Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 2: Là một người cẩn thận

Mặt trời đã lên cao, ánh nắng ấm áp chiếu lên mái ngói xanh. Cung nhân của Trường Xuân Hiên cúi đầu thuận mắt đứng dưới hành lang dài, mượn bóng ngói để tránh cái nóng còn sót lại.
Thanh Ly bưng khay trà bước lên nền gạch đá xanh. Khi nghe thấy vài tiếng động từ bên cạnh truyền đến, nàng không khỏi dừng bước, quay đầu liếc nhìn Ngọc Quỳnh Uyển. Chiêu Dương Cung đã lâu chỉ có một vị phi tần là chủ tử, nàng quen với sự yên tĩnh bên cạnh, giờ đột nhiên có tiếng động, nhất thời nàng còn chưa thích nghi được.
Thanh Ly cau mày thu lại ánh nhìn. Đất sau cơn mưa hôm qua vẫn còn ẩm ướt, nàng cọ sạch bùn dưới chân rồi mới bước vào nội điện.
Trong nội điện, một nữ tử mặc cung trang màu sen nhạt tựa trên trường kỷ lật sách. Đợi Thanh Ly đặt khay trà xuống, nàng mới buông sách, ánh sáng từ gương đồng phản chiếu đôi mày mắt dịu dàng của nàng. Thấy vẻ mặt Thanh Ly, nàng hiểu ý hỏi:
“Các tân phi đã nhập cung rồi sao?”

Thanh Ly đáp: “Chắc là vậy, nô tỳ nghe thấy động tĩnh bên cạnh.”
Vừa nói, Thanh Ly vừa nhanh nhẹn bưng trà đưa cho chủ tử.
Tô Tần dường như khựng lại một chút, mà cũng có thể không. Nàng cúi đầu nhấp trà, bỗng nhiên khựng lại rất khẽ, không đợi Thanh Ly thắc mắc, Tô tần nhẹ giọng hỏi:
“Trà Ngân Châm này là trà cũ từ năm ngoái sao?”
Thực ra câu hỏi này không cần trả lời. Năm ngoái khi nàng được thăng làm Tần, mới được vị kia ban thưởng một ít. Năm nay, trà cống phẩm mới nhập cung hoàn toàn không có phần của Trường Xuân Hiên.
Lời vừa dứt, Tô tần cũng nhận ra điều gì đó, không đợi Thanh Ly đáp, nàng cúi mắt, chậm rãi uống từng ngụm trà cho đến hết.
Thanh Ly hơi ngẩn ra. Thời gian gần đây, chủ tử vẫn biểu hiện như thường lệ, khiến nàng không cảm thấy có gì bất thường.
Mãi đến giờ, Thanh Ly mới nhận ra sự khác lạ. Chủ tử sao có thể không để tâm chút nào? Nếu thật sự không để tâm, sao lại vô thức chú ý đến thời điểm tân phi nhập cung?
Trong lòng Thanh Ly đột nhiên có chút khó chịu.

Nàng là người chủ tử mang vào cung, sao có thể không hiểu chủ tử? Chủ tử đâu phải đang nói về trà.
Chủ tử nhập cung hai năm trước, trong hai năm này cũng có chút sủng ái, nếu không sao có thể thăng lên Tần vị chỉ trong hai năm? Nhưng phi tần trong cung cũng như trà cống phẩm này, luôn có cái mới thay cái cũ, đồ cũ thường không được người ta yêu thích bằng đồ mới.
Thanh Ly nhìn chén trà, trong lòng không khỏi hối hận.
Trà Ngân Châm này là năm ngoái thánh thượng ban thưởng. Trước đây dù không thấy chủ tử có gì bất thường, nàng vẫn lo chủ tử không thoải mái trong lòng. Hôm nay khi pha trà, nàng cố ý chọn trà thánh thượng ban, chỉ muốn chủ tử biết hoàng thượng vẫn còn nhớ đến mình. Ai ngờ lại vụng về làm hỏng chuyện.
Trong lúc chủ tớ Trường Xuân Hiên trò chuyện, Chử Thanh Oản cũng đã chuẩn bị xong, đến Trường Xuân Hiên thỉnh an.
Bước vào Trường Xuân Hiên, Chử Thanh Oản kín đáo quan sát xung quanh. Cung nhân làm việc cẩn thận, bước đi trên hành lang không phát ra chút tiếng động. Đến trước điện, một cung nhân cúi người, không kiêu ngạo cũng không tự ti, nói:
“Mời Chử Tài nhân chờ một chút, để nô tỳ vào thông báo.”
Chử Thanh Oản đứng trước điện, cảm nhận được vài ánh nhìn kín đáo. Nàng là người mới, gây tò mò cho mọi người cũng là chuyện thường tình.
Trong nội điện, Tô tần đang nói chuyện với Thanh Ly, nghe cung nhân vào báo, nàng không bất ngờ. Trong cung có phi tần phẩm vị cao hơn, chỉ cần Chử Tài nhân này không ngốc, chắc chắn sẽ không giả vờ không biết.
Tô tần bảo cung nhân mời người vào, ngước mắt nhìn Thanh Ly, buồn cười lắc đầu: “Thôi, mau thu lại cảm xúc đi, kẻo người ta nhìn thấy lại cười cho.”
Thanh Ly vội cúi đầu, lau mặt.
Khi Chử Thanh Oản được dẫn vào, vẻ mặt Thanh Ly đã trở lại bình thường, nhưng không khí còn sót lại vẫn khiến Chử Thanh Oản khẽ chớp mắt. Nàng làm như không nhận ra, cúi người hành lễ:
“Tần* thiếp bái kiến Tô tần.”
*Hậu cung tần phi gặp được 3 người Hoàng thượng, Hoàng hậu, Thái hậu thì tự xưng thần thiếp, trừ 3 người đó ra, gặp đựa người có phân vị cao hơn thì tự xưng tần thiếp, gặp người có phân vị thấp hơn tự xưng bổn cung.

Chính hành động này khiến Tô tần nhìn rõ toàn bộ gương mặt nàng. Ánh mắt Tô tần khẽ ngưng lại, hơi thở trong khoảnh khắc siết chặt.
Tô tần vốn biết trong cung không bao giờ thiếu mỹ nhân, nhưng khi nhìn thấy Chử Tài nhân, nàng cũng không khỏi cảm thấy người này nổi bật quá mức.
Nữ tử khẽ cúi đầu, lông mày lá liễu cong mảnh, má đào hồng phấn, gò má đầy đặn mọng nước, hai má phớt một lớp phấn nhạt, tựa như hoa sen nở trên mặt nước. Dường như vì đến thỉnh an nàng, nữ tử chỉ cài trên tóc vài món trang sức đơn giản, nhưng vẫn không thể che giấu vẻ kiều diễm.
Tô tần nhanh chóng định thần, cười nói để người đứng dậy:
“Chử Tài nhân mau đứng lên, hôm nay ngươi vừa nhập cung, đường xa mệt mỏi, sao không nghỉ ngơi trong điện?”
Nàng quay đầu dặn cung nhân ban ghế, thuận tiện bảo mang trà lên.
Chử Thanh Oản ngồi xuống, cung nhân bưng trà vào. Đây là trà mới do Điện Trung Tỉnh gửi đến năm nay, tuy không quý như trà Ngân Châm, nhưng cũng là loại trà hiếm có. Chử Thanh Oản xuất thân danh môn, đương nhiên hiểu rõ điều này. Nàng cúi mắt nhấp một ngụm, trong mắt thoáng qua chút suy tư.
Mọi cảnh vật trong cung đều ẩn chứa thông điệp.
Đồ đạc trong Trường Xuân Hiên tinh xảo, cả điện sáng sủa, cung nhân bên dưới cũng không có không khí nặng nề ngột ngạt, chứng tỏ Trường Xuân Hiên không phải ở thế khó trong cung. Nhưng trà Tô Tần dùng để tiếp khách lại chỉ là loại trà thông thường nhất, không khớp với lời Tiểu Lộ Tử nhắc về sự sủng ái. Vậy mà Trường Xuân Hiên vẫn được người trong cung kính trọng.
Chử Thanh Oản nhớ đến lời Tụng Hạ, trong lòng mơ hồ đoán ra nguyên nhân.
Chử Thanh Oản đặt chén xuống, dùng khăn lau khóe môi, quay đầu lấy từ tay Trì Xuân một chiếc khăn tay gấp gọn gàng, ôn hòa cung kính nói:
“Tần thiếp không biết sở thích của Tô Tần, chỉ có tài thêu thùa là tạm được. Đây là khăn tay thiếp thêu khi còn ở nhà, mong Tô tần đừng chê.”
Khăn tay được Thanh Ly nhận lấy, dâng lên trước mặt Tô Tần. Khăn màu xanh nhạt, thêu hoa mai đơn giản nhất, ngoài chất vải và đường thêu tốt hơn một chút, không có bất kỳ nét đặc trưng nào.
Tô tần bất giác nhìn Chử Thanh Oản. Khăn tay này không quý giá, nhưng Chử Tài Nhân nói là tự tay thêu, vậy chính là tâm ý hiếm có. Người khác có muốn cũng không tìm ra lỗi. Kiểu dáng bình thường nhất, dù sau này bị mất hay hỏng, cũng không ai liên tưởng đến nàng.

Mới vào cung đã cẩn thận chu đáo thế này, Tô tần khẽ xoay chén trà, bảo Thanh Ly cất khăn đi:
“Nếu tài thêu của Chử Tài nhân mà còn bị chê, e là ta không dám gặp ai nữa.”
Chử Thanh Oản đỏ mặt, như ngượng ngùng cúi mắt: “Tô tần quá khen.”
Thực ra Chử Thanh Oản hơi bất ngờ.
Nàng nghe Tụng Hạ nói Tô tần đối xử ôn hòa, nhưng không ngờ với phi tần phẩm thấp như nàng mà nàng ta cũng khiêm nhường như vậy.
Ánh mắt Tô tần lướt qua gương mặt nữ tử rồi rời đi. Một lát sau, nàng buông chén trà, ra hiệu cho Thanh Ly. Thanh Ly nhanh chóng vào nội điện, mang ra một hộp gấm, bên trong là một cây ngọc như ý.
“Cây ngọc như ý này nhẹ dễ cầm, Chử Tài nhân rảnh rỗi có thể dùng để chơi, ta tặng ngươi làm quà gặp mặt vậy.”
Nói xong, Tô tần đưa tay xoa trán, lộ vẻ mệt mỏi. Chử Thanh Oản tinh ý đứng dậy cáo lui.
Ra khỏi Trường Xuân Hiên, Trì Xuân đỡ Chử Thanh Oản, khẽ thở phào: “Vị Tô tần này quả nhiên như Tụng Hạ nói, rất ôn hòa.”
Tô tần phẩm vị cao hơn chủ tử, Trì Xuân đương nhiên không mong Tô tần khó tính. Cuộc gặp hôm nay, ít nhất Tô tần không tỏ ra làm khó chủ tử, lại còn tặng món ngọc như ý quý giá, xem ra là người dễ gần.
Chử Thanh Oản liếc hộp gấm trên tay Trì Xuân, khẽ thở dài:
“Ôn hòa thì đúng là ôn hòa, nhưng cũng rất phiền phức.”
Trì Xuân lộ vẻ khó hiểu.
Chử Thanh Oản không giải thích rõ với nàng ta. Nàng từng nghe cha nhắc về lý do tuyển tú lần này được đẩy sớm. Biết Thái hậu và Chu Quý phi không hợp nhau, Chử Thanh Oản không muốn dính líu gì đến Chu Quý phi.

Vì vậy, sau khi nghe Tụng Hạ nói, nàng chọn tặng Tô tần một chiếc khăn tay không nổi bật cũng không sai sót. Nhưng món quà đáp lễ của Tô tần rõ ràng quý hơn nhiều. Có ý gì sâu xa hay không, Chử Thanh Oản hy vọng là không. Nàng không tự luyến, mà vì liên quan đến hai vị chủ tử quyền lực nhất hậu cung hiện nay, nàng không thể không thận trọng.
Cùng lúc, trong Trường Xuân Hiên, Tô tần cũng nói về Chử Thanh Oản với Thanh Ly.
Tô tần nghiêng đầu nhìn bóng lưng nữ tử dần xa, lắc đầu: “Là một người cẩn thận.”
Thanh Ly bĩu môi: “Cẩn thận gì chứ, theo nô tỳ thấy, là khôn khéo thì đúng hơn.”
Tô Tần không phản bác. Thấy vậy, Thanh Ly thắc mắc hỏi:
“Chủ tử sao lại tặng cây ngọc như ý cho nàng ta?”
Trường Xuân Hiên chỉ có một cây ngọc như ý, bình thường chủ tử rất thích. Khi biết Chử Tài nhân sẽ ở Ngọc Quỳnh Uyển, chủ tử đã bảo nàng chuẩn bị hai món quà gặp mặt: một là ngọc như ý, hai là một cây trâm.
Tô tần đưa tay chỉ vào Thanh Ly: “Ngươi ấy, đừng nhỏ nhen như vậy.”
Nói xong, nàng thu lại cảm xúc, nhẹ giọng:
“Lần tuyển tú này, tám tân phi nhập cung. Ngoài Cố Mỹ nhân, chỉ có hai người được phong Tài nhân.”
Xét về gia thế, Chử Thanh Oản không bằng Đỗ Tài nhân. Đương kim hoàng thượng khá keo kiệt với phẩm vị, ngay cả trong số Bảo Lâm cũng có người gia thế tương đương Chử Thanh Oản, vậy mà thánh thượng chỉ phong nàng ta làm Tài nhân.
Giờ gặp người, Tô tần không còn bất ngờ. Phẩm vị trong hậu cung không chỉ dựa vào gia thế.
Nếu nàng là thánh thượng, e cũng sẽ nhìn Chử Tài nhân bằng con mắt khác.
Tô tần quay đầu, đối diện với nữ tử trong gương đồng. Nữ tử trong gương đưa tay sờ mặt, ánh mắt thoáng chút khó đoán.
Người ta nói lấy sắc hầu người chẳng bao giờ có kết cục tốt, nhưng trong hậu cung này, ai lại không mong mình có một dung mạo xuất chúng?

 


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 2: Là một người cẩn thận
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...