Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 149: Phiên ngoại - Cường thủ hào đoạt 19

Ánh nắng mặt trời ấm áp xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong điện, rọi lên gương mặt của nữ tử, khiến nàng không thoải mái mà khẽ nhíu mày. Nàng vô thức trở mình, nhưng vòng tay siết chặt nơi eo khiến động tác này trở nên có chút khó khăn. Bỗng chốc, nàng tỉnh táo đôi phần.
Có người mạnh mẽ kéo nàng vào lòng mình.
Chử Thanh Oản khẽ run mi mắt, cuối cùng chậm rãi mở mắt ra. Dư quang lướt qua gương mặt của người kia, ký ức đêm qua dần dần ùa về. Nàng đỏ mặt, sắc hồng lan tỏa trên gò má. Cơn đau nhức ở eo và phần dưới cơ thể khiến nàng khẽ nhăn mặt.
Người kia cuối cùng cũng tỉnh, hoặc có lẽ hắn đã tỉnh từ lâu, chỉ lười nhác không muốn động đậy.
Hắn ôm lấy nàng, giọng nói mang theo chút khàn đục của người vừa tỉnh giấc:
“Đừng động đậy.”
Sự thay đổi thân phận khiến Chử Thanh Oản trong thoáng chốc chưa thích nghi được. Người kia giờ đã trở thành phu quân danh chính ngôn thuận của nàng, những lời mắng mỏ như “kẻ ph*ng đ*ng” nàng không thể thốt ra nữa. Nàng chỉ có thể nghẹn ngào nói:
“… Ngài đè lên thiếp rồi.”
Nửa người hắn đè lên nàng, như thể chưa từng được “ăn no” mà quấn quýt không rời.
Giọng nàng khàn đến lạ.

Vừa thốt ra, Chử Thanh Oản liền im bặt. Tư Nghiên Hằng cũng lặng yên một lúc. Bỗng, trong điện vang lên tiếng ho khẽ. Hắn nói:
“Ta đi lấy nước cho nàng.”
Hắn trở mình đứng dậy. Chử Thanh Oản đấm nhẹ lên giường, một cốc trà ấm được đưa tới trước mặt. Người kia còn ra vẻ xin lỗi:
“Đêm qua là ta không biết tiết chế.”
Có chắc chỉ là không biết tiết chế không! Khi tháo phượng quan xuống, cổ nàng suýt nữa gãy. Vậy mà lúc tháo phượng quan, Tư Nghiên Hằng vẫn không buông tha nàng. Khi ấy gần cửa sổ đến thế, nàng sợ người ngoài nghe thấy, cắn răng không dám phát ra tiếng, bị hắn ép đến mức hai mắt đỏ hoe.
Hắn vừa hôn lên vệt nước mắt trên mặt nàng, vừa dỗ dành: “Oản Oản đừng khóc,” nhưng lại để mặc sóng triều trong cơ thể nhấn chìm nàng.
Nhớ lại cảnh đêm qua, Chử Thanh Oản tức giận trừng mắt nhìn người trước mặt. Nhưng dù tức, nàng vẫn im lặng uống cạn cốc trà. Giọng khàn như vỡ thật sự khó chịu, nàng không thể tự làm khổ mình.
Tư Nghiên Hằng lóe lên ý cười trong mắt, hắn giúp nàng vén lại lọn tóc đen rơi xuống, tránh để tóc chạm vào cốc trà.
Cơn giận trong lòng nàng dần tan biến. Chử Thanh Oản hậm hực nói:
“Lần sau không được như thế nữa.”
Tư Nghiên Hằng nhướng mày, đáp:
“Trẫm sẽ cố gắng.”
Hắn nói “trẫm,” nói “cố gắng.”
Đó là sự miễn cưỡng đồng ý, cũng là lời qua loa không thật lòng.
Chử Thanh Oản hiểu rõ, nhưng chưa kịp nổi giận, giọng của Lộng Thu từ ngoài điện đã cắt ngang:
“Nương nương đã tỉnh chưa? Các vị nương nương ở các cung đã đợi từ lâu rồi.”
Bấy giờ đã là giờ Thìn một khắc, các vị nương nương chủ tử chưa đến giờ Thìn đã chờ sẵn ngoài cung Khôn Ninh. Nhưng Lộng Thu không vội, để mặc Hoàng thượng và nương nương tiếp tục yên giấc. Nói gì thì nói, chẳng lẽ vì đám người ngoài kia mà làm phiền giấc mộng của Hoàng thượng và nương nương sao?

Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, Tư Nghiên Hằng nhân cơ hội lên tiếng:
“Vào đi.”
Ngay sau đó, cửa điện được đẩy ra. Lộng Thu dẫn theo một đám cung nhân bước nhanh vào. Chử Thanh Oản nuốt lại lời định nói. Chuyện khuê phòng, nàng đâu có mặt mũi để khoe khoang trước mặt cung nhân.
Chử Thanh Oản tức tối nắm chặt chăn, Tư Nghiên Hằng rõ ràng là nắm thóp được điểm này của nàng!
Sau một hồi trang điểm, khi bước ra ngoài, đã gần nửa canh giờ trôi qua. Không ai dám tỏ ra sốt ruột, tất cả đều ngoan ngoãn ngồi trong điện chờ đợi.
Rèm hoa được vén lên, mọi người ngẩng đầu nhìn. Chỉ thấy một nam nhân dắt tay một nữ nhân mỹ mạo như hoa thong dong bước ra. Hai người sóng vai mà đi, chẳng biết xảy ra chuyện gì, Tư Nghiên Hằng khẽ cúi đầu cười nhẹ. Tư thái thân mật ấy, rõ ràng không phải chỉ quen biết một hai ngày.
Có người trong lòng chùng xuống.
Du phi đờ đẫn nhìn cảnh này. Nàng ta đôi khi không được tính là thông minh, nhưng sớm đã nhận ra thân phận của mình.
Nàng ta là hòn đá mài dao, được dùng để mài giũa những người khác, cũng chẳng màng tranh đoạt vị trí kia. Vì thế, nàng ta dốc hết sức khiến những người khác bị vùi dập, như vậy nàng ta mới có cơ hội ngoi lên.
Nhưng giờ đây, Tư Nghiên Hằng đã có người được chọn.
Hòn đá mài dao như nàng ta cũng chẳng còn giá trị.
Nửa năm nay, Tư Nghiên Hằng không hề bước chân vào cung của nàng ta, đó chính là bằng chứng rõ nhất.
Hắn không còn cần một sủng phi để cân bằng cục diện hậu cung nữa.
Tuy nhiên, người chịu đả kích lớn nhất lại không phải Du phi. Dù không được sủng ái, những lợi ích ngầm nàng ta nhận được nhờ Hoàng thượng lợi dụng qua bao năm vẫn là thật. Giờ đây, nàng ta đã ở vị trí cao trong cung, chỉ cần an phận thủ thường, nửa đời sau sẽ không quá khó khăn.
Dung Tiệp dư mới là người không chịu nổi cú sốc này.
Nàng ta trơ mắt nhìn Tư Nghiên Hằng dắt tay Chử Thanh Oản ngồi xuống, ngồi ở vị trí mà nàng ta từng mơ ước nhưng không thể chạm tới. Sự thân mật của Tư Nghiên Hằng chẳng hề che giấu. Ai ngờ được rằng nửa năm trước, khi Chử Thanh Oản đến Phúc Ninh Điện để yết kiến nàng ta, còn phải cung kính chờ đợi ngoài điện?
Chử Thanh Oản nhìn thấy Dung Tiệp dư ngẩn ngơ đứng tại chỗ, nàng nhướng mày:
“Dung Tiệp dư làm sao vậy?”
Dương Quý tần kín đáo kéo nàng ta một cái. Dù trong lòng nghĩ gì, nếu ngoài mặt bất kính với Hoàng hậu, cũng đủ khiến Dung Tiệp dư chịu một trận đòn roi.
Dung Tiệp dư bị kéo mới hoàn hồn, khó khăn nặn ra một nụ cười, nàng ta nói:
“Tần thiếp không sao.”
Nói xong, nàng ta từ từ cúi lưng, cùng mọi người quỳ bái thật sâu.
Chử Thanh Oản đương nhiên nhìn ra sự mất hồn của Dung Tiệp dư, nhưng nàng chẳng quan tâm. Tạ gia nhờ nhà nàng mà nhận được bao nhiêu lợi ích, chưa đủ sao? Vậy mà Dung Tiệp dư lại chẳng biết điều, dám nhúng tay vào việc ép Tạ Hạ Từ nạp thiếp. Kẻ lòng lang dạ sói như vậy, đáng đời mất hết tất cả.
Kết cục hôm nay, hoàn toàn là Dung Tiệp dư tự chuốc lấy.
Chử Thanh Oản chẳng phải người tốt tính, nụ cười trên mặt nàng nhạt đi vài phần, giọng điệu cũng lạnh nhạt:
“Đều đứng dậy cả đi.”
Nàng khẽ giơ tay, Lộng Thu bưng khay tiến lên. Chỉ nghe nàng nói:

“Hôm nay là lần đầu bổn cung gặp các ngươi, đã chuẩn bị vài món đồ nhỏ, các người nhận lấy mà dùng.”
Thái độ hoàn toàn là của một chủ mẫu đối với thiếp thất trong phủ.
Trên khay là vài món trang sức như trâm vàng, quý giá thì có quý giá, nhưng chẳng mang ý nghĩa trân trọng.
Mọi người tâm tư khác nhau, nhưng Tư Nghiên Hằng lạnh lùng quan sát, dù trong lòng có bất mãn, chẳng ai dám từ chối. Tất cả đều cung kính nhận lấy.
Sau khi xong lễ, Chử Thanh Oản ra lệnh chỉ mùng một và rằm đến thỉnh an, rồi cho tất cả lui đi.
Khi mọi người đã rời khỏi, Chử Thanh Oản mới nghiêng đầu nhìn Tư Nghiên Hằng, giọng điệu không rõ cảm xúc:
“Đây là lần đầu thiếp tặng lễ gặp mặt cho thiếp thất.”
Tư Nghiên Hằng khẽ hừ một tiếng, hắn nói:
“Cũng là lần cuối.”
Hai người nhìn nhau, Chử Thanh Oản hừ nhẹ, không truy cứu chuyện này nữa.
Hai người tự có sự ăn ý. Nàng cũng biết rõ, Tư Nghiên Hằng đã lâu không bước chân vào hậu cung.
Tư Nghiên Hằng tỏ rõ thái độ, hắn sẽ làm tốt hơn Tạ Hạ Từ, không để nàng hối hận vì nhập cung.
Những chuyện trước khi gặp nhau, chẳng thể thay đổi. Nhưng từ nay về sau, những phi tần kia chỉ là đám người nhàn rỗi được nuôi trong hậu cung mà thôi.
Sau khi buổi thỉnh an tan, Dung Tiệp dư như người mất hồn trở về cung. Dương Quý tần theo sát nàng ta, có chút lo lắng cho tình trạng của nàng ta, thấp giọng nói:
“Tỷ tỷ, sự đã đến nước này, tỷ vẫn nên mở lòng một chút.”
Nếu cứ giữ thái độ này, e là sẽ liên lụy đến gia tộc.
Dung Tiệp dư khó khăn nặn ra một nụ cười, nàng ta không nói nên lời. Tạ gia cho rằng chính nàng ta xin thánh chỉ ban hôn cho Tạ Hạ Từ, nên đã hoàn toàn chán ghét nàng ta. Còn Hạ Từ, từ một tháng trước, sau khi kết thúc nhiệm kỳ ở Hàn Lâm Viện, vẫn luôn nhàn rỗi ở nhà, chưa được phân công đi đâu.
Giờ đây Chử Thanh Oản trở thành Hoàng hậu, Lại Bộ càng không ngừng suy đoán ý tứ của Hoàng thượng. Tạ Hạ Từ nhàn rỗi đã lâu mà Hoàng thượng không hỏi đến nên cũng lờ mờ đoán ra tâm tư của Hoàng thượng.
Tất cả đều rõ, con đường quan lộ của Tạ Hạ Từ đến đây là chấm dứt.
Trong mắt Dung Tiệp dư tràn ngập sự hoang mang. Từ khi thánh chỉ ban hôn được ban xuống, nàng ta bị giam lỏng, thư gửi ra ngoài cung không được, nhưng thư từ ngoài cung vẫn có thể gửi vào. Nhưng tất cả đều là những lời khóc lóc của Tạ mẫu.
Nếu không phải Tạ phụ vẫn còn tại chức, e là Tạ gia đã không còn chỗ cho chi này của nàng ta.
Tất cả, tất cả đều bắt nguồn từ việc nàng ta đồng ý với mẫu thân để biểu muội vào kinh bầu bạn.
Nàng ta là tội nhân của nhà họ Tạ!
“Phụt——”
Cảm xúc dâng trào, Dung Tiệp dư run rẩy toàn thân, cổ họng bất chợt trào lên một vị tanh ngọt. Máu đỏ tươi chảy xuống từ khóe môi nàng ta.
Giọng Dương Quý tần hoảng hốt vang lên:
“Tỷ tỷ!”

“Chủ tử!”
Nhưng Dung Tiệp dư chẳng nghe thấy gì, cả người mơ màng ngã xuống.
Khi tin tức truyền đến Khôn Ninh Cung, Chử Thanh Oản nhíu mày, hỏi:
“Chuyện gì vậy?”
“Nghe nói Dung Tiệp dư cảm xúc kích động, uất kết trong lòng, nên thổ huyết.”
Thổ huyết?
Hôm qua là ngày đại hôn của nàng, nói cách khác, hôm nay mới là ngày đầu tiên nàng làm Hoàng hậu. Vậy mà Dung Tiệp dư đã khiến nàng phải thấy máu, thật là xui xẻo.
Sắc mặt Tư Nghiên Hằng còn khó coi hơn nàng:
“Truyền khẩu dụ của trẫm, Dung Tiệp dư bất kính với Hoàng hậu, từ nay, phế bỏ vị phận, tước phong hiệu, giáng làm Bảo lâm.”
Bảo Lâm là vị phận thấp nhất được đến Khôn Ninh Cung thỉnh an.
Nàng ta không chấp nhận được sự thay đổi thân phận của Chử Thanh Oản, Tư Nghiên Hằng cố tình bắt nàng ta mỗi lần đều phải đến thỉnh an, tận mắt nhìn Chử Thanh Oản đắc ý, buộc phải chấp nhận hiện thực!
Chử Thanh Oản nhướng mày, không phản đối sắp xếp của Tư Nghiên Hằng.
Dung Tiệp dư gây chuyện với nàng, đương nhiên nàng cũng chẳng ưa gì Dung Tiệp Dư.
Nàng là người nhỏ nhen, kẻ thù đau khổ, nàng tự nhiên cảm thấy sảng khoái.
Khi khẩu dụ của thánh thượng truyền đến Phúc Ninh Cung, Dung Tiệp dư – không, giờ nên gọi là Tạ Bảo lâm – vừa được thái y châm cứu tỉnh lại. Nghe lời của người hầu cận Hoàng thượng, đầu óc nàng ta trống rỗng, ánh mắt đờ đẫn, như thể chẳng nghe rõ cung nhân nói gì.
Người hầu cận cũng không lặp lại, không kiêu ngạo cũng chẳng khiêm nhường, cúi người lui ra.
Sắc mặt Dương Quý tần khẽ biến đổi. Tỷ tỷ giờ bị giáng cấp, Hoàng thượng không phải người sẽ thay đổi ý định. Tỷ tỷ không thể trở lại vị trí Tiệp dư, chứ đừng nói là chủ vị nương nương.
Tỷ tỷ không còn cơ hội giúp nàng ta đoạt lại Nhị hoàng tử.
Nghĩ đến thỏa thuận với Tống Chiêu nghi, Dương Quý tần đành từ bỏ. Tỷ tỷ đã thế này, nàng ta chẳng thể lợi dụng tỷ tỷ để gây chuyện nữa.
Nhưng Dương Quý tần không rời đi. Nàng ta ngồi cạnh Tạ Bảo lâm, nắm chặt tay nàng ta:
“Tỷ tỷ phải cố gắng lên.”
Mãi lâu sau, Tạ Bảo lâm mới được nàng ta gọi tỉnh. Tạ Bảo lâm thở gấp, chẳng bao lâu, nước mắt tuôn rơi. Nàng ta khó khăn bò dậy:
“Ta muốn… gặp Hoàng hậu…”
Dương Quý tần vội đỡ nàng ta. Nhìn nàng ta thế này, vừa giận vừa bực. Nàng ta từng phản bội tỷ tỷ là thật, nhưng nàng ta và tỷ tỷ nương tựa nhau mà sống cũng là thật. Cuối cùng, Dương Quý tần vẫn sai người đến Khôn Ninh Cung.
Chử Thanh Oản nghe tin, nhướng mày:
“Gặp bổn cung?”
Chử Thanh Oản nheo mắt, cuối cùng vẫn đồng ý đến. Khi nhìn thấy Tạ Bảo lâm, Dương Quý tần cũng ở đó. Nàng ta vội vàng cúi người hành lễ. Thấy Chử Thanh Oản liếc mình, Dương Quý tần do dự lui ra ngoài.

Tạ Bảo lâm ngẩn ngơ nhìn nàng, ngay cả vệt nước mắt trên mặt vẫn chưa khô.
Lộng Thu mang đến một chiếc ghế sạch sẽ cho Chử Thanh Oản ngồi. Chử Thanh Oản liếc qua Phúc Ninh Cunh, so với nửa năm trước, vẫn lộng lẫy xa hoa, nhưng lại thêm phần lạnh lẽo.
Chử Thanh Oản nhàn nhạt nhìn Tạ Bảo lâm:
“Tạ Bảo lâm muốn gặp bổn cung?”
Nàng thong thả v**t v* móng tay, tỏ ra lơ đãng.
Nhưng Tạ Bảo lâm lại bị cảnh này k*ch th*ch đến mũi cay xè. Nàng ta hỏi một câu mà nàng ta đã nghi ngờ từ lâu:
“Ngươi và Hoàng thượng rốt cuộc quen biết từ khi nào?”
Toàn bộ sự việc từ đầu đã có gì đó không đúng. Giờ nghĩ lại, Tư Nghiên Hằng đã lâu không bước vào Phúc Ninh Cung, vậy ngày đó sao lại đồng ý để biểu muội nàng ta vào cung làm bạn?
Khi ấy, Chử Thanh Oản và Tạ Hạ Từ còn chưa hòa ly!
Chử Thanh Oản thấy Tạ Bảo lâm thật thú vị. Đến giờ vẫn chẳng biết điều, nàng cười khẩy hỏi lại:
“Bổn cung cần phải trả lời ngươi sao?”
Thấy nàng không đáp, Tạ Bảo lâm như khẳng định điều gì đó. Nàng ta lập tức đỏ mắt, căm hận nhìn Chử Thanh Oản:
“Ta không hiểu.”
“Khi ở Tạ gia, ai ai cũng nâng niu ngươi, ngươi còn gì không hài lòng? Vào cung, nhìn thì cao quý, nhưng gia tộc mà ngươi dựa vào ngày xưa không còn là sức mạnh của ngươi nữa. Điều này đáng sao?”
Còn gì không hài lòng?
Sắc mặt Chử Thanh Oản lạnh đi, nàng cảm thấy chuyến đi này thật lãng phí thời gian.
Chử Thanh Oản đứng dậy. Thấy nàng ta cố chấp muốn một câu trả lời, nàng cười nhạt, nói ra một sự thật:
“Người Tạ gia các ngươi, ngu xuẩn đến mức khiến người ta phát ngán.”
Tạ Bảo lâm bị đả kích nặng nề, mắt trợn trừng:
“Ngươi——”
Chử Thanh Oản không để ý đến nàng ta nữa, xoay người bước ra. Đồng thời, giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
“Người đâu, Tạ Bảo lâm nói năng bất kính, phạt giam lỏng một năm, bất kỳ ai cũng không được thăm.”
Chỗ dựa, nói cho cùng, cũng tùy thuộc vào từng người.
Khi ở Tạ gia, chỗ dựa của nàng là Chử gia.
Vào cung, trước mặt Tư Nghiên Hằng, chỗ dựa của nàng chính là bản thân nàng.
Nhưng nàng chẳng cần phải nói với Tạ Bảo lâm.
Tạ Bảo lâm hỏi, nàng phải trả lời sao?
Nàng ta là cái thá gì.


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 149: Phiên ngoại - Cường thủ hào đoạt 19
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...