Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng
Chương 15
Chậm rãi đi bộ về nhà đã hơn mười hai giờ đêm. Thấy Lang Dương Dương uống thuốc xong, Trang Thạc mới đứng dậy chuẩn bị về.
“Hay là…” Lang Dương Dương ngập ngừng.
“Không không không, tôi lái xe về rất nhanh.” Trang Thạc vội vàng đáp.
Anh hiểu sự lo lắng trong lòng Lang Dương Dương, hiểu rõ cả hai người hiện tại đều đang thể hiện ưu điểm của bản thân. Cần có thời gian để từ từ bóc tách lớp ngụy trang tự bảo vệ này.
Chuyện ở lại qua đêm, vẫn chưa phải lúc.
“Vậy tôi tiễn anh ra ngoài.” Lang Dương Dương đứng dậy, không cho Trang Thạc cơ hội từ chối.
Trang Thạc gật đầu đồng ý.
Đến cổng lớn, Trang Thạc nói: “Được rồi, đến đây thôi, cậu vào đi, ngoài trời lạnh lắm.”
Lang Dương Dương vịn một tay vào cánh cổng sắt lớn, các ngón tay theo bản năng xoa nhẹ lên cánh cổng để giải tỏa căng thẳng.
“Anh lái xe cẩn thận nhé, về đến nhà nhắn tin báo cho tôi một tiếng.”
“Được.”
“Vậy, tạm biệt.”
Trang Thạc vẫn chưa đi, cúi đầu một lát rồi ngước mắt nhìn Lang Dương Dương: “Ngày mai cậu có đến cửa tiệm không?”
Lang Dương Dương: “Vẫn phải đi.”
Trang Thạc: “Cậu nói nhân viên trong tiệm đều không đến được, vậy tôi đến giúp cậu nhé, được không?”
Lang Dương Dương theo bản năng từ chối: “Không cần đâu, phiền anh quá.”
Trang Thạc không bỏ cuộc: “Vậy coi như tôi đến làm thêm hai ngày, cậu trả lương cho tôi là được.”
Bình thường cửa tiệm có ba người, bây giờ chỉ còn lại một mình, lại còn bị ốm, chắc chắn sẽ không xoay sở nổi.
“Dạo này tôi rất thiếu tiền, thật đấy.” Trang Thạc đột nhiên nghiêm túc.
Lang Dương Dương bật cười, đôi mắt cong cong, gò má ửng hồng vì cơn sốt chưa dứt, khiến Trang Thạc cũng phải bật cười theo.
Lang Dương Dương nói: “Được rồi, mười giờ sáng đến tám giờ tối, một ngày một trăm hai, bánh ngọt tùy chọn, cà phê thoải mái uống.”
“Được!”
“Tạm biệt.”
Trang Thạc nhanh chóng lên xe về nhà nghỉ ngơi lấy sức. Lang Dương Dương cũng mệt mỏi ngủ thiếp đi, ngủ một giấc đến tận sáu giờ sáng, vội vàng bò dậy dắt chó đi dạo rồi vội vàng đến cửa tiệm.
Trên đường đi, Lang Dương Dương suy nghĩ xem hôm nay có thể làm gì.
Đi được nửa đường, đang suy nghĩ thì một chiếc xe dừng lại bên cạnh. Lang Dương Dương tưởng mình chắn đường nên bước nhanh hơn về phía trước, nhưng vừa quay đầu lại thì nhìn thấy chiếc xe quen thuộc.
Trang Thạc hạ cửa kính xe xuống: “Chào buổi sáng!”
Trong xe đang phát nhạc, âm lượng đã được vặn nhỏ nên không nghe rõ là bài gì.
Lang Dương Dương: “Sao anh đến sớm vậy?”
Trang Thạc: “Tôi biết mỗi ngày cậu đều đến cửa tiệm từ rất sớm, tôi đến lau nhà.”
Lang Dương Dương lên xe Trang Thạc, lúc thắt dây an toàn thì liếc nhìn bảng điều khiển, nhìn thấy bài hát đang được phát trong xe.
Không nghi ngờ gì nữa, đó cũng là bài hát Lang Dương Dương đã chia sẻ trên mạng xã hội.
Bài hát “Do it” của ban nhạc The BossHoss.
Đây là một ban nhạc rock đến từ Berlin, Đức, có phong cách rock đồng quê đậm nét, không quá ồn ào.
Lang Dương Dương hỏi anh: “Hay không?”
Trang Thạc cười: “Hay, nghe lúc lái xe rất sảng khoái.”
“Hahaha.” Lần đầu tiên Lang Dương Dương cười lớn trước mặt Trang Thạc, cậu nói: “Bài hát này là lúc trước tôi đi công tác cùng sếp ở Berlin nghe được, à đúng rồi, Berlin!”
“Cái gì?” Trang Thạc chăm chú nhìn đường.
Lang Dương Dương: “Tôi còn đang nghĩ hôm nay không kịp làm bánh mì Âu rồi thì làm bánh mì gì, giờ thì nghĩ ra rồi.”
Trang Thạc: “Làm gì?”
Lang Dương Dương: “Bánh mì nông thôn Berlin.”
Rất nhanh đã đến tiệm, hôm nay trời đẹp, ánh nắng sớm đã rải rác trên con đường trước cửa tiệm Brookside.
Chỉ còn hơn hai tiếng nữa là đến giờ mở cửa, nên không có nhiều thời gian để ủ bột bánh mì, bánh mì nông thôn Berlin chỉ cần ủ khoảng 20 phút, cách làm đơn giản lại mang đậm nét dân dã, khá phù hợp với mùa xuân ở thành phố Trường Khê.
Bệnh cảm lạnh của Lang Dương Dương vẫn chưa khỏi hẳn, tinh thần không còn phấn chấn như trước.
Trang Thạc cũng mặc tạp dề vào phòng nướng bánh.
“Anh có thể vào kho lấy giúp một túi bột mì lúa mạch đen cho tôi không? Trên bao bì có ghi chữ lúa mạch đen.” Lang Dương Dương đang chuẩn bị men và bột mì.
Sau ngày hôm qua, Lang Dương Dương biết Trang Thạc là người làm việc rất nhanh nhẹn.
Hôm nay đã quyết định trả lương rồi, vậy thì cứ yên tâm giao việc cho anh ấy thôi.
Sau khi lấy bột mì lúa mạch đen ra, Lang Dương Dương trộn đều theo tỷ lệ, đổ tất cả vào máy trộn bột, trộn đều ở tốc độ cao trong mười phút, lấy ra rắc bột áo lên, nhào thành khối bột rồi chia thành từng phần nhỏ.
Lang Dương Dương cắt khối bột dài thành từng miếng nhỏ, nói với Trang Thạc: “Anh vê mấy sợi bột nhỏ này thành hình tròn được không?”
“Được.” Trang Thạc rất vui lòng giúp đỡ Lang Dương Dương.
Lúc trước dì Hai khuyên cậu đi xem mắt tìm đối tượng, cuộc sống mà dì miêu tả, hình như đang dần hiện ra trước mắt.
Lang Dương Dương len lén liếc nhìn Trang Thạc, bàn tay to lớn của anh đang miệt mài nhào nặn những cục bột nhỏ.
“Thật ra tôi chuyển nghề sang làm bánh ngọt giữa chừng, trước đây tôi là nhà thiết kế.” Lang Dương Dương nói.
Trang Thạc: “Tôi đã nghe nói qua một chút, cậu bắt đầu thích làm bánh từ khi nào?”
Lang Dương Dương suy nghĩ một chút: “Chắc là khoảng năm sáu năm trước, lúc đó công việc rất bận rộn, bận đến mức không có thời gian ăn cơm, ở nhà, ở công ty đều dự trữ sẵn bánh mì. Áp lực công việc lớn, tâm trạng không tốt, tôi thích ăn đồ ngọt. Sau đó, khi không còn bận rộn nữa, tôi bắt đầu tự học làm bánh, trước khi về nước, tôi đã làm việc trong một nhà hàng Pháp hai sao Michelin.”
“Cậu thật lợi hại.” Trang Thạc dừng lại một chút, ánh mắt nhìn Lang Dương Dương vô cùng ngưỡng mộ.
Lang Dương Dương mỉm cười: “Không phải thợ làm bánh ngọt, là trợ lý thợ làm bánh ngọt, tuy chỉ làm việc hơn nửa năm, nhưng ở đó tôi đã học hỏi được rất nhiều, món bánh mì nông thôn Berlin này là do thợ làm bánh ngọt ở đó dạy tôi làm.”
“Cậu rất giỏi.”
“Hả?”
Lang Dương Dương quay đầu nhìn Trang Thạc, ngược lại, anh lại không dám nhìn cậu nữa, cúi đầu tiếp tục vê bột, nói: “Không có mấy ai có dũng khí như vậy.”
Lang Dương Dương: “Dũng khí?”
Trang Thạc: “Tốt nghiệp đại học top đầu, công việc lương cao ở công ty công nghệ lớn, có thể từ bỏ những thứ đó để theo đuổi sở thích của mình thì cần rất nhiều dũng khí.”
Không biết là do cảm lạnh hay do điều gì, Lang Dương Dương đột nhiên thấy mũi cay cay, cậu cúi đầu xuống.
“Xét cho cùng thì, trong hoàn cảnh hiện nay, rất nhiều người cho rằng công việc tay chân không bằng ngồi văn phòng, huống hồ gì công việc trước đây của cậu lại tốt như vậy.”
Thấy Lang Dương Dương không nói gì, Trang Thạc lại bổ sung.
Lang Dương Dương khẽ mím nhẹ, kìm nén cảm xúc, quay đầu nhìn Trang Thạc: “Vậy còn anh? Trước đây anh không phải ở trong quân đội sao?”
Trang Thạc cười ngượng ngùng: “Tôi không thích ứng được, những thứ quanh co phức tạp, đấu đá lẫn nhau đó, còn khó khăn hơn cả hành quân đường dài trong rừng nguyên sinh.”
Nói xong thì quay đầu lại, hai người nhìn nhau cười, tiếp tục cúi đầu làm bánh mì.
Sau khi vê tròn và ấn dẹt các viên bột nhỏ, cho vào khay nướng, để yên cho bột nở tự nhiên, không cần vuốt phẳng, rắc bột mì đen lên bề mặt, cho vào lò nướng ủ đến khi nở gấp đôi thì lấy ra, để nguội ở nhiệt độ phòng.
Trong khoảng thời gian hai mươi phút này, Lang Dương Dương lại tiếp tục chuẩn bị làm bánh ngọt, thời gian làm bánh ngọt tương đối ngắn, Lang Dương Dương thành thạo chuẩn bị nguyên liệu và đánh bông.
Một khi đã tập trung vào công việc, tinh thần của con người cũng phấn chấn hơn rất nhiều, cậu bận rộn hết bên này đến bên kia.
Trang Thạc không giúp được gì, bèn ra ngoài lau nhà, lau bàn, hôm qua Lang Dương Dương bị ốm, sau khi đóng cửa tiệm cũng chưa kịp dọn dẹp.
Trang Thạc rất giỏi việc nhà, từ nhỏ đã làm việc nhà, những năm tháng đi học, đi lính đều làm, làm còn tốt hơn cả Lang Dương Dương.
Trời đã sáng, nhìn đồng hồ, cũng sắp đến giờ mở cửa.
Khi Lang Dương Dương bưng khay bánh mì ra quầy bar thì Trang Thạc đang rửa bát đĩa của ngày hôm qua, mỗi chiếc sau khi rửa sạch đều được lau khô bằng khăn khô.
Lang Dương Dương cúi người, đặt khay bánh mì xuống: “Chuyên nghiệp thật.”
Trang Thạc: “Mấy lần trước đến đây, thấy nhân viên của cậu làm như vậy.”
Hóa ra không phải vốn dĩ đã biết, mà là học được trong cuộc sống sau khi quan sát tỉ mỉ.
Lần lượt có khách đến mua bữa sáng, Lang Dương Dương bắt đầu pha cà phê.
“Hôm nay không có bánh mì Âu à?” Một vị khách quen hỏi.
Lang Dương Dương: “Chưa kịp làm, mai sẽ có, hôm nay có cái này, bánh mì nông thôn Berlin, anh muốn thử không?”
Vị khách hỏi có ngon không.
Lang Dương Dương suy nghĩ một chút: “Vì không đường, không trứng, không sữa, nên vị khá đơn giản, là loại bánh mì đặc ruột, bánh mì cũng không có nhiều bọt khí.”
Vị khách gọi một ổ bánh mì và một ly cà phê.
Bận rộn đến gần mười giờ, khách vắng hơn, Lang Dương Dương mới có thể thở phào nhẹ nhõm, nghỉ ngơi một chút.
“Mệt chết đi được.” Lang Dương Dương ngồi phịch xuống sau quầy bar, quay đầu lại thì thấy Trang Thạc đang lau dọn bàn bếp trong phòng nướng bánh, còn rửa cả dụng cụ nhào bột, làm bánh mì mà cậu vừa dùng xong.
Nhìn qua lớp kính một lúc, trong lòng Lang Dương Dương cảm thấy thật ấm áp.
Người làm thêm này thuê đúng là đáng đồng tiền bát gạo.
Lang Dương Dương đứng dậy dọn dẹp quầy bar, sau đó pha hai ly cà phê, đặt bánh mì lên đĩa, lại lấy trong tủ lạnh hai quả cam, cắt lát rồi bê ra bàn chờ sẵn.
Trang Thạc đi ra, theo bản năng nhìn về phía quầy bar, không thấy Lang Dương Dương, anh quay đầu tìm kiếm trong tiệm, thấy Lang Dương Dương đang ngồi bên bàn cạnh cửa sổ.
“Lại đây ăn sáng.” Lang Dương Dương nói.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính, chiếu lên vai Lang Dương Dương, hôm nay cậu mặc một chiếc áo sơ mi nỉ màu be nhạt, tạp dề vẫn còn khoác trên người. Tóc mái đã dài đến dưới lông mày, sống mũi cao thẳng, đôi môi hồng hào, quả thực là đẹp trai như minh tinh.
Trang Thạc nhìn đến ngẩn người.
Lang Dương Dương vẫy tay: “Trang… Trang Thạc!”
Trang Thạc hoàn hồn, bước về phía này, “Đây là lần đầu tiên cậu gọi tên tôi.”
“Có chút không quen, cảm giác gọi thẳng tên có chút…” Lang Dương Dương sờ sờ mặt mình.
Trang Thạc ngồi xuống đối diện cậu: “Tôi hơn cậu mấy tuổi, hay là cậu gọi tôi là anh Trang đi.”
Lang Dương Dương gật đầu: “Được, anh… anh Trang.”
Hai người ngồi đối diện nhau, ly cà phê còn bốc khói nghi ngút, Lang Dương Dương vẽ latte không đẹp, tạo thành một hình thù mờ nhạt trên bề mặt.
Trang Thạc lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh: “Đây là lần đầu tiên tôi được ăn bánh mì em làm.”
Lang Dương Dương không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng.
Lần trước Trang Thạc cũng từng nói lần đầu tiên được ăn bánh ngọt cậu làm, thói quen coi trọng tất cả các chi tiết này, khiến Lang Dương Dương vừa bất ngờ vừa bối rối.
Hình như, hình như những điều này rất đáng trân trọng.
Những điều Lang Dương Dương đã quá quen thuộc, đối với Trang Thạc lại rất mới mẻ, rất hiếm có, rất đáng để ghi nhớ.
“Cái này gọi là bánh mì nông thôn Berlin phải không?” Trang Thạc hỏi.
“Ừm.” Lang Dương Dương nhấc ly cà phê của mình lên uống một ngụm.
Trang Thạc nhìn chiếc bánh mì cỡ bằng bàn tay, dẹt, bề mặt bánh mì có những vết nứt tự nhiên không đều, trông giống như bánh quy Socola chip cỡ lớn.
Cắn một miếng lớn, vỏ bánh dai, ruột mềm, vị đơn giản nhưng sau khi nhai lại có hậu vị rất riêng.
“Rất ngon, tôi còn tưởng là loại cứng cơ.” Trang Thạc nói.
Lang Dương Dương đã ăn một miếng, cậu giải thích: “Lúc nướng dùng chế độ nướng bằng hơi nước, nên sẽ không bị cứng.”
Lúc Lang Dương Dương còn muốn nói thêm, cảm ơn anh hôm nay đã đến giúp đỡ thì chuông gió trên cửa lại vang lên, Lang Dương Dương và Trang Thạc đều nhìn ra cửa, thấy Du Du chống nạng đi khập khiễng vào.
“Anh Dương Dương em…”
Lời còn chưa dứt, đã nhìn thấy Lang Dương Dương và Trang Thạc đang cùng nhau ăn sáng.
Cô nàng nở nụ cười hóng hớt đầy thích thú.
“Em còn lo anh bận không xuể, chống nạng cũng phải đến làm việc, không ngờ hai người lại ở đây “Ám Độ Trần Thương”.”
Lang Dương Dương bất lực cười: “Cái gì mà Ám Độ Trần Thương, đừng có dùng thành ngữ bừa bãi như vậy, lại đây, anh đi lấy đồ ăn sáng cho, hôm nay có món mới.”
*Chú thích: Ám Độ Trần Thương là chọn con đường, cách thức tấn công mà không ai nghĩ tới. Hết chú thích.
Du Du bị trẹo mắt cá chân, vẫn còn hơi đau, nhảy lò cò lại gần ngồi xuống.
Sau khi gặp mặt vài lần, Du Du cũng khá hài lòng về Trang Thạc, ngoại trừ nhan sắc ra thì mọi thứ đều rất xứng đôi với Lang Dương Dương.
“Anh Trang chào buổi sáng.” Du Du vốn là cô gái hoạt bát cởi mở.
Trang Thạc cũng không còn co quắp như mấy lần trước nữa: “Chào buổi sáng.”
Lang Dương Dương bưng đồ ăn lại, đặt trước mặt Du Du rồi ngồi xuống.
Du Du ăn một miếng lớn, sau đó nhìn trái nhìn phải, hỏi: “Hai người đã hẹn hò rồi à?”
Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng
