Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 61: “Người đâu!”

Thục phi không ưa gì Dương Quý tần, dù có cố kiềm chế thì điều đó vẫn lộ ra ngoài. Cầm Tâm bước lên phía trước, không chút dấu vết mà che khuất tầm nhìn của Dương Quý tần.
Lư Tài nhân lặng lẽ rũ mắt, nàng ta ở đây có địa vị thấp nhất, cũng chẳng có quyền lên tiếng. Nàng ta ngoan ngoãn bước sang một bên, hỏi thăm tình hình của con ngựa non.
So với Thục phi và những người khác, thái độ của đám cung nhân phía dưới đối với nàng ta lại khá khách khí. Lư Tài nhân trong lòng hiểu rõ nguyên do.
Vị trí nàng ta cố ý chọn rất tinh tế, vừa đủ để quan sát hết cử chỉ của Thục phi và Nhị hoàng tử, vừa có thể nghe được giọng nói của Dung Chiêu nghi và Dương Quý tần.
Dương Quý tần bị Dung Chiêu nghi kéo sang một bên, không kìm được mà lau nước mắt, nàng hạ thấp giọng, đầy oán hận:
“Nàng ta nói thì nhẹ nhàng lắm, rốt cuộc chưa từng trải qua nỗi gian nan mười tháng mang thai, làm sao nàng ta có thể thực sự yêu thương Nhị hoàng tử đến tận xương tủy được chứ?”
Lư Tài nhân khẽ đưa tay lên che mũi, đôi lúc nàng ta cảm thấy Dương Quý tần thật sự quá to gan. Nếu những lời này lọt vào tai Thục phi, liệu Dương Quý tần có thể thoát thân an toàn được không?

Dung Chiêu nghi nghe xong cũng thấy nhói lòng: “Có cấm quân và cung nhân ở đây, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Dương Quý tần không ngờ Dung Chiêu nghi cũng chẳng bênh vực mình, nước mắt càng rơi dữ dội hơn:
“Đợi đến khi thật sự xảy ra chuyện, thì đã muộn rồi!”
Dung Chiêu nghi không biết phải nói gì, chỉ đành im lặng đè nén sự lo lắng. Nàng ta nhớ đến đứa con của mình, lúc đó cũng nghĩ có cung nhân trông nom sẽ không sao, nên mới yên tâm mà đến Hồ Trường Diên. Giờ đây, Dung Chiêu nghi chẳng thể phán xét Dương Quý tần nữa, chỉ đành bất đắc dĩ nắm tay nàng ta:
“Thục phi vốn mạnh mẽ quen rồi, nếu ngươi còn xung đột với nàng ta, chỉ khiến Nhị hoàng tử khó xử thôi.”
Lời này đánh trúng tâm can Dương Quý tần, nàng ta không lên tiếng nữa, nghiêng đầu lau nước mắt, cuối cùng không dám tiến lên ngăn cản, chỉ lo lắng đứng nhìn từ xa.
Sau khi trấn an được Dương Quý tần, Dung Chiêu nghi mới để ý đến Lư Tài nhân đang yên lặng nãy giờ ở bên cạnh. Ánh mắt nàng ta lóe lên, chuyện Lư Tài nhân thân thiết với Chử Thanh Oản không phải bí mật. Việc nàng ta xuất hiện lúc này, liệu có phải ý của Chử Thanh Oản không? Dung Chiêu nghi không chắc, đành giả vờ như không biết.
Dương Quý tần cũng theo ánh mắt của Dung Chiêu nghi mà nhìn sang, khẽ hạ giọng: “Nàng ta bám được vào Cẩn Tiệp dư, quả nhiên thoải mái hơn trước kia nhiều.”
Không chỉ được phong thưởng, ngay cả danh sách đi theo săn bắn cũng có tên nàng ta. Trước đây, Lư Tài nhân chưa từng may mắn đến vậy.
Dương Quý tần vừa dứt lời, không nhịn được mà liếc nhìn Dung Chiêu nghi. Cùng là người hỗ trợ quản lý lục cung, địa vị của Dung Chiêu nghi còn cao hơn Cẩn Tiệp dư, vậy mà nàng ta cứ nhượng bộ hết lần này đến lần khác, khiến trong cung giờ đây chẳng khác gì Cẩn Tiệp dư nắm quyền.

Dung Chiêu nghi cụp mắt, như thể chẳng hứng thú với những chuyện này: “Ngươi để tâm mấy chuyện đó làm gì.”
Dương Quý tần lại gặp phải một cái đinh mềm không kêu không vang, bao nhiêu khí thế lập tức tan biến. Người trong cuộc không có ý tranh giành, dù nàng ta có muốn đấu cũng chẳng ích gì.
Thục phi dẫn Nhị hoàng tử cưỡi ngựa một vòng, sau đó dắt Nhị hoàng tử rời đi. Tâm tư của Dương Quý tần cũng theo đó mà bay mất. Cuối cùng, một đám người đến đây, vậy mà chỉ có Lư Tài nhân là nghiêm túc chọn một con ngựa non để cưỡi.
Đến tối, Lư Tài nhân đến gặp Chử Thanh Oản.
Chử Thanh Oản sai người nấu một bình trà hoa hồng thanh lộ, đưa cho Lư Tài nhân một chén, khẽ nhướng mày:
“Nhìn nàng mặt mày ủ rũ thế kia, chắc là không nghe được tin tức gì tốt lành rồi.”
Chử Thanh Oản không giấu giếm Lư Tài nhân về chuyện này, chẳng qua là vì chính Lư Tài nhân đã tiết lộ với nàng ta về mối nghi ngờ có liên quan giữa hai người kia.
Lư Tài nhân khẽ thở dài, tay cầm chén trà, lắc nhẹ đầu: “Dù ai nhìn vào cũng chẳng thấy hai người này có liên hệ gì.”
Việc Thục phi bài xích Dương Quý tần gần như bày ra ngay trước mặt.
“Ngoài chuyện cãi vã vì Nhị hoàng tử, từ đầu đến cuối hai người họ chẳng hề giao lưu. Việc gặp nhau, ngược lại giống như Dương Quý tần nghe được tin tức của Nhị hoàng tử rồi cố ý đuổi theo vậy.”
Chử Thanh Oản nhấp một ngụm trà hoa hồng thanh lộ, hương thơm thanh mát lập tức tràn đầy khoang miệng. Nàng cụp mắt, nhẹ nhàng nói:
“Nếu thật sự như chúng ta đoán, họ cũng chẳng dễ dàng để lộ ra đâu.”
Lư Tài nhân hiểu đạo lý này, không khỏi im lặng. Nói cho cùng tin tức này là “lá phiếu tín nhiệm” mà nàng ta dâng lên cho Chử Thanh Oản. Nếu không xác thực được, lòng nàng ta sẽ chẳng yên, sợ Chử Thanh Oản chê nàng ta vô dụng.
Mang tâm tư ấy, dù chén trà hoa hồng thanh lộ quý giá và hiếm có trượt qua môi, Lư Tài nhân cũng chẳng nếm ra được hương vị gì.
Tối muộn, lều trại của Chử Thanh Oản đón Tư Nghiên Hằng đến. Người ngoài nghĩ gì nàng không rõ, chỉ cảm thấy Tư Nghiên Hằng đúng là “thuộc giống chó”! Nàng sờ lên vùng cổ mềm mại và vành tai bị cắn mấy cái, chỉ muốn khóc mà không ra nước mắt. Sớm biết thế này, trưa nay nàng đã chẳng trêu chọc lung tung, để rồi giờ toàn bộ “báo ứng” đổ lên người mình.
Bộ đồ cưỡi ngựa gọn gàng, nhưng cũng không che được dấu vết trên cổ nàng. Trì Xuân tốn không ít công sức dùng phấn son che đi, mặt đỏ bừng mà nói:
“Ngoài kia đầy triều thần và gia quyến, chủ tử cũng đừng nghịch ngợm nữa.”

“…Hoàng thượng đâu rồi?”
Lúc săn bắn không cần thiết phải chầu sớm, vậy mà khi nàng tỉnh dậy, Trì Xuân vừa sửa sang váy áo cho nàng, vừa nghe hỏi, đáp ngắn gọn: “Hoàng thượng cũng nhìn thấy tình trạng của chủ tử qua ánh nắng ngoài kia rồi. Nhìn thần sắc thì không rõ có áy náy hay không, chỉ biết đi rất nhanh.”
Nửa canh giờ sau, Chử Thanh Oản mới chậm chạp bước ra khỏi lều. Nàng đến muộn, trong chuồng ngựa cũng chẳng còn lại mấy con. Những con ngựa được cung đình nuôi dưỡng đều là giống tốt hiếm có nên nàng cũng không kén chọn gì. Điều Chử Thanh Oản không ngờ tới là, lại có người đến còn muộn hơn cả nàng.
Cố Tu dung chậm rãi xuất hiện, hai người chạm mặt nhau. Chử Thanh Oản khẽ cúi người hành lễ, Cố Tu dung có phần bất ngờ mà bảo nàng đứng dậy:
“Cẩn Tiệp dư không cần đa lễ.”
Hai người không thân quen, cũng chẳng có mâu thuẫn gì. Sau vài câu trò chuyện đơn giản, họ chia tay nhau mà đi.
Chử Thanh Oản rời đi trước, Cố Tu dung đứng lại lâu hơn một chút. Nàng ta khẽ nhíu mày, lẩm bẩm đầy nghi hoặc:
“Không biết Cẩn Tiệp dư dùng loại cao hương gì, mùi hương lại lưu lại lâu đến vậy.”
Nghe thế, Bội Lan không nhịn được mà ngửi thử, nhưng chẳng ngửi thấy gì, ngạc nhiên mà bĩu môi: “Nô tỳ chẳng ngửi được gì cả.”
Nhưng Bội Lan không nghi ngờ lời chủ nhân. Từ nhỏ, khứu giác của Cố Tu Dung đã đặc biệt nhạy bén, những mùi hương rất nhạt mà người khác không nhận ra, chủ tử đều cảm nhận được. Vì thế, chủ tử của nàng hiếm khi dùng loại cao hương có mùi nồng, điều này Bội Lan đã quen từ lâu.
Cố Tu dung quay đầu nhìn lại, không thấy Chử Thanh Oản đâu, ngược lại trông thấy Tạ Hạ Từ. Nàng ta từng gặp Tạ Hạ Từ vài lần, thoáng sững sờ, lắc đầu, giọng hơi khó hiểu:
“Sao lại cảm thấy trưởng tử nhà họ Tạ giờ khác hẳn trước kia.”
Nàng ta chẳng có giao tình gì với Tạ Hạ Từ, chỉ nhớ trước đây Tạ Hạ Từ luôn mang vẻ phong quang tễ nguyệt (rực rỡ như trăng sáng), đối nhân xử thế hòa nhã, nhưng cũng giữ khoảng cách vừa đủ. Là công tử quý tộc được nuôi dưỡng bởi gia thế danh giá, nhưng cũng chỉ đến thế, mang chút khí chất không dính bụi trần.
Cố Tu dung nhớ mẫu thân mình từng đánh giá Tạ Hạ Từ – đủ ôn hòa, nhưng quá lý tưởng, không giống người kế thừa được nhà họ Tạ đào tạo. Giờ đây, Tạ Hạ Từ như đã trải qua điều gì đó, khí chất hoàn toàn khác xưa. Nếu trước kia hắn ta là khối ngọc ôn hòa chờ chạm khắc, thì giờ đây lại như ngọc lạnh lắng dưới đáy hồ, trầm ổn hơn, thoáng chút lạnh lùng sắc bén.
Cố Tu dung không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng đó là thay đổi sau khi hắn ta bước vào quan trường.

Trong rừng, Chử Thanh Oản cưỡi ngựa, trò chuyện với Lộng Thu một cách ngắt quãng. Thỉnh thoảng họ gặp người trong rừng, nhưng thấy cách nàng ăn mặc, không ai dám tiến lên làm phiền, rất biết ý mà đổi hướng đi.

“Hôm qua sao không thấy nhiều con mồi thế này?”
Khu săn bắn đã được dọn dẹp kỹ, đến đây đều là quan viên quyền quý, vùng ngoại vi cũng không có thú dữ quá hung mãnh. Chử Thanh Oản tự biết sức mình, không chạy vào sâu trong khu săn bắn. Nhưng đám động vật tụ tập quanh nàng càng lúc càng đông, nàng không khỏi sinh nghi và cảnh giác, lạnh giọng ra lệnh:
“Đừng đi tiếp nữa.”
Lộng Thu không hiểu: “Chủ tử sao vậy?”
Các quan viên đều tránh nàng mà đi, Chử Thanh Oản ngẩng đầu nhìn quanh, không thấy bóng người qua lại. Bốn phía trở nên tĩnh lặng, ngoài nhóm của họ, dường như xung quanh trống rỗng. Tay nàng nắm cung tên khẽ siết chặt.
Chử Thanh Oản lập tức quyết định:
“Chúng ta quay lại!”
Lộng Thu tuy không hiểu nhưng rất nghe lời, không chút do dự mà kéo ngựa quay đầu.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, con ngựa như bị giật mình, đột nhiên lồng lên dữ dội. Lộng Thu không giữ được, dây cương tuột khỏi tay rơi xuống đất. Chử Thanh Oản cảm nhận rõ nhất, hơi thở nàng nghẹn lại, đầu óc có một thoáng trống rỗng. Nàng theo bản năng cúi người ôm lấy cổ ngựa, phía dưới vang lên tiếng kinh hãi của Lộng Thu:
“Chuyện gì vậy?! Sao ngựa lại hoảng loạn thế này?!”
Chử Thanh Oản bị xóc đến mức suýt ngã khỏi lưng ngựa, không kịp nghĩ nhiều, cổ họng khô khốc: “Mau đi tìm cấm quân!”
Lập tức có cung nhân hoảng loạn chạy đi.
Bất ngờ, từ khóe mắt nàng thoáng thấy gì đó, lập tức khiến nàng lạnh cả sống lưng, lông tơ dựng đứng, lưng toát mồ hôi lạnh. Nàng cắn chặt răng, nhìn chằm chằm vào con vật khổng lồ ẩn trong bụi cỏ. Nó từ từ lộ ra thân hình.
Đó là một con hổ dữ.
Chử Thanh Oản nghĩ, có lẽ nàng đã biết vì sao con ngựa hoảng loạn rồi.
Xung quanh vang lên tiếng hét hoảng loạn của cung nhân, cảm xúc dễ lây lan. Chử Thanh Oản nhìn rõ ánh mắt con hổ dường như thay đổi, lòng nàng run lên, muốn hét bảo cung nhân im lặng nhưng không thốt nên lời. Việc khống chế con ngựa đang hoảng loạn đã lấy hết sức lực của nàng.
Dù xung quanh vẫn có cung nhân, Chử Thanh Oản bỗng có một trực giác kỳ lạ — con hổ này dường như chỉ nhắm vào một mình nàng.

Chử Thanh Oản liếc thấy cây cung tên rơi dưới đất, nàng âm thầm cắn răng, trong lúc hoảng loạn vừa rồi, nàng chỉ lo giữ mình không ngã, cung tên đã bị ném đi mất. Nàng từ từ nắm chặt mũi tên trong giỏ trên lưng ngựa, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Con ngựa hoảng loạn chạy loạn xạ, Chử Thanh Oản cúi sát người xuống lưng ngựa, một tay siết chặt dây cương, mắt nhìn chằm chằm con hổ. Ngay khoảnh khắc con ngựa định chạy trốn, con hổ cuối cùng cũng bắt đầu hành động. Nó lao tới dữ dội!
Có lẽ giữa ranh giới sống chết, Chử Thanh Oản không biết mình lấy đâu ra sức mạnh. Những gì từng học bao năm như được đền đáp trong khoảnh khắc này. Khi con ngựa hí lên thảm thiết, mũi tên của nàng ta đã cắm phập vào mắt con hổ. Máu tươi bắn đầy người nàng, con hổ điên cuồng gầm lên, nàng bị hất ngã xuống đất!
Ầm —
Nội tạng như bị chấn động mạnh!
Chử Thanh Oản đau đến run rẩy toàn thân, không kìm được mà cuộn người lại.
Con hổ bị thương mắt, không nhìn thấy gì, càng thêm điên loạn, nhưng điều đó lại cho Chử Thanh Oản một tia hy vọng sống sót. Nàng đè nén tiếng ho sặc, tay run rẩy lục lọi lấy mũi tên từ giỏ trên lưng ngựa đổ nghiêng. Người nàng đầy máu, khó khăn nhặt được cung tên rơi dưới đất. Chưa kịp ngắm, tiếng mũi tên xé gió đã vang lên —
Không phải của nàng!
Chử Thanh Oản quay đầu, thấy có người hoảng hốt chạy về phía mình. Trong tầm nhìn mờ đi vì máu, khuôn mặt của Tạ Hạ Từ hiện ra.
Nhưng người đến gần nàng trước cả Tạ Hạ Từ là Lộng Thu. Lộng Thu che chắn trước mặt nàng, bảo vệ nàng kín kẽ, kéo toàn bộ lý trí của Chử Thanh Oản trở lại. Đội cấm quân tuần tra xung quanh cũng kịp thời chạy đến, cuối cùng tình hình được khống chế.
Khoảnh khắc Tạ Hạ Từ nhảy xuống ngựa, Chử Thanh Oản đứng dậy. Người nàng đầy vết máu, vô cùng thảm hại, nhưng nàng vẫn lùi lại một bước, giữ khoảng cách rõ ràng với Tạ Hạ Từ.
Tạ Hạ Từ cứng đơ tại chỗ.
Chử Thanh Oản quay đầu nhìn con hổ nằm dưới đất, trên người nó cắm không biết bao nhiêu mũi tên. Nàng không phân biệt được mũi nào là của Tạ Hạ Từ, nhưng điều đó đã không còn quan trọng.
Khoảnh khắc nguy hiểm nhất, nàng đã vượt qua được.
Có Tạ Hạ Từ hay không, cấm quân cũng sẽ đến kịp lúc này.
Chử Thanh Oản đột nhiên ho sặc một tiếng, sắc mặt trắng bệch, thân thể lảo đảo như không chịu nổi mà ngã xuống vũng máu. Tạ Hạ Từ hơi thở nghẹn lại, định đỡ lấy nàng, nhưng có người nhanh hơn, ôm trọn Chử Thanh Oản vào lòng.
Người đó quay lưng về phía Tạ Hạ Từ, giọng lạnh như băng:
“Người đâu!”


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 61: “Người đâu!”
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...