Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 128: Ngoại truyện hiện đại 3


Chương 128 – Ngoại truyện hiện đại 3


Giang Tùy Châu không ngờ y lại hỏi thẳng đến thế, nhất thời hơi ngẩn ra.


Anh thoáng ngập ngừng, rồi mới nhoẻn miệng cười với người sinh viên trước mặt, giọng ôn hòa: “Hình như mấy hôm trước có gặp em thì phải, em không phải sinh viên lớp tôi đúng không?”


Trong lòng Hoắc Vô Cữu thầm mắng, má ơi, thầy ấy nhớ mình thật.


Đối với Hoắc Vô Cữu, đây không phải là chuyện gì hiếm lạ. Dù sao thì ở trong nước hay ngoài nước, số người chủ động bắt chuyện với y không phải là ít, huống chi là kiểu chẳng có miếng dinh dưỡng nào như “đã gặp cậu ở đâu đó rồi”.


Nhưng người này, lại không giống vậy.


Hoắc Vô Cữu chẳng rõ là không giống chỗ nào, chỉ biết tim mình đang đập thình thịch một cách vui sướng, như muốn bật khỏi lồng ngực mà nhảy khỏi cổ họng.


Hoắc Vô Cữu nghe được câu nói đó của anh, căng thẳng đến mức thoáng chốc không biết nên nói gì.


Y ngập ngừng rồi mới ậm ờ một câu: “À, vậy ạ.”


“Có chuyện gì sao?” Giang Tùy Châu kiên nhẫn hỏi lại một lần nữa.



Đương nhiên chẳng có chuyện gì cả. Ngay cả bản thân Hoắc Vô Cữu còn chẳng rõ tại sao hôm nay mình lại chạy đến đây nghe giảng, đương nhiên cũng không biết tại sao lúc này mình mò lên bục giảng.


Lẽ nào là vì ban nãy có quá nhiều người vây quanh anh ấy?


Hoắc Vô Cữu ngập ngừng một lát, cuối cùng dùng giọng nói khô khốc nặn ra một câu.


“Không có gì đâu ạ, chỉ là em có nghe buổi giảng của thầy, thấy khá thú vị.”


“Vậy à?” Giang Tùy Châu cười đến cong cả mắt. “Vậy thì tốt quá.”


Hoắc Vô Cữu đối diện với đôi mắt đang cười ấy, yết hầu trượt lên xuống.


Trong tiềm thức, nụ cười ấy dường như vô cùng quen thuộc, mà còn là kiểu quen thuộc chỉ thuộc về riêng y. Cảm giác này thật ngang ngược, chẳng khác nào triệu chứng nặng nhất của “tiếng sét ái tình”.


Hoắc Vô Cữu bỗng thấy hơi bối rối, gượng gạo tìm một cái cớ.


“Nhưng có một chỗ em nghe không hiểu lắm.”


“Em cứ nói.” Giang Tùy Châu gật đầu.


Hoắc Vô Cữu bèn chọn đại một điểm trọng tâm vừa được giảng trong buổi học rồi, hỏi: “Ngài Hoắc Vô Cữu trong lịch sử, sao lại chấp nhận để ngôi vị Hoàng đế rơi vào tay Tĩnh Vương?”



Nghe vậy, Giang Tùy Châu gật đầu, ra hiệu đã nghe rõ, rồi mỉm cười trả lời: “Chuyện này à. Ban nãy trên lớp cũng có giảng rồi, nguyên nhân chủ yếu là vì Chiêu Nguyên Đế có để lại chiếu thư truyền ngôi rõ ràng, giao ngôi vị Hoàng đế cho Tĩnh Vương của Nam Cảnh. Dựa vào chiếu thư này, cùng với một loạt các ghi chép về lời nói và hành động của Hoắc Vô Cữu sau khi chiếu thư được công bố, cũng có không ít nhà sử học suy đoán rằng, Hoắc Vô Cữu đã biết trước quyết định này của Chiêu Nguyên Đế.”


Những điều này anh đã giảng trên lớp, lúc này nhắc lại một lần nữa, nhưng không có vẻ gì là kiên nhẫn, trái lại giọng điệu rất bình thản, dịu dàng.


Hơi thở của Hoắc Vô Cữu cũng theo đó mà dịu lại, như thể được vuốt lông đúng chiều.


Y nín thở tập trung, nghiêm túc lắng nghe đối phương nói, không hẳn vì hứng thú với đoạn lịch sử đó, mà là theo bản năng mách bảo muốn cố gắng tìm ra dù chỉ một chút chủ đề từ nội dung đối phương nói, để có thể nói thêm với anh vài câu.


“Nhưng, chẳng phải hai người họ vốn đối địch nhau sao?” Hoắc Vô Cữu hỏi tiếp.


“Cho nên những năm gần đây, các học giả vẫn luôn nghiên cứu giai đoạn Hoắc Vô Cữu bị bắt trong lịch sử.” Giang Tùy Châu trả lời.


Hễ nhắc đến chủ đề này, anh lại dễ dàng tập trung cao độ, càng nói càng hăng.


Khóe miệng anh bất giác nở một nụ cười, từ tốn giải thích: “Nếu Hoắc Vô Cữu và Tĩnh Vương trong thời gian ở Nam Cảnh có mối quan hệ hoàn toàn đối địch, thì hai người họ dù không giết hại lẫn nhau, cũng sẽ có lòng phòng bị. Kiểu đề phòng như vậy, chắc chắn sẽ được thể hiện rõ trong các sự kiện lịch sử, nhưng trong tất cả các tài liệu lịch sử hiện có lại không có một lời nào nhắc đến những điều này. Hơn nữa, khi Hoắc Vô Cữu ở Nam Cảnh, có thể trong tìm được viện binh thời gian ngắn như vậy, e rằng không phải là công lao của một mình ngài ấy. Cho nên hiện nay cũng có không ít nhà sử học phỏng đoán, thực ra trong thời gian bị bắt làm tù binh, ngài ấy đã liên thủ với Tĩnh Vương, cùng nhau thực hiện việc thống nhất Nam Bắc.”


Nói đến đây, anh mỉm cười.


“Dù sao chúng ta cũng không phải người xưa, tất cả bằng chứng đều đến từ tư liệu lịch sử để lại. Cho nên những suy đoán này, hiện tại cũng chỉ là giả thuyết mà thôi. Những giả thuyết này cũng cần tư liệu lịch sử để kiểm chứng.” Nói đến đây, anh như nghĩ tới điều gì đó, khẽ cười rồi nói. “Đương nhiên, những lời này cũng không thể đoán bừa. Giống như có sinh viên của tôi, đọc truyện ký dã sử ngoài luồng rồi tin rằng Hoắc Vô Cữu khi bị bắt ở Nam Cảnh đã gả cho Tĩnh Vương làm thiếp, kiểu suy đoán như thế là không nên có.”


“… Thiếp?” Hoắc Vô Cữu sững người.



Không hiểu sao, từ này như mang theo ma lực, nổ tung bên tai y. Dường như có một đoạn ký ức dài bị tắc trong đầu y, bị từ này làm cho chấn động, lập tức như muốn tuôn trào ra ngoài.


Cơn chấn động này khiến đầu óc Hoắc Vô Cữu choáng váng, tai cũng hơi ù đi.


Giang Tùy Châu hoàn toàn không hay biết gì, chỉ cười nói tiếp: “Đúng vậy. Nhưng cũng không thể nói em ấy làm vậy là hoàn toàn sai, chỉ có thể nói chưa đủ chặt chẽ, không nên cổ xúy.”


Hoắc Vô Cữu giơ tay day thái dương của mình, nhưng chẳng có tác dụng gì.


“Có điều, đương nhiên, em không phải sinh viên chuyên ngành, đọc lịch sử tốt nhất nên lấy hứng thú làm đầu, không cần quá nghiêm ngặt, kẻo lại khiến sở thích bị gò bó.” Giang Tùy Châu nói tiếp.


Nói xong, anh nhìn sang sinh viên trước mặt, lúc này mới phát hiện ra điều khác thường.


“Em à?” Anh vội vòng qua bục giảng, đi đến trước mặt Hoắc Vô Cữu. “Em sao thế? Thấy không khỏe à?”


Hoắc Vô Cữu một tay day trán, cúi đầu lắc lắc.


“Là chóng mặt sao?” Giang Tùy Châu thấy vậy, vội vàng một tay đỡ lấy y. “Chóng mặt lắm không? Có cần tôi đưa em tới phòng y tế không?”


Hoắc Vô Cữu lắc đầu, cắn răng xốc cái balo vứt bên cạnh lên, quay đầu sải bước ra ngoài.


Đồ đạc của Giang Tùy Châu vẫn còn bày bừa trên bàn, không kịp đuổi theo, đành đứng nhìn người học sinh kia rời đi.



… Nhìn bước đi thì trông còn vững lắm, chắc là không sao đâu nhỉ?


Mà bên phía Hoắc Vô Cữu, sau khi cắm đầu lao ra khỏi lớp, một cơn gió lạnh ập tới khiến cơn choáng trong đầu dịu đi đôi chút.


Y đi thẳng ra bãi đỗ xe bên hông tòa nhà, leo lên chiếc mô tô của mình.


Đội mũ bảo hiểm, khởi động xe, tiếng động cơ gầm lên bên tai.


Cùng với tiếng gầm ấy, những ký ức cuồn cuộn trong đầu y như lập tức ùa ra.


Ngục tối ẩm ướt lạnh lẽo ở Lâm An, phủ Tĩnh Vương với ánh nến đỏ lay lắt, Tĩnh Vương giả vờ lạnh lùng, sau đó nữa, là vô số những tình cảm và yêu thương triền miên.


Hoắc Vô Cữu nhìn thẳng về phía trước, động cơ mô tô bên dưới gầm rú không ngừng.


Rất lâu sau, qua lớp mũ bảo hiểm, Hoắc Vô Cữu khẽ mắng một tiếng.


Thảo nào lần đầu tiên nhìn thấy thầy Giang, tim y đã đập như điên; thảo nào đối phương vừa nhìn y, y đã cảm thấy hai chân không nghe lời, đứng im tại chỗ; thảo nào hễ nghe đối phương nói chuyện, y lại cảm thấy toàn thân từ đầu đến chân đều dễ chịu đến lạ.


Đó mà là Thầy Giang gì chứ.


Đó mẹ nó chính là vợ mình.


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 128: Ngoại truyện hiện đại 3
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...