Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 127: Ngoại truyện hiện đại 2
Chương 127 – Ngoại truyện hiện đại 2
Đôi mắt của người sinh viên này nhìn thẳng vào anh, nhất thời, cả hai đều không ai lên tiếng.
Giang Tùy Châu chỉ cảm thấy quen thuộc.
Không chỉ là gương mặt trước mắt trông có vẻ quen quen, mà ngay cả nhịp đập bất thường trong lồng ngực anh, cũng vô cùng quen thuộc. Cảm giác quen thuộc này ập đến mãnh liệt và kỳ lạ, khiến đầu óc anh nhất thời có chút mụ mị, không kịp phản ứng.
Ngược lại, Phương Thành trước bục giảng lại cúi người xuống, nhặt quả bóng rổ lăn trên đất.
“Bạn ơi.” Cậu giơ quả bóng rổ trong tay lên, ra hiệu với cậu sinh viên mặc áo bóng rổ kia.
Người sinh viên đó như thể vừa sực tỉnh, khẽ ừ một tiếng, giơ tay đón lấy quả bóng mà Phương Thành ném qua.
Sau đó, y không ngoảnh đầu lại, tùy tiện đập bóng mấy cái, kẹp bóng dưới cánh tay, rồi xoay người đi thẳng về hàng ghế cuối lớp.
Giang Tùy Châu hít sâu một hơi, lúc này mới dần dần tỉnh táo lại.
Chưa tỉnh ngủ. Anh thầm nghĩ. Chắc do tối qua ngủ không ngon, thiếu tỉnh táo.
Anh gập laptop lại, quay qua gật khẽ với Phương Thành, nói: “Luận văn cứ sửa trước đã, có gì thì liên lạc với tôi qua WeChat.”
Phương Thành gật đầu, Giang Tùy Châu liền thu dọn đồ đạc rời khỏi lớp.
Nhưng mãi cho đến khi ra khỏi lớp học, trong đầu anh cứ lởn vởn hình bóng của người sinh viên khi nãy. Điều đó khiến anh hơi hoảng, thậm chí còn va phải một sinh viên ở góc rẽ hành lang.
Anh chưa kịp lên tiếng, đối phương đã vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi! Thầy ơi, thầy không sao chứ?
Kết quả khiến câu “Xin lỗi” của Giang Tùy Châu bị nghẹn lại. Giang Tùy Châu cười với đối phương, lắc đầu, nghiêng người nhường đường.
Đợi cậu sinh viên kia đi lướt qua rồi, Giang Tùy Châu cũng đi tiếp, không hề để ý rằng cậu sinh viên phía sau đã ngoảnh đầu lại nhìn anh mấy lần.
Cậu sinh viên ấy đeo ba lô một vai, đi thẳng vào lớp học mà Giang Tùy Châu vừa rời khỏi, chạy lóc cóc một mạch đến dãy cuối cùng của giảng đường, quẳng ba lô lên bàn.
Chỗ ngồi đó đã có người.
Cậu bạn ngồi đó mặc áo bóng rổ đen, quả bóng để dưới đất bên cạnh ghế, đang cầm điện thoại, không biết xem gì.
“Này, anh Hoắc, anh không biết em vừa mới nhìn thấy ai đâu.” Cậu sinh viên đá quả bóng qua một bên, tạo khoảng trống cho bản thân, rồi ngồi phịch xuống bên cạnh.
“Ừm.” Người được cậu ta gọi là “anh Hoắc” đáp lại một tiếng đầy hờ hững
“Chính là thầy Giang khoa Lịch sử đó!” Cậu sinh viên này chẳng hề để tâm, ghé sát vào nói. “Anh từng nghe nói chưa? Cái người cực kỳ trẻ, lại còn rất đẹp trai ấy. Em mới liếc qua thôi, chậc, đúng là đẹp trai thật, thảo nào nữ sinh khoa mình cứ thích đi học ké lớp của thầy ấy.”
Nghe đến đây, “anh Hoắc” đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cậu ta.
Cậu bạn giật nảy, vội vàng sửa lời: “Không không, cũng đẹp trai thường thường thôi, sao bì được với anh. Dù sao thì thấy ấy nghiên cứu lịch sử, còn anh là đại tướng quân trong lịch sử mà.”
Nói đến đây, cậu ta cười he he.
Mấy người trong nhóm chơi chung của họ không ít lần lấy tên của người này ra đùa. Nghe nói ba y là người Mỹ gốc Hoa, văn hóa chẳng biết mấy, lại đặt cho con trai một cái tên của đại tướng quân thời xưa.
Hoắc Vô Cữu, trời ạ, cái tên này nói ra, ai nghe mà không sợ chứ?
Nhưng Hoắc Vô Cữu chính chủ ngồi ngay bên cạnh cậu ta, lại không cười, ngược lại, đột nhiên lên tiếng.
“Cậu có thấy khoé mắt thầy ấy nên có nốt ruồi không?” Y nói. “Màu đỏ.”
“Hả?” Cậu bạn chưa hiểu ý y là gì.
Hoắc Vô Cữu ngập ngừng.
“… Không có gì.” Y cụp mắt xuống, nói.
Chính y cũng không hiểu mình bị làm sao nữa.
—
Buổi chiều hôm đó, Hoắc Vô Cữu lại bị đám bạn rủ đi chơi bóng rổ. Nghe nói mấy đứa sinh viên khoa khác lại tới khiêu khích, muốn so tài để tranh quyền sở hữu sân bóng, nên cả bọn nhất quyết kéo Hoắc Vô Cữu ra trận.
Hoắc Vô Cữu từ nhỏ đã không giỏi các môn văn hóa. Ba y quanh năm sống ở nước ngoài, cứ bắt y đi du học, nhưng y lại không chịu, thành ra cấp 3 thi vào lớp năng khiếu thể thao, học một trường trong nước.
Kết quả, ba y tìm đủ mọi cách, dùng quan hệ để đưa y ra nước ngoài trao đổi hai năm, nói gì mà để cậu trải nghiệm nền giáo dục tiên tiến của nước ngoài.
Nền giáo dục tiên tiến thì Hoắc Vô Cữu chẳng trải nghiệm được gì, thậm chí ở hai năm rồi mà tiếng Anh vẫn nghe câu được câu không, chỉ biết theo một đám du côn đường phố nước ngoài cao to lực lưỡng, đủ mọi màu da, luyện được kỹ năng bóng rổ cừ khôi.
Đây đã trở thành át chủ bài của đám bạn xấu trong nước của y.
Quả nhiên, có Hoắc Vô Cữu góp mặt, trận đấu thắng áp đảo. Mấy thằng bạn thi đấu xong còn không quên huênh hoang với bên kia, chỉ có Hoắc Vô Cữu lặng lẽ ngồi xuống bồn hoa bên sân, uống nước một mình.
Cả trận đấu y đều chơi một cách lơ đãng, trong đầu toàn là một chuyện vô bổ.
Chuyện đó chính là, khoa Lịch sử có một thầy giáo họ Giang, đẹp một cách khó hiểu, quyến rũ như thể kiếp trước từng là hồ ly tinh vậy.
Trận bóng xong rồi, chuyện này vẫn chưa biến khỏi đầu Hoắc Vô Cữu.
Cách đó không xa, giọng nói của bạn cậu vang lên rõ mồn một.
“Nhóc con, mới vào trường hả? Không sao đâu, chưa biết quy tắc thì anh đây dạy cho. Điều đầu tiên trong quy tắc của sân bóng này, chính là địa bàn của lớp Tài chính 3 bọn anh, không ai được giành.”
“Thế mai anh treo một cái.” Thằng bạn y cười khẩy. “Thích cãi ha, khoa nào đấy?”
“Khoa Lịch sử, thì sao?”
Hoắc Vô Cữu đang ngồi đấy uống nước, động tác thoáng khựng lại.
“Không thế nào hết. Biến lẹ, anh Hoắc của bọn anh hơi bị kỹ tính đấy, đừng làm bẩn địa bàn của bọn này, đi đi.”
Nói rồi, cả đám bắt đầu đuổi mấy sinh viên thua trận ra ngoài.
Nhưng đúng lúc này, một người tinh mắt dừng động tác lại: “Má ơi, anh Hoắc?”
Cả bọn lập tức quay đầu nhìn về phía khung bóng rổ.
Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu vốn đang ngồi đằng kia uống nước một mình, bỗng đứng phắt dậy, quăng chai nước đi, sải bước tiến lại.
Cả bọn im phăng phắc.
Hoắc Vô Cữu bước đến trước mặt họ. Y cao, đứng giữa một đám con trai chơi bóng rổ vẫn nổi bật như hạc giữa bầy gà, lúc nhìn họ cũng kiểu ánh mắt trên cao nhìn xuống.
“Khoa nào?” Y hỏi.
“Lịch sử, thì sao?” Một sinh viên trả lời.
Hoắc Vô Cữu nhìn cậu ta.
“Các cậu có một thầy giáo, họ Giang?”
Trong một thoáng, cả sân bóng như chết lặng.
Hỏi cái này làm gì? Ai chẳng biết ông này ngay cả môn chuyên ngành của mình còn không thèm nghe, đến giáo viên chủ nhiệm họ gì cũng không biết chứ?
“… Ờ, đúng vậy?” Sinh viên kia ngập ngừng trả lời.
Hoắc Vô Cữu lười nhác liếc cậu ta một cái, rút điện thoại ra.
“Gửi thời khóa biểu cho tôi.” Y nói. “Sau này sân bóng này, các cậu muốn dùng lúc nào thì dùng.”
—
Không ai biết vì sao Hoắc Vô Cữu lại đòi thời khóa biểu của khoa Lịch sử để làm gì — lại còn của đàn em năm hai nữa chứ. Thậm chí để đổi lấy thời khóa biểu này, y còn nhường cả sân bóng mà họ đã chiếm giữ suốt ba năm.
Nhưng chỉ vài ngày sau, thắc mắc của mọi người đã được giải đáp.
Hoắc Vô Cữu vậy mà đi học ké.
Giống y đám nữ sinh khoa họ, vì ngưỡng mộ danh tiếng mà đến ngắm nhìn vẻ đẹp tuyệt thế của thầy Giang, y đến sớm cả một tiếng đồng hồ để chiếm chỗ.
Bạn bè của y đều há hốc mồm.
Thằng này học môn trong khoa mình còn trốn, từ trước đến giờ chỉ ngồi hàng cuối, vậy mà đi nghe ké chuyên ngành khác, lại còn giành chỗ giữa trung tâm ba hàng đầu?
Cả bọn tụ lại phân tích một hồi, cuối cùng đưa ra kết luận.
Có khi ngài Hoắc Vô Cữu này, chạy đi nghe câu chuyện về Hoắc Vô Cữu trong lịch sử chăng.
Cả bọn chẳng hứng thú gì với mấy chuyện kiếp trước kiếp này, nói với Hoắc Vô Cữu một tiếng rồi khoác vai nhau đi chơi bóng.
Hoắc Vô Cữu thì một mình ngồi trong lớp, nghiêm túc nghe hết một tiết học.
Chưa bao giờ y học lịch sử nghiêm túc đến thế.
Nguyên nhân chủ yếu vẫn là do ông ba vô học của y. Chỉ vì họ Hoắc mà đặt cho y cái tên Hoắc Vô Cữu, từ nhỏ Hoắc Vô Cữu đã nghĩ, may mà ba không phải họ Tần, không thì chắc đặt tên y là Tần Thủy Hoàng luôn rồi.
Cái tên này đã mang lại cho y không ít rắc rối. Người ta luôn lấy cái tên này ra đùa, nhất là những đứa bạn nghịch ngợm hồi tiểu học. Điều này khiến Hoắc Vô Cữu nảy sinh tâm lý nổi loạn, hễ là tiết Lịch sử thì nhất định sẽ trốn học.
Nhưng lần này lại khác.
Cái tên phiền phức như vậy, môn lịch sử vô vị như vậy, sao qua lời của người đó lại trở nên hay thế nhỉ?
Không chỉ hay, mà còn làm tim đập nhanh hơn, khiến người ta không thể rời mắt khỏi gương mặt anh. Cảm giác này thật kỳ lạ, vừa quen thuộc một cách khó hiểu, lại vừa như thể đã mong chờ từ rất lâu rồi.
Cứ như thể từ kiếp trước, y đã muốn nghe người này giảng bài rồi.
Ý nghĩ này khiến Hoắc Vô Cữu cũng phải thấy sến sẩm thay cho chính mình. Gì mà kiếp trước kiếp này chứ, chẳng lẽ kiếp trước y thật sự là Hoắc Vô Cữu à?
Y khoanh tay ngồi đó, tự bật cười với ý nghĩ này của mình.
Hai tiết học trôi qua nhanh chóng.
Hoắc Vô Cữu chỉ thấy còn chưa đã, tiết học mới vừa bắt đầu, người trên bục giảng đã mỉm cười nói tan học.
Ngay lập tức, sinh viên bắt đầu thu dọn rời lớp. Không ít sinh viên ùa lên bục giảng, chẳng mấy chốc đã vây kín lấy anh.
Hoắc Vô Cữu liếc nhìn.
Đa số là nữ sinh, nhìn thì như hỏi bài, nhưng ai mà không biết ý trong đó.
Hoắc Vô Cữu bỗng thấy bực bội một cách khó hiểu, ngồi yên tại chỗ, cau mày ‘chậc’ một tiếng.
Ánh mắt y lại rơi vào gương mặt người đó.
Khóe môi Hoắc Vô Cữu cũng vô thức cong theo.
Nhưng ngay sau đó, khoé môi y lại cụp xuống trong muộn màng.
Có gì đáng cười chứ. Y thầm nghĩ. Lại chẳng phải cười với ông đây.
Y cứ thế ngồi đợi, nhìn đám sinh viên thay phiên vây quanh người đó, đợi thật lâu, xung quanh mới dần yên tĩnh lại.
Lúc này, cả giảng đường rộng lớn đã không còn lại mấy người.
Hoắc Vô Cữu một tay xách ba lô, đứng dậy.
Người trên bục giảng đang cúi đầu nghiêm túc sắp xếp sách vở và laptop trên bàn, không hề nhận ra y đang từng bước tiến lại gần.
Hoắc Vô Cữu bước lên bục giảng, dừng lại trước mặt anh, cách một cái bàn.
Không hiểu sao, tay y như có ký ức cơ thể, muốn giơ tay lên, ôm lấy người trước mặt.
Hoắc Vô Cữu phải dùng hết sức mới ngăn được phản xạ có điều kiện khó hiểu của đôi tay mình.
Mà trước mặt y, Giang Tùy Châu cảm nhận được có người xuất hiện.
Anh không ngẩng đầu, vừa gập laptop vừa hỏi: “Em này, ban nãy có chỗ nào không hiểu à?”
Hoắc Vô Cữu không đáp lại.
Giang Tùy Châu ngẩng đầu lên, ngay sau đó, Hoắc Vô Cữu thấy rõ, đôi mắt xinh đẹp sau cặp kính mỏng, rõ ràng thoáng sững sờ.
“… Là em?” Giang Tùy Châu buột miệng, giọng nhỏ tới mức gần như không thể nghe thấy.
Tim Hoắc Vô Cữu ngừng một nhịp, ngay sau đó, trái tim trong lồng ngực y đập loạn xạ điên cuồng.
Anh ấy nhớ mình, anh ấy nhớ mình!
Niềm vui sướng ngập tràn khiến Hoắc Vô Cữu choáng váng đầu óc, nhưng, sự kiêu ngạo và sĩ diện bản năng của tuổi trẻ lại được khắc sâu trong gen. Thuộc tính này, khiến họ dù vào thời khắc sinh tử cũng không quên một việc quan trọng nhất.
Đó chính là sĩ.
Dù tim sắp nhảy khỏi lồng ngực, nhưng ngoài mặt y chẳng lộ vẻ gì, ngược lại còn ngước mắt lên, nhướng cằm, khóe môi cong cong kiểu cười như có như không, đầy vẻ kiêu căng và thờ ơ.
“Sao nào, thầy quen tôi à?” Y từ tốn hỏi.
—
Tác giả có lời muốn nói:
Hoắc Vô Cữu: Trước khi nhận ra vợ, tôi rất ngông, siêu chảnh, tôi là người cool ngầu nhất thiên hạ.
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 127: Ngoại truyện hiện đại 2
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 127: Ngoại truyện hiện đại 2
