Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 37: “Tối nay, ngài vốn dĩ phải đến Ngọc Quỳnh Uyển.”

Ngọc Quỳnh Uyển, mới sáng sớm Lộng Thu đã đứng ở cửa thò đầu nhìn ra ngoài, mắt đầy vẻ tò mò, Tiểu Lộ Tử đứng sau nàng ta, kéo lại cũng không được, đành bất đắc dĩ để nàng ta như vậy.
Từ hướng đối diện mơ hồ vang lên tiếng giận dữ:
“Đồ chó chết ăn trong bát nhìn ngoài nồi! Dám hại cả chủ tử, cẩn thận ta bẩm báo nương nương lấy mạng ngươi!”
Tiểu Lộ Tử ở Ngọc Quỳnh Uyển đã một thời gian, đương nhiên nhận ra đây là giọng Thanh Ly, tức giận đến vậy, không biết xảy ra chuyện gì.
Tiếng nô tài kêu khóc thảm thiết vang lên, hồi lâu sau, Trường Xuân Hiên mới yên tĩnh trở lại.
Hết náo nhiệt để xem, Lộng Thu chán nản quay về, thì thào với Tiểu Lộ Tử: “Ngươi nói xem Trường Xuân Hiên rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Chủ tớ vài người ở Ngọc Quỳnh Uyển không ai tính tình mềm mỏng, Tô Bảo lâm trước đây mưu hại Chử Thanh Oản, kế hoạch thất bại, thái độ của Ngọc Quỳnh Uyển với Tô Bảo lâm có thể tưởng tượng được.
Tiểu Lộ Tử suy nghĩ kỹ:
“Thanh Ly nói có người hại Tô Bảo lâm, nô tài hại chủ tử, chẳng qua là hạ độc hoặc tiết lộ tin tức cho người khác, hơn nữa Trường Xuân Hiên không làm lớn chuyện, có lẽ là trường hợp sau.”
Lộng Thu trầm ngâm, bĩu môi, có chút không vui và bực bội: “Tin tức của Trường Xuân Hiên? Nàng ta lại muốn hại ai nữa sao?”

Tiểu Lộ Tử không trả lời thẳng, chỉ nhắc:
“Nàng ta muốn hại ai chưa rõ, nhưng ta thấy nên báo động tĩnh Trường Xuân Hiên cho chủ tử trước.”
Lộng Thu gật đầu, vội đáp, không quên nói: “Cũng may có ngươi nhắc ta.”
Tiểu Lộ Tử vô thức im lặng.
Chử Thanh Oản sắp đi Triều Hòa Cung thỉnh an thì nhận tin từ Lộng Thu, nàng nhướng mày: “Ngươi đã muốn biết vậy thì tìm cách tra rõ nội tình đi.”
Lộng Thu mặt xị xuống, nội tình các cung đâu dễ tra.
Nhưng nàng ta không từ chối.
Tụng Hạ theo Chử Thanh Oản đến Triều Hòa Cung, chỉ còn Lộng Thu cắn ngón tay trầm ngâm, Trì Xuân liếc nàng ta, khẽ lắc đầu: “Chủ tử đi thỉnh an, ngươi còn chưa mau đi ăn đi.”
Cung này quả không có bí mật gì, tối qua Tư Nghiên Hằng đến Ngọc Quỳnh Uyển có lẽ không ai biết, nhưng sáng nay rời đi chẳng hề che giấu.
Chử Thanh Oản vừa bước vào Triều Hòa Cung, đã nghe giọng chua chát mỉa mai:
“Không biết nàng ta dùng thủ đoạn gì, đêm khuya còn dụ được Hoàng thượng đến.”
Lời trong lời ngoài, chỉ thiếu nói thẳng ba chữ “hồ ly tinh”.
Phi tần xung quanh thấy người trước rèm đôi, không ai dám đáp, đối diện thần sắc cười mà như không cười của Chử Thanh Oản, ai đó ho khẽ, xem như đã tận tâm hết lòng nhắc nhở.
Chử Thanh Oản vuốt tóc ra sau tai, giọng rất dịu:
“Lý Mỹ nhân muốn biết sao? Sau khi thỉnh an, Lý Mỹ nhân có thể cùng ta về Ngọc Quỳnh Uyển, ta sẽ kể kỹ cho nghe.”
Lý Mỹ nhân lập tức đổi sắc mặt, ngượng ngùng quay đi. Nói xấu sau lưng bị chính chủ nghe thấy, xấu hổ khó tả, mặt nàng ta đỏ lên, lí nhí:

“Cẩn tần nói đùa rồi, tần thiếp không muốn biết.”
Nàng ta lắc đầu như trống bỏi, sợ Chử Thanh Oản hiểu lầm ý mình.
Hà Tu dung liếc Lý mỹ nhân, hơi câm nín, lạnh nhạt nói: “Lý Mỹ nhân quen tâm thẳng miệng nhanh, Cẩn tần hà tất phải so đo với nàng ta.”
Chử Thanh Oản ngồi xuống, khẽ nhếch môi với lời Hà Tu dung:
“Tâm thẳng miệng nhanh không phải cái cớ để l* m*ng, luôn nói hớ cũng hiếm có trên đời. Hơn nữa, mọi người đều biết tật xấu này của Lý Mỹ nhân, nàng ta cũng nên sửa đi, không thể mỗi lần xúc phạm người khác đều lấy đó làm cớ. Xúc phạm tần thiếp thì không sao, nhưng vạn nhất ngày nào đó xúc phạm Hoàng thượng thì sao gánh nổi hậu quả?”
Nàng khẽ thở dài như thật lòng lo cho Lý mỹ nhân.
Hà Tu dung trầm mặt, sao có thể không biết đạo lý này, thầm trừng Lý Mỹ nhân, biết ngay nàng ta gây rắc rối.
Lý Mỹ nhân cúi đầu không dám nhìn nàng ta.
Hà Tu dung cứng giọng: “Vậy cũng không phiền Cẩn tần lo lắng.”
Thái độ này khiến Chử Thanh Oản cười lạnh trong lòng. Lý Mỹ nhân bất kính với người trên, nàng chỉ nói một câu đã là nhẹ, kẻ sai còn làm quá lên.
Chử Thanh Oản cầm chén, gạt bọt trà, nghe vậy cúi mắt cười khẽ:
“Cũng đúng, Hoàng thượng một năm hiếm đến cung Lý Mỹ nhân một lần, quả không cần lo vấn đề này.”
Mọi người hít sâu, miệng lưỡi Cẩn tần đúng là sắc bén.
Lý Mỹ nhân xấu hổ đỏ mặt, không cách nào phản bác, Tư Nghiên Hằng quả thật một năm rồi không đến cung nàng ta.
Hà Tu dung cau mày, lạnh lùng nhìn Chử Thanh Oản: “Trong cung ai chưa từng được sủng, không biết Cẩn tần đắc ý gì.”
Chử Thanh Oản cười không đáp.
Nàng hiện được Tư Nghiên Hằng coi trọng, đương nhiên có vốn đắc ý. Lúc nào cũng lo trước lo sau, chẳng lẽ cả đời nàng phải cẩn thận lo lắng như vậy sao?
Hà Tu dung thấy nụ cười này, không khỏi chán ghét, siết chặt chén trong tay, không nói tiếp nữa.
Dù Tư Nghiên Hằng che giấu giúp nàng ta một phen nhưng trong mắt mọi người, e là đã xem thường nàng ta. Nếu không, hôm nay Cẩn tần sao dám nói vậy với nàng ta?
Hơn nữa, Cẩn tần khác Tô Bảo lâm ngày trước, Hà Tu dung không chắc nếu mâu thuẫn với Cẩn Tần, Tư Nghiên Hằng sẽ làm gì mình.
Sự lo lắng khiến Hà Tu dung nghẹn khuất, lặng lẽ uống ngụm trà.
Du phi ngồi trên cao, nhìn Chử Thanh Oản rồi Hà Tu dung, khẽ nheo mắt. Nàng ta vào cung sớm, biết tình bạn thanh mai trúc mã giữa Tư Nghiên Hằng và Hà Tu dung.
Nàng ta và Hà Tu dung luôn là nước sông không phạm nước giếng.
Nhưng phi tần mới vào cung như nghé con không sợ hổ, chẳng ai tôn trọng Hà Tu dung.
Dù sao không liên quan nàng ta, nàng ta lười quản, chỉ nghĩ dáng vẻ đắc ý của Chử Thanh Oản thật chướng mắt.
Thỉnh an xong, Du phi ngồi nghi trượng, được cung nhân khiêng đi, nghiêng đầu lơ đãng nói với Cầm Tâm:

Cầm Tâm ngẩn ra, khó hiểu nhìn nương nương.
Du phi không cần nàng ta đáp, tự hỏi tự trả lời: “Không phải âm mưu quỷ kế, mà là xung đột trực diện không báo trước.”
Âm mưu một khi lộ ra, người ta sẽ có ý thức và cách phòng bị.
Du phi vừa dứt lời, Cầm Tâm đột nhiên có dự cảm xấu, nhanh quay đầu, thấy nghi trượng của Cẩn tần vừa được nâng lên đã bị một nô tài không biết từ đâu lao ra va đổ.
Nghi trượng lật nghiêng, tiếng kêu thảm và kinh hãi vang lên, Cầm Tâm hiếm khi ngẩn người.
Giọng Du phi chậm rãi vang lên:
“Bổn cung nghĩ kỹ lời của ngươi, ngươi nói đều đúng, nhưng thấy nàng ta đắc ý vậy, bổn cung thật sự không thoải mái chút nào.”
Nàng ta cao cao tại thượng nhìn xa xa hỗn loạn, khẽ nhếch môi: “Giờ thì bổn cung thoải mái hơn nhiều rồi.”
Cầm Tâm đột nhiên im lặng.
Bên kia, Chử Thanh Oản đang nói với Tụng Hạ, ngay sau đó nghe tiếng cung nhân kinh hãi, nàng thoáng có linh cảm xấu. Chưa kịp phòng bị, nghi trượng nghiêng đổ, biến cố khiến nàng sững sờ, mặt và môi trắng bệch.
Nàng lờ mờ nghe giọng Tụng Hạ gấp gáp sốt ruột: “Mau mau đỡ chủ tử!”
Chử Thanh Oản không kịp phản ứng, chỉ theo bản năng che đầu, ngã từ nghi trượng xuống, trời đất quay cuồng, nàng va vào đám người làm đệm, nhưng vai đập vào lề đường, xương vai đau nhói tận tim.
Máu trên mặt nàng rút sạch, trán toát mồ hôi lạnh vì đau.
Chử Thanh Oản không kịp để ý cơn đau, ngẩng đầu nhìn quanh, hỗn loạn khắp nơi, không rõ ai muốn hại nàng. Phi tần bị liên lụy không chỉ mình nàng, nhưng nàng bị thương nặng nhất.
Nàng nghe tiếng rên đau kìm nén, cúi đầu thấy Tụng Hạ làm đệm dưới thân, mặt không chút huyết sắc, mồ hôi lạnh chảy ròng.
Cảnh này như đâm một nhát vào tim Chử Thanh Oản, mắt nàng đỏ lên, móng tay bấm vào thịt, đau đớn không khiến nàng tỉnh táo. Nàng đã cẩn thận như vậy, nhưng thủ đoạn của phi tần hậu cung vẫn khiến nàng phòng không nổi.
Nơi này gần Triều Hòa Cung, Chu Quý phi nhận tin lập tức chạy tới, thấy cảnh này giận dữ quát:
“Đứng ngây ra làm gì! Mau đỡ Cẩn tần dậy! Gọi thái y!”
Ngọc Quỳnh Uyển.
Khi Chử Thanh Oản được đưa về, cả đám nô tài sững sờ, Trì Xuân và Lộng Thu sợ hãi đỏ mắt, vội chạy tới: “Chủ tử sao vậy!”
Thấy Tụng Hạ cũng thảm hại đầy vết thương, mọi người kinh ngạc, Trì Xuân lập tức lau mặt, bình tĩnh điều khiển tình hình.
Chu Quý phi cũng đến, thấy Trì Xuân nhanh chóng trấn tĩnh, nàng ta kín đáo cau mày, nhớ lại lúc mới vào vương phủ hoảng loạn.
Danh môn quả nhiên khác biệt, chỉ một nô tài cũng thấy cao thấp.
Trì Xuân giữ Lộng Thu, khẽ nói: “Ngươi bảo Tiểu Lộ Tử đến Thái Y Viện mời Tôn thái y, tiện xem Chu Quý phi có sai người đến ngự tiền không.”
Trì Xuân nghiêm mặt, nói nhanh:
“Nếu Chu Quý phi không đi, chúng ta cũng đừng đi mời.”

Lệnh trước Lộng Thu hiểu, nhưng không rõ sao không mời Hoàng thượng, hạ giọng: “Vì sao!”
Trì Xuân cực kỳ bình tĩnh: “Ngươi quên lúc Tô Bảo lâm mang thai sai người mời Hoàng thượng, ngài trả lời thế nào sao?”
Trẫm và nàng, ai là thái y?
Hoàng tự có chuyện, Hoàng thượng còn không đến, huống chi bây giờ?
Có thể mời Hoàng thượng nhưng không nên do Ngọc Quỳnh Uyển mời.
Hoàng thượng lạnh lùng, nếu vào cung đến nay mà còn không nhìn ra, chính là tự chuốc khổ vào mình.
Lộng Thu nghẹn lời, hung hăng lau mặt, nghiến răng: “Ta biết rồi.”
Lộng Thu vội tìm Tiểu Lộ Tử, sau đó canh ngoài điện, để Trì Xuân ở trong điện, họ phải phòng kẻ lợi dụng hỗn loạn của Ngọc Quỳnh Uyển làm chuyện xấu.
Trong điện, Chử Thanh Oản chỉ lúc ngã đau đến không chịu nổi, nhưng quen dần, cơn đau trở nên tê dại.
Nhưng nàng vẫn nằm trên giường, khẽ rên đau.
Nàng không ngốc, sao phải giả vờ không sao lúc này? Chẳng lẽ để kẻ gây chuyện được xử nhẹ sao?
Tôn thái y đến nhanh, kiểm tra vết thương, chạm nhẹ vào, hắn cau mày không nói, nhưng thần sắc khiến mọi người nín thở.
Lư Bảo lâm cũng đến Ngọc Quỳnh Uyển, khi mọi người giả điếc làm ngơ, nàng ta ngập ngừng hỏi:
“Không sai người mời Hoàng thượng sao?”
Nàng ta không hỏi thẳng Chu Quý phi, nhưng Chu Quý phi nhìn sang, cau mày: “Hoàng thượng bận trăm công nghìn việc, chuyện lớn nhỏ hậu cung chẳng lẽ đều báo cho ngài?”
Lúc này rèm đôi bỗng được vén lên, ai đó lạnh mặt bước vào, mọi người giật mình vội cúi người hành lễ.
Chu Quý phi thoáng đổi sắc mặt.
Chử Thanh Oản thấy người đó, nước mắt tích tụ trong mắt đột nhiên rơi, trông nàng bây giờ nhát định rất thảm hại, váy dính bùn, tóc rối bời trên vai, khác xa vẻ yêu kiều hôm qua, giọng nghẹn ngào:
“Hoàng thượng!”
Tư Nghiên Hằng bước nhanh tới, nắm tay nàng, lạnh giọng hỏi: “Đau ở đâu?”
Hắn không hỏi còn đỡ, vừa hỏi, Chử Thanh Oản không kìm được cảm xúc, khóc dữ dội, nước mắt rơi lộp độp lên mu bàn tay hắn, từ ấm thành lạnh, nàng nói:
“Tay đau, người đau… chỗ nào cũng đau…”
Tư Nghiên Hằng quen nàng một năm, biết lời này là phóng đại, nàng không đau khắp người, mà đang trút ủy khuất.
Như trẻ nhỏ thấy trưởng bối, chỗ dựa vừa đến, cảm xúc dồn nén bùng phát, ba phần đau thành mười, đau đớn như phóng đại lên vô số lần.
Lúc này, nàng thật lòng xem hắn là chỗ dựa sao?
Hóa ra khi cảm xúc dâng trào, nàng cũng mất đi sự sáng suốt thường ngày.

Phi tần xung quanh chưa đứng dậy, nghe tiếng khóc của Chử Thanh Oản, chỉ thấy tay của hai người họ nắm lấy nhau, bất giác nhìn nhau.
Tư Nghiên Hằng không buông tay nàng, quay sang hỏi Tôn thái y:
“Nàng ấy bị thương thế nào?”
Tôn thái y khẽ nói: “Cẩn tần bị thương nặng, dù có người đỡ, vai vẫn bị tổn thương tới xương, cần nghỉ ngơi một thời gian.”
Chử Thanh Oản đột nhiên siết áo hắn, Tư Nghiên Hằng khó hiểu cúi nhìn, rồi nói:
“Dùng thuốc tốt nhất, để nàng ấy nhanh hồi phục.”
Nói xong, hắn đưa tay, ngón cái lau má nàng, xóa vệt nước mắt, nhưng khác với hành động, giọng hắn lập tức lạnh đi: “Người đâu.”
Mọi người ngẩn ra, chỉ Chu Quý phi nhanh chóng tỉnh táo:
“Nô tài va vào Cẩn tần, thần thiếp đã sai người canh giữ.”
Chử Thanh Oản hít mũi, nghẹn ngào: “Hắn lao thẳng vào nghi trượng của tần thiếp, lúc đó vừa thỉnh an xong, xung quanh toàn phi tần chủ tử, tần thiếp không hiểu, sao hắn dám lao thẳng vào lúc ấy?”
Nàng nói không hiểu, thực ra là không tin đây là tai nạn.
Nói xong, nàng ngẩng nhìn Tư Nghiên Hằng, nước mắt lại rơi, không đòi hắn làm chủ, chỉ ướt mắt nói:
“Hoàng thượng, tần thiếp rất đau.”
Tư Nghiên Hằng sờ má nàng, gạt tóc dính trên mặt, nói: “Trẫm biết rồi.”
Chu Quý phi vô thức siết tay, nghe ra câu này không khác gì hứa sẽ làm chủ cho Cẩn tần, một màn này hơi chói mắt, nàng ta quay đi để khỏi bực, không nhịn được nghĩ, ai đã đến ngự tiền mời người?
Chu Quý phi kìm nén cảm xúc, cúi đầu hành lễ: “Thần thiếp và mọi người ra ngoài đợi Hoàng thượng.”
Mọi người theo đó rời nội điện, khi Tư Nghiên Hằng định quay đi, ai đó kéo áo hắn. Hắn dừng lại, nhìn nữ tử cúi đầu, nàng nghẹn ngào:
“Tối nay, ngài vốn dĩ phải đến Ngọc Quỳnh Uyển.”
Tư Nghiên Hằng bất giác nhớ cuộc nói chuyện tối qua.
Nàng nói: “Ngài đã hứa với tần thiếp.”
Nhưng tối nay hắn không đến, thời gian nàng dưỡng thương, hắn cũng không đến.
Tiếng khóc khó kìm, nước mắt lặng lẽ rơi, nàng nuốt cảm xúc:
“Sinh nhật ngài sắp đến, đây là sinh nhật đầu tiên tần thiếp ở trong cung cùng ngài, tần thiếp còn định đan tua bình an cho ngài, nhưng giờ ngay cả Vạn Thọ Tiết tần thiếp cũng không tham gia được.”
Tư Nghiên Hằng chậm rãi nhướng mắt, nhìn nàng rất lâu.
Điện yên tĩnh, Tư Nghiên Hằng cuối cùng lên tiếng, giọng vẫn điềm tĩnh, điềm tĩnh đến lạnh lùng:
“Ngày tháng phía trước còn dài.”
Bốn chữ này, ngày thường hắn thường nhắc khi khổ sở, nhưng là lần đầu dùng với phi tần.


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 37: “Tối nay, ngài vốn dĩ phải đến Ngọc Quỳnh Uyển.”
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...