Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 5: Không Hứng Thú


Sáng hôm sau, Ôn Duẫn An từ từ tỉnh lại.


Rèm cửa tự động cảm ứng kéo ra hai bên, ánh nắng sớm mùa thu xuyên qua cửa kính, rọi vào phòng ngủ ấm áp.


Ôn Duẫn An chớp chớp mắt, phát hiện đôi tai thỏ và cái đuôi của mình đã tự thu lại. Cậu vốn còn định xử lý đám lông xù trên tai và đuôi cơ, tiếc quá đi.


Nhờ việc tiêm thuốc ức chế Omega, trạng thái của cậu đã tốt hơn hôm qua.


Sau khi vệ sinh cá nhân xong, đứng trước gương toàn thân trong phòng thay đồ, Ôn Duẫn An mặc một bộ đồ ở nhà.


Cậu nhìn lại mình nhiều lần. Đây là trang phục do đích thân Diệp Thanh Lam thiết kế riêng cho cậu, kiểu dáng vừa vặn, vải vóc thoải mái.


Diệp Thanh Lam điều hành một công ty thời trang xa xỉ, thường xuyên tự mình thiết kế các kiểu trang phục và phụ kiện cho cậu. Những bộ đồ như thế này cậu có rất nhiều.


Không giống các anh, cậu từ nhỏ đã được Diệp Thanh Lam trau chuốt cho xinh xắn, đáng yêu, vô tình hình thành thói quen chú trọng đến vẻ ngoài.


Bước ra khỏi thang máy ở tầng một, quản gia và người hầu của biệt thự đều chào cậu: "Tiểu thiếu gia, buổi sáng tốt lành!"


Nhưng họ dường như đang bận rộn chuẩn bị cho chuyện gì đó. Chào hỏi xong là họ vội vã rời đi.


Hôm nay cậu tự dậy nên có hơi muộn, đầu bếp đã chuẩn bị bữa sáng riêng cho cậu.


Cả nhà rất yên tĩnh. Khi cậu dùng bữa xong, quản gia Vương mới ghé sát lại nói với cậu: "Tiểu thiếu gia, Lão gia và Phu nhân đang chờ ngài ở phòng khách ạ."



Vì chuyện tập đoàn đã giao cho anh cả xử lý, ba cậu, Ôn Đình Yến, đã sống cuộc sống dưỡng lão từ lâu nên ở nhà là điều bình thường.


Nhưng mẹ cậu thường xuyên bận rộn điều hành công ty thời trang của mình, sao giờ này lại ở nhà được nhỉ?


Cậu bước vào phòng khách, thấy Ôn Đình Yến đang đi dạo trước tấm thảm treo tường cổ điển do Hoàng gia Châu Âu nào đó tặng.


Không chỉ có cha mẹ, mà còn có cả ba người anh trai.


Các anh cũng không ra ngoài, càng hiếm thấy hơn.


"Tiểu Bảo mau lại đây, đừng đứng đó." Diệp Thanh Lam vỗ vỗ ghế sofa, vẫy tay gọi cậu.


"Con đến rồi!"


Lúc này, Diệp Thanh Lam vẫn không quên khen cậu vài câu: "Ừm? Bảo bối của chúng ta sao lại đẹp và xinh xắn thế này?"


"Vì mẹ đẹp nên con cũng đẹp ạ!"


Ôn Duẫn An đáp lời ngọt ngào. Cậu quay đầu nhìn sang ghế sofa đối diện, mấy người anh trai đang ngồi nghiêm chỉnh, mặc trang phục rất rang trọng, vẻ mặt hơi nghiêm túc, trầm mặc nhìn họ.


Chưa kịp hỏi xem có chuyện gì, Diệp Thanh Lam đã nhẹ nhàng kéo tay cậu và nói: "Lát nữa cậu Hoắc cùng ba mẹ cậu ấy sẽ tới. Nhưng Tiểu Bảo đừng lo lắng, chỉ là gặp mặt thôi."


Cậu Hoắc là ai?


"Mẹ cũng không ngờ họ lại trả lời nhanh đến vậy. Mới nhận được tin tương hợp hôm qua, tối qua đã nói hôm nay sẽ tới rồi," Diệp Thanh Lam tự mình nói, trông rất vui vẻ.



Hả?!


Khoan đã?!


Hoắc Duật Hoành muốn đến nhà họ sao?!


Ôn Duẫn An trợn tròn mắt, lúc này mới phát hiện ba mẹ và các anh đều mặc trang phục rất trang trọng.


Vậy là cả nhà đều ăn mặc nghiêm túc như vậy, còn cả quản gia, người hầu bận rộn sáng sớm nữa, tất cả đều là vì Hoắc Duật Hoành sẽ đến sao?!


"Sao không ai nói cho con biết hết vậy!" Ôn Duẫn An đột nhiên căng thẳng, "Vậy con đi thay quần áo đây!"


Ôn Kỳ Duệ cuối cùng cũng lên tiếng: "Thay quần áo gì chứ? Cứ mặc đồ ở nhà là được rồi."


"...Hửm?"


Nếu ba mẹ và các anh đều mặc đồ ở nhà thì còn ổn. Nhưng rõ ràng bây giờ không phải vậy!


"Đúng vậy, đúng vậy, Tiểu An nhà ta mặc gì mà chẳng đẹp? Dù anh ta là Hoắc Duật Hoành, anh ta dám chê sao?" Ôn Kỳ Dã hùa theo.


Ôn Kỳ Triết gật đầu: "Đúng thế, nghe lời các anh đi."


Ôn Duẫn An khó hiểu: "Ngài Hoắc đến nhà mình là khách quý mà, sao con có thể mặc tùy tiện mà gặp khách được ạ? Phải lịch sự với khách, đây là điều ba mẹ dạy chúng ta mà."


Cả nhà hoàn toàn không thể phản bác.



Hoắc Duật Hoành mặc vest giày da, mặt không cảm xúc bước xuống xe. Theo sau hắn là ba mẹ hắn


Mọi chuyện phải kể từ ngày hôm qua.


Hoắc Duật Hoành đã sống một mình từ khi còn thiếu niên, chỉ thỉnh thoảng gặp ba mẹ. Hôm qua tình cờ là ngày hắn kết thúc công việc và theo lệ thường trở về nhà cũ dùng bữa với ba  mẹ, Hoắc Tu Diệp và Khương Quân Chi.


Vốn là một ngày bình thường như bao ngày khác, nhưng chiều qua hắn nhận được thông báo từ Trung tâm Ghép đôi, nói rằng có một Omega có độ tương hợp với hắn lên tới một trăm phần trăm.


Hoắc Duật Hoành là người không tin nhất vào chuyện chỉ cần dựa vào độ tương hợp tin tức tố AO là có thể ở bên nhau. Hắn sống một mình nhiều năm, tin rằng đó là cách sống tốt nhất.


Bất kể bên ngoài đồn đoán về hắn thế nào, hắn thực sự không có hứng thú với bất kỳ ai.


Lời từ chối đã được gửi đi. Ai ngờ được, tối hôm đó, khi hắn đang ăn cơm cùng ba mẹ, người của Trung tâm Ghép đôi trực tiếp gọi điện thoại đến hỏi hắn có muốn xem xét lại không, nói đây là một trường hợp vô cùng hiếm có.


Hiểu rõ ngọn ngành, Hoắc Tu Diệp là người đầu tiên không ngồi yên được. Ông ôm lấy Khương Quân Chi: "Ba và mẹ con tương hợp 85% đã hạnh phúc vô cùng rồi. Cái độ tương hợp trăm phần trăm này hiếm có biết bao, sao có thể từ bỏ được?"


"Có được một Omega như vậy là phúc khí của con. Ba mẹ chưa từng thúc giục con, nhưng con nghĩ xem, kiếm nhiều tiền như vậy chẳng phải là để cho Omega của con tiêu sao?"


Hoắc Duật Hoành không thèm nâng mí mắt: "Chỉ đơn thuần nhìn vào độ tương hợp tin tức tố mà ở bên nhau là hành vi không lý trí."


Con trai đã 27 tuổi, đến nay họ vẫn không biết nó thích nam hay nữ, Alpha hay Beta hay Omega. Rõ ràng vợ chồng họ ân ái ngọt ngào như vậy, tại sao con trai lại thành ra thế này? Họ có chút bất lực.


Hoắc Tu Diệp không nói buông bộ đồ ăn xuống, nhìn về phía Khương Quân Chi, giả vờ giận dỗi: "Bà xã, em nói nó đi."


Hoắc Duật Hoành cũng buông dao nĩa trong tay, có chút ăn không vô. Một trong những lý do khiến hắn sống một mình từ khi còn thiếu niên là không chịu nổi cảnh ba mẹ anh ngày nào cũng dính lấy nhau như thế.



Khương Quân Chi không nhanh không chậm ăn xong miếng thức ăn trong miệng: "Omega đó tên gì, bao nhiêu tuổi rồi?"


"Quá nhỏ, 19 tuổi, đang học ở Học viện La Đức."


"Tên là Ôn Duẫn An."


Khương Quân Chi vừa định nói câu "Tuổi hơi nhỏ thật," nhưng nghe thấy cái tên Ôn Duẫn An thì nuốt lời lại.


Ồ? Ôn Duẫn An?


Đứa bé này khá nổi tiếng trong Học viện La Đức. Hôm qua trong trường cũng vì chuyện Ôn Duẫn An phân hóa thành Omega mà ồn ào.


Y cũng tình cờ gặp đứa bé này vài lần trong trường. Không chỉ xinh đẹp, đứa nhỏ còn có mối quan hệ rất tốt với mọi người, tính cách ngoan ngoãn và lễ phép. Hoàn toàn khác biệt với đứa con trai lạnh lùng của y. Theo cách nói của giới trẻ hiện nay thì đó là một "người cơ" (người có sức hấp dẫn đặc biệt).


Khương Quân Chi cười nhìn về phía Hoắc Duật Hoành: "Nghe lời ba con, đi gặp mặt một lần đi."


Hoắc Duật Hoành: "Con thấy không cần thiết."


Khương Quân Chi: "Ôn Duẫn An là đứa bé mẹ đã gặp, xinh đẹp, lễ phép, ngoan ngoãn đáng yêu. Con nhất định sẽ thích."


Nghe thấy những điều này, Hoắc Duật Hoành càng không hề lay chuyển. Omega xinh đẹp đáng yêu?


Nói về điều đó, ai sánh được với cậu thiếu niên mà hắn đã thấy ở thính phòng Học viện La Đức? Dù rằng điều đó cũng chẳng liên quan gì đến hắn.


Ánh mắt Hoắc Duật Hoành kiên định: "Mẹ, con không có hứng thú với cậu ta."


(*Mẹ của anh công cũng là Omega nam nhé)


Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Story Chương 5: Không Hứng Thú
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...