Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 6: Đáng Chú Ý


Hoắc Tu Diệp cố ý khiêu khích hắn: "Bên ngoài có biết bao Alpha không tìm được Omega. Một Omega ưu tú như vậy mà con còn không hài lòng sao? Ba cam đoan, đến lúc đó con sẽ một câu "vợ ơi" hai câu "vợ ơi" cho em."


Nhưng Hoắc Duật Hoành vẫn không hề lay động.


Khương Quân Chi đề nghị: "Hay là thế này đi, ngày mai con cứ đến nhà người ta thăm hỏi một lần. Nhưng mọi chuyện sau đó đều do các con tự quyết định. Nếu gặp mặt mà con vẫn không hài lòng, từ nay về sau ba mẹ sẽ không nhắc lại nữa."


Lúc này Hoắc Duật Hoành mới gật đầu: "Vâng." Hắn chưa bao giờ làm ăn thua lỗ. Nếu chỉ cần gặp mặt một lần là có thể đổi lấy sự yên tĩnh, hắn đương nhiên đồng ý.


Suy nghĩ quay về hiện thực. Ba mẹ Ôn Duẫn An tự mình ra tiếp đón họ vào phòng khách.


Hoắc Duật Hoành hơi nhíu mày, Omega này thậm chí còn không ra tiếp khách. Lễ phép ở đâu?


Hắn đã quyết tâm, dù thế nào cũng không thể ở bên Omega này, thích lại càng là chuyện không thể.


Theo ba mẹ Ôn Duẫn An vào phòng khách nghỉ ngơi, ngồi xuống một lúc, Hoắc Duật Hoành mới biết Omega tương hợp với mình đang mắc Hội chứng Hỗn loạn Tin tức tố, cần dựa vào hắn để điều trị.


Thật là vô lý. Tại sao hắn phải giúp một Omega xa lạ điều trị?


Omega này lại còn luôn được cha mẹ gọi là "Tiểu Bảo". Đã 19 tuổi rồi, nói gì cũng là người trưởng thành, mà trong nhà còn nuông chiều như vậy thật không phải là chuyện tốt.


Ôn Duẫn An cuối cùng cũng thay đồ xong, bước xuống lầu. Ngay ở cửa phòng khách, cậu đã nghe thấy tiếng người đang trò chuyện.


Chắc chắn là Hoắc Duật Hoành đã tới.



Tâm trạng cậu bỗng nhiên có chút căng thẳng. Cậu nhớ Hoắc Duật Hoành, nhưng liệu Hoắc Duật Hoành có nhớ cậu không?


Không đúng, lúc đó trong thính phòng đông người như vậy, Hoắc Duật Hoành không nhớ cậu mới là bình thường mà!


Ôn Duẫn An nhìn qua cánh cửa phòng khách. Trên sofa là một cặp vợ chồng trung niên đang trò chuyện cùng ba mẹ cậu. Một người hiển nhiên là Viện trưởng Khương của học viện họ.


Còn một người đàn ông quay lưng về phía cửa. Mặc bộ vest cao cấp cắt may hoàn hảo, cậu chỉ thấy được bóng lưng cao lớn, thẳng tắp của anh. Vai rộng, chỉ ngồi đó thôi đã toát ra cảm giác áp bức mạnh mẽ. Đó chính là Hoắc Duật Hoành.


Quả nhiên trông có vẻ hơi dữ dằn thật, Ôn Duẫn An thì thầm. Cậu lại bắt đầu rối rắm nên chào hỏi thế nào cho tốt.


Xin chào, Ngài Hoắc, anh còn nhớ tôi không?


Không được, không được. Có nên nói thẳng thắn, đúng theo kế hoạch không?


Xin chào, Ngài Hoắc, độ tương hợp của chúng ta rất cao, anh có thể làm Alpha của tôi không?


Ừm... Có bị quá thẳng thắn không nhỉ?


Diệp Thanh Lam là người đầu tiên chú ý thấy cậu đứng ở cửa, cười rạng rỡ vẫy tay gọi cậu: "Tiểu Bảo tới rồi, lại đây nào."


Hoắc Duật Hoành ngay lập tức quay đầu nhìn lại, chuẩn bị xem thử người được mẹ hắn ca ngợi hết lời rốt cuộc trông như thế nào.


Ánh mắt hắn dừng lại trên bóng dáng nhỏ nhắn đứng ở cửa.


Hoắc Duật Hoành nín thở – Cậu ta tên là Ôn Duẫn An?



Cậu vẫn đang tính toán nên mở lời như thế nào. Càng đến gần, trong lòng cậu càng dâng lên một cảm giác khó tả.


Cả người cậu như đang nóng lên.


Tuy hơi không quen khi thấy Viện trưởng Khương của học viện ở nhà mình, Ôn Duẫn An vẫn rất ngoan ngoãn chào hỏi cặp vợ chồng: "Con chào hai bác, con là Duẫn An ạ."


"Ừm, Duẫn An quả là một đứa bé ngoan." Hoắc Tu Diệp cười vui vẻ, nhìn đứa nhỏ trước mặt càng thấy yêu thích.


Ánh mắt Ôn Duẫn An lướt qua thấy Hoắc Duật Hoành dường như đang nhìn mình. Đúng lúc này, Diệp Thanh Lam nhắc cậu chào Hoắc Duật Hoành.


Đầu óc cậu rối tung cả lên.


Cậu nhìn về phía Hoắc Duật Hoành. Vừa định mở lời, Hoắc Duật Hoành đã đứng dậy, rất lịch thiệp đưa tay về phía cậu, giọng trầm thấp nhưng dễ nghe: "Chào em, anh là Hoắc Duật Hoành."


Ở khoảng cách gần như vậy, Hoắc Duật Hoành đứng trước mặt cậu cao hơn cậu cả một cái đầu. Lại vì tập thể hình lâu ngày, dù mặc vest, Hoắc Duật Hoành vẫn mang lại cảm giác của một gã du côn mặc tây trang. Bàn tay hắn đưa ra rất săn chắc, các khớp xương rõ ràng, gân xanh nổi lên.


Hoàn toàn khác biệt với tay cậu.


Ôn Duẫn An từ bé đã được các anh giành nhau đút cơm, được nuông chiều như thế mà lớn lên. Tay cậu vô cùng mềm mại và tinh tế.


Cậu nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay Hoắc Duật Hoành.


Tay Hoắc Duật Hoành rất lớn, khô ráo và ấm áp, một tay cậu không thể nắm trọn được.


Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào da thịt, như có một dòng điện ấm áp chạy thẳng vào từng tế bào trong cơ thể, mang đến một cơn rùng mình rất nhỏ cho cậu.



Mọi chuyện chỉ diễn ra trong chớp mắt. Hoắc Duật Hoành nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, rồi dường như không ai nhận ra, hắn khẽ bóp nhẹ lòng bàn tay cậu, nhưng rất nhanh đã buông ra.


Vô cùng chừng mực.


Ôn Duẫn An vẫn chưa hoàn hồn sau cơn rùng mình, chân có chút nhũn ra.


Cậu ngẩng đầu nhìn Hoắc Duật Hoành, giọng nói ngọt ngào mềm mại nhưng hơi mơ hồ: "Ngài Hoắc, em là Ôn Duẫn An, anh có thể là Alpha của em..."


Cậu nói câu này với âm lượng không lớn không nhỏ, vừa đủ lọt vào tai mọi người có mặt.


Không khí lập tức trở nên tĩnh lặng. Diệp Thanh Lam ho khan một tiếng ngượng ngùng.


Lúc này Ôn Duẫn An mới ý thức được, câu cậu nói với Alpha trước mặt chỉ thiếu một chữ, nhưng đã hoàn toàn thay đổi ngữ nghĩa.


Từ "thỉnh cầu" biến thành "ban thưởng".


Nếu đôi mắt có thể biến thành phim hoạt hình, hẳn là mắt cậu đã hóa thành hình xoáy nước quay vòng vòng.


"Ưm... Ngài Hoắc, ý em là..." Đầu óc Ôn Duẫn An choáng váng, đôi mắt dường như đang đảo quanh thực sự, lưỡi cậu như bị thắt lại.


Tiến độ này nhanh đến kinh ngạc. Các bậc trưởng bối im lặng và hóng hớt "nghe lén" cuộc đối thoại của họ, nhưng Ôn Duẫn An đã không còn tâm trí bận tâm.


Cậu còn chưa kịp sửa lại lỗi sai của mình thì nghe thấy Hoắc Duật Hoành "Ừm" một tiếng trầm thấp.


Hoắc Duật Hoành kinh ngạc một chút. Khi bắt tay với Omega nhỏ trước mặt, cảm xúc của hắn lẫn lộn khó hiểu.



Ôn Duẫn An cũng rất kinh ngạc.


"Ừm" là có ý gì!


Mặc dù cậu nói với Hoắc Duật Hoành một câu không được lễ phép lắm, nhưng hình như Hoắc Duật Hoành cũng không phản đối việc làm Alpha của cậu?


Không ngờ mọi chuyện lại tiến triển thuận lợi đến thế.


Cậu suýt nữa đã muốn bắt tay lại với Hoắc Duật Hoành để nói lời cảm ơn, nhưng lại nhớ ra hai người còn chưa thân thiết, không thể hành động như vậy.


Nhưng cậu vẫn còn đang trong thời kỳ phát nhiệt, chân lại nhũn ra. Việc cử động biên độ lớn khiến cậu đứng không vững.


Phản ứng của Hoắc Duật Hoành còn nhanh hơn cậu. Bàn tay ấm áp kia liền vững vàng ôm lấy vòng eo thon gọn của cậu.


Thật may mắn, không có sự cố nào xảy ra.


Sau khi được Hoắc Duật Hoành đỡ, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền qua lớp vải quần áo sau eo, khiến eo cậu có chút mềm đi.


"Tiểu Bảo vẫn chưa khỏe, mau ngồi xuống đi, đứng sẽ mệt." Diệp Thanh Lam lo lắng muốn đến đỡ cậu, nhưng bị Ôn Đình Yến không lộ vẻ gì ngăn lại.


"Cảm ơn anh ạ, Ngài Hoắc." Cậu khẽ đặt tay lên tay Hoắc Duật Hoành rồi ngoan ngoãn ngồi xuống.


Hoắc Duật Hoành nhìn chằm chằm gương mặt cúi xuống của cậu. Hắn hanh chóng thu tay lại, không hiểu sao không thể nói ra lời lẽ nặng nề nào, chỉ có giọng nói trầm thấp mang theo vài phần khàn khàn: "... Ừm, không có gì."


Omega này trông nhỏ bé, nhưng khẩu khí nói ra câu kia lại không nhỏ. Nhưng cũng chỉ "kiêu ngạo" được một lát, giờ lại ngoan ngoãn như vậy.


Đáng chú ý.


Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Story Chương 6: Đáng Chú Ý
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...