Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 1: Nhập cung

Năm thứ sáu Dư Hàm, tháng bảy sắp sang thu nhưng vẫn còn sót lại chút oi bức. Hôm qua, một trận mưa lất phất rơi xuống, không những không xua tan được cái nóng mà còn để lại trong không khí vài phần ngột ngạt khó chịu.
Cuộc tuyển tú kéo dài hai tháng vừa kết thúc, hôm nay chính là ngày các tân phi nhập cung. Cung điện vốn dĩ trang nghiêm tĩnh lặng hiếm khi nào náo nhiệt như lúc này. Điện Trung Tỉnh bận rộn đến mức chân không chạm đất, vị công công chưởng sự Lưu Nghĩa An luôn túc trực trong nội điện, thấy các tân phi lần lượt nhập cung, mà bên phía Triều Hòa Cung cũng chưa truyền tin gì đến, ông cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nghĩ đến tình thế trong cung hiện tại, Lưu Nghĩa An không khỏi đau đầu. Nay vị trí chủ trung cung bị bỏ trống, Chu Quý phi chủ quản lục cung, một tay thâu tóm quyền hành trong cung, nhưng Thái Hậu lại khá bất mãn với Chu Quý Phi.
Lần tuyển tú này cũng do chính Thái Hậu đề xuất. Ai tinh mắt cũng nhìn ra cuộc tuyển tú lần này là màn đấu đá giữa Thái hậu nương nương và Chu Quý phi. Chỉ riêng việc phân định cung điện cho các tân phi vào ở cũng đã trải qua mấy lần tranh giành gay gắt. Điện Trung Tỉnh kẹt giữa lằn ranh, tiến thoái lưỡng nan, may mà kết quả cuối cùng đã ổn định trước khi các tân phi nhập cung.
Lưu Nghĩa An giờ chỉ mong hôm nay trôi qua suôn sẻ, gánh nặng trên vai ông cũng nhẹ bớt đôi phần.
Cùng lúc đó các tân phi cũng dần đến nơi ở của mình. Tại một cung điện không xa Ngự Hoa Viên, một nữ tử ngẩng đầu nhìn tấm biển trước cung, người phía sau lập tức kín đáo nhét một túi tiền vào tay cung nhân dẫn đường, cười nói:

“Hôm nay làm phiền công công đi chuyến này rồi, chỉ là nô tỳ và chủ tử nhà ta mới đến nên chưa rõ sự tình trong cung, không biết công công có thể chỉ điểm đôi điều không?”
Cung nhân kia nhanh nhẹn nhận túi tiền nhưng không dám đáp lời ngay: “Vị tỷ tỷ này nói quá rồi, không dám nhận hai chữ chỉ điểm. Nô tài cũng chỉ nhờ vào việc vào cung sớm hơn hai năm thôi.”
Nói xong Tiểu Lộ Tử lén liếc nhìn nữ tử đứng phía trước mà không để lộ dấu vết. Có lẽ vì hôm nay là ngày đầu nhập cung, nữ tử mặc một bộ váy lụa mềm mại, màu son phấn rực rỡ, sắc màu tươi sáng càng tôn lên làn da trắng ngần như ngọc, đôi lông mày mảnh không cần tô mà vẫn đen nhánh, má phớt chút phấn hồng nhạt, tựa như hoa phù dung phản chiếu trên mặt nước, đôi mắt long lanh hàm răng trắng sáng, dung mạo kiều diễm vô song.
Tiểu Lộ Tử đã quen nhìn mỹ nhân trong cung, nhưng cũng phải thừa nhận, nhan sắc của nữ tử này trong đám mỹ nhân như mây ở đây vẫn nổi bật hơn cả.
Có lẽ nhận ra ánh mắt của hắn, nữ tử quay sang nhìn, gương mặt mỹ nhân khẽ nghiêng, tự nhiên toát lên phong thái quyến rũ. Nàng khẽ gật đầu, Tiểu Lộ Tử vội cúi đầu xuống. Có thể vì túi tiền, hoặc do chính hắn có tính toán riêng, Tiểu Lộ Tử không ngại lúc này nịnh nọt vị Chử Tài Nhân này một chút:
“Trong Chiêu Dương Cung hiện chỉ có Tô Tần chủ tử ở, chưa có chủ vị. Hơn nữa, Chiêu Dương Cung gần Ngự Hoa Viên, lúc rảnh rỗi cũng tiện tìm nơi thư giãn vui chơi. Chử Tài Nhân ở Ngọc Quỳnh Uyển thuộc Tây thiên điện, dù là cảnh sắc hay độ rộng rãi đều là nơi hiếm có khó tìm.”
“Dù Chiêu Dương Cung không có chủ vị, nhưng Tô Tần chủ tử có vị trí cao hơn người. Sau khi Tài Nhân chủ tử thu xếp ổn thỏa, vẫn nên đến thỉnh an Tô Tần chủ tử thì hơn.”
Tiểu Lộ Tử nói đến đây thì dừng lại, không nói thêm.
Chử Thanh Oản nghe ra ý tốt của Tiểu Lộ Tử, nàng cong mắt cười nhẹ, đáp:

“Cảm tạ công công chỉ điểm.”
Tiểu Lộ Tử vội nói không dám, dẫn người đến trước Ngọc Quỳnh Uyển rồi cung kính cáo lui.
Cung nhân của Ngọc Quỳnh Uyển đã sớm chờ sẵn trước cửa điện. Nghe thấy động tĩnh, mọi người vội quỳ xuống thỉnh an:
“Nô tài bái kiến chủ tử.”
Theo phẩm cấp của Tài Nhân, có sáu người hầu hạ, gồm hai thái giám và bốn cung nữ. Vì Tài Nhân được phép mang theo hai tỳ nữ vào cung, nên hiện tại chỉ có bốn cung nhân đến bái kiến Chử Thanh Oản.
Chử Thanh Oản khẽ cúi mắt, lặng lẽ quan sát bốn cung nhân này. Chỉ nhìn bề ngoài thì không thể đoán được gì, trung hay gian còn phải chờ thời gian chứng minh. Nhưng trong cung là nơi trọng thứ bậc, dù mặc y phục giống nhau, vẫn có thể mơ hồ nhìn ra sự khác biệt.
Chử Thanh Oản trong lòng đã hiểu đôi phần, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Nàng sinh ra với dung mạo kiều diễm rực rỡ, thoạt nhìn như khó gần, chỉ có đôi lông mày mảnh khẽ cong mới lộ ra chút dịu dàng:
“Đều đứng dậy đi.”
Giọng nàng bình thản, không có lời cảnh cáo thường thấy khi gặp mặt lần đầu, cũng không tỏ ra ôn hòa thân thiện. Chính vì vậy, mọi người càng không đoán được tính tình của nàng, bất giác trở nên cẩn thận và cung kính hơn.
Trong lúc Chử Thanh Oản quan sát cung nhân, họ cũng lén đánh giá vị Tài Nhân chủ tử này, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Tân phi nhập cung cũng là lúc cung nhân thay đổi vị trí. Nhiều người bỏ tiền để được phân đến nơi tốt. Nếu theo được một chủ tử có tiền đồ, kẻ làm nô tài cũng có thể “gà chó lên trời”. Chưa nói đến tương lai, chỉ với dung mạo của vị Tài Nhân này, trong cung chắc chắn không đến mức lụi bại vô danh.
Chử Thanh Oản vừa bước vào cung điện, vừa khẽ gật đầu ra hiệu với hai người phía sau:
“Hai người này là cung nữ ta mang vào cung, sau này nhận bổng lộc của cung nữ nhất đẳng, hầu hạ trong nội điện.”
Trì Xuân và Lộng Thu khẽ cúi người, báo danh tính.
Đến nội điện, Chử Thanh Oản cẩn thận quan sát cách bài trí. Các vật dụng được sắp đặt tinh tế, không quá xa hoa nhưng lại mang một vẻ thanh nhã riêng. Nàng khẽ giãn mày, khi cung nhân định lui ra, nàng gọi một người lại, mỉm cười nhạt hỏi:

“Ngươi tên gì?”
Cung nhân bị gọi giật mình, nhưng không lúng túng, nhanh nhẹn cúi người thỉnh an: “Nô tỳ Tụng Hạ.”
Chử Thanh Oản không nhịn được khẽ nhướng mày, che môi cười:
“Tên ngươi với tên hai tỳ nữ của ta rất tương xứng. Ngươi vào cung bao lâu rồi?”
Tụng Hạ nhận ra điều gì đó, thái độ càng cung kính hơn:
“Bẩm chủ tử, nô tỳ đã ở trong cung được bảy năm.”
Chử Thanh Oản khẽ lóe lên tia sáng trong mắt. Hoàng đế đương triều lên ngôi đến nay cũng chỉ mới bảy năm, nghĩa là Tụng Hạ vào cung ngay năm tân đế đăng cơ.
Chẳng trách khi cung nhân đứng, có phảng phất xu hướng coi nàng ta là người dẫn đầu.
Chử Thanh Oản khẽ gật đầu:
“Sau này ngươi cũng hầu hạ trong nội điện.”
Trì Xuân đang thu dọn rương, nghe vậy quay đầu cười nói:
“Bọn nô tỳ mới vào cung, sau này còn nhiều chỗ phải nhờ Tụng Hạ tỷ tỷ chỉ dạy, tỷ tỷ đừngchê nô tỳ phiền là được.”
Tụng Hạ lộ vẻ vui mừng, cúi người quỳ xuống: “Nô tỳ tạ ơn chủ tử, sau này nhất định tận trung tận lực vì chủ tử.”
Đứng dậy, nàng hơi ngượng ngùng nói với Trì Xuân:
“Không dám nhận chữ chỉ dạy.”

Tụng Hạ trong lòng cũng nhẹ nhõm. Nàng đã tốn không ít công sức để vào Ngọc Quỳnh Uyển. Biết chủ tử mang theo hai cung nhân, nàng đã chuẩn bị tinh thần không được chú ý ngay từ đầu. Ai ngờ ngày đầu tiên đã được chủ tử để mắt.
Lần tuyển tú này có tám tân phi nhập cung, phẩm vị cao nhất chỉ có một vị Mỹ Nhân. Khi phân cung điện ban đầu, đám cung nhân dưới trướng đã tranh nhau đến Bảo Tương Lâu hầu hạ đến vỡ đầu. Ai cũng rõ, vị chủ tử này chỉ cần không tìm đường chết, phẩm vị chắc chắn vững vàng. Ai mà ngờ được nàng ta là đích nữ của đương kim Trưởng Công Chúa.
Trưởng Công Chúa và tiên đế là anh em cùng mẹ, còn vị Cố Mỹ Nhân này chính là biểu muội ruột của đương kim thánh thượng.
Ngoài Cố Mỹ Nhân, phẩm vị cao nhất chính là vị Tài Nhân nhà mình và một vị Đỗ Tài Nhân khác. Tụng Hạ không cho rằng Bảo Tương Lâu của Cố Mỹ Nhân là nơi tốt để đến, cuối cùng chọn Ngọc Quỳnh Uyển. Trong lòng nàng cũng không khỏi lo lắng, mãi đến khi gặp chủ tử, nàng mới cảm thấy yên tâm.
Chử Thanh Oản không đặt nặng độ tin cậy trong lời Tụng Hạ. Nhìn vẻ vui mừng trên mặt nàng ta, dù là thật lòng hay cố ý thể hiện cho nàng xem, nàng cũng không quá để tâm.
Điều nàng coi trọng là thời gian Tụng Hạ ở trong cung. Có thể an ổn sống bảy năm trong cung, lại còn thoải mái đến được cung điện của tân phi, Chử Thanh Oản không tin Tụng Hạ không hiểu rõ tình hình trong cung.
Nàng mới đến, cần một người giúp mình nắm bắt tình thế.
Chử Thanh Oản khẽ vuốt lại lọn tóc bên má, ý tứ sâu xa nói: “Ta nghe nói trong Chiêu Dương Cung còn có một vị Tô Tần. Ngươi ở trong cung lâu, có biết gì về vị Tô Tần này không?”
Tiểu Lộ Tử tuy không nói rõ, nhưng cố ý nhắc nàng đến thỉnh an Tô Tần, thực ra đã ngầm ám chỉ Tô Tần hẳn rất được sủng ái. Nhưng sau này nàng phải chung cung với Tô Tần, chỉ biết chút tin này vẫn chưa đủ.
Tụng Hạ giật mình, hiểu đây là thử thách của chủ tử.
Sau khi xác định mình sẽ đến Ngọc Quỳnh Uyển, nàng đã dò la tin tức về Tô Tần. Tụng Hạ khẽ dừng lại, rồi cung kính đáp:
“Nô tỳ không biết nhiều về Tô Tần, nhưng nhớ rằng Tô Tần nhập cung trong kỳ đại tuyển năm Dư Hàm thứ tư với phẩm vị Bảo Lâm. Nghe nói Tô Tần tính tình ôn hòa, ba năm trong cung chưa từng thấy nàng ta gây hiềm khích với ai, rất được cung nhân dưới trướng khen ngợi.”
Tụng Hạ ngừng một chút, ngẩng lên nhìn chủ tử, rồi tiếp tục:
“Nhưng nghe nói, Tô Tần khá thân cận với Triều Hòa Cung.”
Lo chủ tử không biết Triều Hòa Cung là nơi nào, Tụng Hạ khẽ nói thêm: “Quý Phi nương nương hiện nay đang ở Triều Hòa Cung.”

Nghe vậy, Chử Thanh Oản không nhịn được ngước mắt nhìn Tụng Hạ. Quý Phi là chủ một cung, khi Tụng Hạ nhắc đến Triều Hòa Cung là nơi ở của Quý Phi, vốn không cần thêm hai chữ “hiện nay”.
Vậy mà Tụng Hạ cố tình thêm vào.
Chử Thanh Oản bất giác nhớ lại cuộc trò chuyện với phụ thân trước khi nhập cung.
Nàng vốn không nên vào cung.
Tuyển tú ba năm một lần, phàm là cô nương nhà quan đến tuổi đều phải tham gia. Năm nàng cập kê, tổ mẫu qua đời, trong thời gian chịu tang cho bà vừa đúng lúc bỏ lỡ kỳ tuyển tú hai năm trước. Theo tuổi tác, nàng vốn không phải chờ đến kỳ tuyển tú tiếp theo, trong nhà cũng ngầm định sẽ tìm cho nàng một mối hôn sự.
Nghĩ đến đây, ngón tay trong tay áo Chử Thanh Oản khẽ động.
Ai ngờ lần này Thái Hậu ban chỉ thay thánh thượng chọn phi, cứng rắn đẩy thời gian tuyển tú lên sớm một năm.
Ngày chỉ dụ truyền ra, nàng được phụ thân gọi vào thư phòng, ở đó ròng rã hai canh giờ. Người ngoài tưởng rằng phụ thân sẽ dặn dò nàng nhiều điều, thậm chí về tiền đồ gia tộc hay những điều lợi hại.
Thực ra không có.
Phụ thân nhìn nàng thật lâu, cuối cùng chỉ nói một câu – vị trí đương kim hoàng hậu còn trống.
Lập tức khiến nàng đưa ra lựa chọn.
Nàng nghĩ, mình quả thực hám danh hư vinh, có lẽ cũng tự cao quá mức. Nhưng đã phải gả cho người, cuối cùng cũng chỉ để phò chồng dạy con, quản lý hậu viện cho phu quân, vậy sao nàng không thể ngồi vào vị trí cao quý nhất của nữ nhân?
Chử Thanh Oản sớm biết con đường phía trước gian nan, cũng hiểu đây là lối đi không thể quay đầu.
Lời Tụng Hạ chỉ khiến nàng nhận ra rõ hơn, kẻ nhòm ngó vị trí kia không chỉ có mình nàng.
Chử Thanh Oản ngước mắt, qua khung cửa sổ nhìn về phía Trường Xuân Hiên.
Nàng không bỏ qua một tin khác trong lời Tụng Hạ – Tô Tần là người của Chu Quý Phi sao?


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 1: Nhập cung
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...