Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 56: Cẩn Tiệp dư quả là sắc nước hương trời

Danh sách phi tần theo hầu trong chuyến đi săn mùa xuân đã được công bố.
Chử Thanh Oản đưa danh sách cho Tư Nghiên Hằng xem, thong thả chờ câu trả lời của hắn. Tư Nghiên Hằng lướt qua, bất chợt nhếch môi:
“Oản Oản đúng là thù dai.”
Chử Thanh Oản giả vờ không hiểu, một tay chống cằm, giọng điệu khó đoán: “Hoàng thượng còn muốn thêm ai vào không?”
Tư Nghiên Hằng đặt danh sách xuống, không mấy hứng thú:
“Không cần thiết.”
Chỉ là một chuyến đi săn mùa xuân, vốn không cần dẫn theo nhiều phi tần ra ngoài cung. Mấy ngày ngắn ngủi, ai đi hay ai ở lại, các phi tần trong cung có thể để ý, nhưng với Tư Nghiên Hằng thì chỉ là chuyện nhỏ không đáng nhắc.
Nói xong, hắn liếc nàng một cái, thờ ơ hỏi:

“Thái y có thường xuyên đến bắt mạch cho nàng không?”
Chử Thanh Oản bị hỏi mà không hiểu vì sao, chẳng rõ sao chủ đề lại chuyển nhanh vậy, nhưng nàng vẫn đáp ngay: “Hôm qua đã đến bắt mạch rồi, sao thế ạ ?”
Tư Nghiên Hằng khẽ rũ mắt, giọng nhàn nhạt: “Không sao.”
Chử Thanh Oản ngơ ngác nhìn hắn, nghĩ mãi không ra vấn đề gì, đành gạt sang một bên.
Đêm tối nồng say, Chử Thanh Oản ôm người đang ở trên thân mình, nàng thở hổn hển, trán đẫm mồ hôi thơm, ánh mắt nàng lạc thần, như không chịu nổi sức nặng. Ai đó khẽ giữ eo nàng, siết nhẹ, giọng thoáng chút bất mãn kín đáo:
“Thịt nuôi dưỡng bao lâu nay đi đâu hết rồi rồi?”
Chử Thanh Oản kìm nén sóng trào trong cơ thể, cắn môi, thật sự không còn sức đáp lại.
Chẳng mấy chốc, nàng không chịu nổi, nức nở đẩy hắn: “Ưm… Hoàng thượng…”
Ngay sau đó, toàn thân nàng căng cứng, tiếng nghẹn trong cổ họng, cơ thể hoàn toàn mềm nhũn. Nàng nghiêng đầu, nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi, hơi thở xen lẫn tiếng th* d*c.
Nàng không còn sức mà khóc.
Tư Nghiên Hằng ôm nàng, ngón tay lau qua khóe mắt nàng, giọng khàn thấp, như trách móc: “Không chịu quyết tâm vươn lên thế này, bao giờ mới được toại nguyện đây?”
Chử Thanh Oản đầu óc mụ mị, chẳng hiểu ẩn ý trong lời hắn.
******

Hôm sau, danh sách phi tần theo hầu trong chuyến đi săn mùa xuân được truyền ra, các cung điện đều nhận tin.
Tại Phúc Ninh Điện, Dung Chiêu nghi không ôm hy vọng, bởi lý do Chử Thanh Oản hiểu thì nàng ta cũng hiểu. Nhưng khi thấy tên mình trong danh sách, nàng hiếm hoi ngẩn ra.
Ngọc Lộ vui mừng: “Tốt quá, cuối cùng nương nương cũng được gặp được phu nhân rồi!”
Hai năm qua xảy ra quá nhiều chuyện, nàng luôn cảm thấy nương nương giờ quá trầm lặng. Nếu gặp được phu nhân, có lẽ sẽ khiến nương nương phấn chấn hơn.
Ngọc Lộ nhìn quanh, xác định không ai nghe được, mới khẽ cảm thán:
“Hình như Cẩn Tiệp dư vẫn còn niệm tình cũ.”
Thục phi cũng thấy danh sách, tên nàng ta nằm trong đó. Nàng ta chưa từng nghi ngờ điều này, nhưng vẫn bất mãn:
“Việc trong cung giao hết cho một Tiệp dư nhỏ bé sắp xếp, thật nực cười.”
Xét phẩm vị, nàng ta hiện là người đứng đầu hậu cung. Nếu không phải Tư Nghiên Hằng nâng một Tống phi lên, nàng ta đã là phi vị duy nhất.
Cao vị thì sao, nàng ta vẫn phải trơ mắt nhìn Chử Thanh Oản quyết định việc đi ở của mình.
Cảm giác này thật khó chịu.
Cầm Tâm không nhịn được đau đầu. Nương nương nghĩ lời này nếu truyền ra, người ngoài sẽ cho rằng nàng ta đang coi thường Cẩn Tiệp dư, hay bất mãn với quyết định của Hoàng thượng?
Có lẽ cả hai.
Cầm Tâm lướt qua danh sách, thấy gì đó, kịp thời lên tiếng: “Ồ, danh sách không có Hà Tu dung.”
Thục phi khựng lại, cúi đầu kiểm tra, quả nhiên không thấy tên Hà Tu dung. Nàng hiếm khi dừng lại, giọng kỳ lạ:
“Danh sách này, Hoàng thượng đã xem chưa?”
Cầm Tâm mím môi không đáp. Nếu chưa trình Hoàng thượng, Cẩn Tiệp dư cũng chẳng dám truyền ra.
Thục phi khẽ nheo mắt, giọng khó đoán: “Xem ra, Hà Tu dung của chúng ta thật sự không còn huy hoàng nữa.”
Ai theo phe Thái hậu mà được Tư Nghiên Hằng ưu ái chứ?
Chỉ mỗi Hà Tu dung, không chỉ không khiến hắn ghét bỏ hoàn toàn, còn ngồi lên tam phẩm chủ vị.
Tình cảm thời niên thiếu giữa họ, nói là tình nam nữ chi bằng nói lúc Tư Nghiên Hằng còn thấp kém, Hà Tu dung là người duy nhất bảo vệ và kiên định đứng bên hắn.

Tình nam nữ dễ tan, nhưng tình cảm ấy lại khiến Thục phi thấy khó đối phó.
Giờ thì hay rồi, Hà Tu dung tự tay phá vỡ chút tình cảm đặc biệt ấy.
Người vui kẻ buồn.
Về chuyện đi săn mùa xuân, Hà Tu dung đã sớm sai người chuẩn bị. Khi danh sách ra, nàng phát hiện mình không có trong đó.
Nàng đột nhiên cứng người trong điện, bất động nhìn danh sách.
Ngọc Lâm không dám nói, lo lắng nhìn nương nương. Lâu sau, nàng nghe giọng nàng ta hoang mang:
“…Hắn không cần ta nữa.”
Tay Hà Tu dung run rẩy, nàng ta hiểu, Tư Nghiên Hằng thật sự không cần nàng nữa.
Trước mắt nàng ta tối sầm, như lá tàn trong gió, bất chợt ngã xuống.
Khi Chử Thanh Oản biết tin, không khỏi ngỡ ngàng:
“Đến mức đó luôn sao?”
Nàng không biết tình cảm xưa giữa hai người thế nào, chỉ thấy chuyến đi săn mùa xuân là việc vài năm một lần, lần này không đi thì còn lần sau, chẳng đại diện được cho chuyện gì, sao phải đau lòng đến vậy?
Về chuyện này Chử Thanh Oản nhíu mày, không quên căn dặn: “Bảo Thái Y Viện chăm sóc nàng ta cẩn thận.”
Còn đổi ý cho Hà Tu dung theo hầu? Không thể nào.
Tư Nghiên Hằng nói không sai, nàng đúng là thù dai. Hà Tu dung giữa đám đông đánh vào mặt mũi nàng, nàng còn phải vui vẻ chịu đựng sao? Xem nàng là cục đất nặn muốn làm gì làm chắc?
Trì Xuân hơi do dự khẽ hỏi:
“Chủ tử, ngài nói xem, Hoàng thượng có mềm lòng không?”
Dù sao qua phân tích của chủ tử, nàng cũng thấy Hoàng thượng đối với Hà Tu dung khác với những phi tần khác trong hậu cung.
Những người khác đều vì hữu dụng mà được Tư Nghiên Hằng trọng dụng, sắp đặt vị trí thích hợp, chỉ có Hà Tu dung, không liên quan đến việc cân bằng cục diện, hoàn toàn dựa vào chút tình cảm đặc biệt ấy mà lên tam phẩm chủ vị.
Chử Thanh Oản không trả lời được, nàng nhíu mày, hạ giọng:
“Sẽ sớm biết kết quả thôi.”

Tư Nghiên Hằng quả nhiên nhận được tin, Ngụy Tự Minh biết chuyện xưa giữa Hoàng thượng và vị nương nương này, không dám chậm trễ báo lên.
Tư Nghiên Hằng dừng bút, mực rơi một giọt đậm trên giấy. Hắn nhìn giọt mực rất lâu, mới lên tiếng:
“Trẫm không phải thái y, đi thì có ích gì.”
Ngụy Tự Minh im lặng, ai chẳng thấy Hà Tu dung ngất đi vì tâm bệnh, mà tâm bệnh cần thuốc tinh thần để chữa.
Mọi người chờ tin từ ngự tiền, nhưng đều chờ trong vô vọng. Ngự tiền mãi không động tĩnh, như chẳng nghe chuyện Hà Tu dung ngất.
Người tinh ý bất chợt nhận ra tín hiệu từ hành động này.
Khi Hà Tu dung tỉnh lại, trong điện chỉ có Vân Lâm và thái y bên cạnh. Nàng ta vô thức nhìn quanh.
Không thấy người nàng mong nhớ, ánh mắt nàng tối đi, cuối cùng hoàn toàn tuyệt vọng.
Dưới ánh nhìn lo lắng của Vân Lâm, nàng ta nhếch môi tự giễu, nghiêng đầu, một dòng lệ lặng lẽ rơi, lăn vào tóc mai biến mất.
Không ai quan tâm Hà Tu dung nữa, nhưng xem kỹ danh sách, lại nhận ra một điều.
Dung Chiêu nghi khẽ nhíu mày: “Hà Tu dung và Đỗ Tài nhân đều không có trong danh sách, nàng ta định nối gót Chu tần sao?”
Cả hai đều là người của Thái hậu, có thể nói, Chử Thanh Oản không dẫn theo một người nào của Thái hậu.
Nàng ta quen lấy ơn báo ơn, nên khi phát hiện điều này, không khỏi lo lắng.
Chử Thanh Oản chỉ thấy oan uổng. Hà Tu dung là do tư tâm của nàng, còn Đỗ Tài nhân sau khi sảy thai, ngày ngày đến Từ Ninh Cung thỉnh an, hoàn toàn an phận như định dựa vào Thái hậu sống tiếp.
Lần đi săn này nàng ta còn đặc biệt sai người nói rõ, cơ thể chưa hồi phục hoàn toàn, không thể theo hầu ra ngoài cung.
Người muốn đi nàng còn không sắp xếp được, huống chi kẻ không muốn, đương nhiên bị loại.
Thánh thượng ra khẩu dụ, trong thời gian đi săn mùa xuân, Tống phi quản lý hậu cung.
Trúc Thanh không vui với thánh chỉ này, nhíu chặt mày: “Lần đi săn mùa xuân này, ba vị hoàng tự đều đi theo, người khác có mẫu phi đi cùng, chỉ Đại hoàng tử của chúng ta——”
Nếu ai muốn ra tay với Đại hoàng tử, chẳng phải là cơ hội tốt nhất sao?
Cung quyền gì chứ, chỉ ba đến năm ngày, chẳng làm được gì, còn tự rước phiền phức.
Tống phi cũng khẽ thở dài, hỏi:

“Đồ cho Lưu nhi đã chuẩn bị xong chưa?”
Trúc Thanh kìm cảm xúc, gật đầu: “Nương nương yên tâm, đã chuẩn bị xong. Đến lúc đó để Trúc Quy theo Đại hoàng tử, nàng ấy cẩn thận chu đáo, hẳn sẽ bảo vệ được phần nào.”
Mọi thứ đã sắp xếp ổn thỏa, nhưng Trúc Thanh vẫn bất bình, lau nước mắt:
“Sau khi Chu tần bị giáng vị, Hoàng thượng lo tiểu công chúa bị chậm trễ, ngày nào cũng phái người ở ngự tiền thăm hỏi, cho đến khi tiểu công chúa được đưa đến Bảo Tương Lâu.”
Nhị hoàng tử được Thục phi nuôi, Thục phi thường xuyên thị tẩm, số lần Nhị hoàng tử gặp Hoàng thượng đương nhiên không ít, vì thế cung nhân đối với Nhị hoàng tử cũng tận tình hơn.
“Hoàng tự khác đều là bảo bối, chỉ Đại hoàng tử của chúng ta, ngài chẳng chút để tâm.”
Chuyến đi săn mùa xuân đông người, nhiều ánh mắt dòm ngó, Hoàng thượng lại để nương nương ở lại hậu cung, thật sự không lo cho an nguy của Đại hoàng tử!
Tống Phi im lặng rất lâu, khẽ nói:
“Là ta không bằng Thục phi, nên Lưu nhi cũng thua kém.”
Nàng ít dùng xưng “bổn cung”, trong cung thường như người vô hình, giống năm xưa ở Vương phủ. Ai quan tâm đến một thị thiếp xuất thân nô tỳ chứ?
Nếu không sinh được hoàng trưởng tử, cả đời nàng có lẽ chẳng đến tam phẩm.
Trúc Thanh nghẹn lời, vội lau nước mắt: “Nô tỳ không có ý đó!”
“Nàng ta là Phi vị, người cũng là Phi vị, dưới gối ngài còn có hoàng trưởng tử. Nhị hoàng tử sau này chưa chắc gọi ai là mẫu phi, nương nương sao phải tự coi nhẹ mình!”
Tống phi không nói nữa, chỉ ngẩng lên nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia đêm đen kịt, như bóng tối nuốt chửng mọi thứ.
Danh sách xác định, người trong danh sách chờ chuyến đi săn mùa xuân bắt đầu.
Đầu tháng ba, sáng sớm Ngọc Quỳnh Uyển đã nhộn nhịp. Chử Thanh Oản cởi áo choàng lông hạc, mặc váy gấm vân đỏ son, sắc đỏ tôn làn da trắng, điểm chút phấn hồng nhạt, đôi mắt trong veo. Khi bước xuống nghi trượng, đám người chờ sẵn bất giác sững sờ vì vẻ đẹp của nàng.
Thục phi đang nói chuyện với Tư Nghiên Hằng, thấy ánh mắt hắn dừng lâu sau lưng mình, nàng kín đáo nhíu mày, quay đầu nhìn. Khi thấy Chử Thanh Oản, cảm xúc trong mắt nàng ta dần nhạt đi.
Thục phi che môi, như khẽ cười:
“Cẩn Tiệp dư quả là sắc nước hương trời.”
Tư Nghiên Hằng nghe thấy, nhàn nhạt đáp: “A Ngọc không cần khiêm tốn như vậy.”
Thục phi nhếch môi.
Tư Nghiên Hằng thật sự nghĩ nàng khiếm tốn sao?


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 56: Cẩn Tiệp dư quả là sắc nước hương trời
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...