Con Trai Là Nam Phụ
Chương 84: Phiên Ngoại 2 - Chuyến Du Hành Của Táo Đen (2)
Sáng 7 giờ đi, về tới nhà mới 10 giờ.
Lúc này, quản gia Lý già xách túi Hermes đi chợ, Lý Chí và Lục Châu đến công ty làm việc, Đường Dĩ Tố đi quay chương trình. Biệt thự Lục gia trên dưới vắng vẻ, chỉ có bảo vệ và người giúp việc đi lại.
Tuy chi tiết bài trí trong nhà không giống biệt thự Lục gia hắn ở, nhưng trong nhà không có người lạ, Táo Đen cuối cùng cũng tìm lại được chút cảm giác quen thuộc. Hắn đi dạo một vòng trong biệt thự, tay chân ngứa ngáy, bắt đầu phá phách.
Táo Đen tuy nghịch ngợm nhưng vẫn có mắt nhìn, biết rõ những thứ này là của Lục gia, giá trị liên thành, những thứ này là do những người đã chết sắm sửa thêm.
Việc hắn muốn làm là hủy diệt dấu vết của Đường Dĩ Tố, Lục Châu, quản gia Lý, Lăng Hàn và cả Đường Táo của cơ thể này trong biệt thự Lục gia.
Dì giúp việc nhìn thấy tuy muốn ngăn cản nhưng sau khi bị Táo Đen đá vỡ một bình hoa thì cũng không dám nói gì thêm.
Đi một đường, hắn muốn phá cái gì thì phá cái đó, phàm là nơi hắn đi qua đều là một đống hỗn độn.
Ban đầu Táo Đen phá rất hăng say, hứng thú bừng bừng làm loạn, nhưng thời gian trôi qua, Táo Đen dù sao cũng không phải kẻ phá hoại chuyên nghiệp, phá đồ của năm người không phải công trình nhỏ, dần dần thể lực không chống đỡ nổi, động tác tay chân chậm lại.
Đến khi cơ bắp tay chân bắt đầu đau nhức, Táo Đen nhìn đống đồ nát vụn, lại nhìn bản thân, cảm giác vô lực bỗng nhiên lại ập đến.
Hắn một mình phá phách ở đây làm gì, ngoài dì giúp việc ra chẳng có ai xem, hắn phải phá trước mặt bọn Đường Dĩ Tố, đập phá trong tiếng la hét sợ hãi của họ, thế mới sướng chứ.
Mà lỡ phá dở dang rồi, giờ dừng lại thấy ngu ngu sao á.
Táo Đen lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến động tĩnh.
Táo Đen vểnh tai lên, tỉnh cả người, vội vàng chạy đến bên cửa sổ, thò đầu ra ngoài nhìn. Khi thấy Đường Dĩ Tố trở về, mắt Táo Đen sáng lên, cả người hưng phấn hẳn.
Đường Dĩ Tố về rồi, hắn phải phá phách trước mặt Đường Dĩ Tố, dọa bả chết khiếp, tốt nhất là khiến Đường Dĩ Tố thất vọng tột cùng về hắn, mắng to hắn là đồ bất hiếu, rồi đuổi hắn ra khỏi nhà, làm cả nhà họ Lục gà bay chó sủa mới tốt!
Nghĩ tới là sướng rơn, Táo Đen xách mấy chiếc túi phiên bản giới hạn của Đường Dĩ Tố, chạy chậm xuống lầu, chỉ chờ Đường Dĩ Tố vào, hắn sẽ cắt nát bét đống túi này ngay trước mặt cho bả coi!
Chỉ nghe "cạch" một tiếng, cửa mở ra, Đường Dĩ Tố vừa ngẩng đầu liền thấy Đường Táo đứng trước mặt, một tay xách đống túi xách đủ màu, tay kia cầm kéo, vẻ mặt đầy mong chờ nhìn mình.
"Sao vậy, có chuyện gì vui hả con?" Đường Dĩ Tố hỏi.
Trên mặt Táo Đen lộ ra nụ cười vặn vẹo, sau đó ngay trước mặt Đường Dĩ Tố, cắt loạn xạ một hồi.
Mẹ kiếp, cái quai này sao dai nhách vậy.
Ủa cái túi này viền dày quá cắt chỗ nào ta?
Á đù cắt nhanh quá trúng tay rồi, nhưng phải ráng nhịn đau, không được để lộ!
Hì hục cắt nát bốn năm cái túi trên tay, Táo Đen ngẩng lên chờ Đường Dĩ Tố nổi trận lôi đình.
Nhưng hắn không ngờ là Đường Dĩ Tố đã không còn đứng trước mặt xem hắn nữa mà đứng sang một bên nói chuyện với dì giúp việc.
Mấy người đó vừa nói chuyện vừa liếc Táo Đen, chờ hắn cắt xong Đường Dĩ Tố mới chạy lại: "Đứt tay hả con, sao bất cẩn dữ vậy, băng keo cá nhân bên kia kìa, cẩn thận chút, dưới đất toàn rác, đừng vấp ngã..."
Chưa nói dứt câu Táo Đen đã vấp té cái oạch.
Đường Dĩ Tố: "..."
Táo Đen: "..."
Mấy dì giúp việc: "..."
Cuối cùng vẫn là Đường Dĩ Tố phá vỡ sự gượng gạo: "Không sao không sao, lấy nhiều nhiều chút, dán đầu gối luôn cho đỡ đau."
Nói xong, Đường Dĩ Tố lại nói nhỏ với dì giúp việc vài câu, hiểu rõ tình hình của Táo Đen, thấy hắn còn ngây ngốc nằm dưới đất, Đường Dĩ Tố thở dài, đi đến tủ tìm hộp thuốc, sau đó ngồi xuống giúp Táo Đen băng bó.
"Khỏi cần bà lo, bà cút đi!" Cảm giác bất lực lại tới, Táo Đen bực mình đẩy tay Đường Dĩ Tố ra, quát lên.
"Ừa, vậy con tiếp tục đi, xong rồi kêu má mi." Đường Dĩ Tố cũng không giận, nói xong liền quay người tránh đi.
Táo Đen ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Đường Dĩ Tố.
Có vậy thôi hả?
Hắn phá bao nhiêu đồ, làm hỏng túi của Đường Dĩ Tố, không trách phạt, không mắng mỏ, không có gì cả, cứ vậy là xong hả?
Đúng lúc đó Đường Dĩ Tố khựng lại, quay người nhìn hắn.
Trong lòng Táo Đen khấp khởi hi vọng.
Đó thấy chưa, nhịn hết nổi rồi chứ gì, chửi đi, bão táp mưa sa tới đi, hãy để bão táp đến mãnh liệt hơn chút nữa đi, cho cái nhà này tan nát luôn đi!
Nhưng giây tiếp theo, Táo Đen lại nghe Đường Dĩ Tố nói: "Giữ gìn sức khỏe nha con, đồ hư không sao, đừng để mình bị thương, ba má xót đó, ngoan nha."
Nói xong, Đường Dĩ Tố rời đi.
Theo bóng dáng cô đi xa, gió còn thổi lại tiếng cô gọi điện thoại: "Alo anh Lục Châu, Tiểu Táo dạo này áp lực quá, nay nó chịu xả ra rồi nè, chuyện tốt đó, mình ráng phối hợp với con nha... Ừm em cũng nghĩ vậy, đừng cản nó, cho nó xả cho đã, càng dữ càng tốt, tuổi dậy thì mà, mình phải bao dung... Tối anh về ăn cơm không? Ừa vậy nha, lát gặp..."
Chán phèo.
Một lát sau, quản gia Lý già ngâm nga xách giỏ rau về, đối với đống hỗn độn trong nhà ông cứ như không thấy, vô cùng ung dung bình tĩnh, rõ ràng đã nhận được tin tức từ trước.
Cười hiền hậu với Táo Đen xong, ông Lý vào bếp thảo luận bữa trưa với đầu bếp.
Táo Đen tuy nổi loạn nhưng không đến mức làm khó người già như quản gia Lý, nên bữa trưa trôi qua êm ả. Đến chiều, mọi người ai lo việc nấy, Táo Đen không muốn đi học, lại trở nên rảnh rỗi sinh nông nổi.
Lạ ghê, hồi ở thế giới kia đâu có thấy chán dữ vậy, sao giờ làm gì cũng thấy bứt rứt khó chịu.
Hắn chán nản bật TV, một lát sau, thế mà lại thấy mặt Đường Dĩ Tố trên TV.
Là chương trình phỏng vấn, dì ta đang nói về gia đình, nhắc tới Đường Táo cái là nói nhiều hẳn lên.
"Đường Táo thích làm mặt lạnh, nhưng thực ra thằng bé rất hiểu chuyện, từ nhỏ đã rất thông minh, thực ra thằng bé là người rất mềm lòng và giàu lòng đồng cảm. Có một lần cả nhà đi công viên hải dương, Đường Táo xem cá voi sát thủ biểu diễn, chủ động nói với tôi rằng sau này nó không bao giờ đến công viên hải dương nữa."
Trên TV, Đường Dĩ Tố nói với người dẫn chương trình, tuy cô cố kiềm chế biểu cảm nhưng trên mặt vẫn lộ ra vẻ hạnh phúc và thỏa mãn: "Lúc đó tôi cũng không hiểu tại sao con lại nói vậy, trong quan niệm của mình, trẻ con đều rất thích động vật nhỏ, những chương trình biểu diễn thế này thường khiến trẻ con hò reo vui sướng, nhưng Đường Táo từ đầu đến cuối đều rất không vui, mà dù tôi hỏi thế nào nó cũng không chịu nói."
"Về nhà tôi mới nhớ ra từng kể cho nó nghe chuyện cá voi sát thủ."
"Cá voi sát thủ là động vật có vú, có trí thông minh rất cao, chúng có ngôn ngữ riêng, văn hóa và thẩm mỹ riêng, là bá chủ đại dương mà lại thân thiện với con người, nhưng con người lại làm tổn thương chúng."
"Đường Táo vẫn nhớ câu chuyện này, giống như cá voi sát thủ thích chúng ta, thằng bé cũng thích cá voi sát thủ như vậy, nên trong thâm tâm hy vọng chúng được tự do, nhưng thế giới này có nhiều điều không như ý, có lẽ trong lòng con hiểu, đây tạm thời chỉ là một nguyện vọng của con mà thôi..."
Nhìn Đường Dĩ Tố thao thao bất tuyệt, Táo Đen hừ một tiếng tắt TV.
Cá voi sát thủ hay cá mập gì chứ, quả nhiên hắn với thằng Đường Táo này khác nhau một trời một vực.
Hắn không những không đồng cảm với mấy sinh vật biển đó mà còn thích ăn vi cá mập nhất.
Cá voi sát thủ là gì hắn không biết, nhưng chắc chắn cũng ngon như cá mập thôi, hừ.
Dù vẻ mặt vô cùng khinh thường và lạnh nhạt, nhưng lần này ngay cả chính hắn cũng không thể lừa dối bản thân, trong lòng hắn chua xót, vô cùng không vui.
Không có ai kể cho hắn nghe chuyện cá voi sát thủ, không có ai dẫn hắn đi công viên hải dương khi còn nhỏ, rõ ràng là cùng một người, dựa vào đâu mà sao nó có bà mẹ tốt dữ vậy.
Càng nghĩ càng tủi thân, Táo Đen cầm điện thoại lướt xem tin tức giải trí.
Khổ nỗi Đường Dĩ Tố là nữ tinh giới giải trí, Đường Táo có độ nổi tiếng cực cao trên mạng, Táo Đen lướt lướt, bất tri bất giác lại xem tin tức liên quan đến Đường Táo.
Thấy một bài đăng trên diễn đàn treo tên Đường Táo, bấm vào xem, lướt xuống mấy chục trang, trang nào cũng toàn ảnh Đường Táo.
Dưới bài đăng, một đám mê trai gào thét vì Đường Táo, lời khen ngợi khiến Táo Đen nổi da gà, buồn nôn muốn chết.
[Á á á con ơi mẹ yêu con quá đi!]
[Nhan sắc con tui nay đỉnh quá! Ôi trái tim tôi, cho con hết, mạng này là của con! Tim gan phèo phổi này cho con hết!]
[Muốn trượt cầu tuột trên làn da em bé của con quá đi ~]
[Táo Táo cố lên! Tụi chị sẽ cho em tương lai tốt đẹp!!]
[Tiên tử hạ phàm, thần dược phòng vé là đây]
[Con trai ngoan Táo Táo đẹp nhất lòng tui!]
[Tiểu quả táo tài sắc vẹn toàn, dễ thương vô đối, ngọt lịm tim, Táo Táo fighting!]
[Em tui còn chưa hết búng ra sữa, nó chỉ có tụi mình thôi!]
...
Càng xem xuống dưới, Táo Đen càng không thể nhịn, cuối cùng không nhịn được đăng ký nick phụ, để lại bình luận bên dưới: [Gớm thấy bà, tụi bây bị điên hả, thằng này có gì mà thích, tao muốn ói!]
Gửi xong, sợ đám người này mắt mù không thấy bình luận của mình, Táo Đen còn bình luận thêm vài câu: [Da em bé cái gì, đàn ông con trai da em bé cái quỷ gì.]
[Soi cái gì mà soi, "hàng" nhỏ như tăm bông, hổng thỏa mãn nổi tụi bây đâu, đừng có mơ.]
Gửi xong, Táo Đen bỗng hơi hối hận.
Hắn và Đường Táo dùng chung cơ thể, nói Đường Táo nhỏ hơn tăm bông chẳng phải đang nói chính mình sao?
Thế là hắn lật đật sửa lại: [Soi cái gì mà soi, "hàng" bự cỡ bình giữ nhiệt đó, nhưng người ta không thèm tụi bây đâu, bớt mơ mộng.]
Sửa xong, Táo Đen vô cùng hài lòng bấm gửi, chuẩn bị tinh thần chiến đấu với đám fan cuồng. Hắn sẽ xắn tay áo đại chiến 300 hiệp trên mạng với đám này, chờ đám này bị hắn xé xác tơi tả, hắn sẽ công khai thân phận, cho tụi nó thất vọng tràn trề, dìm hàng Đường Táo xuống bùn đen, khiến Đường Táo rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục!
Nhưng Táo Đen đã coi thường sức mạnh fanclub rồi. Vừa tải lại trang, cái bình luận vừa rồi của hắn trong vòng hai phút ngắn ngủi đã bị người ta trả lời mấy chục cái.
Mấy cái trả lời đầu tiên đúng như dự đoán của Táo Đen, điên cuồng công kích hắn, nhưng đúng lúc này, bước ngoặt thần thánh xuất hiện.
[Haha tui cười chết với cha nội này mọi người ơi ha ha ha tên này là antifan chân chính của Táo Ngọt hả coi chả sửa comment kìa từ tăm bông thành bình giữ nhiệt má ơi cười ẻ!]
Nguyên một tràng không chấm phẩy làm Táo Đen hoa mắt, suýt chút nữa chóng mặt, khó khăn lắm mới sắp xếp xong ý nghĩa câu nói này, Táo Đen thậm chí không kịp phẫn nộ vì bị cười nhạo, nhìn chằm chằm "cười ẻ", ngẫm nghĩ nửa ngày cũng không hiểu ý là gì.
Họ chụp lại bình luận của Táo Đen, mổ xẻ từng câu từng chữ, bàn tán say sưa, dùng những từ ngữ mạng mà Táo Đen hoàn toàn không hiểu, không những không xé xác Táo Đen mà ngược lại bắt đầu trêu chọc hắn.
[Chủ thớt khai thiệt đi, sao biết hàng Táo Táo nhà tui là bình giữ nhiệt mà không phải tăm bông?]
[Chủ thớt là con trai hả, GATO với Táo Táo chứ gì?]
[Chủ thớt hài xỉu, chê da em bé nữa chứ, ngây thơ vãi, chắc ổng không hiểu tụi mình nói gì đâu haha.]
Táo Đen tuy hơi "lúa" mấy cái từ lóng nhưng không có ngu, biết thừa đám fan này không những không giận mà còn coi hắn là trò cười, vui vẻ trêu chọc hắn
Hắn hổng thèm dây dưa nữa, thoát ra, đi phá mấy bài khác.
Thế là Táo Đen không ham chiến nữa, nhanh chóng thoát khỏi bài đăng này, bấm vào vài bài khác.
Lần này, hắn không chửi đổng vô mục đích nữa mà chuyển sang "bóc phốt".
Hắn định sẽ tung tin đồn nhảm bôi xấu Đường Táo trên diễn đàn ẩn danh. Đường Táo đâu phải tiền mà ai cũng thích, thế nào chả có antifan, cứ để tụi nó lan truyền tin vịt giùm hắn.
Nghĩ vậy Táo Đen hăng hái mở 4-5 cái topic, lần này hắn khôn rồi, bóc phốt xong là chạy, mặc kệ họ tin hay không, tuyệt đối không nói nhiều, tránh bị trêu chọc lần nữa.
Nhưng Táo Đen quên mất là giọng văn của hắn lạc quẻ với cái diễn đàn này, vừa từ bài bên kia qua, ai cũng nhớ cái kiểu nói chuyện đặc trưng của hắn, nên vừa post xong là bị lột mặt nạ liền.
Ngay sau đó, thánh công nghệ xuất hiện, giải mã IP, tuy cuối cùng không khóa được vị trí cụ thể nhưng có thể xác nhận hắn và Đường Táo ở cùng một thành phố.
Trong chốc lát, không ít người lại tự biên tự diễn ra vô số vở kịch, sự náo nhiệt trên diễn đàn này tuy được lan truyền ra ngoài nhưng kết quả tuyệt đối hoàn toàn khác với tưởng tượng của hắn...
Mãi đến lúc ngủ, nằm lại trên giường, nhìn lại mọi chuyện xảy ra hôm nay, cứ như một giấc mơ.
Hắn nhắm mắt, lòng đầy suy tư.
Hi vọng mai xuyên về thế giới cũ, trả cái xác này cho thằng Đường Táo dọn dẹp bãi chiến trường.
Chắc mọi người sẽ ghét Đường Táo vì mấy chuyện hắn làm hôm nay.
Chắc chắn là vậy.
Táo Đen nghĩ đầy ác ý, nhưng mặt mũi chả vui vẻ gì.
Hắn nhíu mày, mím môi chặt.
Nhất định vậy, ai cũng sẽ ghét Đường Táo.
Hắn tự nhủ trong lòng.
Con Trai Là Nam Phụ
Đánh giá:
Truyện Con Trai Là Nam Phụ
Story
Chương 84: Phiên Ngoại 2 - Chuyến Du Hành Của Táo Đen (2)
10.0/10 từ 14 lượt.
Truyện Con Trai Là Nam Phụ
Story
Chương 84: Phiên Ngoại 2 - Chuyến Du Hành Của Táo Đen (2)
