Con Trai Là Nam Phụ

Chương 85: Phiên Ngoại 2 - Chuyến Du Hành Của Táo Đen (3)


Ngày hôm sau, Táo Đen mở mắt, nhìn trần nhà y chang hôm qua, chậm chạp ngồi dậy từ trên giường.


Khi nhìn thấy khuôn mặt mình trong gương bên cạnh, Táo Đen mới phát hiện khóe miệng hắn thế mà lại nhếch lên.


Hắn thế mà lại vui mừng vì tiếp tục tỉnh lại ở thế giới này?!


Sao có thể!


Táo Đen thu lại vẻ mặt, làm một biểu cảm hung dữ với chính mình trong gương, sau đó đứng dậy thay quần áo.


Hắn vừa thay quần áo xong, tiếng gõ cửa bên ngoài liền vang lên, Lăng Hàn như đoán chắc hắn sẽ dậy giờ này, lại một lần nữa gọi hắn dậy.


Táo Đen chậm chạp mặc quần áo, làm ngơ tiếng gõ cửa.


Hôm qua hắn không biết tình hình thế nào mới mở cửa cho Lăng Hàn, hôm nay muốn hắn mở cửa cho cậu ta?


Cửa cũngkhông có đâu.


Hắn không vác dao ra lụi cho mấy nhát là may rồi, dám giành gái với hắn, chán sống hả con.


Nghĩ vậy, nghe tiếng gõ cửa kiên trì bên ngoài, tâm trạng Táo Đen rất tốt huýt sáo.


Một lát sau, tiếng gõ cửa ngừng lại, Lăng Hàn dường như cuối cùng cũng bỏ cuộc.


Táo Đen xác nhận Lăng Hàn không còn ở ngoài cửa mới chậm rãi ra ngoài, xuống lầu ăn sáng.


Hắn cố tình lệch giờ với mọi người, không ăn cơm cùng họ, không đi học cùng Lăng Hàn, hắn cứ muốn khác người như vậy, làm đảo lộn nhịp sống của mọi người.


Trường trung học Thiên Quỳnh vào học rất sớm, 7 giờ 10 phút đã bắt đầu truy bài, Đường Táo và Lăng Hàn thường ngày đều tính chuẩn thời gian dậy, Táo Đen cố tình dây dưa, cuối cùng tự nhiên là giẫm đúng tiếng chuông vào học mới vào lớp.


Giờ truy bài do bà cô già chủ nhiệm trực.


Hôm qua cúp học cả ngày, Táo Đen chuẩn bị tinh thần bị bả đì rồi, hễ bả mắng là hắn bật lại liền, làm loạn trước cả lớp cho bả biết mặt, lần này phải nổi tiếng toàn trường, cho mọi người thấy một Đường Táo "cá biệt"!


Nhưng không ngờ bà cô già lại nhìn hắn với ánh mắt dịu dàng, thậm chí có chút vui mừng nói: "Đường Táo, cô còn tưởng hôm nay em không đến chứ, đã đến rồi thì mau ngồi xuống đi, có gì không khỏe thì nói với cô, đừng miễn cưỡng quá."


Táo Đen hoảng sợ nhìn bà cô già hiền từ, quay qua thấy ánh mắt đám bạn nhìn mình cũng y chang vậy, mặt Táo Đen lúc đỏ lúc xanh, cuối cùng chỉ có thể cắn răng ngồi xuống chỗ của mình.


Hắn tự nhận mình không hợp với tất cả mọi người ở thế giới này, vô cùng cao ngạo, tự nhiên không thể chủ động hỏi người khác chuyện gì đã xảy ra, cho nên suốt buổi sáng, Táo Đen đều ngồi xụ mặt, mãi đến khi sắp tan học, hắn cuối cùng cũng nghe lóm được hai con nhỏ bàn trên tám chuyện.


Táo Đen giả vờ lơ đãng dịch người ra sau, dỏng tai lên nghe ngóng, một lúc lâu sau dựa vào khả năng lý giải siêu phàm của mình, cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra.


Mấy cái tin đồn nhảm hắn tung hôm qua lan truyền rồi!


Hắn post quá trời bài, tóm lại là: Đường Táo tính tình kỳ cục, cọc cằn, hay quạu, ở nhà hổ báo với người lớn.


Đối với danh tiếng bên ngoài của mình, Đường Táo thực ra rất bối rối, ngoài mặt ra vẻ không quan tâm nhưng ngầm bên trong lại vô cùng nổi loạn, ghét làm bài tập nhất, buổi tối thức đêm cày game, ba mẹ mà la là nó nổi điên tự hành xác...


Do hôm qua bị đám fan dạy dỗ nên Táo Đen khôn ra, bịa chuyện dựa trên sự thật về bản thân hắn, cộng thêm thân phận giống Đường Táo nên nghe như thật, có đầu có đuôi.


Thực tế là khi tin đồn này lan ra, khối người tin sái cổ.


Nhưng kết quả lại hoàn toàn khác với dự đoán của Táo Đen.


"Không ngờ Đường Táo âm thầm chịu đựng áp lực lớn như vậy."


"Không nhìn ra nhỉ, bình thường cảm thấy bạn ấy cũng rất bình thường, chỉ hai hôm nay bỗng nhiên trở nên kỳ lạ."


"Chắc là nhịn không nổi muốn xả ra thôi, bà coi bạn ấy dù đã nghiêm trọng như vậy cũng chỉ đá bàn một cái, chắc cảm thấy hành vi của mình sẽ ảnh hưởng đến mọi người nên mới vội vàng rời khỏi lớp về nhà á."


"Nghe nói hôm qua bạn ấy gặp hiệu trưởng dưới sân, hiệu trưởng thấy Đường Táo trốn khóc thầm, còn an ủi bản một lúc lâu."


"Bạn ấy bị cảm mà cũng chỉ xin nghỉ một ngày, nay đi học lại liền, nỗ lực ghê luôn á."


"Thương ghê, tui mà như bản chắc bung lụa lâu rồi, vậy mà bản còn ráng hoàn thiện bản thân, Táo Táo xứng đáng được yêu thương quá đi."


Táo Đen đang nghe lén: "..."


Sao kịch bản nó lạ lạ, không giống trong tưởng tượng của hắn vậy?


Hắn suýt tưởng mình nghe nhầm, vội vàng quan sát lại, kết quả phát hiện dường như thái độ của mọi người đều giống y chang hai con nhỏ kia.


Ánh mắt nhìn hắn bao dung, xót xa, y hệt ánh mắt Đường Dĩ Tố hôm qua, làm Táo Đen thấy bứt rứt, nghẹn họng trân trối.


Cảm giác này thực sự quá tồi tệ, khiến Táo Đen tức đến mức không muốn ăn trưa.


Đúng lúc đó có cái bóng đen xuất hiện lù lù trước mặt, ngẩng lên thì thấy Lăng Hàn.


Trên mặt Táo Đen lộ ra nụ cười vặn vẹo.


Đang kiếm chỗ xả giận thì mày tự dẫn xác tới, ngon, xử mày trước cho đám ngu xuẩn này biết tao với thằng Đường Táo kia không phải một người, tao không cần ai thương hại, tao muốn tụi bây sợ, tụi bây ghét tao!



Nghĩ là làm, Táo Đen bật dậy, vừa giơ tay đang định đấm vô mặt Lăng Hàn thì nghe nó nói: "Đường Táo, lát nữa con bé Kỷ Vũ Linh tới, nhớ giả bộ than nghèo kể khổ, nói không khỏe nha, biết chưa."


Kỷ Vũ Linh?


Nghe cái tên quen thuộc, Táo Đen khựng lại, nắm tay buông lỏng.


Tối ngày đấu đá với Lăng Hàn làm hắn quên bén mất, lý do hai đứa như chó với mèo là tại Lăng Hàn dám giành Kỷ Vũ Linh với hắn!


Thế giới này có Đường Táo, Lăng Hàn thì chắc chắn có Kỷ Vũ Linh chứ!


Mà là Kỷ Vũ Linh hồi cấp 2 nữa chứ!


Mắt Táo Đen sáng rực, chả thèm đánh Lăng Hàn nữa, hỏi dồn: "Kỷ Vũ Linh? Em ấy đang ở đâu?"


Lăng Hàn kỳ quái nhìn vẻ mặt mong chờ của hắn, nói: "Chắc tới liền đó, bài tập 2 bữa trước Táo xé mất tiêu, hôm qua không nộp bài tập, trưa nay còn..."


Táo Đen chợt thấy dáng người yểu điệu quen thuộc ngoài cửa, lời Lăng Hàn như gió thoảng bên tai, hắn đẩy Lăng Hàn ra, hớn hở chạy ra đón Kỷ Vũ Linh vừa tới lớp.


Kỷ Vũ Linh cấp 2 nhìn non nớt hơn lúc lớn nhiều, cô bé đang tuổi dậy thì phơi phới như nụ hoa chớm nở, xinh tươi mơn mởn làm Táo Đen mát ruột mát gan: "Vũ Linh, em tới rồi hả."


Kỷ Vũ Linh nhìn Táo Đen từ đầu tới chân: "Đường Táo, nghe nói anh bị bệnh hả?"


"Đâu có!" Trước mặt người thương sao mà có thể thừa nhận mình bệnh được, hắn còn gồng tay khoe chuột: "Anh khỏe lắm, không tin em rờ thử coi!"


Kỷ Vũ Linh nhìn cái mặt ngốc nghếch của hắn, hơi nghi nghi nhưng thấy mặt mũi hồng hào, không giống bệnh lắm nên thở phào: "Anh không bệnh là tốt rồi."


Táo Đen nghe xong, trong lòng sướng rơn: "Em đang lo lắng cho anh hả?"


"Ừm chứ sao." Kỷ Vũ Linh thế giới này khác hẳn thế giới kia, ẻm vậy mà nhìn thẳng mắt hắn, cười gật đầu.


Bé nó chịu nhận là lo cho hắn kìa!


Chuyện này ở thế giới cũ có mơ cũng không thấy, vậy mà ở đây lại thành thật!


Táo Đen cảm giác trong lòng như ngàn hoa nở, bong bóng hồng bay phấp phới, lâng lâng như trên mây, quên hết trời trăng.


"Vậy... vậy anh rủ em đi chơi với anh, em chịu không?" Táo Đen hiếm khi ngại ngùng, nhìn Kỷ Vũ Linh e thẹn.


Kỷ Vũ Linh nhìn hắn lạ lùng, rồi nói: "Anh chắc chưa? Đương nhiên là được rồi, em đang thiếu bạn nhảy cho vũ hội trường nè, bữa rủ mà anh còn không chịu đi..."


Nghe Kỷ Vũ Linh nói, Táo Đen chửi thầm thằng Đường Táo thế giới này cả ngàn lần.


Đồ ngu hổng biết hưởng, Kỷ Vũ Linh rủ mà dám từ chối, đi chết đi, tao chiếm xác mày cưới Kỷ Vũ Linh luôn!


Lăng Hàn đứng bên thấy Đường Táo càng lún càng sâu, không nhịn được đi tới, nháy mắt ra hiệu: "Đường Táo nãy than mệt mà, hay tui đưa bạn xuống phòng y tế nha."


Đường Táo cười khẩy nhìn Lăng Hàn, ranh con đừng tưởng tao không biết mày đang nghĩ gì trong lòng, sợ tao cướp Kỷ Vũ Linh chứ gì, biến đi con!


Nghĩ vậy hắn hất tay Lăng Hàn: "Mày mới bệnh á, tự đi phòng y tế đi, đừng lây cho tao với Vũ Linh."


Nói xong Táo Đen quay sang cười với Kỷ Vũ Linh, chưa kịp cười thì nghe ẻm nói: "Vậy tiện quá, Đường Táo, em có đem sách theo nè, anh rảnh thì trưa nay học chung với em đi."


Học hả?


Trong lòng Táo Đen thoáng qua một cảm xúc kỳ quái, nhưng sự yêu thích đối với Kỷ Vũ Linh nhanh chóng lấn át cảm giác kỳ lạ này, hắn vui vẻ nói với Kỷ Vũ Linh: "Được thôi!"


Lăng Hàn nghe xong ôm trán, mặt thảm thương, lát sau quyết định: "Đường Táo, vậy bạn học với Vũ Linh nha, tui đi trước."


"Biến lẹ." Táo Đen không khách khí nói.


Lăng Hàn nhìn Kỷ Vũ Linh với vẻ sợ hãi rồi quay người chuồn lẹ.


Táo Đen hồn nhiên không biết chuyện gì xảy ra, theo Kỷ Vũ Linh về chỗ ngồi, trơ mắt nhìn Kỷ Vũ Linh lấy ra một quyển, hai quyển, ba quyển, bốn quyển... năm quyển sách, hai quyển bài tập, còn có bốn tờ đề thi!


"Cái... cái gì vậy." Táo Đen líu lưỡi.


"Học nhóm chớ chi." Kỷ Vũ Linh kỳ quái nhìn Táo Đen một cái, không hiểu sao hắn ngạc nhiên như vậy.


Rồi ẻm bắt hắn lôi sách trong hộc bàn ra, bắt đầu truy bài cấp tốc, bắt Táo Đen làm nốt bài tập chưa nộp, học lại những dạng đề không thạo, còn cả những câu sai trong đề thi, đề thi Olympic Toán vân vân... Chỉ cần liên quan đến học tập, Kỷ Vũ Linh không tha cho câu nào!


Chỉ một buổi trưa ngắn ngủi, bài tập Kỷ Vũ Linh chuẩn bị rõ ràng thảo luận không hết, cho nên đến giờ tự học buổi tối, Kỷ Vũ Linh lại lôi đầu hắn ra học tiếp.


Mọi người quen cảnh bộ ba Đường Táo, Lăng Hàn, Kỷ Vũ Linh chơi chung từ nhỏ rồi. Nhưng từ khi lên cấp hai, Đường Táo và Lăng Hàn phát hiện Kỷ Vũ Linh là con nghiện học tập, đều bắt đầu cố gắng trốn tránh Kỷ Vũ Linh trong giờ học, chỉ tìm cô bé chơi vào ngày nghỉ.


Không ngờ hôm nay lại được thấy cảnh Đường Táo cùng Kỷ Vũ Linh thảo luận chuyện học tập.


Rất nhiều người nhìn thấy, trao đổi ánh mắt với nhau, ngầm hiểu ý trong mắt đối phương.


Đường Táo đáng yêu quá, chắc chắn là tự thấy hai hôm trước mình biểu hiện không tốt, giờ thấy áy náy nên bắt đầu nỗ lực học tập, biểu hiện cho tốt.


Đường Táo thật sự quá ngọt ngào, quá ngoan ngoãn!


Dưới ánh mắt tán thưởng của mọi người, Táo Đen cuối cùng cũng chịu đựng hết buổi tự học tối. Lúc về nhà, hắn bơ phờ như mới bị đánh hội đồng, hồn xiêu phách lạc.



Lăng Hàn nhìn hắn thương cảm, vỗ vai an ủi: "Tui nói rồi mà bạn không nghe... Haiz."


Táo Đen quay đầu nhìn Lăng Hàn một cái, cũng chẳng màng đến thù hận với Lăng Hàn nữa, tên học dốt bị Kỷ Vũ Linh hành hạ bằng việc học giờ phút này chỉ muốn gục vào vai Lăng Hàn khóc lớn một trận.


Ai nói cho tui biết sao Kỷ Vũ Linh thế giới này đáng sợ dữ vậy!


Tui không bao giờ muốn gặp ẻm nữa đâu huhu.


Bị sốc tâm lý nặng, đêm đó Táo Đen ngủ cũng không được ngon. Trong mơ, Kỷ Vũ Linh vẫn đang giảng bài cho hắn, bất kể hắn chạy đi đâu, thậm chí về lại thế giới cũ của mình, Kỷ Vũ Linh cũng xách sách đuổi theo!


"Á!" Táo Đen hét lên trong mơ!


Tui hổng muốn học! Đừng có qua đây!


Giây tiếp theo, Táo Đen choàng mở mắt.


Hắn bị Kỷ Vũ Linh hù tỉnh!


Người khác mà dám hù hắn trong mơ là hắn xử đẹp rồi, ngặt nỗi đó là Kỷ Vũ Linh!


Bị cô gái mình thích dọa khóc, chuyện này dù da mặt dày như Táo Đen cũng không thể kể cho ai nghe. Hắn uất ức ngồi dậy, mở ngăn kéo muốn xem có đồ ăn không, kết quả lại thấy một cuốn sổ tay đặt trong ngăn kéo, bên cạnh còn có một cục gỗ nhỏ.


Cục gỗ này... không phải của Lăng Hàn sao?


Thứ này là bảo bối của Lăng Hàn, Táo Đen ở thế giới của mình nhìn thấy vài lần, lần nào muốn cướp cũng không thành công, không ngờ Đường Táo thế giới này trong ngăn kéo lại có một cái!


Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là Lăng Hàn tặng.


Táo Đen nén cơn ghen tị xuống.


Nếu là bình thường hắn chắc chắn sẽ quăng cục gỗ này đi, nhưng Táo Đen tỉnh dậy lúc nửa đêm nội tâm yếu đuối hơn bình thường, cũng lười lăn lộn mấy thứ này, hắn mặc kệ cục gỗ, lấy cuốn sổ ra xem.


"Viết nhật ký nữa, đồ yếu đuối."


Phát hiện nội dung cuốn sổ, Táo Đen khịt mũi coi thường.


Nhưng xem một lúc, Táo Đen nhanh chóng phát hiện đây không phải cuốn nhật ký bình thường.


Trang nhật ký đầu tiên thế mà được viết từ lúc Đường Táo học mẫu giáo!


Từ lúc biết chữ, Đường Táo bắt đầu thói quen mỗi năm viết mười trang nhật ký, nhật ký ghi lại không phải tâm sự của Đường Táo mà là chuyện thường ngày của cậu và Đường Dĩ Tố mỗi năm.


Đường Táo muốn viết cuốn nhật ký này đến năm 18 tuổi, sau đó coi như quà trưởng thành tặng cho người mẹ yêu quý nhất của mình.


"Xí, bày đặt!" Táo Đen khinh thường lầm bầm, nhưng tay vẫn không dừng, cẩn thận đọc hết từng trang nhật ký.


Má mi hát ru con ngủ.


Má mi mua bình nước mới cho con.


Má mi cắt tóc cho con.


Má mi dắt con đi công viên.


Má mi cùng con đón sinh nhật...


"Má mi má mi má mi, toàn là má mi, mày là con cưng của má mi hả." Xem xong nhật ký, nội tâm Táo Đen mãi không thể bình tĩnh, đợi khi phát hiện cảm xúc mình bất thường, Táo Đen vội hừ lạnh một câu rồi ném cuốn nhật ký vào ngăn kéo.


Xem xong nhật ký, Táo Đen lại lục tung phòng Đường Táo lên.


Lần này hắn không lục với tâm lý phá hoại, chỉ là muốn xem thử thằng Đường Táo thế giới này rốt cuộc có thế giới nội tâm như thế nào.


Đương nhiên Đường Táo không phải con cưng của mẹ kiểu yếu đuối.


Ngược lại, nó là một đứa độc lập, tuy tính tình hơi dở hơi, trái khoáy, nhưng thông minh, có suy nghĩ riêng, trân trọng mọi người xung quanh và vì họ mà nỗ lực hoàn thiện bản thân.


Táo Đen nhìn thấy ảnh Đường Táo nhảy dù cùng Lục Châu, thấy đồ thủ công Kỷ Vũ Linh tặng Đường Táo, thấy chữ ký của Lăng Hàn và Đường Táo trên quả bóng rổ...


Rõ ràng Đường Táo thế giới này nhỏ tuổi hơn hắn nhưng cuộc sống lại thú vị hơn hắn nhiều.


Táo Đen rất muốn nổi giận, nhưng khó chịu một lúc, cuối cùng hắn vẫn ngồi lại lên giường, ôm gối, vùi mặt thật sâu vào gối.


Má nó, quậy nãy giờ đói bụng quá.


Hắn lầm bầm trong lòng, vẻ mặt mất kiên nhẫn đi xuống lầu, không ngờ vừa vào bếp đã gặp ngay Đường Dĩ Tố.


"Sao ... má... ở đây?" Táo Đen ngập ngừng hỏi như gặp ma.


Hắn vừa mới thông qua nhật ký hiểu được cuộc sống thường ngày của Đường Dĩ Tố và Đường Táo, lúc này bỗng nhiên nhìn thấy má "hờ", hắn tự nhiên thấy sượng trân.


Nói xong, hắn quay mặt đi chỗ khác, nhưng một lát sau lại cảm thấy làm vậy trông mình rất hèn, vội vàng nhìn lại, kết quả ngẩng đầu liền thấy Đường Dĩ Tố đang mỉm cười nhìn mình.


Đường Dĩ Tố nói: "Má mi đói bụng, xuống kiếm gì ăn trộm, suỵt, con đừng méc ai nha."



"Má không phải là nữ minh tinh sao, nửa đêm ăn khuya, muốn chết hả." Táo Đen nhíu mày.


"Hết cách, đói chịu không nổi, không ăn chắc đau bao tử mất." Đường Dĩ Tố nói.


Táo Đen vừa nghe hai chữ "đau bao tử", mặt Táo Đen biến sắc, nhìn bả loay hoay nấu nướng, hắn quát: "Lục Châu đâu, ổng chết đâu rồi, đói thì má kêu ổng nấu, mắc gì tự làm."


"Công ty họp gấp, ba con mới đi rồi." Đường Dĩ Tố dường như không ngạc nhiên khi thấy Đường Táo bỗng nhiên thay đổi tính nết, trả lời.


Táo Đen đứng đó hờn dỗi một lúc, đi qua đi lại vài vòng, cuối cùng vẫn cắn răng đi theo Đường Dĩ Tố vào bếp.


Hắn vốn định giúp Đường Dĩ Tố nhưng quên mất tay mình đang bị thương, hơn nữa bình thường cũng không vào bếp, chẳng biết làm gì, cuối cùng không giúp được gì mà còn càng giúp càng rối.


Đường Dĩ Tố không chê, kiên nhẫn chỉ hắn, hai mẹ con hì hục một hồi cũng xong hai tô mì.


"Sao, ngon không nhóc?" Trước khi ăn, Đường Dĩ Tố ngồi trước mặt Táo Đen, ánh mắt tràn đầy mong chờ nhìn hắn.


Táo Đen ăn một miếng, bĩu môi: "Dở ẹc."


So với đầu bếp trong biệt thự Lục gia, tay nghề của Đường Dĩ Tố chỉ có thể tính là bình thường, huống chi bát mì này trong quá trình nấu có sự quấy rối của hắn, khiến quá trình nấu nướng không thuận lợi, khẩu vị càng kém hơn.


Nhưng dù vậy, dù miệng chê bai hết lời nhưng động tác của Táo Đen lại không hề chậm trễ, rất nhanh chóng đã ăn hết tô mì.


Đường Dĩ Tố nhìn cái nết "khẩu xà tâm phật" của con cũng không vạch trần hắn, đợi nó về phòng rồi mới vô thư phòng, mở ngăn kéo, lấy ra một cuốn sổ rất cũ nát.


Trong sổ là nội dung tiểu thuyết Đường Dĩ Tố ghi lại khi mới xuyên đến thế giới này.


Cẩn thận đọc lại nội dung về Đường Táo trong nguyên tác một lần nữa, Đường Dĩ Tố cười bất lực, gấp cuốn sổ lại, như không có chuyện gì xảy ra trở về phòng mình.


Thoáng cái Táo Đen ở thế giới này được một tháng.


Từ lúc đầu cực kỳ không thích ứng đến dần dần quen thuộc.


Quen với việc Đường Dĩ Tố nấu đủ món ngon cho hắn, quen với việc Lục Châu đưa hắn ra ngoài ngắm nhìn thế giới, quen với việc Lăng Hàn mỗi sáng gọi hắn dậy, thậm chí cả Kỷ Vũ Linh...


Không không không, hắn vẫn chưa quen với Kỷ Vũ Linh!


Sau cơn ác mộng kinh hoàng bị Kỷ Vũ Linh chi phối, Táo Đen lại một lần nữa mở mắt đón chào ngày mới.


Nhưng mà...


Mùi hương quen thuộc trên mền, cách bài trí phòng ốc theo ý hắn, và...


Trống rỗng, không có Đường Dĩ Tố, không có Lục Châu, không có Lăng Hàn, không có quản gia Lý già của nhà họ Lục.


Hắn... trở về rồi?


Táo Đen chớp mắt, nhất thời không phản ứng kịp, rốt cuộc là hắn làm một giấc mộng dài rồi tỉnh lại, hay hiện tại hắn vẫn đang trong mơ.


Mãi mười phút sau, Táo Đen mới xác nhận mình thực sự đã xuyên về rồi.


Và điều kỳ quái là, hắn ở thế giới bên kia một tháng, thế giới bên này thế mà chỉ mới trôi qua một đêm!


Rời khỏi biệt thự Lục gia, đến trường, nhìn những bạn học xung quanh rõ ràng già dặn hơn học sinh trung học vài tuổi, Táo Đen thấy có chút không quen.


Tới khi gặp Lăng Hàn.


Khuôn mặt có vết sẹo kia, ánh mắt thù hận kia, bóng dáng gầy gò mà quật cường kia...


Đúng rồi, đây mới là thằng Lăng Hàn gợi đòn nè!


Tuy giống hệt Lăng Hàn ở thế giới Đường Táo, nhưng thằng này nhìn ngứa mắt hơn nhiều!


Nắm tay ngủ đông đã lâu của Táo Đen lại rục rịch.


Nhưng rất kỳ lạ là khi hắn giơ nắm đấm về phía khuôn mặt Lăng Hàn, hắn thế mà không đánh xuống được.


Dù nhìn như hai người khác nhau nhưng... Lăng Hàn trước mắt luôn khiến Táo Đen không nhịn được nhớ đến Lăng Hàn ở thế giới Đường Táo.


Hắn không muốn đánh tên Lăng Hàn ngốc nghếch suốt ngày gọi hắn dậy kia, cho nên, hắn cũng không muốn đánh thằng này nữa.


Mà thằng này gợi đòn quá, tha cho nó thì uổng.


Dưới ánh mắt thù hận của Lăng Hàn, Táo Đen suy tư một lát, bỗng nảy ra một ý tưởng tuyệt vời.


"Lăng Hàn." Táo Đen hạ nắm đấm xuống, đột nhiên nghiêm túc nói với cậu ta.


Lăng Hàn căm ghét và cảnh giác nhìn Táo Đen.


"Tao có thể xin lỗi mày, đền tiền thuốc men, giúp mày dưỡng bệnh, thậm chí không bao giờ đánh mày nữa." Táo Đen vừa mở miệng, Lăng Hàn sốc, cả đám hóng chuyện xung quanh cũng sốc, tưởng Táo Đen bị ma nhập.


Táo Đen cảm nhận được ánh mắt khiếp sợ của mọi người, không những không khó chịu mà ngược lại vô cùng vô cùng thỏa mãn!


Đúng, chính là ánh mắt này!



Lúc hắn mới đến thế giới của Đường Táo, nội tâm hắn cũng khiếp sợ như vậy, không bình tĩnh như vậy, cảm thấy mình gặp ma như vậy!


Cảm giác này phải chia sẻ cho mọi người cùng hưởng chứ!


Nhất là thằng Lăng Hàn này, hù hắn mấy lần, tuyệt đối không thể tha thứ dễ dàng được!


Nghĩ đến đây, Táo Đen thậm chí còn tiến lên, giúp Lăng Hàn chỉnh lại cổ áo, sau đó chân thành nói với Lăng Hàn: "Ê. Tụi mình làm bạn thân đi."


Lăng Hàn sợ quá lùi lại hai bước, mặt như gặp quỷ.


Đúng lúc đó có đứa la lên: "Kỷ Vũ Linh tới kìa!"


Kỷ Vũ Linh! Hoa khôi Kỷ Vũ Linh khiến Táo Đen vừa thấy đã bủn rủn chân tay xuất hiện!


Tất cả mọi người đều mong chờ nhìn Táo Đen, hy vọng Kỷ Vũ Linh xuất hiện có thể đánh thức chút lý trí của hắn.


Kết quả sự việc xảy ra khiến ai nấy đều bất ngờ.


Táo Đen mặt mày hoảng hốt, kéo tay Lăng Hàn chạy té khói về hướng ngược lại với Kỷ Vũ Linh, y như gặp tà vậy!


Mọi người: "..."


Kỷ Vũ Linh: "..."


"Đường Táo, mày bị điên hả, kéo tao chi, buông ra, buông ra!" Lăng Hàn bị lôi đi một đoạn, dần dần thở không ra hơi, vội vàng hét lớn.


Táo Đen nhìn bộ dạng thể lực yếu ớt của nó, chặc lưỡi: "Yếu quá Lăng Hàn ơi, mày coi mày kìa, sống sao mà ra nông nỗi này..."


Lăng Hàn nhìn hắn khinh bỉ.


Táo Đen lại chẳng hề giận, thậm chí còn ghé sát vào Lăng Hàn thần bí nói: "Tao có cách giúp mày cao to đẹp trai, mày có muốn thử không?"


"Không muốn, cút!" Lăng Hàn quát.


"Vậy đi." Táo Đen khoanh tay trước ngực, nói với Lăng Hàn. "Chúng ta đổi cách khác, đàm phán kiểu đàn ông với nhau?"


Lăng Hàn trừng mắt.


Táo Đen đủng đỉnh: "Tao nhường Kỷ Vũ Linh cho mày đó, thành toàn cho hai đứa bây."


Lăng Hàn trợn mắt.


Nó chịu nhường Kỷ Vũ Linh?!


Thằng này là Đường Táo thiệt hả?


Nhưng nhìn vẻ mặt đắc ý, thần thái đáng ghét kia, tuyệt đối không ai bắt chước được, người này chính là Đường Táo, nhưng mà sao tự nhiên qua một đêm nó đổi tánh... quái đản vậy?


"Điều kiện là mày phải ngồi cùng bàn với tao." Táo Đen ra giá.


"Mày có âm mưu gì." Lăng Hàn nghiến răng.


"Kệ tao, tóm lại tao có thể không bắt nạt mày, coi mày là anh em tốt, còn có thể thành toàn cho mày và Kỷ Vũ Linh, chỉ cần mày ngồi cùng bàn với tao là được, mày dám không?" Táo Đen hỏi.


Lăng Hàn cắn răng suy tính, nhìn Táo Đen đầy nghi ngờ.


"Làm đàn ông gì mà lề mề, nói ít thôi, rốt cuộc có đồng ý hay không, cơ hội này chỉ có một lần, mày nghĩ cho kỹ." Táo Đen giục.


Nhìn Táo Đen lên cơn, cân nhắc thiệt hơn, cuối cùng Lăng Hàn gật đầu.


"Tao không biết rốt cuộc mày có âm mưu gì, nhưng vì Vũ Linh, tao làm gì cũng được!" Trước khi đồng ý, Lăng Hàn còn không quên hô khẩu hiệu.


Táo Đen: "..."


Hồi xưa sao mình lại coi thằng này là tình địch dữ dằn được vậy ta.


Ánh mắt hắn bây giờ nhìn Lăng Hàn chắc cũng chẳng khác gì Lăng Hàn ở thế giới Đường Táo nhìn cậu ta lúc ở bên cạnh Kỷ Vũ Linh, đều thảm hại không nỡ nhìn như nhau.


"Được, cố lên nha con." Cuối cùng Táo Đen thở dài, vỗ vai Lăng Hàn đồng cảm.


Hai thằng thỏa thuận xong, vai kề vai về lớp, thu hoạch ánh mắt kinh hoàng của toàn trường.


Thấy mọi người nhìn, Táo Đen vừa đi vừa nhếch mép cười.


Hay là làm thêm vài chuyện động trời cho tụi nó sốc chơi ta, ví dụ như chăm học đột xuất, hay làm việc tốt như thánh sống, hay đi thi gameshow kiếm fame, để fan lập cái "Hội Hậu Cung Toàn Cầu Của Táo Ngọt" cho hắn?


Như hồi hắn qua bên kia bị sốc lên bờ xuống ruộng, không có lý nào người thế giới này lại sống bình yên qua ngày như vậy được.


Nghĩ vậy, Táo Đen bước đi nhẹ tênh, cùng Lăng Hàn đón ánh nắng đi về phía trước.


 


 TOÀN VĂN HOÀN 


Con Trai Là Nam Phụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Con Trai Là Nam Phụ Truyện Con Trai Là Nam Phụ Story Chương 85: Phiên Ngoại 2 - Chuyến Du Hành Của Táo Đen (3)
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...