Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 71: Hy vọng hão huyền!

Khi các cung nhân mang nước rời đi, không ai dám ngẩng đầu nhìn hai chủ tử, chỉ có Chử Thanh Oản trong lòng thầm mắng một tiếng “tên khốn”. Đêm đó Tư Nghiên Hằng nghỉ lại ở Ngọc Quỳnh Uyển, nhưng rất nhiều người trong đêm ấy không thể chợp mắt.
Ban ngày, Thục phi không đến Ngọc Quỳnh Uyển. Nàng ta ỷ vào sự sủng ái, đối với việc Chử Thanh Oản được nắm quyền, bề ngoài không nói gì nhưng trong lòng lại chẳng mấy hài lòng. Vì vậy nàng ta cũng lười đến xem cảnh Chử Thanh Oản đắc ý.
Khi tin tức truyền đến Cam Tuyền Cung, Thục phi hiếm khi ngẩn người, nàng ta nhíu mày dữ dội. Lúc ở trường săn, nàng ta đã đoán vụ mưu hại Chử Thanh Oản là do Dương Quý tần ra tay. Vì nghĩ đến Nhị hoàng tử, nàng ta không tiện ra tay với Dương Quý tần, nhưng cũng vui vẻ để người khác thay nàng ta trừ khử Dương Quý tần. Vì thế nàng ta hoàn toàn không can thiệp vào chuyện này.
Kết quả mọi chuyện phát triển đến giờ, Dương Quý tần chẳng hề hấn gì, ngược lại Chu tần gánh chịu toàn bộ tội lỗi?
Thục phi lập tức nhận ra:
“Có người đang bảo vệ Dương Quý tần!”
Sắc mặt Thục phi trở nên nghiêm trọng hơn, nàng ta nhíu mày cười lạnh: “Bổn cung đúng là đã xem thường nàng ta. Không chỉ có thể lôi kéo được Dung Chiêu nghi, mà còn khiến người khác sẵn sàng bỏ ra cái giá lớn như vậy để bảo vệ nàng ta. Quả không hổ là nàng ta, đúng là giỏi luồn cúi.”

Cầm Tâm nghe ra lời này không phải khen ngợi Dương Quý tần. Nói thật, Cầm Tâm cũng thấy bất ngờ, nhưng không thể nghĩ ra ai sẽ bảo vệ Dương Quý tần? Hơn nữa, người có thể làm được đến mức này cũng chẳng có mấy ai.
Cầm Tâm nghi hoặc: “Nương nương người nói xem, là ai đang bảo vệ nàng ta vậy?”
Người có thể làm được điều này, trong lòng Cầm Tâm có một đối tượng nghi ngờ. Khi thấy nương nương cũng nhìn về phía Trường Lạc Cung, nàng ta biết nương nương và mình đang nghi ngờ cùng một người.
Cầm Tâm hạ thấp giọng: “Nhưng không đúng lắm, nàng ta có Đại hoàng tử, theo lý mà nói, nàng ta hẳn phải vui mừng khi thấy Dương Quý tần gặp nạn mới đúng.”
Danh tiếng của mẫu thân bị hủy, đối với Nhị hoàng tử không phải là chuyện tốt, nhưng ở một mức độ nào đó, lại có lợi cho Đại hoàng tử. Tống phi không nên làm vụ mua bán lỗ vốn như thế này.
Thục phi không ngạc nhiên như Cầm Tâm. Về mục đích làm chuyện đó của Tống phi, trong lòng nàng ta rõ như gương, lúc này không khỏi giễu cợt:
“Chỉ có Châu nhi ở chỗ bổn cung mới đáng để nàng ta kiêng dè.”
Tình cảm giữa người với người là từ sự chung sống mà ra. Tư Nghiên Hằng ở trong cung của nàng ta nhiều ngày, luôn có cơ hội gặp Châu nhi. Qua lại lâu ngày, tự nhiên sẽ hình thành tình cảm cha con. Hơn nữa, nàng ta luôn đề phòng Tống phi, bảo vệ Châu Nhi rất nghiêm ngặt, khiến Tống phi muốn ra tay với Châu nhi cũng không tìm được kẽ hở.
Nhưng nếu Châu nhi trở về bên Dương Quý tần thì sao?
Không phải nàng ta coi thường Dương Quý tần, nhưng Dương Quý tần tự thân còn khó bảo toàn, nàng ta lấy gì để bảo vệ Châu nhi?
Thục phi nghiến răng thì thầm: “Nàng ta vốn chỉ là một cung nữ, không được Hoàng thượng yêu thích, vậy mà vẫn bình an sinh hạ Đại hoàng tử. Chỉ có đám ngốc mới nghĩ nàng ta vô hại mà thôi!”
Cầm Tâm vỗ nhẹ lưng giúp nàng ta dịu lại, an ủi:

“Nương nương bớt giận. Tống phi ra tay chưa chắc đã là chuyện xấu. Trước đây nàng ta giấu mình kỹ, không ai nhận ra bộ mặt thật của nàng ta. Giờ nàng ta gây ra động tĩnh lớn như vậy, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của một số người.”
Cầm Tâm nói không sai, quả thực có người nghi ngờ Tống phi, nhưng không phải vì động tĩnh lớn, mà vì hôm ấy Tư Nghiên Hằng bất ngờ chất vấn Tống phi, khiến một số người đột nhiên chú ý đến nàng ta.
Hôm sau, tại Ngọc Quỳnh Uyển.
Chử Thanh Oản tỉnh dậy hơi muộn. Vì không cần thỉnh an nên Trì Xuân cũng không giục nàng dậy. Khi nàng tỉnh lại mặt trời đã lên cao từ lúc nào. Nàng lắc chiếc chuông buộc trên đầu giường. Nghe thấy tiếng động, Trì Xuân dẫn cung nhân vào hầu hạ nàng rửa mặt, thay y phục. Sau khi mọi người lui ra, Chử Thanh Oản ngồi trước bàn trang điểm, trong điện chỉ còn lại Trì Xuân. Nàng uể oải, mí mắt rũ xuống.
Trì Xuân chải tóc cho nàng, nhớ lại chuyện hôm qua, không kìm được thở dài:
“Chủ tử tối qua làm nô tỳ sợ chết khiếp.”
Trì Xuân không ngờ chủ tử lại thẳng thắn như vậy, dám chọn cách thành thật với hoàng thượng. Hôm qua, khi bị Ngụy Tự Minh kéo ra khỏi điện, nàng thực sự sợ hãi, lo lắng chủ tử sẽ khiến Hoàng thượng chán ghét.
Chử Thanh Oản suy nghĩ rất rõ ràng, nàng bình tĩnh nói:
“Ngài ấy đã nhận ra điều bất thường. Nếu tiếp tục giấu ngài ấy, mới là tự đào mồ chôn mình.”
Trì Xuân không thể phản bác, nhưng vẫn cảm thấy không cam lòng về chuyện hôm qua: “Chủ tử cứ thế buông tha cho Dương Quý tần sao?”
Chử Thanh Oản khựng lại, nàng nhìn bản thân trong gương đồng. Trong gương, ánh mắt của mỹ nhân lóe lên một tia tham vọng, rồi nàng khẽ cụp mắt, nói:
“Nàng ta hiếm khi cầu xin ta một lần.”
Có lẽ Chử Thanh Oản cũng cảm thấy lời này hơi sáo rỗng, nàng híp mắt: “Nếu nàng ta thật sự làm được những gì đã hứa, hiện tại ta tạm buông tha cho Dương Quý tần cũng đáng giá. Dù sao cũng chỉ là trì hoãn ngày tàn của nàng ta một chút mà thôi.”
Trì Xuân do dự hỏi:
“Dù những lời nàng ta nói với chủ tử đều là sự thật, nhưng nàng ta có thể làm được không?”
Chử Thanh Oản dừng lại một thoáng. Khi ngẩng mắt lên, ánh mắt nàng lạnh đi: “Nếu nàng ta không làm được—”
“Thì ta cũng không cần đồng minh nữa.”
Trì Xuân đột nhiên im bặt, không nói thêm gì.
Chủ đề này được hai người ngầm bỏ qua. Chử Thanh Oản nghịch ngợm chiếc trâm ngọc trên búi tóc, nhìn mình trong gương đồng, như vô tình hỏi:

“Người cung nhân ở Thượng Y Cục sao rồi?”
Trì Xuân nhìn nàng qua gương đồng, khẽ cúi đầu: “A Diệu không thể sống sót qua ải Thận Hình Ti.”
Chử Thanh Oản cười lạnh một tiếng. A Diệu chết thật đúng lúc, nàng không muốn lưu lại một chút nhược điểm nào.
Ánh mắt nàng lạnh lẽo:
“Lý Chưởng Sự không thể giữ lại nữa!”
Nàng hiểu đạo lý nước trong quá thì không có cá, nhưng nếu một chưởng sự của cung đều là người của kẻ khác, nàng thực sự ăn không ngon, ngủ không yên!
Trì Xuân hít thở nhẹ đi nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Hôm qua nô tỳ thấy thương thế của Lý Chưởng Sự dường như đặc biệt nghiêm trọng, e là không cầm cự được vài ngày.”
Người bị thương quá nặng, không qua khỏi, đương nhiên không liên quan gì đến các nàng.
Lý Chưởng Sự thì không sao, nhưng người khiến Trì Xuân khó xử là: “Chủ tử, còn Tiểu Thụ Tử thì làm sao?”
Chử Thanh Oản che giấu cảm xúc trong mắt:
“Về việc sắp xếp bên trong Trung Tỉnh Điện, chúng ta không cần nhúng tay. Lưu Nghĩa An tự nhiên sẽ xử lý.”
Nhắc đến Lưu Nghĩa An, Chử Thanh Oản bất ngờ nói: “À đúng rồi, lát nữa bảo Lưu Nghĩa An đến gặp ta.”
Trì Xuân ngạc nhiên.
Chử Thanh Oản thong thả cài trâm ngọc lên tóc, khẽ nhếch môi: “Đại hoàng tử đã hơn tám tuổi, ở lại hậu cung thực sự không còn phù hợp. Giờ đã vào xuân, Hoàng Tử Sở cũng nên được dọn dẹp xong xuôi rồi.”
Tống phi tưởng rằng làm việc sạch sẽ là có thể yên ổn sao?
Hy vọng hão huyền!
Tuy Tư Nghiên Hằng giao Tiểu công chúa cho Cố Tu dung nuôi dưỡng, nhưng từ lâu đã có ý định để Tiểu công chúa chuyển vào Hoàng Tử Sở. Chử Thanh Oản không ngại thúc đẩy tiến độ một chút. Trước đây, Chu Quý phi không đề xuất để Đại hoàng tử chuyển vào Hoàng Tử Sở, chẳng qua vì nàng ta có Tiểu công chúa, còn Thục phi phải chăm sóc Nhị hoàng tử nên cũng có điều kiêng dè, mới khiến Đại hoàng tử được Tống phi nuôi dưỡng đến giờ.
Nhưng các nàng ta có điều kiêng dè, Chử Thanh Oản thì không.
Tống phi đã chọn bảo vệ Dương Quý tần, vậy cũng đừng trách nàng đánh vào điểm yếu nhất của nàng ta!

Tống phi đã có thể bảo vệ Dương Quý tần, chắc chắn cũng có bản lĩnh bảo vệ Đại hoàng tử, đúng không?
Trì Xuân hiểu rằng chủ tử đang trả đũa Tống phi. Nàng lập tức không chậm trễ, lập tức đến Trung Tỉnh Điện.
Gần đến hoàng hôn, mọi người trong hậu cung đều biết Trung Tỉnh Điện đã phái người đi dọn dẹp Hoàng Tử Sở.
Tại Trường Lạc Cung.
Tống phi cúi đầu, đang may áo cho Đại hoàng tử. Khi Trúc Thanh mang tin tức vào, nàng không cẩn thận kim đâm xuyên qua vải, đâm vào ngón tay. Máu lập tức rỉ ra thấm vào vải, nhìn có chút chói mắt.
Áo bị dính máu trở thành điềm xấu.
Tống phi khẽ nhíu mày, nắm chặt mảnh vải trong tay. Trúc Thanh lo lắng:
“Nương nương, chúng ta phải làm sao đây?”
Tống phi nhẹ nhàng ngẩng mắt, thở dài: “Hoàng thượng từ lâu đã có ý để Lưu nhi chuyển vào Hoàng Tử Sở. Nàng ta chỉ thuận thế mà làm, đồng thời cảnh cáo ta một lần mà thôi.”
Trúc Thanh tức giận, không kìm được nói:
“Nàng ta chỉ là một Tiệp dư nhỏ bé, vậy mà dám cảnh cáo nương nương?”
Tống phi không để tâm, bình tĩnh hỏi: “Nàng ta chỉ mất hai năm đã leo lên vị trí Tiệp dư. Ta ở bên Hoàng thượng hơn mười năm, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng đạt được vị trí Phi. Ngươi nghĩ nàng ta cần bao lâu để đuổi kịp ta?”
Trúc Thanh cứng họng.
Tống phi lau vết máu trên vải, nhưng không thể lau sạch. Nàng ta mím môi: “Cao vị thì sao, thấp vị thì sao? Trong cung này, một người có tôn quý hay không, không chỉ dựa vào phẩm vị. Nàng ta có Hoàng thượng làm chỗ dựa, dù có ngông cuồng hơn cũng là lẽ thường.”
Lúc lâu sau, Tống phi khẽ nói:
“Nếu không phải vì có Hoàng thượng ngầm đồng ý, sao nàng ta có thể lập tức nhắm mũi dùi vào ta?”
Chính vì câu chất vấn của Tư Nghiên Hằng hôm đó mới khiến Cẩn Tiệp dư nghi ngờ nàng.
Trúc Thanh có chút bất an, nhìn Trúc Quy một cái. Trúc Quy kín đáo lắc đầu.
Tống phi cuối cùng ngẩng đầu, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Dù phẩm vị của nàng có cao đến đâu, TrườngLạc Cung vẫn luôn lạnh lẽo. Sau khi Lưu nhi chuyển đến Hoàng Tử Sở, có lẽ sẽ càng tĩnh lặng hơn.

Nàng tự giễu:
“Hoàng thượng không để tâm đến ta, người khác khinh thường ta, cũng là điều dễ hiểu.”
Trúc Thanh không chịu nổi khi nghe nương nương tự hạ thấp mình, vội nói: “Nương nương là chủ vị nhị phẩm, là mẫu thân của Đại hoàng tử, người tôn quý hơn tất cả các phi tần trong cung. Bọn họ không kính trọng là do bọn họ không giữ quy củ, là bọn họ đáng bị phạt! Sao nương nương lại tự coi thường mình như thế?”
Tự coi thường?
Tống phi muốn cười. Nàng ta không phải tự coi thường mình, mà là nhìn rõ mọi chuyện.
Tống phi nhàn nhạt nói: “Chuyển đến Hoàng Tử Sở thì cứ chuyển. Dù sao sau này Trường Lạc Cung cũng không được yên bình.”
Như thể chẳng hề để tâm.
Trúc Thanh nhìn động tác nàng không ngừng lau vải, ngón tay đỏ bừng, bất giác im lặng.
Sao có thể không để tâm?
Nương nương không được sủng ái, những ngày trong cung đều dựa vào Đại hoàng tử để sống qua ngày. Nương nương coi Đại hoàng tử quý hơn cả mạng sống, hận không thể lúc nào cũng giữ Đại hoàng tử trong tầm mắt.
Trúc Thanh cay mũi, không kìm được quay đầu lau nước mắt.
Nói cho cùng, vẫn là Hoàng thượng đối xử với nương nương quá bạc tình. Chỉ cần Hoàng thượng dành cho nương nương một nửa sự quan tâm như đối với Cẩn Tiệp dư, ai dám coi thường nương nương như vậy?
Nghĩ đến ngày Hoàng thượng chất vấn nương nương, Trúc Thanh cảm thấy lạnh lòng. Nương nương bao năm nay luôn an phận thủ thường, nhưng trong mắt Hoàng thượng, hễ có vấn đề là lập tức nghi ngờ nương nương, như thể nương nương không phải người bên gối, không phải mẫu thân của con cái hắn.
Trúc Thanh không nhịn được đoán: “Nếu chúng ta không quản chuyện của Dương Quý tần—”
Lời Trúc Thanh bị Tống phi ngắt lại. Tống phi ngẩng mắt nhìn nàng, ánh mắt như thường, nhưng khiến Trúc Thanh lập tức im bặt. Nàng nói:
“Chu tần đáng chết.”
Từ khoảnh khắc Chu tần ra tay với Lưu Nhi của nàng, nàng ta đã đáng chết.
Trong điện tĩnh lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi. Tống phi nhắm mắt, khi mở ra nàng đặt mảnh vải xuống, đứng dậy. Trúc Thanh kinh ngạc: “Đã muộn thế này, nương nương định đi đâu?”
Tống phi cúi đầu:
“Ta đi thăm Lưu Nhi.”


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 71: Hy vọng hão huyền!
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...