Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng

Chương 14

Lang Dương Dương nhăn mặt, liếc nhìn hắn ta một cái, không nói gì.

 

Người đàn ông kia ra vẻ không hiểu, cười ha ha rồi ngồi xuống cạnh Lang Dương Dương: “Cao thế nhỉ? Có phúc đấy.”

 

“Chào anh.” Trang Thạc chủ động chào hỏi.

 

Tuy chủ động nhưng giọng điệu của Trang Thạc không hề nhiệt tình, chỉ cần dùng nửa con mắt cũng có thể nhìn ra, Lang Dương Dương không ưa người đàn ông này. Giọng anh cứng nhắc, nét mặt cũng hung dữ.

 

Người đàn ông kia vẫn tươi cười: “Chào anh chào anh, tôi là Hạ Giang, bạn của Dương Dương.”

 

Trang Thạc cười gượng gạo: “Vậy à?”

 

“Ừ, chúng tôi quen nhau ở Thượng Hải, là đồng hương, hồi cấp hai còn học chung lớp, sau nghe nói Dương Dương về quê tôi còn không tin, không ngờ là thật.”

 

Hạ Giang thao thao bất tuyệt, “Anh với Dương Dương là quan hệ gì vậy? À mà, Dương Dương bị sao thế? Bị ốm à?”

 

Trang Thạc: “Ừm, cậu ấy đang không được khỏe, để hôm khác nói chuyện.”

 

Lang Dương Dương khẽ quay đầu nhìn Trang Thạc, không ngờ anh lại thẳng thừng đuổi khách như vậy.

 

Lời vừa dứt, nụ cười trên mặt Hạ Giang cũng tắt ngúm.

 

Ánh mắt hắn ta nhìn Lang Dương Dương vừa xấu hổ vừa căm hận.

 

Lang Dương Dương liếc hắn ta một cái, vẫn nể mặt cười trừ: “Xin lỗi.”

 

Hạ Giang: “Vậy… được rồi, nhưng mà vẫn chúc mừng cậu nhé, về quê mà tìm được người chu đáo như vậy… haha, không nói nữa, cậu hiểu mà.”

 

“Tôi hiểu gì?” Cảm giác cáu kỉnh bực bội của Lang Dương Dương đã lên đến đỉnh điểm, cậu ngẩng đầu nhìn Hạ Giang đang đứng dậy, ánh mắt ngập tràn vẻ chán ghét.


 

Hạ Giang: “Không có gì.”

 

Lang Dương Dương: “Cậu muốn nói gì?”

 

Hạ Giang lại nở nụ cười khó hiểu: “Haiz, cậu đúng là, lúc nào cũng không chịu nói, trước kia yêu đương không nói, làm cho vợ người ta tìm đến tận nhà, bây giờ yêu đương cũng không nói.”

 

“Tại sao tôi phải nói với cậu?”


 

“Chúng ta là đồng hương mà!”

 

Lang Dương Dương tức đến nghẹn thở, đầu óc choáng váng, chỉ muốn lao đến cho anh ta một đấm.

 

Hạ Giang còn định nói gì đó, Trang Thạc liếc mắt một cái, anh vốn đã hung dữ, lúc nhíu mày đôi mắt phượng càng thêm sắc bén như dao.

 

Hắn ta do dự một chút rồi nói: “Tôi về trước nhé, cậu chú ý sức khỏe, khi nào rảnh tôi mời cậu ăn cơm.”


 

Hạ Giang đi rồi, Lang Dương Dương khẽ rủ mắt, im lặng hồi lâu.

 

Một là không biết nói gì, hai là thật sự mệt mỏi không còn sức lực.

 

Trang Thạc không nói gì, chỉ ngồi bên cạnh, không chơi điện thoại cũng không dáo dác nhìn ngó, chỉ nhìn chằm chằm mu bàn tay Lang Dương Dương.

 

Đêm tháng tư ở Trường Khê vẫn còn lạnh, phòng khám nằm bên cạnh một khu chung cư cũ, hai ngày nay nhiều người bị cảm, gần mười giờ rồi mà vẫn còn rất nhiều người truyền dịch.


 

Có một ông cụ đang ngồi cạnh vợ truyền dịch, trời lạnh, ông đặc biệt mang theo một túi chườm nóng để bà cụ chườm tay cho ấm.

 

Trang Thạc nhìn một lúc, rồi quay sang nhìn tay Lang Dương Dương, trắng bệch không chút huyết sắc.

 

“Chắc là tay cậu ấy lạnh lắm.” Trang Thạc thầm nghĩ.

 

Nhưng anh không dám chạm vào, Lang Dương Dương lúc này trông thật yếu đuối, vừa dịu dàng vừa mong manh, giống như giọt sương sớm đọng lại trên cánh hoa lan.


 

“Dương Dương.” Trang Thạc khẽ gọi.

 

Lang Dương Dương: “Ừ.”

 

Trang Thạc: “Tôi ra ngoài một lát.”

 

Lang Dương Dương: “Ừ.”


 

Lang Dương Dương vẫn không nhìn Trang Thạc, đợi anh đứng dậy đi rồi mới mở mắt ra, nhìn bóng lưng anh khuất sau cánh cửa mới như trút được gánh nặng, tựa vào lưng ghế.

 

Ghế trong phòng khám là ghế đẩu gỗ, ngồi cứng cứng không thoải mái.

 

Cậu đưa tay trái sờ lên mu bàn tay phải, đầu óc nóng như lửa đốt, nhưng tay phải lại lạnh cóng không còn cảm giác.

 

Lang Dương Dương ngẩng đầu nhìn cửa ra vào.


 

Trang Thạc đi đâu rồi nhỉ, không phải bỏ đi rồi chứ, có phải là anh ấy không vui vì những lời Hạ Giang nói không?

 

Cậu nghĩ đến việc mình giấu diếm chuyện tình cảm trước, còn “Bị vợ người ta tìm đến tận nhà”.

 

Nghĩ đến đây lại thấy buồn cười, Lang Dương Dương muốn cười một tiếng, nhưng khóe miệng như bị đông cứng, thế nào cũng không nhúc nhích được.

 

Ngẩng đầu nhìn chai thuốc đang truyền, còn hai chai nữa, Lang Dương Dương nhắm mắt ngủ thiếp đi.


 

Lần thứ hai tỉnh lại là vì cảm giác được có người động vào tay mình.

 

Mở mắt ra nhìn, là Trang Thạc.

 

“Tỉnh rồi?” Trang Thạc vừa nói vừa đặt một chai nhựa đựng nước nóng vào tay Lang Dương Dương.

 

“Tôi muốn mua túi chườm nóng, nhưng giờ cửa hàng đều đóng cửa rồi nên không mua được, đành tìm đại một cái chai đổ nước nóng vào. Như vậy có đỡ hơn không?”


 

Lang Dương Dương uể oải ừ một tiếng.

 

Tay phải chạm vào chai nước nóng, dòng suy nghĩ của Lang Dương Dương cũng bắt đầu hoạt động, cậu chăm chú nhìn Trang Thạc.

 

“Sao thế?” Trang Thạc hơi ngại ngùng, ngồi xuống ghế.

 

Cuối cùng Lang Dương Dương cũng mỉm cười: “Không có gì, cảm ơn anh.”

 

Hai người không nói chuyện nữa, Lang Dương Dương cũng không ngủ được, nhìn trần nhà đợi thêm một tiếng rưỡi, truyền xong chai thuốc cuối cùng, hai người đứng dậy.

 

Lúc này Lang Dương Dương mới chú ý tới, áo khoác của Trang Thạc vẫn luôn đắp trên người mình, vội vàng trả lại cho anh.

 

“Tôi không lạnh.” Trang Thạc nói.

 

Lang Dương Dương kiên quyết trả lại, ánh mắt ngập tràn vẻ áy náy: “Sao lại không lạnh được, anh mặc mỏng thế kia mà.”

 

Hôm nay lên núi tảo mộ, Trang Thạc chỉ mặc một cái áo khoác và một cái áo phông dài tay, đêm hôm khuya khoắt thế này, Lang Dương Dương mặc ba lớp còn thấy lạnh, làm sao anh có thể không lạnh được.

 

Trang Thạc thật sự không lạnh lắm, lúc ở trong quân ngũ điều kiện còn khắc nghiệt hơn thế này gấp bội, thân thể anh cường tráng, mặc quần đùi áo cộc cũng có thể chạy ba nghìn mét trên tuyết.

 

Nhưng lúc này Lang Dương Dương lại nhìn mình với ánh mắt vừa áy náy vừa xót xa, Trang Thạc cũng đỏ mặt mặc áo khoác vào.

 

Lúc ra ngoài Lang Dương Dương suýt nữa thì loạng choạng ngã, Trang Thạc lái xe đưa cậu về nhà.

 

Truyền xong ba chai thuốc, tình trạng của Lang Dương Dương cũng không khá hơn là bao, cậu ngồi trên ghế phụ xe sờ trán và cổ mình.

 

“Vẫn thấy nóng.”

 

Trang Thạc khởi động xe, mở danh sách nhạc ngẫu nhiên một bài.

 

Anh nói: “Cậu cần phải ngủ một giấc thật ngon.”

 

Lang Dương Dương mỉm cười nghiêng đầu nhìn anh: “Cảm ơn anh.”

 

Khoảnh khắc đèn xe bật sáng, Lang Dương Dương phát hiện mưa xuân ở Trường Khê lại rơi, mưa không lớn, dàn âm thanh trên xe phát ra những hợp âm nhạc jazz du dương.

 

Hòa lẫn với tiếng mưa rơi tí tách, dây cung căng thẳng trong lòng Lang Dương Dương cũng thả lỏng, cậu khẽ dựa vào lưng ghế.

 

Bài hát đang phát là “I don’t wanna lose your love” của Bobby Caldwell.

 

Đây là một bài hát từ thế kỷ trước, chiếc xe lăn bánh trên con đường khu phố cổ, nửa đêm đã vắng người qua lại, chỉ còn lại cơn mưa bụi và tiếng nhạc jazz du dương.

 

Và hai người đàn ông, mỗi người một tâm sự.

 

Đến cửa nhà, Trang Thạc do dự có nên vào hay không.

 

Lang Dương Dương quay người lại đợi anh: “Vào nhà nghỉ ngơi một lát đi, uống cốc nước cũng được.”

 

Tuy rằng hai người đều là đàn ông, nhưng trong lòng Trang Thạc luôn coi Lang Dương Dương là đối tượng theo đuổi, nếu đã vậy, trước khi chính thức hẹn hò mà nửa đêm nửa hôm vào nhà người ta là không thích hợp.

 

“Thôi, cậu nghỉ ngơi cho khỏe, mai tôi lại đến thăm cậu.” Trang Thạc nói.

 

Anh đứng ở cửa, đèn đường sau lưng, ánh sáng hắt tới, khiến khuôn mặt anh chìm trong bóng tối, chỉ có bờ vai rộng là nằm trong vùng sáng, mưa phùn rơi trên vai anh, ướt một mảng lớn.

 

Trong lòng Lang Dương Dương rối rắm, cậu suy nghĩ hồi lâu, đến khi mở miệng lại hỏi: “Anh không có gì muốn hỏi tôi sao?”

 

Trang Thạc mỉm cười: “Không có.”

 

Lang Dương Dương cũng cười, sốt cao còn làm việc cả buổi chiều, môi cậu khô nứt, lúc cười hơi đau.

 

“Vẫn là vào nhà ngồi đi, tôi… Chó của tôi còn chưa được dắt đi dạo.”

 

Đúng rồi, còn chưa dắt chó đi dạo.

 

Trang Thạc vừa nghe, mình phải giúp dắt chó đi dạo rồi.

 

Trang Thạc bước vào cửa, so với lần trước đến sửa bếp ga còn lúng túng hơn gấp trăm lần, Lang Dương Dương đi trước, vừa vào nhà liền cởi áo khoác ra, chiếc áo len mỏng manh ôm lấy bờ vai, Trang Thạc lần đầu tiên nhìn rõ Lang Dương Dương gầy gò đến mức nào.

 

Là một thợ làm bánh ngọt, chắc chắn cậu cũng thường xuyên phải nếm thử, trước đây ăn cơm cũng rất ngon miệng, tại sao lại gầy như vậy?

 

“Lôi Công~” Lang Dương Dương ngồi xổm xuống, xoa đầu Lôi Công.

 

Tuy rằng hiện tại cơ thể không thoải mái, nhưng gặp được cún cưng, Lang Dương Dương vẫn khàn giọng chơi đùa với nó một lúc.

 

Lôi Công thấy Trang Thạc lại đến, chạy vòng quanh anh rồi lại chạy đến trước mặt Lang Dương Dương kêu ư ử.

 

Lang Dương Dương ngồi xuống sô pha: “Mệt quá, lại đây nghỉ ngơi một lát nào.”

 

Sofa trong nhà không lớn, chỉ là sofa đôi bình thường, ngày thường chỉ có một mình Lang Dương Dương dùng, Trang Thạc không ngồi, anh đứng trước bàn trà, hai tay đan vào nhau: “Tôi, tôi dắt chó đi dạo trước nhé, cậu nghỉ ngơi đi.”

 

“Anh thật sự muốn dắt nó đi dạo à? Lôi Công hơn 80 cân, thỉnh thoảng sẽ hừng hực khí thế lao vào người nữa.” Lang Dương Dương vừa nói vừa đứng dậy rót cho Trang Thạc một ly nước.

 

Vừa rồi là vì muốn gọi Trang Thạc vào nhà ngồi nên mới nói chuyện dắt chó đi dạo, chứ không phải cậu thật sự muốn nhờ anh giúp.

 

Trang Thạc lại cười: “Súng máy tôi còn khiêng được, tôi còn sợ chó con lao vào người sao?”

 

Lang Dương Dương phì cười, tiếng cười chưa dứt đã bị ho khan, vội vàng đưa cốc nước cho Trang Thạc.

 

Trang Thạc muốn vỗ lưng cho cậu, nhưng lại không dám.

 

Chỉ có Lôi Công sau khi nghe thấy súng máy thì nằm bẹp xuống đất rên ư ử tủi thân.

 

“Hay là tôi đi đi, tôi vẫn không yên tâm.” Lang Dương Dương nói.

 

Trang Thạc mím môi suy nghĩ một chút: “Vậy cùng đi đi, tôi dắt, cậu đi bên cạnh nhìn là được.”

 

Sau khi thỏa thuận xong, hai người uống nước rồi dắt Lôi Công ra ngoài.

 

Mưa đã tạnh, nhưng đêm xuống trời se lạnh, Lang Dương Dương đút hai tay vào túi áo, nhìn Trang Thạc đang dắt Lôi Công đi vào bãi cỏ phía trước.

 

Lang Dương Dương cúi đầu nhìn mũi giày, lần đầu tiên trong lòng nảy ra một suy nghĩ.

 

— Hai người bọn họ có thật sự có tương lai hay không.

 

Công viên này nằm ngay gần nhà, không có ai chăm sóc, khá là hoang vắng, vào đến trong xác định không có chó hay người khác, mới để Trang Thạc thả Lôi Công ra.

 

“Ngồi một lát đi.” Lang Dương Dương nói.

 

Trang Thạc và Lang Dương Dương ngồi xuống ghế dài.

 

Lang Dương Dương mò trong túi áo lấy ra một cái bật lửa, bấm bấm loạn xạ, cậu muốn giải thích với Trang Thạc về những lời Hạ Giang nói lúc nãy.

 

Nhưng Trang Thạc có vẻ không để tâm chút nào.

 

Lang Dương Dương vừa định mở miệng, Trang Thạc đã lên tiếng trước: “Tôi đi mua cho cậu bao thuốc nhé?”

 

Lang Dương Dương mấp máy môi: “Không cần.”

 

Lang Dương Dương chưa từng nói với anh là mình hút thuốc, cũng chưa từng hút thuốc trước mặt anh, bèn hỏi: “Sao anh biết tôi hút thuốc?”

 

Trang Thạc: “Trên bàn trà nhà cậu có gạt tàn thuốc, trong túi cậu lại sờ ra bật lửa.”

 

“Tôi không thường xuyên hút đâu.”

 

“Ừ, nhìn là biết.”

 

Lang Dương Dương cúi đầu nhìn bật lửa: “Anh không muốn hỏi, những lời Hạ Giang nói lúc nãy là có ý gì sao?”

 

Trang Thạc: “Chắc chắn là cậu không muốn nhắc đến, cũng không ưa gì Hạ Giang kia, nên tôi không hỏi nữa.”

 

Lang Dương Dương khẽ cười: “Được, nhưng tôi vẫn muốn nói một câu, những gì hắn ta nói về người trước kia là không có, tôi không… tôi chưa từng yêu đương.”

 

Trang Thạc cũng quay sang nhìn Lang Dương Dương.

 

Hai người nhìn nhau, mỉm cười.

 

“Dương Dương.”

 

“Hửm?”

 

Khuôn mặt Trang Thạc vốn dĩ khá hung dữ, nhưng lúc này nơi đáy mắt lại ánh lên gợn sóng dịu dàng, anh nhìn chăm chú vào mắt Lang Dương Dương một lúc lâu.

 

Anh nói: “Tôi, tôi rất thích cậu, rất muốn được phát triển xa hơn với cậu, nhưng tôi vụng miệng, đầu óc cũng không được lanh lợi. Tôi cũng nhìn ra được đôi lúc ở bên cạnh tôi cậu có chút căng thẳng, không quen.”

 

Lang Dương Dương cụp mắt, trong lòng rối bời.

 

“Có thể là do đôi lúc tôi làm việc quá vội vàng, dọa cậu sợ, cậu…”

 

Lang Dương Dương lại ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Trang Thạc.

 

Trang Thạc ngại ngùng gãi đầu: “Xin lỗi.”

 

“Anh muốn nói gì?” Lang Dương Dương hỏi.

 

Trang Thạc: “Nếu như cậu không chán ghét tôi, chúng ta có thể tìm hiểu nhau thêm được không? Chậm một chút cũng được, nếu như không vui thì nói với tôi, tôi chỉ là không được khéo léo, chứ không có ý xấu.”

 

Tim Lang Dương Dương đập thình thịch: “Được.”

 

Trang Thạc: “Vậy đợi khi nào cậu khỏe, có thể hẹn hò với tôi không?”

 

Lang Dương Dương không nhịn được cười, mắt cong cong, hàng mi dài khẽ rung.

 

“Ừ, được.”


Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng Truyện Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng Story Chương 14
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...