Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 84: Trở Về Tay Trắng


Thủy lao được xây dựng trong tầng hầm, không có cửa sổ, không thấy ánh mặt trời.


 


Nước ở đây chỉ ngập vừa qua eo, người bị nhốt bên trong nếu muốn ngồi xuống nghỉ ngơi thì phải chịu đựng việc ngồi vào trong làn nước bẩn do chính mình bài tiết và nín thở, nếu không thì chỉ có thể đứng mãi, cũng không thể tựa vào tường nghỉ ngơi, vì hai tay bọn họ thường bị còng vào xiềng sắt rủ xuống từ trên trần nhà.


 


Lê Hùng rất thích nhốt những dị năng giả mà gã ta ngứa mắt vào thủy lao, sau vài ngày không cho ăn uống, những dị năng giả đó khi ra ngoài đều trở nên ngoan ngoãn và nghe lời răm rắp.



 


Gã ta chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày chính mình cũng bị nhốt vào đây. Hơn nữa còn bị còng ngược tay vào xích sắt, kiểu còng tay khó chịu nhất. Gã ta không thể ngồi xuống nghỉ ngơi, khi mệt mỏi quá sức cũng chỉ có thể cúi đầu quỳ xuống làn nước bẩn, còn phải chịu đựng nỗi đau đớn do xương bả vai bị kéo ngược.


 


Không được ăn, không được uống, không có ánh sáng. Ngoại trừ lúc đầu Thẩm Lan hỏi gã ta về công thức, gã ta đã chửi ầm lên rồi lại chế nhạo mỉa mai một trận, sau khi Thẩm Lan nhốt gã ta vào đây thì không một ai vào thăm gã ta nữa.


 


Gã ta chỉ có thể quỳ xuống uống nước bẩn, đi vệ sinh ngay trong nước, gã ta nghi ngờ rằng, có lẽ mình sẽ âm thầm lặng lẽ mục rữa trong thủy lao này và bị người đời lãng quên.



 


Gã ta đã từng la hét gào thét, cuối cùng phát hiện hoàn toàn không có ai để ý đến mình.


 


Gã ta đã bị nhốt vào đây bao lâu rồi nhỉ? Ba ngày? Năm ngày? Thời gian đã trở nên mơ hồ quá. Gã ta vẫn nhớ lần lâu nhất gã ta từng nhốt một dị năng giả là một tháng, không cho thức ăn, nghe nói người đó không chết, nhưng sau khi ra ngoài cũng phát điên, không dùng được nữa, nghe nói đã bị đem cho hổ ăn rồi.


 


Sức sống của dị năng giả mạnh mẽ hơn, có thể sống rất lâu, lẽ nào bọn họ cũng định giam mình như vậy?


 


Hy vọng La Dịch Sâm sẽ nhanh chóng giải quyết bọn họ.


 


Cửa nhà lao đột nhiên mở ra.


 


Lê Hùng vội vàng ngẩng đầu lên, “Tách!”


 


Đèn được bật sáng.


 


Gã ta vội vàng nhắm mắt cúi đầu, ở trong bóng tối quá lâu, ánh đèn không quá sáng cũng lập tức làm mắt gã ta đau nhói, nước mắt gã ta chảy ra ròng ròng.


 


Có người đi đến mép hồ nước, dường như đang quan sát gã ta, nhưng không nói một lời.



 


Một lúc lâu sau, mắt gã ta mới thích ứng được với ánh đèn, qua làn nước mắt, gã ta thấy người dưới đèn là Thẩm Lan.


 


Cậu ta lặng lẽ nhìn Lê Hùng, sắc mặt cậu ta vẫn tái nhợt như trước, trong tay còn đang cầm một chiếc đĩa, trên đĩa là những chiếc bánh được xếp rất ngay ngắn, đó là bánh lá dứa xen lẫn hai màu trắng xanh.


 


Vừa nhìn thấy thức ăn, gã ta liền cảm thấy cơn đói cồn cào như thiêu như đốt, gã ta cười lạnh một tiếng: “Sao thế! Muốn tao khóc lóc cầu xin mày cho một miếng ăn à?”


 


Thẩm Lan không nói gì, chỉ cúi người đặt chiếc đĩa lên một cái rổ nổi, đẩy nó trên mặt nước đến trước mặt gã ta, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.


 


Gã ta sững sờ, nhưng vẫn cố nén cơn đau mỏi ở vai, cúi đầu dùng miệng để gặm chiếc bánh lá dứa. Gã ta đã đói meo, một hơi ăn hết sạch bánh trong đĩa. Xong xuôi, gã ta mới tỏ vẻ ghê tởm, nói: “Nếu muốn cầu xin tao đưa công thức thì ít ra cũng phải lấy món tao thích ăn chứ? Thứ ngọt ngấy này, xưa nay tao không thích ăn đồ ngọt.”



 


Thẩm Lan nói: “Đội đặc nhiệm của Liên Minh đến rồi, bác sĩ của bọn họ có hứng thú với lá dứa, nên đầu bếp trong bếp đã làm khá nhiều bánh lá dứa. Tao đến vội quá, trong bếp chỉ có món này.” Giọng nói của cậu ta lại rất bình tĩnh.


 


Lê Hùng ngẩng đầu nhìn cậu ta một cái, cười nói: “Mày thế này, lại có chút giống với thời chúng ta còn đi du học ở nước ngoài. Sáng sớm đi đâu thế? Còn vội vàng nữa.” Nụ cười này của gã ta có chút vui vẻ và tinh ranh, dù đã bị hành hạ mấy ngày, cả người ướt sũng thảm hại, nhưng trong ánh mắt vẫn mang theo sự kiêu ngạo như trước.


 


“Sao nào, chắc mày đến đây không phải để ôn chuyện cũ đâu nhỉ. Đội đặc nhiệm Liên Minh đến cũng sẽ không ủng hộ bọn mày đâu. Các lãnh đạo cấp cao của Liên Minh đã sớm liên lạc với tao rồi, bọn họ muốn có công thức của tao, còn đưa ra điều kiện rất hậu hĩnh. Mày lại còn muốn cầu cứu bọn họ, bây giờ ảo tưởng vỡ tan rồi chứ?”


 


“Nể tình bạn học ngày xưa, bây giờ mày thả tao ra, tao đảm bảo sẽ cung cấp thuốc cho mày, cũng sẽ như trước đây, nói giúp cho mày vài lời, không để La Dịch Sâm đối xử với mày quá đáng.”


 


Thẩm Lan bình tĩnh nói: “La Dịch Sâm chết rồi, chết ngay sáng nay, chính tay tao đã nổ súng.”


 


Sắc mặt Lê Hùng hơi thay đổi, nhưng nụ cười vẫn không đổi: “Chết rồi? Vậy thì thôi. Vốn dĩ tao cũng thấy hắn ta ỷ vào thân phận bạn bè lâu năm của gia đình mà cứ bám người quá. Trước đây khi hắn ta tra ra thân phận nằm vùng của mày, có bao nhiêu chú bác nhìn vào, tao cũng không còn cách nào khác, đành phải xử lý mày. Nhưng…”


 


Gã ta nhìn Thẩm Lan, ánh mắt ngập ngừng, dường như đang để lộ tình cảm chân thật: “Tao thực sự cứ ngỡ chỉ là bạn học cũ đến thăm… cũng cứ ngỡ mày…”



 


Gã ta không nói nữa, chỉ đột nhiên ho dữ dội, mặt đỏ bừng lên, hai tay bị còng sau lưng run lên làm xiềng xích kêu leng keng, đôi vai gầy gò tái nhợt yếu ớt cử động, như một đóa hoa tàn úa sắp chết.



 


Thẩm Lan cúi đầu nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt, mái tóc ướt sũng, lông mày, đôi môi mỏng nhạt màu, rồi thản nhiên nói: “Tao đến để giết mày.”


 


Tiếng ho của Lê Hùng đột ngột ngừng lại, gã ta ngẩng đầu nhìn cậu ta, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu, đau đớn: “Mày muốn giết tao?”


 


“Mày không quan tâm đến những người đó nữa sao? Công lý của mày đâu? Pháp luật của mày đâu? Chẳng phải vì những thứ đó mà mày đã lợi dụng tình bạn ngày xưa, nằm vùng bên cạnh tao, lừa dối tao hay sao.”


 


“Sự việc bại lộ, tao không những đứng ra chịu áp lực giữ mạng cho mày, mà còn cho mày cơ hội để kích phát dị năng, bây giờ mày lại muốn giết tao?”


 


“Bây giờ mạng sống của những người này đều nằm trong tay tao. Bọn mày đều là dị năng giả, chỉ cần cung cấp thuốc đúng giờ như trước, thi triển dị năng đúng giờ, là bọn mày có thể sống tốt! Thế mà mày lại muốn ích kỷ vì sự hả hê của bản thân mà giết tao, để những người đó cùng chôn theo với mày sao?”


 


Thẩm Lan lấy súng lục ra, xoay xoay trong tay, rồi từ từ lên đạn.


 


Lê Hùng thấy vẻ mặt cậu ta bình tĩnh như trước, trong lòng run rẩy, da gà sau lưng đã nổi hết cả lên. Người này điên rồi! Cậu ta không cần mạng nữa!



 


Trước ngưỡng cửa sinh tử, gã ta thất thanh nói: “Tao sai rồi! Thẩm Lan! Tao sai rồi được chưa! Mày thả tao ra, sau này tao sẽ nghe lời mày hết, loại thuốc đó tao cũng sẽ tiêm, được chưa? Tao sẽ ở bên cạnh mày, tao có thể thay mày điều khiển tất cả các dị năng giả trên thế giới này, giúp mày tranh bá thiên hạ! Thẩm Lan!”


 


“Tao sẽ cho mày tất cả! Chuyện quá khứ đều là tao sai!”


 


Gã ta nhìn Thẩm Lan: “Dị năng của tao là điều khiển anh túc, tao có thể mê hoặc, điều khiển lòng người, việc điều khiển khống chế các người là dựa vào dị năng…”


 


Gã ta tuyệt vọng nhìn Thẩm Lan chĩa khẩu súng đã lên đạn vào trán mình, rồi nhắm mắt lại, nước mắt tuôn rơi.


 


Cửa sắt ở ngoài đột nhiên vang lên tiếng mở khóa: “Đội trưởng Quan, bác sĩ Chu hãy cẩn thận, đừng để gã ta thuyết phục, cái miệng của gã ta rất giỏi lừa người… Từ khi giam giữ gã ta, chúng tôi không dám đến gặp, chỉ sợ… chỉ sợ vừa gặp là mủi lòng.”


 


Thẩm Lan thu súng lại, lùi về sau ẩn mình trong bóng tối ở góc tường, tắt đèn, căn phòng lại chìm vào bóng tối.


 


Ở cửa, Kỳ Thư Hồng nhỏ giọng nói: “Chúng tôi không vào đâu… nói ra không sợ các anh chê cười, bây giờ chúng tôi nhìn thấy gã ta vẫn không thể kìm được cảm giác yêu mến, sùng kính, rất khó để làm hại gã ta, thậm chí còn bất giác tìm lý do cho gã ta, muốn thả gã ta ra.”


 


Chu Vân gật đầu: “Tôi chỉ hỏi một vài tình hình về dị năng thôi.” Hắn quay sang nhìn Quan Viễn Phong phía sau.


 


Quan Viễn Phong nói: “Vừa mới nhận được điện thoại, đoàn đàm phán của Liên Minh và Viện Nghiên cứu Dị năng đang trên đường, tối nay sẽ đến, bọn họ sẽ tiếp quản toàn bộ việc đàm phán.”


 


Chu Vân sững người, Quan Viễn Phong gật đầu: “Tôi đợi em ở cửa, có chuyện gì cứ gọi tôi — em có gì muốn hỏi thì hỏi cho rõ ràng.”


 


Chu Vân nhướn mày, nhìn Quan Viễn Phong một lúc rồi gật đầu, đẩy cửa bước vào, tiện tay bật đèn ở gần cửa.


 


Lê Hùng bị xích ở giữa hồ nước, ngẩng đầu nhìn hắn, thấy người đến trẻ đến không ngờ: “Anh là ai?”


 


Bác sĩ Chu nói: “Tôi là bác sĩ của Đội đặc nhiệm Liên Minh, hiện đang cung cấp phương án điều trị cai nghiện cho các dị năng giả của họ.”


 


Mắt Lê Hùng sáng lên: “Anh từ Liên Minh đến sao? Nói với bọn họ tôi đồng ý điều kiện của họ, tôi có thể cung cấp lương thực miễn phí cho căn cứ Trung Châu! Tôi có thể kích phát dị năng giả cho căn cứ Trung Châu, chỉ cần các người cứu tôi ra ngoài! Ngay lập tức! Xin anh đấy!”


 


Cả người gã ta ướt sũng, khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt đen trắng rõ ràng ngấn lệ, trông rất đáng thương: “Tôi chỉ vô tình thức tỉnh dị năng hệ Mộc, có thể điều khiển anh túc, bị La Dịch Sâm khống chế và ép buộc… Tôi không chịu nổi nữa rồi, xin anh cho tôi một ngụm nước sạch…”


 


Chu Vân chăm chú nhìn vẻ mặt của gã ta một lúc lâu: “Chỉ có ba kỹ năng là mê hoặc, gây ảo giác và ám thị tinh thần thôi sao?”


 


“Hơn nữa kỹ năng có vẻ hơi yếu, gây ảo giác và ám thị tinh thần có phải cần tiếp xúc với người khác không?”


 


Mặt Lê Hùng cứng đờ: “Anh đang nói gì vậy?”


 


Chu Vân suy nghĩ một lát: “Chắc là anh vẫn chưa chuyên tâm tu luyện dị năng nhỉ, đối với anh túc… nếu anh thăng cấp, có lẽ sẽ có thêm kỹ năng thôi miên quần thể, hoặc gây ảo giác, ám thị quần thể.” Điểm mạnh của dị năng hệ Mộc là có thể sử dụng các kỹ năng đa dạng khi điều khiển thực vật biến dị, các kỹ năng tinh thần rất mạnh, đối phương vẫn quá lười biếng.


 


Hắn đưa ra kết luận đơn giản: “Có lẽ anh quá phụ thuộc vào kỹ năng mê hoặc, chỉ cần sử dụng là người khác sẽ cam tâm tình nguyện phục vụ anh, nên anh cũng lười tu luyện thêm.”


 


Lê Hùng thấy đối phương đi đến bậc thềm bên mép hồ nước trước mặt mình, hơi ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào vùng bụng dưới nước của gã ta, như thể chỉ đang nghiên cứu một cái cây vô tri, cả người toát lên vẻ thờ ơ vô cùng lý trí.



 


Từ trong thâm tâm, không hiểu sao gã ta bỗng cảm thấy sợ hãi đến run rẩy, như thể gặp phải thứ gì đó rất đáng sợ: “Anh là người của Viện Nghiên cứu Dị năng? Tôi nguyện ý phối hợp với các anh làm thí nghiệm kích phát dị năng… còn cả công thức, quy trình mà các anh yêu cầu trước đây, tôi cũng nguyện ý cung cấp…”


 


Gã ta đột nhiên ngừng lời, vì gã ta thấy người thanh niên kia đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng điểm vào vị trí lõi dị năng của gã ta, một luồng năng lượng hệ Mộc mạnh mẽ tràn vào.


 


Gã ta cảm thấy sợ hãi, vô thức co rúm người lại, dị năng dường như đã bị áp chế hoàn toàn, tinh hạch dị năng phát sáng, gã ta trơ mắt nhìn cây anh túc mà mình che giấu rất kỹ lại bị triệu hồi ra ngoài.


 


Ánh sáng trong thủy lao rất tối, đóa hoa đỏ yêu kiều và kỳ dị ấy lặng lẽ bung nở trên mặt nước tối tăm, hương thơm ngọt ngào tràn ngập khắp căn phòng, mang theo sự quyến rũ vô hạn, như một lời nguyền mê hoặc lòng người, khiến người ta say đắm, nhưng lại như ẩn giấu một mối nguy hiểm khôn lường, và mối nguy hiểm này lại càng khiến adrenaline tăng vọt, làm cho người ta càng muốn tuân theo, chìm đắm.


 


Chu Vân nhìn đóa anh túc biến dị: “d*c v*ng chiếm hữu thật mãnh liệt, thảo nào anh chỉ có một cây thực vật biến dị này, cũng không chăm chỉ tu luyện dị năng hệ Mộc, ngay cả kỹ năng của cây anh túc cũng chưa lĩnh hội hết.”


 


Lê Hùng toàn thân run rẩy, mặt tái mét, gã ta thực sự cảm thấy kinh hãi: “Tại sao anh có thể triệu hồi cây anh túc biến dị của tôi… Anh là ai?”


 


Chu Vân thở dài lắc đầu, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào đóa anh túc.


 


Lê Hùng thấy cây anh túc biến dị của mình lại đang nhẹ nhàng đung đưa dưới ngón tay hắn, như thể đang dâng hiến và khiêu vũ, gã ta buột miệng: “Anh muốn đoạt lấy nó sao?”


 


Chu Vân nói: “Không… không cần, nó chẳng có tác dụng gì.”


 


Sắc mặt Lê Hùng trở nên trắng bệch: “Anh có thể thông qua nó để điều khiển lòng người, khống chế dị năng giả… chỉ cần anh tha mạng cho tôi…”


 


Đầu óc gã ta rối loạn, nếu bị lấy mất lõi tinh hạch dị năng, người còn sống được không?


 


Bọn họ đã từng làm thí nghiệm, dị năng giả mất đi lõi tinh hạch dị năng sẽ không chết ngay lập tức, nhưng cuối cùng cơ thể sẽ nhanh chóng suy kiệt mà chết. Các chuyên gia nói rằng, cơ thể đã quen với sự nuôi dưỡng và cường hóa của dị năng, nếu đột ngột mất đi nguồn năng lượng từ tinh hạch dị năng, các chức năng sẽ nhanh chóng suy kiệt, phải xem thể chất của mỗi người mới biết có thể sống sót hay không.


 


Nhưng Thẩm Lan! Thẩm Lan vẫn còn trong bóng tối! Nếu gã ta không chứng minh được mình có ích, để người kỳ lạ trước mặt này mang mình đi, mình chắc chắn sẽ chết!


 


Gã ta nhấn mạnh: “Anh có thể khiến tất cả mọi người yêu anh!”


 


Chu Vân cười nhẹ, tỏ vẻ hứng thú: “Cần tình yêu của nhiều người như vậy để làm gì. Thực ra tôi rất muốn biết, khi anh dùng kỹ năng mê hoặc, làm sao để phân biệt được đối phương thực sự yêu con người anh, hay là bị ảnh hưởng bởi dị năng của anh?”


 


Lê Hùng: “…”


 


Chu Vân nhìn sắc mặt gã ta, cười nói: “Thôi bỏ đi, cũng không quan trọng.”


 


“Thứ hại người thế này, tốt nhất không nên giữ lại. Hủy nó đi, những hạt giống ám thị tinh thần mà anh đã gieo trước đây, có lẽ cũng sẽ trực tiếp bị phá hủy.”


 


“Như vậy những dị năng giả bị anh khống chế cũng sẽ không còn tin chắc rằng chỉ có cây anh túc biến dị do anh ban tặng mới có thể làm dịu nỗi đau của họ nữa.”


 


Một cây hoa lăng tiêu đột nhiên xuất hiện giữa không trung, vô số dây leo quấn chặt lấy cây anh túc mỏng manh yếu ớt kia, siết chặt nó không chút lưu tình.


 


Cây anh túc diễm lệ kia vào giây phút cuối cùng tỏa ra một mùi hương còn chí mạng hơn, Lê Hùng toàn thân run rẩy hét lớn: “Thẩm Lan! Thẩm Lan! Cứu tôi!”


 


Chu Vân hơi ngẩng đầu, thấy Thẩm Lan đã xuất hiện ở góc tối từ lúc nào.


 


Cậu ta nhìn chằm chằm Lê Hùng, khẩu súng trong tay run nhẹ, giữa hương thơm nồng nàn, mồ hôi trên trán cậu ta túa ra như tắm.


 


Chu Vân nói: “Gã ta đã kích hoạt hạt giống trong ý thức của cậu, cậu đứng quá gần rồi.”


 


Thẩm Lan từ từ bước tới, Lê Hùng ngẩng đầu nhìn cậu ta, nước mắt lưng tròng: “Cứu tôi, tôi sẽ nghe lời anh hết.”


 


Thẩm Lan khàn giọng nói: “Thực ra tôi cũng muốn biết câu trả lời.”


 


Cây anh túc bị những dây lăng tiêu mạnh mẽ quấn chặt, ánh sáng tỏa ra rực rỡ. Lê Hùng hỏi: “Câu trả lời gì.”


 


Thẩm Lan nói: “Có phải đã bị dị năng ảnh hưởng hay không.”



 


Mắt Lê Hùng mở to, nhìn về phía Thẩm Lan, rồi đột nhiên hét lên một tiếng đau đớn.


 


Cây anh túc bị nghiền nát ngay giữa không trung, Lê Hùng cảm nhận rõ ràng lõi dị năng ở bụng mình cũng bị nghiền nát hoàn toàn, dị năng hệ Mộc tràn ngập trong cơ thể nhanh chóng khô cạn, tay chân trở nên yếu ớt, cơn đau trở nên không thể chịu đựng nổi, da và tóc nhanh chóng mất đi vẻ bóng loáng khỏe mạnh đặc trưng của dị năng giả, cả người hoàn toàn suy sụp.


 


Gã ta đã trở thành một người bình thường.


 


Thẩm Lan nhìn chằm chằm vào gương mặt sống động của gã ta, như thể nhìn thấy người bạn học hoạt bát, tràn đầy sức sống trong khuôn viên trường đại học ngày xưa, khí chất như thuở ban đầu, tươi mới ập đến. Cậu ta rút súng lục ra, dí vào trái tim Lê Hùng, nơi trái tim đang đập thình thịch.


 


“Pằng!”


 


Gần như ngay lúc tiếng súng vang lên, Quan Viễn Phong đã lập tức đẩy cửa xông vào, thấy có người khác trong phòng, phản ứng đầu tiên của anh là kéo Chu Vân ra sau lưng mình.


 


Theo sau Quan Viễn Phong là Kỳ Thư Hồng, cô mở to mắt: “Thẩm Lan!”


 


Thẩm Lan quay đầu nhìn bọn họ, rồi lại nhìn Chu Vân vẫn đang lặng lẽ đứng đó, trong phòng dường như vẫn còn thoang thoảng mùi hương hoa quyến rũ chết người, nhưng cả cây anh túc và hoa Lăng tiêu bị nghiền nát thành từng mảnh đều đã biến mất.


 


Cậu ta lùi lại một bước, ẩn vào trong bóng tối.


 


===


 


Đoàn đại biểu của Liên Minh và Viện Nghiên cứu Dị năng đến nhanh hơn bọn họ tưởng.


 


Nhìn chiếc máy bay vận tải quân sự cỡ lớn từ từ hạ cánh trên trời, Giang Dung Khiêm hít một hơi khí lạnh: “Liên Minh lần này chơi lớn thật.”


 


Chu Vân đứng bên cạnh không nhận ra các loại máy bay đó, nhỏ giọng hỏi anh ta: “Là sao?”


 


Giang Dung Khiêm nhìn hai chiếc máy bay từ từ hạ cánh trên đường băng tạm, giới thiệu: “Máy b** ch**n đ** Tinh Vân, máy bay vận tải chiến lược lớn nhất đang tại ngũ, trang bị radar, tên lửa, trọng lượng cất cánh tối đa 300 tấn, trang bị 4 động cơ phản lực cánh quạt không tăng áp, tầm bay tối đa 10.000 km, có thể chở đầy đủ lực lượng chiến đấu được vũ trang bất cứ lúc nào, một lần có thể vận chuyển tối đa 1.000 binh sĩ.”


 


Quả nhiên, từ trên máy bay vận tải, những binh sĩ vũ trang đầy đủ bắt đầu xuống không ngớt.


 


Giang Dung Khiêm tiếp tục nói: “Chiếc phía sau là máy bay vận tải hạng nặng Bạch Kình, trọng lượng cất cánh tối đa 405 tấn, thường dùng để vận chuyển xe tăng, xe bọc thép, pháo hạng nặng và hệ thống tên lửa.”


 


“Đây là mang cả binh lực và vũ khí đến, xem ra là quyết tâm phải có bằng được.”


 


Chu Vân liếc nhìn Quan Viễn Phong, anh đứng đầu hàng, mặc bộ quân phục đặc nhiệm ngụy trang, vũ trang đầy đủ, vẻ mặt vững như bàn thạch, trông vừa lạnh lùng vừa mạnh mẽ, nhưng lại dường như hoàn toàn không nghe thấy bọn họ đang vi phạm kỷ luật, thì thầm bàn tán ở phía sau.


 


Chiếc trực thăng chở khách cuối cùng cũng đã đưa các thành viên của đoàn đại biểu và nhóm chuyên gia xuống.


 


Trưởng đoàn đại biểu là Phó Tổng thư ký của quan chấp chính căn cứ, Triệu Giang Huy. Trưởng nhóm chuyên gia là Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu Dị năng, Liêu Tử Hoài. Hộ tống bọn họ là chỉ huy tiên phong của quân đội Liên Minh, Lăng Đỉnh Tu.


 


Triệu Giang Huy vừa xuống trực thăng đã hành động quyết liệt, việc đầu tiên là hỏi Quan Viễn Phong đang ra đón: “Lê Hùng ở đâu?”


 


Quan Viễn Phong nói: “Bị giết rồi.”


 


Toàn bộ đoàn đại biểu và nhóm chuyên gia đồng loạt biến sắc.


 


Triệu Giang Huy đột ngột quay đầu nhìn anh: “Cái gì? Không phải nói vẫn đang bị những dị năng phản loạn giam giữ sao?”


 


Quan Viễn Phong không chút cảm xúc giải thích: “Những dị năng phản loạn không tin tưởng Liên Minh, cho rằng không thể cai nghiện được, trong đó có một dị năng giả hệ Thổ đã độn thổ vào nhà giam, dùng súng g**t ch*t Lê Hùng rồi.”


 


Sắc mặt Triệu Giang Huy thay đổi, quát lớn: “Đội đặc nhiệm của các người làm ăn kiểu gì vậy? Không phải đã bảo các người giữ chân đối phương, không được hành động thiếu suy nghĩ sao?”


 


Quan Viễn Phong điềm nhiên: “Lệnh mà tôi nhận được đúng là tạm thời giữ chân đối phương, chờ đoàn đại biểu của Liên Minh đến để tiến hành đàm phán thực chất, vì vậy Lê Hùng vẫn luôn nằm trong tầm kiểm soát của đối phương, chúng tôi không dám hành động thiếu suy nghĩ.”


 


Lăng Đỉnh Tu cười như không cười: “Không dám hành động thiếu suy nghĩ? Tôi vừa nhận được tin, rạng sáng hôm qua đội đặc nhiệm đã dọn sạch toàn bộ cánh đồng anh túc biến dị của Lê Hùng, không chừa một cây nào.”



 


“Cái gì?” Các chuyên gia trong nhóm chuyên gia cũng đồng loạt biến sắc. Liêu Tử Hoài đau lòng nói: “Không chừa một cây nào? Tại sao không đợi thêm một ngày, để lại cho chúng tôi một ít mẫu vật nghiên cứu?”


 


Quan Viễn Phong không nhíu mày: “Thuộc hạ của Lê Hùng vẫn chưa từ bỏ, nhiều lần vây công phủ thành chủ, có xe tăng, tên lửa và nhiều loại vũ khí hạng nặng nguy hiểm khác, có thể sai khiến hàng chục dị năng giả, lại còn nuôi thú biến dị, chiếm giữ một cứ điểm rất gần thành Thương Sơn, tình hình cực kỳ bất lợi và nguy hiểm cho thành Thương Sơn.”


 


“Những dị năng giả phản loạn cũng vì thế mà không chịu tin tưởng Liên Minh, đưa ra điều kiện yêu cầu chúng tôi phải giải quyết nguy cơ vây thành trước.”


 


“Để đảm bảo an toàn cho đoàn đại biểu và nhóm chuyên gia, sau khi chúng tôi đánh giá tổng hợp đã lựa chọn phối hợp với những dị năng giả phản loạn này, tiến hành càn quét cứ điểm ngoài thành.”


 


“Cuộc chiến giữa các dị năng giả không thể kiểm soát phạm vi được, phạm vi phá hoại tương đối lớn. Hơn nữa, mệnh lệnh tôi nhận được vốn là phải ngăn chặn những cây anh túc biến dị này gây hại cho dân chúng, chúng tôi ít người, không thể vừa kiểm soát trong thành vừa lo bên ngoài, nên đành phải hủy hết.”


 


Một chuyên gia già tóc bạc trắng đau đớn nói: “Ngăn chặn là bảo các người đừng để nó tuồn ra ngoài, mẫu vật thì phải giữ lại một ít để nghiên cứu chứ! Mấy người lính các người sao lại không biết linh hoạt thế? Quá cứng nhắc rồi!”


 


Lăng Đỉnh Tu cười một tiếng đầy mỉa mai: “Đội trưởng Quan lòng mang chính nghĩa đâu, cứ chờ mà viết bản tường trình đi. Còn những dị năng giả kia đâu? Trước tiên hãy khống chế bọn họ, sau đó kiểm soát tòa nhà thí nghiệm, bảo vệ tốt các tài liệu nghiên cứu và chuyên gia liên quan.”


 


Gã ta vừa dứt lời, đã có người hét lên: “Cháy rồi!”


 


Bọn họ nhìn về phía thành Thương Sơn, ở đó khói đen cuồn cuộn bốc lên ngùn ngụt, khiến người ta kinh hãi.


 


Sắc mặt Lăng Đỉnh Tu thay đổi, quay người chỉ huy: “Tất cả các đội lập tức xuất phát, bằng mọi giá phải dập lửa, bảo vệ tài liệu thí nghiệm, bắt giữ tất cả các dị năng giả chống cự, phải bắt sống.”


 


Quân đội hùng hổ tiến vào thành Thương Sơn, lao thẳng đến phủ thành chủ đang cháy, nhưng phủ thành chủ đã cháy thành tro tàn trong ngọn lửa dữ dội, tòa nhà thí nghiệm cao chót vót khói đặc cuồn cuộn, dị năng giả hệ Thủy mà gã ta mang theo bất lực thi triển một trận mưa như trút nước.


 


Nhưng lửa cháy quá lớn, mưa còn chưa kịp rơi xuống đã bị ngọn lửa nóng rực thiêu đốt thành hơi nước, bốc hơi nghi ngút trên phủ thành chủ.


 


May mắn là toàn bộ phủ thành chủ được bao bọc bởi những bức tường cao, bên ngoài lại có con đường rộng rãi, nên không cần lo lắng lửa lớn sẽ lan sang nhà dân.


 


Nhưng rõ ràng, phủ thành chủ đã xong đời, tòa nhà thí nghiệm cũng tiêu tùng.


 


Trên tháp canh ở cổng lớn phủ thành chủ, có treo hai xác chết, không nghi ngờ gì, đó chính là thi thể của La Dịch Sâm và Lê Hùng.


 


Hai tên trùm m* t** ngang ngược một thời này, hiện tại thi thể thê thảm của chúng đang bị vô số người dân lao động khổ sai vừa được thả ra từ trại tập trung chỉ trỏ bàn tán.


 


Cuối cùng, quân đội Liên Minh tìm những công nhân vốn làm việc trong phủ thành chủ để hỏi chuyện, lúc này mới biết được quá trình xảy ra hỏa hoạn: Khi máy b** ch**n đ** của Liên Minh bay đến, những dị năng phản loạn biết Lê Hùng đã chết, trong tay bọn họ không còn con bài tẩy nào, liền đuổi hết công nhân, người hầu ra ngoài, sau đó dùng dị năng châm lửa, còn nghe nói nhóm dị năng giả này cũng đã cùng nhau đồng quy vu tận trong phủ thành chủ, không ai thoát ra được.


 


Khi dọn dẹp hiện trường vụ cháy, trong tòa nhà thí nghiệm quả thực đã phát hiện nhiều thi thể cháy đen.


 


Mà biệt thự của La Dịch Sâm ở ngoại thành cũng bốc lên ngọn lửa dữ dội, cháy thành tro bụi.


 


Liên Minh lần này rầm rộ kéo đến, tiêu tốn năng lượng, tốn thời gian công sức, nhưng lại chẳng thu được gì, xem ra sắp phải ra về tay trắng rồi.


 


Triệu Giang Huy tức giận đùng đùng, định chất vấn Quan Viễn Phong vài câu, nhưng Quan Viễn Phong hoàn toàn không thèm để ý, chỉ nói một câu: “Đội đặc nhiệm thi hành nhiệm vụ theo lệnh của Bộ quân sự, nếu Phó Tổng thư ký Triệu có gì bất mãn xin hãy trao đổi với Bộ quân sự.”


 


Đội đặc nhiệm có vị thế siêu việt so với các tập đoàn quân khác, Quan Viễn Phong lại là người có sức chiến đấu đỉnh cao nổi tiếng hung hãn, dưới trướng toàn là dị năng giả. Bọn họ đã tận mắt chứng kiến Quan Viễn Phong vẫy tay thả một con chó biến dị khổng lồ to như con gấu nhỏ ra ngoài, vồ giết một con chim ưng tang thi biến dị từ trên trời giáng xuống, há miệng phun một ngụm lửa đốt thành tro.


 


Lúc này tướng ở ngoài mặt trận, lại còn ở khu vực biên giới khỉ ho cò gáy này, danh nghĩa là đoàn đại biểu chủ trì việc đàm phán, phụ trách tổng thể, còn đối phương thì hỗ trợ, nhưng bây giờ đối tượng đàm phán đã lật bàn, còn cái gì để đàm phán nữa? Bọn họ không chỉ không cùng một hệ thống, nếu xét kỹ ra, chức vụ cũng chưa chắc đã bằng người ta, càng không thể chỉ huy được.


 


Nếu thực sự chọc giận, bị người ta lẳng lặng giết người phi tang thì đã sao, lẽ nào họ có thể trông cậy vào Lăng Đỉnh Tu bảo vệ họ hai mươi tư giờ một ngày à?


 


Hơn nữa, ngày hôm sau, Quan Viễn Phong đã dẫn các thành viên đội đặc nhiệm vào núi, nói là vào núi săn vài con thú biến dị để ăn trên đường đi.


 


Bọn họ trơ mắt nhìn nhau, bên này phủ thành chủ đã bị đốt, không ai sắp xếp chỗ ăn ở, thành Thương Sơn toàn là dân chúng gầy gò xanh xao cần được cứu trợ và an ủi, trong khi hàng nghìn binh sĩ của họ mang đến thì cần ăn uống, chỗ ở, không thể ở lại lâu.


 


Triệu Giang Huy đành phải sắp xếp vài quan chức và một đội binh sĩ ở lại tiếp quản chính vụ thành Thương Sơn, cứu trợ dân chúng, tiện thể điều tra xem còn có anh túc biến dị và tài liệu kích phát dị năng liên quan hay không, cuối cùng đành bất lực dẫn nhóm chuyên gia lên máy bay, quay về Trung Châu.


 


Còn trong khu rừng nguyên sinh ở vùng Tam Giác Vàng, tại một biệt thự ẩn mình, Thẩm Lan mở toang cánh cửa gỗ đỏ sang trọng của biệt thự, mỉm cười nói với Quan Viễn Phong, Chu Vân và các thành viên Đội đặc nhiệm vừa bước vào sân ngoài qua cánh cổng sắt lớn: “Đội trưởng Quan, bác sĩ Chu, mọi người vất vả rồi.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 84: Trở Về Tay Trắng
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...