Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 44: Nô tỳ muốn tố cáo Cẩn tần!”

Ngọc Quỳnh Uyển từ trên xuống dưới đều bận rộn vì một việc, sinh thần của Chử Thanh Oản sắp đến.
Năm ngoái vừa mới nhập cung, Trì Xuân chỉ đơn giản nấu cho Chử Thanh Oản một bát mì trường thọ. Năm nay tình hình khác, Trì Xuân sớm đã sai Lộng Thu mang bạc đến Ngự Thiện Phòng để chuẩn bị hai bàn tiệc.
Tin tức truyền đến Triều Hòa Cung, nên lúc thỉnh an, Chu Quý phi không nhịn được mà nhắc đến:
“Gần đây trong cung lạnh lẽo, nghe nói sinh thần của Cẩn tần sắp đến, đến lúc đó chi bằng bày hai bàn tiệc ở Quảng Hàn Điện, cũng gọi các tỷ muội trong cung cùng náo nhiệt một phen.”
Đối mặt với ánh mắt hoặc ghen tị hoặc ngưỡng mộ của mọi người, Chử Thanh Oản khẽ xoay chén trà trong tay. Chu Quý phi thật không tiếc công sức thay nàng kéo thù hận.
Các phi tần trong cung ai cũng có sinh thần, nhưng chỉ có các vị chủ vị nương nương mới được ân điển bày tiệc ở Quảng Hàn Điện. Sinh thần của họ thường chỉ náo nhiệt trong cung mình, sao đến lượt Chử Thanh Oản lại khác biệt như vậy?
Không sợ ít, chỉ sợ không công bằng.
Nhưng dù trong lòng bất mãn với đề nghị này đến đâu, họ cũng không dám trút giận lên Chu Quý phi – người nắm giữ chuyện ăn mặc ở đi lại của họ. Thế là, bao nhiêu cảm xúc dồn nén chỉ có thể hướng về Chử Thanh Oản.

Đáng tiếc, Chử Thanh Oản lại là người họ không dám đắc tội, chỉ đành nghẹn ngào chịu đựng.
Chử Thanh Oản như thể ngạc nhiên mà ngẩng mắt lên, nàng khách sáo từ chối một phen:
“Các tỷ muội khác lúc sinh thần cũng không từng long trọng như vậy, liệu có chút không ổn không?”
Chu Quý phi cười lắc đầu: “Có gì không ổn đâu, ngươi hầu hạ Hoàng thượng có công, đáng được long trọng như vậy.”
Sắc mặt các phi tần khác gần như cứng đờ. Gì mà gọi là Cẩn tần hầu hạ Hoàng thượng có công? Họ cũng muốn có cái công lao ấy, nhưng cũng phải để Hoàng thượng cho họ cơ hội chứ.
Chử Thanh Oản bị nói đến mức ngượng ngùng, cuối cùng vẫn không từ chối.
Có người không nhịn được lắc đầu, quả nhiên tuổi còn trẻ, không chống lại được cám dỗ của hư vinh.
Sự sủng ái dành cho nàng vốn đã quá chói mắt, giờ còn phô trương như vậy, sao có thể là chuyện tốt?
Chử Thanh Oản dường như không nhận ra điều này, nàng vui vẻ nhận lời, ai cũng nhìn ra tâm tình phấn khởi của nàng.
Chử Thanh Oản quả thật rất vui, có người chủ động nâng cao thể diện cho nàng, nàng có lý do gì mà từ chối.
Nàng chịu được!
Đến ngày mùng tám tháng chín, Chử Thanh Oản sớm đã bị Trì Xuân gọi dậy. Hôm nay người kia không có triều sớm, ôm lấy nàng lật người, vùi đầu vào hõm cổ nàng, giọng trầm trầm lẩm bẩm:
“Nàng làm gì vậy.”

Chử Thanh Oản khó nhọc quay đầu nhìn ánh sáng ngoài phòng, nàng thúc giục người kia: “Đã sắp giờ Thìn rồi.”
Tư Nghiên Hằng giọng khàn khàn:
“Hãy còn sớm.”
Tiệc sinh thần của nàng là buổi tối, việc gì phải vội vàng như vậy.
Hắn siết chặt eo nàng, bản thân không dậy, cũng không cho nàng dậy. Chử Thanh Oản không lay chuyển được hắn, đành buồn bực nhắm mắt lại. Có lẽ vì tối qua náo loạn đến khuya, vừa nhắm mắt nàng thật sự ngủ tiếp, đến khi mở mắt thì đã quá giờ Ngọ.
Người nào đó lúc giờ Thìn còn lười biếng giờ đã chỉnh tề tựa trên nhuyễn tháp. Trì Xuân bất đắc dĩ nhìn nàng:
“Chủ tử, cuối cùng người cũng tỉnh rồi.”
Ngủ nữa là qua cả bữa trưa luôn.
Tư Nghiên Hằng không ngẩng đầu, chỉ khẽ cười thành tiếng.
Chử Thanh Oản xấu hổ đến đỏ mặt, nàng lén lườm người kia một cái. Nếu không phải hắn giữ nàng, nàng có thể dậy muộn vậy sao?
Không nói đỡ cho nàng thì thôi, còn cười nhạo nàng.
Thật chẳng có lương tâm.
Chử Thanh Oản ngồi dậy, áo lót lỏng lẻo khoác trên người, để lộ dấu vết từ cổ xuống xương quai xanh. Trì Xuân có khoảnh khắc không dám nhìn nàng. Chử Thanh Oản chậm nửa nhịp mới phản ứng lại, nàng vô thức nhìn vào gương đồng. Khi thấy dấu vết mà áo lót không che nổi, nàng lập tức đỏ mặt.
Như bị chó gặm vậy!
Trong điện yên tĩnh một thoáng, Tư Nghiên Hằng đang ngồi bất động nhận ra có gì đó không ổn. Hắn quay đầu nhìn, quả nhiên bắt gặp ánh mắt oán trách của nàng:
“Ngài xem đi, ngài làm tần thiếp thành ra thế này thì gặp người khác thế nào đây?”
Nàng một tay che cổ, ngón tay trắng mịn thon dài, càng làm nổi bật vết đỏ tím ở đó. Nàng tức giận trừng mắt nhìn hắn. Thứ lỗi cho hắn lúc này tâm trí rối loạn, chỉ có một ý nghĩ – da nàng quá mịn, hắn chẳng dùng sức bao nhiêu mà lại để lại dấu sâu như vậy.
Tư Nghiên Hằng mặt không đổi sắc, đáp lại đầy vô lại:
“Oản Oản đúng là mỏng manh thật.”
Chử Thanh Oản suýt bị hắn chọc cười. Nếu không vì kiêng dè thân phận của hắn, nàng đã ném cái gối qua rồi!
Nàng chẳng thèm nhượng bộ, cắn răng nói: “Lời của Hoàng thượng nói ra, tự ngài nghe nổi không?”

“Hôm nay trời lạnh, nàng khoác thêm áo choàng, chắc là sẽ che được chút ít?”
Thấy hắn còn ra vẻ nghiêm túc cho ý kiến, Chử Thanh Oản mới nguôi giận. Nàng hậm hực hừ nhẹ, rồi khẽ bàn với Trì Xuân về cách ăn mặc hôm nay.
Còn khoác áo cHSo nổi? Khoác thì khoác, nhưng vào trong điện vẫn phải cởi ra.
Nàng lười để ý đến hắn. Tư Nghiên Hằng bất giác sờ mũi, ý kiến hắn đưa ra tệ đến vậy sao?
Tư Nghiên Hằng đổi tư thế, khi thấy nàng ngồi trước bàn trang điểm, trên cổ đã buộc một dải lụa mỏng bằng sa giao* (loại lụa quý từ vùng biển), vừa khéo che đi dấu vết trên cổ, lại hợp với cung trang màu đỏ thắm nàng mặc hôm nay, hắn khẽ chậc lưỡi.
*sa giao : loại lụa quý từ vùng biển
Sa giao quý giá, xem ra nàng cũng khá chịu chi.
Thôi thì cũng được, sao lại không được chứ?
Tư Nghiên Hằng chẳng chút tự giác mà suy nghĩ như vậy.
Dù sao cũng là họa hắn gây ra, thấy đề nghị của mình không được dùng, hắn lại nghĩ ra một chủ ý khác để bù đắp cho nàng. Cuốn du ký xem được vài trang bị hắn đặt xuống, hắn bước đến trước mặt Chử Thanh Oản, nâng cằm nàng, hỏi: Để trẫm giúp Oản Oản vẽ mày nhé!
“Tần thiếp còn muốn có một sinh thần vui vẻ, đợi lần sau lại để Hoàng thượng hành hạ, được không?”
Bị khéo léo từ chối.
Tư Nghiên Hằng kín đáo bĩu môi, không muốn thì thôi, ai thèm chứ.
Khi mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, bữa trưa cũng được dọn lên. Tiệc mừng thường không chú trọng vào đồ ăn, cả hai đều nghiêm túc dùng bữa.
Hôm nay Tư Nghiên Hằng hiếm có ngày rảnh rỗi, cả ngày ở lại Ngọc Quỳnh Uyển, khiến Chử Thanh Oản hơi phiền lòng.
Dù sao hắn ở đây, nàng có gì muốn nói thẳng với Trì Xuân cũng không tiện.
Chử Thanh Oản kín đáo đuổi người: “Hôm nay ngự tiền không bận sao?”
Tư Nghiên Hằng chẳng ngẩng đầu, lật xem du ký, thờ ơ buông vài chữ:
“Hôm nay là sinh thần của nàng, trẫm ở cùng nàng.”
Chử Thanh Oản khẽ nhếch môi, nàng nhìn hắn, cảm thấy ngọn lửa này còn chưa đủ lớn, hắn còn đích thân đổ thêm dầu.
Nàng từ phía sau ghé lên vai hắn, giọng nhẹ nhàng nhưng hơi nghiến răng: “Hoàng thượng thật muốn thiêu chết tần thiếp mà.”

Hắn một tay sờ mặt nàng, đầu ngón tay khẽ lướt qua da thịt, ngay cả làn gió lúc này cũng như dịu dàng hơn:
“Oản Oản luôn làm trẫm hài lòng, trẫm sao nỡ chứ?”
Chử Thanh Oản chỉ tin lời này ba phần, nàng thật sự hy vọng hắn không nỡ. Như vậy, việc nàng làm hôm nay cũng có thêm vài phần nắm chắc.
Tuy nhiên, ngay sau đó Tư Nghiên Hằng quay đầu đối diện nàng,cười như không cười: “Nếu Oản Oản thật sự không may ngã ngựa, trẫm nhất định sẽ đem kẻ hại nàng băm thành vạn mảnh, để nàng ta cùng nàng xuống cửu tuyền, tính ra cũng không cô đơn lắm nhỉ.”
Chử Thanh Oản toàn thân lạnh toát.
Một lúc lâu sau, nàng nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay hắn, cúi mắt như oán trách: “Nếu có thể, tần thiếp vẫn muốn sống thật tốt để ở bên Hoàng thượng.”
Tư Nghiên Hằng khựng lại, lát sau, hắn rũ mắt, nhàn nhạt nói:
“Trẫm cũng hy vọng như vậy.”
Chẳng ai nghe ra lời này là thật hay giả.
Khi ánh chiều tà dần buông, hai người cùng đến Quảng Hàn Điện. Lúc họ đến, Chu Quý phi và mọi người đã có mặt.
Vì ai cũng biết hôm nay Tư Nghiên Hằng ở Ngọc Quỳnh Uyển cả ngày, nên dù là Du phi kiêu ngạo lạnh lùng hay Tống Chiêu nghi ít ra ngoài cũng đều đến đủ.
Loan giá đến Quảng Hàn Điện, Tư Nghiên Hằng tự tay dìu Chử Thanh Oản xuống.
Du phi nhìn cảnh này, ánh mắt càng lạnh thêm vài phần.
Nàng ta cùng mọi người cúi người hành lễ, nhưng lạnh nhạt hơn ngày thường, không nói lời nào. Có người nhướn mày nhìn nàng ta:
“Sao lại buồn bã không vui thế?”
Du phi miễn cưỡng nở nụ cười: “Hôm nay là sinh thần của Cẩn tần, thần thiếp sao lại không vui chứ.”
Người tinh mắt nhìn sắc mặt nàng ta, ai cũng nghe ra đây là lời giả dối.
Nhưng Tư Nghiên Hằng dường như không nhận ra, hắn khẽ gật đầu: “Vậy thì vào chỗ đi.”
Nụ cười trên môi Du phi suýt nữa cứng lại, nàng ta ủy khuất nhìn Tư Nghiên Hằng, mà Tư Nghiên Hằng vừa ngồi xuống, bỏ lỡ ánh mắt ấy.
Chử Thanh Oản chẳng chút bất ngờ với kết quả này.
Tư Nghiên Hằng sủng ái Du phi, nhưng giờ hắn muốn thay đổi cục diện trong cung, sẽ không để bất cứ ai phá hoại, dù đó là Du phi cũng không được.

Chử Thanh Oản làm như không thấy, dù sao người khó chịu cũng không phải nàng.
Sau khi tiệc bắt đầu, Chử Thanh Oản nâng chén rượu, nhẹ nhàng hướng về Tư Nghiên Hằng: “Tần thiếp kính Hoàng thượng một chén, cảm tạ Hoàng thượng hôm nay bỏ việc triều chính đến cùng tần thiếp mừng sinh thần.”
Tư Nghiên Hằng chậm rãi chạm chén với nàng, gật đầu:
“Sinh thần của nàng, trẫm đương nhiên phải đến.”
Mọi người nhìn nhau, nếu họ nhớ không lầm, sinh thần của Chu Quý phi năm nay, ngự tiền bận rộn, Hoàng thượng chỉ sai người ban thưởng, chẳng hề đến tận nơi.
Có người ngẩng đầu nhìn Chu Quý phi, nhưng thấy sắc mặt nàng ta không đổi, như thể chẳng nghe thấy lời Tư Nghiên Hằng.
Trong thoáng chốc, mọi người không biết nên cảm thán khả năng kiềm chế của Chu Quý phi, hay nên cảm thán sự khác biệt giữa được sủng và không được sủng.
Tư Nghiên Hằng chậm rãi xoay chén rượu, bất ngờ tung ra một tin tức nặng ký:
“Phẩm vị của nàng vẫn còn thấp, từ hôm nay thăng làm Quý tần, cũng coi như song hỷ lâm môn.”
Mọi người ngẩn ra một lúc, Chu Quý phi tiếp tục không cười nổi. Hôm nay nàng ta cố ý bày hai bàn tiệc cho Chử Thanh Oản, mục đích không phải để nàng thăng phẩm vị.
Thấy Chử Thanh Oản ra vẻ ngơ ngác, mọi người thầm mắng nàng giả vờ.
Nhưng họ đâu biết Chử Thanh Oản thật sự vô tội. Hôm nay Tư Nghiên Hằng ở bên nàng cả ngày, chẳng hé lộ chút nào về việc thăng vị cho nàng.
Nàng còn thầm đoán mãi không biết Tư Nghiên Hằng sẽ tặng nàng quà sinh thần gì.
Tư Nghiên Hằng liếc nhìn nàng, như muốn hỏi, quà sinh thần này nàng có vừa lòng không?
Chử Thanh Oản không che giấu nụ cười. Tư Nghiên Hằng quả nhiên hiểu nàng. Lông mày nàng thanh tú, ánh trăng nhạt như tụ lại trên người nàng, nàng nói:
“Đây là món quà sinh thần tuyệt nhất mà tần thiếp nhận được năm nay.”
Nàng cố ý thêm từ “năm nay”.
Khiến Tư Nghiên Hằng bật cười khẽ, nàng đúng là chẳng che giấu lòng tham chút nào.
Giữa không khí vui vẻ, đột nhiên có người xông vào. Trước khi bị lôi đi, nàng ta hét lớn:
“Hoàng thượng! Nô tỳ muốn tố cáo Cẩn tần!”
Trong điện bất ngờ bị biến cố này làm cho bối rối, mọi người ngây ra nhìn kẻ vừa đến. Chử Thanh Oản nhíu chặt mày.
Nụ cười còn sót lại trên môi Tư Nghiên Hằng đột nhiên lạnh đi.


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 44: Nô tỳ muốn tố cáo Cẩn tần!”
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...