉ cần đứng ở cửa, cậu đã ngửi thấy mùi rượu Tequila nồng nặc trong không khí.


Trước đây khi ở bên Hoắc Duật Hoành, cậu chưa bao giờ ngửi thấy mùi đậm đặc đến thế, khiến chân cậu có chút bủn rủn, phải vịn vào cửa xe để đứng vững.


Một quản gia tiến tới đón: "Thiếu phu nhân, Hoắc tiên sinh đang ở bên trong. Ngài ấy dặn tôi xác nhận lại một lần nữa xem cậu có chắc chắn muốn vào không. Bây giờ cậu vẫn có thể suy nghĩ lại, và có thể rời đi bất cứ lúc nào."


Ôn Duẫn An cắn môi, khẽ "vâng" một tiếng: "Cảm ơn ạ, làm ơn dẫn cháu đi tìm anh ấy."


Quản gia nhìn cậu với ánh mắt đầy thâm ý, rồi hiểu ý gật đầu: "Cậu cẩn thận dưới chân, mời đi theo tôi."


Cánh cửa biệt thự mở ra, mùi tin tức tố trong nhà còn nồng nặc hơn gấp bội. Tim đập nhanh đột ngột, Ôn Duẫn An không nhịn được mà hít một hơi thật sâu.


Từ đại sảnh đến thang máy, rồi đi thẳng lên tầng ba, tới trước cửa phòng của Hoắc Duật Hoành, lần đầu tiên cậu thấy quãng đường mười phút lại dài đằng đẵng đến thế. Thân thể cậu nhẹ bẫng, vùng sau gáy phía dưới miếng dán tuyến thể bắt đầu thấy đau nhức.


"Hoắc tiên sinh," Quản gia gõ cửa, "Thiếu phu nhân tới rồi ạ." Nói xong, ông hơi cúi người: "Thiếu phu nhân cứ tự nhiên, tôi xin phép cáo lui trước."


"Ồ! Xin lỗi, suýt nữa thì tôi quên mất. Đây là thứ Hoắc tiên sinh chuẩn bị cho cậu," Quản gia quay người lại, cung kính đưa ra một vật, "Đây là thuốc ức chế mạnh, tiêm vào cổ Alpha có thể khiến một Alpha đang phát cuồng bình tĩnh lại trong một phút, đủ thời gian để cậu chạy ra khỏi phòng."


"Dù là chuẩn bị gấp nhưng tuyệt đối có hiệu quả, xin cậu cứ yên tâm. Vậy tôi xin phép." Quản gia hoàn thành nhiệm vụ rồi nhanh chóng rời đi.


Lòng bàn tay cầm ống thuốc ức chế của cậu đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, bàn tay còn lại đặt trên tay nắm cửa cũng run rẩy không kiểm soát được.


Cửa không khóa, cậu nhẹ nhàng vặn tay nắm, đẩy ra một khe hở. Bên trong phòng tối om, không có lấy một chút ánh sáng.


Giọng nói trầm thấp của Hoắc Duật Hoành từ phía sau cánh cửa truyền ra: "Bảo bảo, cho em cơ hội cuối cùng đấy, có muốn đi không? Sẽ không hối hận chứ?"


Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Story Chương 61: Sẽ phải hối hận
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...