Con Trai Là Nam Phụ

Chương 76: Sự Ngăn Cản Của Liễu Tĩnh


Thấm thoát nửa tháng trôi qua, vết thương trên mặt Đường Táo đã lành hẳn, nhờ linh tuyền đông lạnh mà không để lại sẹo, chỉ tiếc là cái răng mẻ chưa mọc lại được.


Trước khi lễ hội văn nghệ của Đường Táo diễn ra, Đường Dĩ Tố đón nhận một bước ngoặt quan trọng: Khu Không Người được đề cử giải Kim Mã.


Lễ trao giải diễn ra long trọng. Tuy Đường Dĩ Tố chỉ nhận được đề cử Nữ chính xuất sắc nhất chứ không đoạt giải (giải Đạo diễn xuất sắc nhất thuộc về Trần Trường An), nhưng màn thể hiện của cô được đánh giá rất cao, độ nhận diện và tài nguyên phim ảnh sau đó tăng vọt.


Cuối cùng, ngày Đường Táo mong chờ nhất cũng đến: Lễ hội văn nghệ Tết Dương lịch của trường Thiên Quỳnh.


Đường Dĩ Tố, Lục Châu và Tần Hoa đều có mặt để cổ vũ.


Vừa bước vào trường, họ lập tức trở thành tâm điểm. Đường Dĩ Tố giờ đã nổi tiếng hơn trước nhiều. Trong đám đông, cô vô tình bắt gặp ánh mắt kỳ lạ của một phụ huynh - người cô từng gặp hôm đăng ký nhập học.


Người đó thấy cô nhìn thì giật mình, vội vã bỏ đi nghe điện thoại. Đường Dĩ Tố thấy bất an, nhờ Lục Châu điều tra thử nhưng người đông quá nên mất dấu.


Buổi biểu diễn bắt đầu. Đường Táo tham gia hai tiết mục: múa tập thể và đọc diễn cảm trong bài hát trường ca.


Nhìn con trai trên sân khấu chững chạc cầm micro đọc từng câu rõ ràng, Đường Dĩ Tố tự hào vô cùng.


Tiết mục kết thúc, các bé hạ xuống sân khấu ngầm.


Đúng lúc này, Đường Dĩ Tố thấy vị phụ huynh khả nghi kia quay lại chỗ ngồi. Bà ta ngồi đó, trong khi trên sân khấu trống trơn, MC mãi không thấy ra...


Cảm giác bất an ập đến. Đường Dĩ Tố nắm chặt tay Lục Châu: "Đi tìm Đường Táo!"


Hai người lao vào hậu trường. Bên trong hỗn loạn như cái chợ vỡ. Tiếng la hét thất thanh vang lên từ khu vực gầm sân khấu.


Lục Châu túm lấy một nhân viên hỏi chuyện.


"Thang nâng bị kẹt ở độ cao 4 mét! Tấm ván sàn bị lật nghiêng, có đứa suýt rớt xuống..."


4 mét!


Nhà lầu bình thường trần cao cũng chỉ tầm 3 mét, tăng thêm 1 mét thôi là mức độ nguy hiểm đã khác hẳn rồi. Người lớn té từ độ cao 4 mét xuống còn dễ xảy ra chuyện, huống hồ chi là một đám nhóc tì lớp Chồi tay yếu chân mềm!


Đường Dĩ Tố nghe xong muốn rụng rời chân tay. Lục Châu thấy mặt cô cắt không còn hột máu, vội vàng đỡ lấy và trấn an: "Tai nạn đáng sợ nhất là lúc nó ập đến bất ngờ không kịp trở tay. Nếu ngay lúc đầu không có ai bị rớt xuống thì coi như thời điểm nguy hiểm nhất đã qua rồi. Giờ họ đã khởi động cứu hộ khẩn cấp, Đường Táo chắc chắn sẽ không sao đâu, em phải tin tưởng trường Thiên Quỳnh chứ."


Đường Dĩ Tố gật đầu yếu ớt với Lục Châu. Lúc dầu sôi lửa bỏng thế này, hai người họ có nhào vô cũng không giúp được gì, chỉ tổ làm vướng chân người ta, đành phải đứng một bên nín thở chờ đợi.


Cùng lúc đó, MC ngoài sân khấu cũng rốt cuộc ra thông báo với phụ huynh dưới khán đài: Do sân khấu gặp sự cố kỹ thuật nên buổi biểu diễn tạm thời ngưng lại.


Không phải phụ huynh nào cũng nhạy bén như Đường Dĩ Tố. Khi nghe MC thông báo, cả hội trường nhốn nháo, chẳng ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.


Trong gầm sân khấu, Đường Dĩ Tố và Lục Châu chứng kiến cảnh sát và bảo vệ ra vào liên tục, máy móc thiết bị được huy động tối đa. Ban đầu Đường Dĩ Tố còn ráng giữ bình tĩnh, nhưng khi nhìn thấy vết máu loang lổ trên sàn, cô hoảng loạn tột độ.


"Máu... có máu kìa..."


"Dĩ Tố, bình tĩnh đi em, chưa chắc là máu của Đường Táo đâu." Lục Châu vội vàng ôm vai cô trấn an.


Nhưng Đường Dĩ Tố không thể nào bình tĩnh nổi, vì cảnh tượng này cô đã từng thấy ở đâu đó rồi.



Đến tận bây giờ, Đường Dĩ Tố mới nhớ ra chi tiết mà cô mãi không tài nào nhớ nổi là gì.


Trong nguyên tác, nam chính Lăng Hàn có lần tham gia một buổi diễn thuyết thì bị ám sát. Đối phương lợi dụng lỗ hổng kiến trúc sân khấu, tạo ra sự cố, ý đồ kết liễu mạng sống của Lăng Hàn ngay trong thang nâng.


Nhưng Lăng Hàn trong truyện dường như đã sớm dự đoán được, hơn nữa khi đó thằng bé đã sở hữu sức mạnh hơn người, vì vậy có thể nhanh chóng đưa ra phản ứng chính xác, cuối cùng chuyển nguy thành an.


Đoạn miêu tả sự cố thang nâng đó cực kỳ chi tiết và kịch tính, là cao trào của truyện. Cuối cùng Lăng Hàn còn mượn gió bẻ măng, phản sát lại một nhân vật phụ, khiến độc giả đọc mà sướng rơn. 


Chính vì vậy, dù trí nhớ dài hạn của Đường Dĩ Tố không tốt nhưng giờ nhớ lại vẫn có thể nhớ được một phần nội dung.


Cô là diễn viên, công việc của diễn viên chính là chuyển hóa văn bản trên kịch bản thành cảnh tượng thực tế.


Khả năng liên tưởng của Đường Dĩ Tố khi đọc tiểu thuyết rất mạnh, đôi khi cao hứng còn diễn theo lời thoại, nắm bắt cảm giác nhập tâm trong khoảnh khắc đó để hóa thân vào nhân vật chính, từ đó làm phong phú thêm năng lực chuyên môn của mình.


Loại ký ức hình ảnh này dù sau đó có quên đi, nhưng so với văn bản thì dễ dàng tìm lại hơn nhiều.


Vì vậy ngay từ đầu, khi một số hình ảnh bắt đầu trùng khớp với ký ức sâu trong não bộ, Đường Dĩ Tố đã cảm thấy có điều không ổn. Và khi xác nhận có vấn đề, cơ thể cô đã phản ứng nhanh hơn não bộ, đưa cô và Lục Châu đến đây.


Loại chuyện này, Đường Dĩ Tố thà rằng chính mình gặp phải chứ không hy vọng người cô quan tâm phải gánh chịu, đặc biệt là Đường Táo còn nhỏ như vậy, Đường Dĩ Tố càng thêm nóng lòng như lửa đốt.


Bao lâu nay Đường Táo sống yên ổn không sao, tự nhiên dạo này xui xẻo liên miên. Hết bị mẻ răng, chảy máu đầy miệng, vết thương vừa mới lành chưa được bao lâu thì giờ lại gặp chuyện động trời này!


Lần trước ở trung tâm thương mại còn có thể nói là do Đường Táo chủ động cứu người nên mới bị thương, còn lần này thì sao? Đây là trường Thiên Quỳnh cơ mà.


Cảnh tượng tương tự như vậy, liệu có nguyên nhân sâu xa nào bên trong không?


Đường Dĩ Tố vẫn luôn không hiểu tại sao Đường Táo trong tương lai lại trở thành vai phản diện trong sách. Vốn tưởng rằng cô đã thay đổi vận mệnh của Đường Táo, nhưng có khả năng nào, đối với một số việc, cô vẫn bất lực?


Trong tích tắc, hàng ngàn suy nghĩ lướt qua đầu Đường Dĩ Tố. Thấy cô cứ trân trân nhìn cái thang máy như người mất hồn, Lục Châu kéo cô lên phía trước, đích thân đứng ra chỉ đạo công tác cứu hộ vòng ngoài.


Việc cứu viện cần người chuyên nghiệp xử lý, Lục Châu đương nhiên sẽ không nhúng tay vào kẻo càng làm càng rối. Việc anh phải làm là ổn định tình hình trên dưới trường Thiên Quỳnh, dọn đường cho những việc sau cứu viện, bao gồm liên hệ bệnh viện cũng đều được chuẩn bị trước.


Khó khăn lắm nhân viên chuyên nghiệp mới tháo dỡ được máy móc, để những đứa trẻ có thể tự do hành động xuống mặt đất trước, tạo ra đủ không gian. Ngay sau đó, nhân viên y tế nhanh chóng tiến vào.


Đến lúc này, mọi người mới biết rõ tình hình cụ thể.


Hóa ra trong quá trình thang nâng hạ xuống, tấm chắn bảo vệ bị rơi ra trước. Một bạn nhỏ đứng ở vị trí đó suýt ngã xuống, đúng lúc này, Đường Táo đứng bên cạnh đã kịp thời kéo lại, mới tránh cho bạn nhỏ đó rơi trực tiếp từ độ cao 4 mét xuống đất.


Dưới gầm thang máy tuy có trải thảm nhưng không có lưới bảo hộ, rớt xuống kiểu đó thì cầm chắc cái chết.


Đường Táo giữ chặt bạn xong thì tấm ván sàn xung quanh cũng vỡ toác ra. Đường Táo nằm rạp trên sàn thang máy, hai tay ghì chặt lấy bạn đang treo lơ lửng. Cánh tay hai đứa nhỏ cà vào cạnh thang máy sắc lẹm, cộng thêm mấy mảnh vỡ cứa vào da thịt trong lúc rung lắc, máu chảy đầm đìa ngay tại chỗ!


Mấy đứa nhỏ khác trên sân khấu định nhào tới cứu, nhưng thấy thang máy chao đảo, máu me be bét thì sợ mất mật, đừng nói là giúp đỡ, căn bản là không dám động đậy, tất cả đều hoảng loạn.


Cũng phải thôi, con nít mẫu giáo mà, người lớn gặp cảnh này còn bủn rủn tay chân nói chi tụi nhỏ. Tụi nó không hoảng loạn chạy nhảy làm sập thêm là may phước lắm rồi.


Lúc Đường Dĩ Tố và Lục Châu tới nơi, công tác cứu hộ đang được triển khai. Từ lúc xảy ra chuyện tới lúc phát hiện chỉ vỏn vẹn chưa đầy 5 phút, nhưng với người bị kẹt thì dài như cả thế kỷ, nhất là Đường Táo và cậu bạn đang treo lơ lửng kia.


Khi nhân viên y tế đưa được cậu bé kia xuống thì cả hai đứa đều đã ngất xỉu vì mất máu và kiệt sức.


Giờ việc cần làm là cắt bỏ phần sàn bị vỡ để đưa Đường Táo ra ngoài, chuyển lên cáng đưa đi cấp cứu.



Nghe Lục Châu kể lại, mặt Đường Dĩ Tố trắng bệch như tờ giấy. Nhưng lạ thay, biết kết quả rồi cô lại bình tĩnh hẳn.


So với tình trạng kinh khủng mà nam chính gặp phải trong nguyên tác - máy móc gãy đổ chém loạn xạ trên không trung, suýt chút nữa chém bay nửa cái đầu - thì tình huống của Đường Táo tuy nguy kịch nhưng nếu giờ phút này đã được cứu ra, việc cần chú ý nhất tiếp theo là quá trình điều trị tại bệnh viện.


Cáng thương được đẩy lên xe cấp cứu, tất cả trẻ bị thương được chuyển tới bệnh viện đã liên hệ trước. Những người có thẩm quyền ở lại giải quyết hiện trường, còn Đường Dĩ Tố và Lục Châu dĩ nhiên leo lên xe cấp cứu đi theo con.


Vì quá lo cho Đường Táo, hai người không để ý rằng lúc họ chạy vào hậu trường, có một người cũng đi theo bén gót nhưng chỉ đứng từ xa quan sát.


Liễu Tĩnh nhìn thấy đứa bé đầy máu me nằm trên cáng được đẩy qua. Thoáng nhìn qua cô nàng không nhận ra ai, mãi tới khi thấy Đường Dĩ Tố và Lục Châu hớt hải chạy theo, cô nàng mới ngớ người. Ba người này... mình đều biết mặt.


Nhìn thái độ của Lục Châu và Đường Dĩ Tố là biết họ có quan hệ với đứa bé kia. Chẳng lẽ... họ cũng được mời tới xem biểu diễn?


Ở cùng khu chung cư, người lạ như Liễu Tĩnh còn nhận được thiệp mời thì Đường Dĩ Tố nhận được cũng là bình thường.


Còn Lục Châu là cổ đông trường, có mặt ở đó thì phải ra mặt xử lý là đúng rồi. Nhưng Liễu Tĩnh không ngờ thay vì ở lại trấn an phụ huynh, xử lý khủng hoảng truyền thông thì anh lại chọn đi theo xe cấp cứu tới bệnh viện.


Nhìn chiếc xe khuất dần, Liễu Tĩnh cũng vội vàng rời khỏi trường, ma xui quỷ khiến thế nào lại lái xe đuổi theo.


Đường Táo và cậu bạn kia bị thương nặng nhất nên vừa tới nơi là được đẩy thẳng vào phòng phẫu thuật.


Mảnh vỡ kim loại và gỗ găm sâu vào tay chân hai đứa nhỏ, gây ra nhiều vết cắt lớn. Bác sĩ lo ngại nhất là tình trạng mất máu quá nhiều và nhiễm trùng vết thương.


Trong lúc chờ phẫu thuật, mấy bé bị thương nhẹ đã được sơ cứu và cho về. Trước khi đi, nhiều phụ huynh còn ghé qua hỏi thăm tình hình Đường Táo.


Đường Dĩ Tố lòng như lửa đốt, chẳng còn tâm trí đâu mà xã giao, may mà có Lục Châu đứng ra lo liệu.


Người qua kẻ lại, thời gian trôi qua không biết bao lâu. Đường Dĩ Tố đang cúi đầu ủ rũ bỗng thấy không gian xung quanh im bặt. Cô ngẩng lên thì thấy một người phụ nữ đang đi nhanh về phía mình.


Lục Châu nãy giờ vẫn đứng cạnh Đường Dĩ Tố, thấy Liễu Tĩnh xuất hiện thì sắc mặt trầm xuống.


Sau cuộc gặp không vui lần trước, hai người chưa gặp lại nhau. Lục Châu tin rằng với sự thông minh của Liễu Tĩnh, sớm muộn gì cô nàng cũng sẽ hiểu ra vấn đề. Nhưng tại sao lúc này cô nàng lại có mặt ở đây?


Đường Dĩ Tố thì càng hoang mang lo sợ.


Sự cố thang máy lần này chưa có kết luận là tai nạn hay do người làm.


Trong tiểu thuyết, nam chính bị ám sát là do có người mưu hại. Vậy lần này thì sao? Có khi nào là Liễu Tĩnh ra tay không?


Cô nàng từng hại Đường Dĩ Tố, từng tung tin về Đường Táo, lại vừa bị Lục Châu từ chối phũ phàng. Khả năng cô ấy làm liều vì hận thù là rất cao.


Nghĩ vậy, ánh mắt Đường Dĩ Tố nhìn Liễu Tĩnh đầy cảnh giác.


Giờ này Liễu Tĩnh xuất hiện ở hành lang phòng phẫu thuật chắc chắn không phải tình cờ. Lục Châu hỏi: "Sao em lại ở đây?"


Liễu Tĩnh nhìn Lục Châu, rồi nhìn sang Đường Dĩ Tố: "Đứa nhỏ bị mẻ răng đang nằm trong kia... là con cô hả?"


Đường Dĩ Tố không hiểu sao Liễu Tĩnh lại hỏi câu thừa thãi đó. Vụ Đường Táo bị lộ thân phận có bàn tay của cô nàng, lẽ ra cô ả phải biết thừa quan hệ mẹ con của họ rồi chứ.


"Phải." Đường Dĩ Tố đáp.


Nghe câu trả lời khẳng định, Liễu Tĩnh suýt bật cười.



Liễu Tĩnh lôi trong túi ra tấm thiệp mời.


Tấm thiệp xanh đỏ lòe loẹt, nhìn là biết đồ của con nít mẫu giáo. Đường Dĩ Tố thấy vậy thì vỡ lẽ: "Tấm thiệp Đường Táo tặng hôm bữa... là tặng cho cô sao?"


Nhìn vẻ mặt căng thẳng của Đường Dĩ Tố, Liễu Tĩnh thấy khó chịu trong lòng, cười lạnh: "Đúng rồi. Tôi thấy nó tội nghiệp nên miễn cưỡng nhận lấy coi chơi. Nếu biết trước nó là con của cô thì..."


Cô nàng bỏ lửng câu nói nhưng ai cũng hiểu ý khinh miệt phía sau.


Con đang gặp nạn, tâm trạng Đường Dĩ Tố cực tệ. Thấy thái độ của Liễu Tĩnh, cô chồm tới định giật lại tấm thiệp: "Cô không cần thì trả lại cho tôi."


Liễu Tĩnh lùi lại, giấu tấm thiệp ra sau lưng: "Nó cho tôi rồi, cô lấy tư cách gì đòi lại? Chỉ vì cô là mẹ nó hả? Thằng bé có bà mẹ như cô đúng là xui tận mạng..."


Liễu Tĩnh chưa nói hết câu thì Lục Châu đã bước tới, nắm tay lôi cô nàng đi xềnh xệch: "Chỗ này không thích hợp để em gây chuyện đâu, về đi."


Liễu Tĩnh trợn mắt nhìn Lục Châu.


Con trai nhà họ Lục được giáo dục tử tế, luôn tôn trọng phụ nữ.


Người thường còn chẳng dám đẩy cô ta như vậy, huống hồ là Lục Châu!


Quen biết bao năm, lần đầu tiên cô nàng thấy Lục Châu thô bạo với phụ nữ như vậy, mà người đó lại là mình. Liễu Tĩnh tức điên người.


Cô nàng vùng vẫy, hét lớn vào mặt Đường Dĩ Tố: "Lần trước tôi gặp nó thì mặt mũi bầm dập, răng còn thiếu nửa cái, tối muộn đói bụng ăn bánh mì. Lần này còn thê thảm hơn, vào thẳng phòng phẫu thuật. Nghe nói cô lâu nay không thừa nhận nó là con, đi học về cũng để nó tự đi. Nó chưa đến 5 tuổi, mới học mẫu giáo mà cô nuôi nó như vậy hả? Cô có tư cách gì sinh nó ra, có tư cách gì làm mẹ nó? Nếu là tôi thì tôi tuyệt đối sẽ không..."


Đang nói hăng say, Liễu Tĩnh bỗng khựng lại như nhận ra điều gì, vội ngậm miệng. Vốn định trừng mắt chế giễu Đường Dĩ Tố thêm vài câu nhưng Liễu Tĩnh đã bị Lục Châu lôi đi một đoạn, tay siết chặt làm cô nàng đau điếng. 


Vừa định quay lại mắng Lục Châu thì mấy y tá trực nhắc nhở: "Yêu cầu giữ trật tự trước phòng phẫu thuật!"


Ngay sau đó, một bác sĩ mặc áo blouse trắng bước tới trước mặt Đường Dĩ Tố: "Cô là người nhà bệnh nhân?"


Đường Dĩ Tố vội vàng đứng dậy, gật đầu lia lịa: "Dạ phải, là tôi."


Đó là một nữ bác sĩ, bà nhìn Đường Dĩ Tố chăm chú vài giây, có vẻ nhận ra cô là diễn viên, nhưng tác phong chuyên nghiệp giúp bà nhanh chóng quay lại vấn đề chính. 


Bà nhìn lướt qua Lục Châu rồi nói với Đường Dĩ Tố: "Nhóm máu của bé rất hiếm, kho máu bệnh viện sợ không đủ dùng. Cô có người quen nào có thể tới hiến máu gấp không?"


Đường Dĩ Tố sững sờ. Cô từng xem qua hồ sơ sức khỏe của Đường Táo trong ngăn kéo, nếu nhớ không lầm thì...


"Bác sĩ, Đường Táo nhóm máu AB giống tôi mà, nhóm máu này hiếm lắm sao?"


Bác sĩ nhìn cô với vẻ kỳ quặc: "Cô không biết hả?"


"Dạ?" Đường Dĩ Tố ngơ ngác.


"Là máu AB Rh âm tính (AB Rh-). Rh âm tính được gọi là máu gấu trúc (máu hiếm), mà AB Rh- lại càng hiếm trong số các loại máu hiếm. Loại máu này bệnh viện thường không dự trữ đủ, bắt buộc phải có người nhà hỗ trợ... Cô hoàn toàn không biết gì sao, gay go rồi đây." Bác sĩ nói, mặt nghiêm trọng hẳn.


Thấy bác sĩ nhăn nhó, Đường Dĩ Tố bủn rủn cả người.


Cô hoàn toàn không nghĩ tới chuyện này. Ai mà ngờ Đường Táo lại bị thương nặng đến vậy, càng không ngờ con mình lại mang nhóm máu hiếm!


Thiếu máu trong lúc phẫu thuật nguy hiểm thế nào thì dân thường như cô cũng biết. Giờ con nằm trong đó, không có máu truyền, hậu quả thật không dám tưởng tượng!



"Tôi... vậy giờ tôi phải tìm ba của bé đúng không bác sĩ..." Đường Dĩ Tố luống cuống hỏi.


"Tìm được cũng chưa chắc có ích đâu... Tốt nhất là cô mau chóng tìm người cùng nhóm máu chịu hiến máu đi." Bác sĩ giục.


Lục Châu nghe loáng thoáng câu chuyện, mặc kệ Liễu Tĩnh, quay lại nói với bác sĩ: "Lấy máu tôi đi, tôi cùng nhóm máu với thằng bé."


Đường Dĩ Tố quay phắt lại nhìn Lục Châu.


Bác sĩ nhận ra Lục Châu, nhìn mặt anh rồi ngập ngừng: "Lục tổng, người có quan hệ huyết thống trực hệ (cha con, mẹ con) không thể truyền máu cho nhau được."


Lúc đưa tới viện, mặt Đường Táo đầy máu, nhưng trước khi vào phòng mổ y tá đã lau sạch sẽ.


Khuôn mặt đó so với Lục Châu đang đứng đây y như hai giọt nước, một phiên bản nhí, một phiên bản trưởng thành, nói không phải cha con e rằng chẳng ai tin.


Lục Châu nói: "Đường Táo không phải con tôi, chỉ là trùng hợp giống nhau thôi. Lấy máu tôi đi."


Anh đã nói vậy thì bác sĩ cũng không tiện hỏi thêm.


Thấy Lục Châu định đi theo bác sĩ, trong lòng Đường Dĩ Tố dấy lên nỗi bất an khó tả, cô níu tay anh lại: "Lục Châu..."


Lục Châu tưởng cô lo cho mình, bèn trấn an: "Yên tâm, anh biết nhóm máu của Đường Táo từ lâu rồi. Lúc nãy trên đường tới đây anh đã cho người liên hệ với người hiến máu. Nếu máu anh không đủ thì lát nữa sẽ có người khác tới, đảm bảo đủ máu cho con. Tin tưởng bác sĩ đi, Đường Táo sẽ không sao đâu."


Đường Dĩ Tố miễn cưỡng gật đầu, từ từ buông tay ra, nhìn Lục Châu đi theo bác sĩ vào phòng lấy máu.


Liễu Tĩnh nãy giờ đứng cách đó không xa, Lục Châu buông tay cô ta ra là cô ta đứng im re nghe lén.


Thấy Lục Châu sắp đi khuất, Liễu Tĩnh bỗng hét toáng lên: "Khoan đã!"


Tiếng hét thất thanh làm mọi người giật mình quay lại.


Khi ánh mắt chạm nhau với Đường Dĩ Tố, mặt Liễu Tĩnh lộ vẻ hối hận. Cô nàng do dự, ngón tay mân mê tấm thiệp mời nhàu nhĩ, cuối cùng quyết tâm bước tới chắn giữa Đường Dĩ Tố và Lục Châu, nói với anh: "Hay là anh đợi chút đi, chờ người hiến máu tới rồi hẵng truyền."


"Tại sao?" Đường Dĩ Tố nhíu mày.


Lục Châu nhìn chằm chằm biểu cảm của Liễu Tĩnh, sinh nghi trong lòng.


Dân kinh doanh phản ứng nhanh hơn diễn viên nhiều. Anh lập tức lấy điện thoại gọi đi, rồi nói với bác sĩ: "Người hiến máu 20 phút nữa tới, có chờ được 20 phút không?"


Mấy bác sĩ nhìn nhau, tuy không hiểu chuyện gì nhưng cũng gật đầu.


Đường Dĩ Tố lúc này mới lờ mờ nhận ra vấn đề, nhìn Liễu Tĩnh chằm chằm: "Tại sao tự nhiên cô lại nói vậy?"


Thấy phản ứng của Lục Châu, Liễu Tĩnh hoảng loạn. Bị Đường Dĩ Tố chất vấn, cô nàng cứng họng chối bay chối biến: "Nói gì là nói gì, tôi chả hiểu cô đang nói cái gì hết."


"Cô không muốn Lục Châu truyền máu cho Đường Táo." Đường Dĩ Tố khẳng định. "Tại sao?"


Liễu Tĩnh lùi lại hai bước, muốn chuồn êm: "Mấy người đuổi tôi về mà, giờ tôi về đây."


Nói xong cô ta quay đầu định chạy, dáng vẻ như chạy trốn.


Lục Châu cất tiếng, giọng lạnh băng: "Đường Táo với tôi... là quan hệ trực hệ phải không?"


Bóng lưng Liễu Tĩnh cứng đờ.


Con Trai Là Nam Phụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Con Trai Là Nam Phụ Truyện Con Trai Là Nam Phụ Story Chương 76: Sự Ngăn Cản Của Liễu Tĩnh
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...