Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 133: Phiên ngoại - Cường thủ hào đoạt 3

Mặt đất sau mưa lầy lội, bánh xe ngựa lăn qua để lại những vệt loang lổ, khiến xe di chuyển không mấy thuận lợi, làm người ta bất giác cảm thấy khó chịu. Xe ngựa đã vào kinh thành, Tư Nghiên Hằng chỉ liếc nhìn cổng thành, nhàn nhạt che giấu cảm xúc.
Hôm nay không có triều hội, Tư Nghiên Hằng hiếm hoi nhân ngày rảnh rỗi mà đến hậu cung một chuyến. Đúng dịp mùa xuân, trăm hoa đua nở, trong ngự hoa viên, các phi tần yểu điệu tụ họp, tựa như một bức tranh mỹ lệ.
Mọi người thấy hắn xuất hiện đều bất ngờ, vội vàng vừa vui mừng vừa căng thẳng bước lên hành lễ.
Dung Tiệp dư và Dương Quý tần đang ở một góc đình mát thảo luận về kiểu hoa tai mới thịnh hành. Tư Nghiên Hằng liếc qua, bất giác nhớ đến sáng nay, hình ảnh vội vã của Tạ Hạ Từ, và cảnh hai người ôm nhau, trong lòng bỗng dâng lên cảm xúc khó tả.
Dung Tiệp dư và Tạ Hạ Từ cùng một mẹ sinh ra, dung mạo có đến bảy phần giống nhau.
Sáng sớm đã vội vàng chạy đến trang viên, giữa hai người họ đã xảy ra chuyện gì? Tranh cãi? Mâu thuẫn?
Chẳng trách, nữ tử đó rõ ràng đã rời chùa Thanh Tịnh từ sớm, nhưng vẫn chưa trở về kinh thành.
Tạ Hạ Từ trông không giống kẻ hà khắc với thê tử, nhưng “biết mặt không biết lòng”, ai biết được sau lưng Tạ Hạ Từ là con người thế nào? Hơn nữa, chăm chỉ trong triều chính chưa chắc đã xử lý hậu viện ổn thỏa.
Trong đình mát, Dương Quý tần để ý đến ánh mắt của Tư Nghiên Hằng, kín đáo đẩy Dung Tiệp dư, khẽ nói đầy vui mừng:
“Tỷ tỷ, Hoàng thượng đang nhìn tỷ kìa.”

Dung Tiệp dư khựng lại.
Từ sau lần sảy thai, Tư Nghiên Hằng đã lâu không bước vào Phúc Ninh Điện. Nàng mơ hồ nhận ra điều gì, không dám tranh sủng nữa, chỉ an phận ở trong cung. Có lẽ Tư Nghiên Hằng sẽ vì nàng từng mang thai hoàng tự mà đối xử tử tế với nàng.
Sự thật đúng là như vậy. Tuy nàng không còn được sủng ái như xưa, nhưng mọi đãi ngộ vẫn không khác trước.
Bề ngoài, nàng như chưa từng thất sủng, chỉ là Tư Nghiên Hằng vì đau buồn cho hoàng tự mất đi mà không muốn gặp nàng, tránh chạm vào cảnh khiến lòng đau.
Dung Tiệp dư hơi do dự ngẩng đầu, bất ngờ chạm vào ánh mắt của Tư Nghiên Hằng. Nàng sững sờ, ánh mắt vô thức dừng trên người hắn, một cảm xúc khó nói khiến nàng siết chặt khăn tay.
Tư Nghiên Hằng cũng nhận ra ánh mắt của Dung Tiệp dư. Hắn ý thức được mình đang nghĩ gì, lập tức nhíu mày.
Chỉ gặp một lần thôi.
Hắn vậy mà lại tâm trí rối loạn?
Thấy hắn nhíu mày, Dung Tiệp dư vô cùng lo lắng. Nàng biết Tư Nghiên Hằng thất vọng về mình, nhưng không ngờ hắn đã chán ghét nàng đến mức này sao?
Du phi kín đáo liếc một cái, nàng ta đưa tay che môi, tựa sát bên Tư Nghiên Hằng:
“Hoàng thượng đến thật đúng lúc, vừa nãy Quý phi nương nương còn nhắc đến việc muốn tổ chức yến tiệc thưởng hoa, mời các mệnh phụ phu nhân vào cung cùng ngắm hoa. Hoàng thượng thấy thế nào?”
Nàng ta và Quý phi xưa nay không hòa hợp, tất nhiên không muốn Quý phi tổ chức yến tiệc thưởng hoa này.
Lẽ nào nàng ta không biết Quý phi đang toan tính gì sao?
Chẳng phải muốn tạo thể diện trước các mệnh phụ, muốn củng cố danh tiếng quản lý hậu cung, để mong tiến thêm một bước trên vị phận sao!
Du phi tự nhận là hiểu Tư Nghiên Hằng. Tuy bề ngoài trao cho Quý phi vị trí cao, nhưng lại gây không ít phiền phức cho nàng ta. Nếu Tư Nghiên Hằng thực sự có ý định lập Quý phi làm Hoàng hậu, tuyệt đối không để Quý phi đối đầu với Thái hậu, mang tiếng bất hiếu, mà còn muốn ngồi lên ngôi hậu? Thật là mơ mộng hão huyền!

Tổ chức yến tiệc thưởng hoa, mời các mệnh phụ vào cung là việc tốn thời gian sức lực. Du phi đoán Hoàng thượng sẽ thấy phiền về chuyện rườm rà này.
Nàng ta cố ý nhắc đến chuyện này lúc này, chẳng qua muốn vả mặt Chu Quý phi mà thôi.
Sắc mặt Chu Quý phi cứng đờ. Nàng ta vốn định âm thầm xin ý kiến Hoàng thượng, như vậy mới chắc chắn việc này thành công. Trong lòng nàng ta không khỏi chửi rủa Du phi một trận.
Giờ đây, nàng ta chỉ có thể đặt hy vọng vào việc Tư Nghiên Hằng không làm nàng mất mặt.
Tư Nghiên Hằng khựng lại, mời mệnh phụ?
Hắn cầm quả óc chó trong tay, xoay chơi một lúc, không ai đoán được hắn nghĩ gì. Hồi lâu, Tư Nghiên Hằng mới ngẩng mắt, giọng điệu bình thường:
“Nếu đã mời mệnh phụ, thì bảo Trung Tỉnh Điện tốn chút tâm tư, đừng để sơ sài.”
Chu quý phi lập tức nở nụ cười rạng rỡ, nàng cười đáp: “Thần thiếp hiểu rõ nặng nhẹ.”
Tâm trạng Du phi thì hoàn toàn ngược lại, nụ cười trên mặt nàng ta khựng lại, không nhịn được ngẩng đầu nhìn Tư Nghiên Hằng. Sao Hoàng thượng lại đồng ý?
Hơn nữa còn yêu cầu không được sơ sài, đây là cố ý tạo thể diện cho Quý phi sao?
Trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng Du phi không dám phản đối quyết định đã được Tư Nghiên Hằng đưa ra. Nàng ta quay đầu, chiếc khăn trong tay bị nàng nắm đến nhăn nhúm.
Đột nhiên, có người đặt quả óc chó đã bóc vỏ vào tay nàng ta. Du phi khựng lại, quay đầu, nhưng Tư Nghiên Hằng chẳng thèm nhìn nàng ta. Quả óc chó đưa cho nàng ta dường như chỉ là hành động tùy tiện.
Điều này khiến lòng nàng ta khó chịu, chua xót không tả nổi.
Du phi thầm mắng mình không có tiền đồ, chẳng có lợi lộc gì, chỉ một quả óc chó đã khiến nàng ta nguôi ngoai.
Tư Nghiên Hằng chẳng nghĩ nhiều. Cầm quả óc chó chỉ để phân tâm, bóc xong cũng không muốn ăn, bên cạnh có người thì tiện tay đưa đi.
Trách phạt hay khen thưởng đều là ân huệ của vua, lẽ nào có ai dám từ chối?
******
Tạ Hạ Từ đến trang viên, nhưng Chử Thanh Oản không lập tức theo hắn trở về.
Tạ Hạ Từ biết nàng không thoải mái trong lòng, cũng không ép buộc. Nhưng hắn phải trực ban, chỉ có thể mỗi ngày đi đi về về giữa kinh thành và ngoại ô. Chỉ vài ngày ngắn ngủi, hắn đã mệt mỏi rõ rệt.
Chử Thanh Oản im lặng một lúc, khẽ nói:
“Chàng không cần làm như vậy.”
Tạ Hạ Từ làm vậy có đúng ý nàng không? Chử Thanh Oản cũng không nói rõ được. Hắn làm dường như đúng, lại dường như không đúng.
Hắn càng làm vậy, Tạ mẫu chỉ càng bất mãn với nàng.
Việc Chử Thanh Oản đến trang viên không phải bí mật. Hôm trước, Chử phu nhân còn đến ngoại ô thắp hương, như thể tiện đường ghé qua trang viên. Bà không gặp Tạ Hạ Từ, nhưng khi vừa về đến nhà họ Chử, nhà họ Chử lập tức có động thái. Tạ Hạ Từ thì không sao, nhưng Tạ gia lại rơi vào khó khăn.
Tấu chương của Tạ nhị thúc gửi lên nội các bị bác bỏ, bản tấu đã được chỉnh lý cũng bị chỉ ra sai sót. Trong phút chốc, việc gì cũng không thuận.

Sắp đến thời điểm Bộ Lại thẩm tra hiệu suất các quan viên. Lúc này xảy ra sai sót, đừng nói thăng tiến, không bị giáng chức đã là may mắn.
Chử Thanh Oản không về Tạ gia, không biết mấy ngày nay Tạ gia đã náo loạn đến mức nào.
Tạ nhị thúc im lặng, mượn rượu giải sầu. Tạ nhị thẩm không nhịn được khóc một trận, chửi rủa:
“Đại tẩu gây họa! Sao báo ứng lại đổ lên đầu chàng!”
Nhà họ Chử muốn gây khó dễ, sao không nhắm vào đại bá!
Tạ nhị thúc giọng trầm trầm: “Ngày mai nàng đến chỗ đại tẩu một chuyến. Tam điệt tức* đã ở ngoài một thời gian, bảo đại tẩu mau mời người về!”
*Điệt tức: cháu dâu
Tạ nhị thẩm lau nước mắt:
“Lão gia nói thì dễ, đại tẩu cứng đầu như vậy, thiếp làm sao khuyên nổi?”
Tạ nhị thúc đột nhiên ném chai rượu xuống, tức giận nói: “Điệt tức bây giờ đang ơ trang viên mà không chịu đi mời về, chẳng lẽ đợi nàng ta về nhà họ Chử rồi mới đi mời? Đến lúc đó, bị gây khó dễ không chỉ mình ta đâu!”
Hắn đột nhiên đứng dậy đi ra ngoài, Tạ nhị thẩm đuổi theo hai bước:
“Lão gia! Chàng đi đâu?”
Tạ nhị thúc không quay đầu: “Tìm đại bá. Đại tẩu đã không quản nổi nhà, thì nên để người khác quản!”
Nghe vậy, ánh mắt Tạ nhị thẩm lóe lên. Ai cũng có tư tâm, quyền quản lý trung quỹ* đặc biệt là một gia đình lớn như Tạ gia, lợi ích từ đó quá nhiều. Tạ nhị thẩm bất giác động lòng, nên không ngăn Tạ nhị thúc nữa.
*Trung quỹ: chỉ vai trò quản lý nội trợ hoặc công việc nội bộ gia đình, bao gồm quản lý bếp núc, tài chính, cung cấp thức ăn, tổ chức lễ lạt, và chăm lo sinh hoạt cho gia đình. Trong xã hội phong kiến Trung Quốc, đây là trách nhiệm quan trọng của phụ nữ quyền quý, đặc biệt là chủ mẫu (vợ cả) hoặc người phụ nữ đứng đầu gia đình.
Cả Tạ gia vì quyền quản lý trung quỹ mà náo loạn không ngừng.
Tạ Hạ Từ không kể chuyện này cho Chử Thanh Oản, nhưng hắn thực sự cảm thấy mệt mỏi. Hắn xoa trán, khẽ nói:
“A Oản, cùng ta về đi?”
Giọng hắn không hẳn là cầu xin, chỉ là người vốn thanh tao như gió, lúc này đôi mày lộ chút buồn bã, khiến người ta không nỡ. Chử Thanh Oản đưa tay chạm vào mày mắt hắn. Thiếu niên phong quang tế nguyệt năm xưa dường như càng ngày càng xa nàng.
Hồi lâu, Chử Thanh Oản nói: “Được.”
Hắn biết rõ, chuyện này thực ra chưa được giải quyết.
Nàng không đợi Tạ mẫu cúi đầu, vì hắn mà mềm lòng trở về Tạ gia. Hôm nay xảy ra chuyện này, sau này chắc chắn sẽ lặp lại.
Đến lúc đó, hắn có thể xử lý tốt không?
Lại như lần này sao?
Chử Thanh Oản không biết. Nàng vẫn cùng Tạ Hạ Từ trở về Tạ gia. Không ai biết nàng nghĩ gì. Quen biết mười sáu năm, thành thân ba năm, nàng nghĩ, dù sao cũng nên cho cả hai một lời giải thích.

“Ta là trưởng tức* đại phòng, vốn nên tiếp quản việc này, không cần nhị thẩm hay tam thẩm tốn tâm tư.”
*Trưởng tức: Con dâu trưởng
Tạ nhị thẩm kéo khăn tay, dù tham lam đến đâu, cuối cùng vẫn là tiền đồ của lão gia chiếm ưu thế. Bà nặn ra nụ cười:
“Lời điệt tức nói đúng, việc này nên do điệt tức quản lý.”
Tạ nhị thúc và Tạ tam thúc không quan tâm ai quản, chỉ cần con đường quan lộ không gặp trắc trở là được.
Chuyện này là điệt tức chịu ủy khuất, vốn nên bồi thường cho nàng. Nếu quyền quản lý trung quỹ khiến nàng nguôi giận, thì cứ giao cho nàng.
Tạ lão gia cũng không nói gì. Dù sao Chử Thanh Oản là trưởng tức của ông, quyền này vẫn ở lại đại phòng.
Người duy nhất có ý kiến là Tạ mẫu. Bà hoàn toàn không ngờ Chử Thanh Oản vừa về đã muốn tước quyền bà. Bà định lên tiếng, nhưng bị ánh mắt Tạ lão gia trấn áp, đành nuốt xuống đầy bụng oán hận.
Về đến viện, Tạ mẫu mới mắng chửi:
“Ta biết ngay nàng ta không phải kẻ an phận!”
Cáu giận chạy đến trang viên? Cuối cùng chẳng phải ngoan ngoãn trở về sao. Đã gả cho người ta thì phu quân là trời, chẳng nàng ta còn muốn lật trời sao?
Nghĩ đến đây, Tạ mẫu cười lạnh.
Cùng lúc đó, tin trong cung chuẩn bị yến tiệc thưởng hoa truyền ra. Chử Thanh Oản bản thân cũng có cấp bậc, tự nhiên nằm trong danh sách được mời.
Sau khi về Tạ gia, Tạ mẫu lúc nào cũng châm chọc khiêu khích, thật sự khiến người ta khó chịu. Chử Thanh Oản lười đi thỉnh an, hai người không gặp mặt thì tốt cho cả hai. Nhưng trong mắt Tạ mẫu, đây lại là bằng chứng nàng bất hiếu.
Lộng Thu mang nước nóng đến, ủ rũ nói:
“Trở lại phủ này, còn không bằng ở trang viên tự tại.”
Trì Xuân không đáp, chỉ khẽ nói: “Đừng than vãn nữa, mau đi hầu cô nương rửa mặt.”
Vốn dĩ Trì Xuân và Lộng Thu sau khi Chử Thanh Oản thành thân đều đổi cách gọi thành “phu nhân”, nhưng giờ không biết từ lúc nào lại quay về gọi “cô nương”.
Yến tiệc thưởng hoa diễn ra vào buổi chiều. Chử Thanh Oản đến giờ Thìn mới dậy, uể oải ngáp một cái, nhìn bộ y phục Trì Xuân chuẩn bị, lắc đầu:
“Đổi bộ khác.”
Bộ y phục này thêu hoa mẫu đơn, nhưng hiện nay trung cung không có chủ vị, nàng mặc bộ này sẽ khiến các nương nương trong cung khó chịu.
“Mấy hôm trước phòng thêu chẳng phải gửi đến một bộ váy gấm thêu trăm hoa sao, mặc bộ đó. Hôm nay là yến tiệc thưởng hoa, vừa hợp cảnh.”
Trì Xuân vội tìm bộ váy đó. Sau khi trang điểm xong, nàng đứng dậy, ánh nắng ấm áp chiếu lên người nàng, vẻ đẹp rực rỡ không chỉ một từ “chói mắt” có thể tả. Trì Xuân dù quen nhìn dung mạo cô nương, vẫn có khoảnh khắc ngẩn ngơ.
Hôm nay chỉ có Tạ mẫu và nàng được vào cung.
Xe ngựa đã đợi ở cổng phủ, Tạ mẫu đã lên xe. Chử Thanh Oản lười để ý bà, cũng không muốn cùng Tạ mẫu ngồi chung một xe, trực tiếp lên chiếc xe thứ hai, mới lên tiếng:

“Đi thôi.”
Đã vào cung, tự nhiên phải đến thỉnh an Dung Tiệp dư.
Chử Thanh Oản được giữ lại ở ngoại điện, bên trong là mẫu tử hai người đang trò chuyện.
Dung Tiệp dư đã biết chuyện trong phủ, nàng nhíu mày, đau đầu trách Tạ mẫu một trận: “A Từ thành thân mới ba năm, sao mẫu thân lại gấp gáp ép hắn nạp thiếp?”
Tạ mẫu không nhịn được chua xót:
“Con cũng bênh nàng ta.”
“Nhà ai có bà bà khổ như ta.”
Dung Tiệp dư bất đắc dĩ, an ủi một hồi lâu mới khiến Tạ mẫu ngừng khóc.
Ra khỏi điện, Dung Tiệp dư nhìn thấy Chử Thanh Oản, bất giác sững sờ. Thực ra nàng hiểu được sự kiêu ngạo của Chử Thanh Oản. Xuất thân danh môn, dung mạo tuyệt mỹ, lại là gả cho người có địa vị thấp hơn, sao có thể chịu được bà bà chèn ép?
Chỉ là, ai cũng có lập trường, Dung Tiệp dư cũng vậy.
Dung Tiệp dư bình tĩnh trò chuyện với Chử Thanh Oản, nhưng đột nhiên nàng nói:
“Chúng ta là nữ tử, sau khi xuất giá, luôn không bằng lúc còn ở nhà.”
Chử Thanh Oản nhấp trà, không ngẩng đầu, chỉ có khóe môi lộ ra nụ cười châm biếm.
Điều nàng ghét nhất là bị người khác dạy bảo.
Vậy nên, Chử Thanh Oản ngẩng đầu, cười nói: “Dung Tiệp dư nói đúng.”
“Nữ tử sau khi xuất giá, nếu nhà chồng ngoài mặt một đằng, trong lòng một nẻo, chèn ép người, tự nhiên sẽ sống không thoải mái.”
Sự châm biếm của nàng gần như lộ rõ trong lời nói.
Thật buồn cười.
Bà bà muốn nạp thiếp cho con trai, còn kéo cả cô tỷ* đến gây áp lực với nhi tức. Cả nhà này có cần mặt mũi nữa không?
*Cô tỷ: chị dâu
Trong điện đột nhiên tĩnh lặng. Dung Tiệp dư có chút xấu hổ, cảm xúc trên mặt nhạt đi. Tạ mẫu tức đến ngực phập phồng.
Hôm nay là yến tiệc do Chu Quý phi tổ chức, các mệnh phụ kinh thành đều đến, cả hai không dám làm lớn chuyện, để người ngoài chê cười.
Chử Thanh Oản quan sát mọi thay đổi trên mặt hai người, biết họ không vui, nhưng ai quan tâm?
Các nương nương trong cung? Nghe thì oai phong.
Nhưng Dung Tiệp dư bị ràng buộc bởi Tạ gia, đã định sẵn nàng ta phải có điều kiêng dè.
Vậy, Dung Tiệp dư có thể làm gì nàng chứ?


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 133: Phiên ngoại - Cường thủ hào đoạt 3
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...