Con Trai Là Nam Phụ
Chương 77: Ngoại Lệ Duy Nhất
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lục Châu nhìn Liễu Tĩnh, chậm rãi nói: "Em biết chuyện này, nhưng lại giấu anh."
Khi anh nói câu này, sắc mặt vẫn bình tĩnh, ngữ khí dường như không khác gì ngày thường, cũng không có sự dao động lớn, nhưng trong lòng Liễu Tĩnh lại lạnh toát một cách khó hiểu.
Lục Châu nhìn bên ngoài tuy còn trẻ, nhưng dù sao cũng là người cầm quyền của Lục gia. Anh đã tranh đấu thế nào để lên được vị trí này, Liễu Tĩnh dù ở nước ngoài cũng có nghe thấy ít nhiều.
Lần trước Liễu Tĩnh ra tay với Đường Dĩ Tố và Đường Táo đã khiến Lục Châu cực kỳ không vui.
Mấy ngày nay, khi đám chi thứ nhà họ Lục bị Lục Châu xử đẹp từng người một, nhà họ Liễu cũng lâm vào thế bí. Tuy người nhà chưa gọi điện trách móc Liễu Tĩnh, nhưng cô ta vẫn cảm nhận được sức ép vô hình đè nặng, thành ra lúc nãy mới mất bình tĩnh trước mặt Đường Dĩ Tố.
Chuyện xảy ra từ bao nhiêu năm trước, lúc đó Lục Châu chưa nắm quyền. Trong quá trình anh ta leo lên vị trí này, Lục gia cũng trải qua biến động lớn. Những người biết chuyện năm xưa kẻ thì bỏ đi biệt xứ, người thì gặp tai nạn qua đời. Giờ tính tới tính lui, người còn giữ liên lạc mật thiết với Lục gia và biết rõ ngọn ngành mọi chuyện chỉ còn mỗi mình Liễu Tĩnh.
Mấy chuyện nợ nần cũ rích này, trừ khi Lục Châu rảnh rỗi sinh nông nổi, nếu không trong trường hợp không có gợi ý nào, anh tuyệt đối sẽ không quay lại điều tra.
Kể cả sau này anh và Đường Dĩ Tố ở bên nhau lâu dài và nhất định phải tra ra, thì lúc đó Liễu Tĩnh đã sớm cao chạy xa bay ra nước ngoài, chuẩn bị kỹ lưỡng mọi thứ, có chuyện gì cũng có thể từ từ thương lượng giải quyết.
Ai mà ngờ đâu hôm nay lại xảy ra tai nạn bất ngờ này. Chỉ vì một tấm thiệp mời trẻ con ngây ngô mà cuối cùng chính Liễu Tĩnh lại tự mình phanh phui tất cả.
Cô nàng hít sâu một hơi, chậm rãi quay người lại, đối mặt với ánh mắt của Đường Dĩ Tố và Lục Châu.
Từ khoảnh khắc Liễu Tĩnh ngăn Lục Châu lại, chuyện này đã không thể giấu được nữa rồi. Đã lỡ phóng lao thì phải theo lao, thà nói toẹt ra cho xong.
Nghĩ vậy, Liễu Tĩnh thừa nhận: "Đúng vậy."
Trong khoảnh khắc đó, sắc mặt của cả Đường Dĩ Tố lẫn Lục Châu đều phức tạp vô cùng.
Đường Dĩ Tố cảm thấy tảng đá nặng trịch trong lòng rốt cuộc cũng rơi xuống. Bất ngờ thì có bất ngờ, nhưng ngẫm lại cũng thấy hợp lý.
Từ chuyện Đường Táo giống Lục Châu y như đúc, cho tới tương lai Đường Táo trở thành trùm phản diện thừa kế gia sản kếch xù trong truyện, mọi manh mối đều chỉ thẳng về phía Lục Châu.
Nhưng Đường Dĩ Tố không biết quá khứ của nguyên chủ. Nguyên chủ và Lục Châu nhìn kiểu gì cũng không giống người có liên quan. Đã vậy Lục Châu còn bị bệnh di truyền, chính miệng anh ta nói vì không có con nối dõi nên con đường tranh quyền đoạt vị gian nan gấp bội.
Đủ loại nguyên nhân khách quan cộng lại khiến Đường Dĩ Tố không ngừng loại trừ chân tướng. Giờ phút này, cùng với câu trả lời khẳng định của Liễu Tĩnh, Đường Dĩ Tố gần như có cảm giác mọi chuyện đã ngã ngũ, cả người trở nên trống rỗng.
Đôi tay bỗng nhiên nhẹ bẫng, Đường Dĩ Tố cúi đầu liếc nhìn, khi phát hiện đôi tay mình trống trơn, cơ thể như biến thành bán trong suốt, cô kinh hãi, cả người run lên một cái.
Lục Châu vội vàng đưa tay đỡ lấy cô: "Dĩ Tố?"
"Hả?" Đường Dĩ Tố sực tỉnh, căng mắt nhìn kỹ lại hai tay mình, thấy chúng vẫn còn nguyên đó. Hình ảnh kinh khủng trong khoảnh khắc vừa rồi dường như chỉ là ảo giác của cô.
Lục Châu tưởng cô bị sốc trước sự thật này, bèn siết chặt tay cô, để cô dựa vào người mình.
Bị ảo giác cắt ngang, Đường Dĩ Tố lại càng bình tĩnh hơn. Một lát sau, ba người ngồi xuống ghế dài hành lang, vừa chờ ca phẫu thuật vừa nghe Liễu Tĩnh kể lại đầu đuôi câu chuyện.
"Kế hoạch thụ tinh ống nghiệm của anh, em có tham gia." Liễu Tĩnh nói. "Sau này để tăng tỉ lệ thành công, chúng tôi đã tính tới phương án mang thai hộ."
"Em không báo cáo chuyện mang thai hộ cho Lục gia." Lục Châu trầm giọng.
"Không, em có báo, chỉ là anh không biết thôi." Liễu Tĩnh nhìn Lục Châu. "Mọi kế hoạch sinh con của Lục gia, khi thụ tinh ống nghiệm thất bại tới một mức nào đó đều sẽ chuyển sang mang thai hộ. Liễu gia cống hiến cho Lục gia, mấy chuyện này chỉ báo cáo cho gia chủ thôi. Lục Châu, năm đó anh chưa đủ tư cách để biết, nhưng thực ra Liễu gia vẫn luôn âm thầm ủng hộ anh. Lần mang thai hộ đó, em cũng tham gia thực nghiệm."
Liễu Tĩnh dừng lại, ánh mắt hướng về phía Đường Dĩ Tố: "Việc tìm người mang thai hộ không phải do em phụ trách, em chỉ lo mảng y tế thôi. Em không biết cô ấy từ đâu chui ra, nhưng em đoán chắc là ký hợp đồng chui ở chợ đen, tự nguyện tham gia rồi được đưa vô bệnh viện nhà họ Liễu."
Lời kể của Liễu Tĩnh không chỉ làm Lục Châu ngạc nhiên mà Đường Dĩ Tố còn sốc hơn.
Dù sao những chuyện quá khứ này ngay cả chính cô cũng không biết. Sự hiểu biết của cô về quá khứ của nguyên chủ chỉ có qua những dòng nhật ký trên máy tính, cơ bản đều liên quan đến Tống Thần Hạo. Xa hơn nữa, Đường Dĩ Tố chỉ biết nguyên chủ từng là một người mập ú, ngoài ra không còn thông tin gì khác.
Đối với Đường Dĩ Tố, cô không phải nguyên chủ, cô có cuộc đời và quá khứ riêng của mình. Cho nên bấy lâu nay, Đường Dĩ Tố chưa bao giờ hứng thú với quá khứ của nguyên chủ, chưa từng chủ động tìm hiểu làm gì.
Điều duy nhất cô tò mò là ba của Đường Táo, nhưng nếu người ta không tìm tới thì cô cũng chẳng rảnh đi tìm.
Chính vì vậy mà cho đến tận bây giờ, Đường Dĩ Tố vẫn hoàn toàn không biết gì về quá khứ của nguyên chủ. Giờ phút này cuối cùng cũng nghe được chân tướng năm xưa, bản thân Đường Dĩ Tố thực ra còn sốc hơn bất kỳ ai.
Tuy Đường Dĩ Tố cố gắng che giấu biểu cảm nhưng phản ứng trong khoảnh khắc đó vẫn không thể hoàn toàn kiểm soát được. Cả Lục Châu và Liễu Tĩnh đều bắt gặp biểu cảm thật của cô.
Liễu Tĩnh cười khẩy: "Làm cái bộ mặt đó chi vậy, làm như cô không biết gì hết á."
Đường Dĩ Tố không chắc nguyên chủ đã trải qua những gì, nghe Liễu Tĩnh nói vậy bèn thăm dò: "Trước đây chúng ta từng gặp nhau chưa?"
"Cô chưa gặp tôi, nhưng tôi đã thấy cô rồi." Liễu Tĩnh liếc nhìn Đường Dĩ Tố. "Cô của bây giờ với hồi đó khác nhau một trời một vực, đến tôi còn bị cô lừa suốt bấy lâu nay. Mãi tới khi tra ra Đường Táo, nhìn mặt thằng bé tôi mới liên kết cô với người phụ nữ năm xưa. Nếu biết sớm thì..."
Tuy Liễu Tĩnh không nói hết câu nhưng người nghe đều hiểu ý tứ của cô nàng.
Lục Châu nghe vậy sắc mặt càng thêm trầm xuống.
Ngược lại là Đường Dĩ Tố, sau một loạt sự kiện liên tiếp xảy ra, cô lại trở nên bình tĩnh ung dung hơn nhiều. Giờ phút này nhìn Liễu Tĩnh, cô thậm chí còn có thể phân tâm phân tích nhân vật này.
Liễu Tĩnh nhìn thì đáng ghét, làm đủ trò xấu xa với Đường Dĩ Tố, vừa gặp mặt là ra oai phủ đầu, châm chọc đủ kiểu. Nhưng quan sát kỹ thì thấy cô nàng này cũng thú vị phết.
Người bình thường đều thích che giấu mặt xấu của mình, cố gắng thể hiện mặt tốt đẹp trước người khác, đặc biệt là trước mặt người mình ngưỡng mộ thì càng muốn tỏ ra dịu dàng thục nữ.
Đằng này Liễu Tĩnh thì ngược lại, nói năng cay độc, làm chuyện đáng ghét không kiêng nể gì, chẳng thèm quan tâm người khác nghĩ sao về mình.
Đường Dĩ Tố hiểu ngay tại sao Lục Châu nói Liễu Tĩnh không thật sự thích anh.
Cô gái này giống như một tiểu thư được nuông chiều quen thói, đối với Lục Châu là chiếm hữu chứ không phải yêu.
Khi đối mặt với Đường Dĩ Tố, Liễu Tĩnh cư xử y như con nít bị giành mất đồ chơi. Dù bản thân cô ấy không thấy vậy nhưng trong mắt Đường Dĩ Tố, hành động đó ấu trĩ vô cùng.
Tuy ghét cái nết đó nhưng tận đáy lòng Đường Dĩ Tố vẫn cảm ơn Liễu Tĩnh.
Cô và Lục Châu không ngốc, nếu hôm nay Liễu Tĩnh không lên tiếng ngăn cản Lục Châu truyền máu cho Đường Táo thì hậu quả thật không dám tưởng tượng. Dù thế nào đi nữa, vào phút chót cô nàng vẫn giúp Đường Táo một mạng.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Đường Dĩ Tố rơi vào tay Liễu Tĩnh.
Tới tận bây giờ, tấm thiệp mời kia vẫn bị cô gái này nắm chặt trong tay không buông.
Trong lúc Đường Dĩ Tố quan sát, Liễu Tĩnh rốt cuộc cũng kể hết mọi chuyện năm xưa.

Ấy vậy mà một người phụ nữ không ai coi trọng lại cố tình mang thai thành công con cháu nhà họ Lục!
Cả bệnh viện chấn động.
Liễu gia lập tức báo tin này cho Lục gia.
Nhưng xui xẻo thay, đúng lúc đó Lục gia xảy ra biến cố, người cầm quyền đời trước bệnh nặng, đám con cháu bên dưới rục rịch tranh giành, cả gia tộc rối ren. Tin tức Liễu gia báo lên chẳng những không ai quan tâm mà còn tạo cơ hội cho kẻ khác lợi dụng.
Kể tới đây, Liễu Tĩnh cúi đầu im lặng. Nhìn bộ dạng khó nói của cô nàng, chắc là đã xảy ra chuyện gì đó không hay ho lắm.
Lục Châu sắc mặt trầm tĩnh, thấy Đường Dĩ Tố tò mò nhìn, anh đoán chắc lúc đó Đường Dĩ Tố ngây thơ không biết gì nên đã chịu khổ không ít.
Anh nắm tay Đường Dĩ Tố, hỏi Liễu Tĩnh: "Lúc đó anh cũng nghe phong thanh, khi tới Liễu gia thì họ nói với anh là em đã mang thai con của anh thành công."
Liễu Tĩnh cúi đầu, thấp giọng lí nhí nói: "Ai mà biết Lục gia cuối cùng lọt vào tay ai, Liễu gia đâu dám chọn phe bừa bãi, cho nên..."
"Cho nên ai cũng không muốn đắc tội. Liễu gia đầu quân cho chi thứ nhà họ Lục, còn em thì nói với anh là em có thai với anh. Dù kết cục thế nào thì Liễu gia cũng nắm đằng chuôi." Lục Châu vạch trần. "Đứa bé đó là Đường Táo?"
"Phải." Liễu Tĩnh thừa nhận. "Lúc đó em cũng đâu có quyền quyết định, ngoài việc làm thí nghiệm ra thì tiếng nói của em chẳng có trọng lượng gì. Sau đó xảy ra chút chuyện, cô Đường đã bỏ trốn mất."
Lục Châu nhìn sang Đường Dĩ Tố, thấy cô gật đầu như đã hiểu ra vấn đề.
Lục Châu thấy lạ trong lòng nhưng tình cảnh này cũng không tiện nghĩ nhiều.

Lục Châu biết mình khiếm khuyết từ sớm, đã chuẩn bị tâm lý không con cái nối dõi. Tuy không đến mức điên cuồng vì chuyện con cái nhưng trong lòng vẫn có chút tiếc nuối. Anh luôn tự an ủi rằng may mà Đường Dĩ Tố đã có con, gia đình ba người coi như cũng viên mãn.
Ai ngờ đâu ông trời lại trêu ngươi, đi một vòng lớn, hóa ra từ mấy năm trước anh và Đường Dĩ Tố đã có một đứa con chung!
Hóa ra năm xưa Đường Dĩ Tố có thể trốn thoát cũng là do gặp lúc hai nhà biến động, cho cô một cơ hội lọt lưới. Nếu không, với giá trị của người đang mang thai con của Lục Châu lúc đó, dù là Liễu gia hay Lục gia đều tuyệt đối không thể để Đường Dĩ Tố có cơ hội chạy thoát.
Trước đây Đường Dĩ Tố vốn là giao dịch với người ở chợ đen để vượt biên ra nước ngoài, về nước thì người thân mất hết, cô độc một mình, bặt vô âm tín. Hoa Quốc rộng lớn như vậy, cô cố tình trốn thì Liễu gia cũng bó tay.
Hơn nữa sau cuộc nội chiến đó, Liễu gia tổn thất nặng nề. Nếu họ tỏ ra quá quan tâm tới người phụ nữ mất tích kia, Lục Châu tinh ý sẽ sinh nghi, chuyện Liễu gia bắt tay với chi thứ sẽ bị lộ. Trong tình thế đó, đắc tội Lục Châu chẳng có lợi gì cho Liễu gia cả.
Cùng đường, Liễu gia đành báo với Lục gia là đứa bé không giữ được. Từ đó mọi nỗ lực duy trì nòi giống của Lục Châu đều thất bại toàn tập.
Lục Châu không phải người đầu tiên trong Lục gia thất bại chuyện con cái, hơn nữa Đường Dĩ Tố là người mang thai hộ, hồ sơ Liễu gia giao cho Lục Châu chỉ là số liệu thụ tinh ống nghiệm (là thật). Lục Châu không biết chuyện mang thai hộ nên dĩ nhiên không điều tra sâu thêm.
Màn kịch giữa hai nhà Lục - Liễu hạ màn. Liễu gia tìm kiếm Đường Dĩ Tố không có kết quả nên cũng chẳng tốn công nữa, vội vàng tạo quan hệ tốt với Lục Châu - vị gia chủ mới nhậm chức của Lục gia.
Chuyện này chẳng vẻ vang gì, cho qua được là tốt nhất. Liễu Tĩnh cũng không hỏi han gì thêm, tập trung vào chuyên môn và làm đại tiểu thư nhà họ Liễu.
Ai ngờ đâu mấy năm sau, định mệnh lại sắp đặt cho họ gặp lại nhau trong tình cảnh trớ trêu này.
Đường Dĩ Tố và Lục Châu gặp lại nhau đã đành - cô là trường hợp thành công duy nhất trong vô vàn thất bại, chứng tỏ sự đặc biệt đối với Lục Châu.
Nhưng trớ trêu thay, Liễu Tĩnh cũng tình cờ quen biết cậu bé Đường Táo mặt mũi bầm dập kia.
Lục Châu nhìn Liễu Tĩnh, chậm rãi nói: "Em biết chuyện này, nhưng lại giấu anh."
Khi anh nói câu này, sắc mặt vẫn bình tĩnh, ngữ khí dường như không khác gì ngày thường, cũng không có sự dao động lớn, nhưng trong lòng Liễu Tĩnh lại lạnh toát một cách khó hiểu.
Lục Châu nhìn bên ngoài tuy còn trẻ, nhưng dù sao cũng là người cầm quyền của Lục gia. Anh đã tranh đấu thế nào để lên được vị trí này, Liễu Tĩnh dù ở nước ngoài cũng có nghe thấy ít nhiều.
Lần trước Liễu Tĩnh ra tay với Đường Dĩ Tố và Đường Táo đã khiến Lục Châu cực kỳ không vui.
Mấy ngày nay, khi đám chi thứ nhà họ Lục bị Lục Châu xử đẹp từng người một, nhà họ Liễu cũng lâm vào thế bí. Tuy người nhà chưa gọi điện trách móc Liễu Tĩnh, nhưng cô ta vẫn cảm nhận được sức ép vô hình đè nặng, thành ra lúc nãy mới mất bình tĩnh trước mặt Đường Dĩ Tố.
Chuyện xảy ra từ bao nhiêu năm trước, lúc đó Lục Châu chưa nắm quyền. Trong quá trình anh ta leo lên vị trí này, Lục gia cũng trải qua biến động lớn. Những người biết chuyện năm xưa kẻ thì bỏ đi biệt xứ, người thì gặp tai nạn qua đời. Giờ tính tới tính lui, người còn giữ liên lạc mật thiết với Lục gia và biết rõ ngọn ngành mọi chuyện chỉ còn mỗi mình Liễu Tĩnh.
Mấy chuyện nợ nần cũ rích này, trừ khi Lục Châu rảnh rỗi sinh nông nổi, nếu không trong trường hợp không có gợi ý nào, anh tuyệt đối sẽ không quay lại điều tra.
Kể cả sau này anh và Đường Dĩ Tố ở bên nhau lâu dài và nhất định phải tra ra, thì lúc đó Liễu Tĩnh đã sớm cao chạy xa bay ra nước ngoài, chuẩn bị kỹ lưỡng mọi thứ, có chuyện gì cũng có thể từ từ thương lượng giải quyết.
Ai mà ngờ đâu hôm nay lại xảy ra tai nạn bất ngờ này. Chỉ vì một tấm thiệp mời trẻ con ngây ngô mà cuối cùng chính Liễu Tĩnh lại tự mình phanh phui tất cả.
Cô nàng hít sâu một hơi, chậm rãi quay người lại, đối mặt với ánh mắt của Đường Dĩ Tố và Lục Châu.
Từ khoảnh khắc Liễu Tĩnh ngăn Lục Châu lại, chuyện này đã không thể giấu được nữa rồi. Đã lỡ phóng lao thì phải theo lao, thà nói toẹt ra cho xong.
Nghĩ vậy, Liễu Tĩnh thừa nhận: "Đúng vậy."
Trong khoảnh khắc đó, sắc mặt của cả Đường Dĩ Tố lẫn Lục Châu đều phức tạp vô cùng.
Đường Dĩ Tố cảm thấy tảng đá nặng trịch trong lòng rốt cuộc cũng rơi xuống. Bất ngờ thì có bất ngờ, nhưng ngẫm lại cũng thấy hợp lý.
Từ chuyện Đường Táo giống Lục Châu y như đúc, cho tới tương lai Đường Táo trở thành trùm phản diện thừa kế gia sản kếch xù trong truyện, mọi manh mối đều chỉ thẳng về phía Lục Châu.
Nhưng Đường Dĩ Tố không biết quá khứ của nguyên chủ. Nguyên chủ và Lục Châu nhìn kiểu gì cũng không giống người có liên quan. Đã vậy Lục Châu còn bị bệnh di truyền, chính miệng anh ta nói vì không có con nối dõi nên con đường tranh quyền đoạt vị gian nan gấp bội.
Đủ loại nguyên nhân khách quan cộng lại khiến Đường Dĩ Tố không ngừng loại trừ chân tướng. Giờ phút này, cùng với câu trả lời khẳng định của Liễu Tĩnh, Đường Dĩ Tố gần như có cảm giác mọi chuyện đã ngã ngũ, cả người trở nên trống rỗng.
Đôi tay bỗng nhiên nhẹ bẫng, Đường Dĩ Tố cúi đầu liếc nhìn, khi phát hiện đôi tay mình trống trơn, cơ thể như biến thành bán trong suốt, cô kinh hãi, cả người run lên một cái.
Lục Châu vội vàng đưa tay đỡ lấy cô: "Dĩ Tố?"
"Hả?" Đường Dĩ Tố sực tỉnh, căng mắt nhìn kỹ lại hai tay mình, thấy chúng vẫn còn nguyên đó. Hình ảnh kinh khủng trong khoảnh khắc vừa rồi dường như chỉ là ảo giác của cô.
Lục Châu tưởng cô bị sốc trước sự thật này, bèn siết chặt tay cô, để cô dựa vào người mình.
Bị ảo giác cắt ngang, Đường Dĩ Tố lại càng bình tĩnh hơn. Một lát sau, ba người ngồi xuống ghế dài hành lang, vừa chờ ca phẫu thuật vừa nghe Liễu Tĩnh kể lại đầu đuôi câu chuyện.
"Kế hoạch thụ tinh ống nghiệm của anh, em có tham gia." Liễu Tĩnh nói. "Sau này để tăng tỉ lệ thành công, chúng tôi đã tính tới phương án mang thai hộ."
"Em không báo cáo chuyện mang thai hộ cho Lục gia." Lục Châu trầm giọng.
"Không, em có báo, chỉ là anh không biết thôi." Liễu Tĩnh nhìn Lục Châu. "Mọi kế hoạch sinh con của Lục gia, khi thụ tinh ống nghiệm thất bại tới một mức nào đó đều sẽ chuyển sang mang thai hộ. Liễu gia cống hiến cho Lục gia, mấy chuyện này chỉ báo cáo cho gia chủ thôi. Lục Châu, năm đó anh chưa đủ tư cách để biết, nhưng thực ra Liễu gia vẫn luôn âm thầm ủng hộ anh. Lần mang thai hộ đó, em cũng tham gia thực nghiệm."
Liễu Tĩnh dừng lại, ánh mắt hướng về phía Đường Dĩ Tố: "Việc tìm người mang thai hộ không phải do em phụ trách, em chỉ lo mảng y tế thôi. Em không biết cô ấy từ đâu chui ra, nhưng em đoán chắc là ký hợp đồng chui ở chợ đen, tự nguyện tham gia rồi được đưa vô bệnh viện nhà họ Liễu."
Lời kể của Liễu Tĩnh không chỉ làm Lục Châu ngạc nhiên mà Đường Dĩ Tố còn sốc hơn.
Dù sao những chuyện quá khứ này ngay cả chính cô cũng không biết. Sự hiểu biết của cô về quá khứ của nguyên chủ chỉ có qua những dòng nhật ký trên máy tính, cơ bản đều liên quan đến Tống Thần Hạo. Xa hơn nữa, Đường Dĩ Tố chỉ biết nguyên chủ từng là một người mập ú, ngoài ra không còn thông tin gì khác.
Đối với Đường Dĩ Tố, cô không phải nguyên chủ, cô có cuộc đời và quá khứ riêng của mình. Cho nên bấy lâu nay, Đường Dĩ Tố chưa bao giờ hứng thú với quá khứ của nguyên chủ, chưa từng chủ động tìm hiểu làm gì.
Điều duy nhất cô tò mò là ba của Đường Táo, nhưng nếu người ta không tìm tới thì cô cũng chẳng rảnh đi tìm.
Chính vì vậy mà cho đến tận bây giờ, Đường Dĩ Tố vẫn hoàn toàn không biết gì về quá khứ của nguyên chủ. Giờ phút này cuối cùng cũng nghe được chân tướng năm xưa, bản thân Đường Dĩ Tố thực ra còn sốc hơn bất kỳ ai.
Tuy Đường Dĩ Tố cố gắng che giấu biểu cảm nhưng phản ứng trong khoảnh khắc đó vẫn không thể hoàn toàn kiểm soát được. Cả Lục Châu và Liễu Tĩnh đều bắt gặp biểu cảm thật của cô.
Liễu Tĩnh cười khẩy: "Làm cái bộ mặt đó chi vậy, làm như cô không biết gì hết á."
Đường Dĩ Tố không chắc nguyên chủ đã trải qua những gì, nghe Liễu Tĩnh nói vậy bèn thăm dò: "Trước đây chúng ta từng gặp nhau chưa?"
"Cô chưa gặp tôi, nhưng tôi đã thấy cô rồi." Liễu Tĩnh liếc nhìn Đường Dĩ Tố. "Cô của bây giờ với hồi đó khác nhau một trời một vực, đến tôi còn bị cô lừa suốt bấy lâu nay. Mãi tới khi tra ra Đường Táo, nhìn mặt thằng bé tôi mới liên kết cô với người phụ nữ năm xưa. Nếu biết sớm thì..."
Tuy Liễu Tĩnh không nói hết câu nhưng người nghe đều hiểu ý tứ của cô nàng.
Lục Châu nghe vậy sắc mặt càng thêm trầm xuống.
Ngược lại là Đường Dĩ Tố, sau một loạt sự kiện liên tiếp xảy ra, cô lại trở nên bình tĩnh ung dung hơn nhiều. Giờ phút này nhìn Liễu Tĩnh, cô thậm chí còn có thể phân tâm phân tích nhân vật này.
Liễu Tĩnh nhìn thì đáng ghét, làm đủ trò xấu xa với Đường Dĩ Tố, vừa gặp mặt là ra oai phủ đầu, châm chọc đủ kiểu. Nhưng quan sát kỹ thì thấy cô nàng này cũng thú vị phết.
Người bình thường đều thích che giấu mặt xấu của mình, cố gắng thể hiện mặt tốt đẹp trước người khác, đặc biệt là trước mặt người mình ngưỡng mộ thì càng muốn tỏ ra dịu dàng thục nữ.
Đằng này Liễu Tĩnh thì ngược lại, nói năng cay độc, làm chuyện đáng ghét không kiêng nể gì, chẳng thèm quan tâm người khác nghĩ sao về mình.
Đường Dĩ Tố hiểu ngay tại sao Lục Châu nói Liễu Tĩnh không thật sự thích anh.
Cô gái này giống như một tiểu thư được nuông chiều quen thói, đối với Lục Châu là chiếm hữu chứ không phải yêu.
Khi đối mặt với Đường Dĩ Tố, Liễu Tĩnh cư xử y như con nít bị giành mất đồ chơi. Dù bản thân cô ấy không thấy vậy nhưng trong mắt Đường Dĩ Tố, hành động đó ấu trĩ vô cùng.
Tuy ghét cái nết đó nhưng tận đáy lòng Đường Dĩ Tố vẫn cảm ơn Liễu Tĩnh.
Cô và Lục Châu không ngốc, nếu hôm nay Liễu Tĩnh không lên tiếng ngăn cản Lục Châu truyền máu cho Đường Táo thì hậu quả thật không dám tưởng tượng. Dù thế nào đi nữa, vào phút chót cô nàng vẫn giúp Đường Táo một mạng.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Đường Dĩ Tố rơi vào tay Liễu Tĩnh.
Tới tận bây giờ, tấm thiệp mời kia vẫn bị cô gái này nắm chặt trong tay không buông.
Trong lúc Đường Dĩ Tố quan sát, Liễu Tĩnh rốt cuộc cũng kể hết mọi chuyện năm xưa.
Ấy vậy mà một người phụ nữ không ai coi trọng lại cố tình mang thai thành công con cháu nhà họ Lục!
Cả bệnh viện chấn động.
Liễu gia lập tức báo tin này cho Lục gia.
Nhưng xui xẻo thay, đúng lúc đó Lục gia xảy ra biến cố, người cầm quyền đời trước bệnh nặng, đám con cháu bên dưới rục rịch tranh giành, cả gia tộc rối ren. Tin tức Liễu gia báo lên chẳng những không ai quan tâm mà còn tạo cơ hội cho kẻ khác lợi dụng.
Kể tới đây, Liễu Tĩnh cúi đầu im lặng. Nhìn bộ dạng khó nói của cô nàng, chắc là đã xảy ra chuyện gì đó không hay ho lắm.
Lục Châu sắc mặt trầm tĩnh, thấy Đường Dĩ Tố tò mò nhìn, anh đoán chắc lúc đó Đường Dĩ Tố ngây thơ không biết gì nên đã chịu khổ không ít.
Anh nắm tay Đường Dĩ Tố, hỏi Liễu Tĩnh: "Lúc đó anh cũng nghe phong thanh, khi tới Liễu gia thì họ nói với anh là em đã mang thai con của anh thành công."
Liễu Tĩnh cúi đầu, thấp giọng lí nhí nói: "Ai mà biết Lục gia cuối cùng lọt vào tay ai, Liễu gia đâu dám chọn phe bừa bãi, cho nên..."
"Cho nên ai cũng không muốn đắc tội. Liễu gia đầu quân cho chi thứ nhà họ Lục, còn em thì nói với anh là em có thai với anh. Dù kết cục thế nào thì Liễu gia cũng nắm đằng chuôi." Lục Châu vạch trần. "Đứa bé đó là Đường Táo?"
"Phải." Liễu Tĩnh thừa nhận. "Lúc đó em cũng đâu có quyền quyết định, ngoài việc làm thí nghiệm ra thì tiếng nói của em chẳng có trọng lượng gì. Sau đó xảy ra chút chuyện, cô Đường đã bỏ trốn mất."
Lục Châu nhìn sang Đường Dĩ Tố, thấy cô gật đầu như đã hiểu ra vấn đề.
Lục Châu thấy lạ trong lòng nhưng tình cảnh này cũng không tiện nghĩ nhiều.
Lục Châu biết mình khiếm khuyết từ sớm, đã chuẩn bị tâm lý không con cái nối dõi. Tuy không đến mức điên cuồng vì chuyện con cái nhưng trong lòng vẫn có chút tiếc nuối. Anh luôn tự an ủi rằng may mà Đường Dĩ Tố đã có con, gia đình ba người coi như cũng viên mãn.
Ai ngờ đâu ông trời lại trêu ngươi, đi một vòng lớn, hóa ra từ mấy năm trước anh và Đường Dĩ Tố đã có một đứa con chung!
Hóa ra năm xưa Đường Dĩ Tố có thể trốn thoát cũng là do gặp lúc hai nhà biến động, cho cô một cơ hội lọt lưới. Nếu không, với giá trị của người đang mang thai con của Lục Châu lúc đó, dù là Liễu gia hay Lục gia đều tuyệt đối không thể để Đường Dĩ Tố có cơ hội chạy thoát.
Trước đây Đường Dĩ Tố vốn là giao dịch với người ở chợ đen để vượt biên ra nước ngoài, về nước thì người thân mất hết, cô độc một mình, bặt vô âm tín. Hoa Quốc rộng lớn như vậy, cô cố tình trốn thì Liễu gia cũng bó tay.
Hơn nữa sau cuộc nội chiến đó, Liễu gia tổn thất nặng nề. Nếu họ tỏ ra quá quan tâm tới người phụ nữ mất tích kia, Lục Châu tinh ý sẽ sinh nghi, chuyện Liễu gia bắt tay với chi thứ sẽ bị lộ. Trong tình thế đó, đắc tội Lục Châu chẳng có lợi gì cho Liễu gia cả.
Cùng đường, Liễu gia đành báo với Lục gia là đứa bé không giữ được. Từ đó mọi nỗ lực duy trì nòi giống của Lục Châu đều thất bại toàn tập.
Lục Châu không phải người đầu tiên trong Lục gia thất bại chuyện con cái, hơn nữa Đường Dĩ Tố là người mang thai hộ, hồ sơ Liễu gia giao cho Lục Châu chỉ là số liệu thụ tinh ống nghiệm (là thật). Lục Châu không biết chuyện mang thai hộ nên dĩ nhiên không điều tra sâu thêm.
Màn kịch giữa hai nhà Lục - Liễu hạ màn. Liễu gia tìm kiếm Đường Dĩ Tố không có kết quả nên cũng chẳng tốn công nữa, vội vàng tạo quan hệ tốt với Lục Châu - vị gia chủ mới nhậm chức của Lục gia.
Chuyện này chẳng vẻ vang gì, cho qua được là tốt nhất. Liễu Tĩnh cũng không hỏi han gì thêm, tập trung vào chuyên môn và làm đại tiểu thư nhà họ Liễu.
Ai ngờ đâu mấy năm sau, định mệnh lại sắp đặt cho họ gặp lại nhau trong tình cảnh trớ trêu này.
Đường Dĩ Tố và Lục Châu gặp lại nhau đã đành - cô là trường hợp thành công duy nhất trong vô vàn thất bại, chứng tỏ sự đặc biệt đối với Lục Châu.
Nhưng trớ trêu thay, Liễu Tĩnh cũng tình cờ quen biết cậu bé Đường Táo mặt mũi bầm dập kia.
Con Trai Là Nam Phụ
Đánh giá:
Truyện Con Trai Là Nam Phụ
Story
Chương 77: Ngoại Lệ Duy Nhất
10.0/10 từ 14 lượt.
Truyện Con Trai Là Nam Phụ
Story
Chương 77: Ngoại Lệ Duy Nhất
