Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 83: Thắng Lợi Vang Dội

Màn đêm buông xuống, vạn vật tĩnh lặng. Giữa đêm khuya, cái nóng ẩm ngột ngạt đặc trưng của vùng nhiệt đới ban ngày đã tan đi, không khí lại trở nên se lạnh.

 

Các đội viên Đội đặc nhiệm đã đi bộ đến ngọn núi gần cánh đồng anh túc biến dị. Gió nhẹ thổi qua, mang theo từng đợt hương thơm quyến rũ đầy bí ẩn.

 

Ánh trăng đêm nay mờ ảo, tầm nhìn không tốt lắm. Các đội viên Đội đặc nhiệm bật chức năng nhìn đêm bằng hồng ngoại trên kính của mũ bảo hiểm, nhìn thấy cánh đồng anh túc nằm trong vùng đất cấm được bao bọc bởi nhiều lớp lưới điện.


 

Những đóa anh túc yêu kiều cụp những cánh hoa vốn rực rỡ và phô trương dưới ánh mặt trời xuống. Có thể thấy mỗi đóa hoa đều to và lộng lẫy hơn hoa bình thường, toát lên vẻ kỳ dị khó lường.

 

Tiếng chó sủa thỉnh thoảng vọng ra từ trạm gác gần cánh đồng hoa anh túc, cho thấy nơi đó có lính gác vũ trang mang theo chó biến dị.

 

Cát Thần hạ giọng nói: “Cụm biệt thự được tường bao quanh kia chính là nơi La Dịch Sâm đóng quân, lính gác rất nhiều. Dị năng giả dưới trướng hắn ta cũng có hơn hai mươi người, những cao thủ từ cấp ba trở lên cũng không ít.”


 

“Kể từ khi chúng tôi bắt giam Lê Hùng, hắn ta đã dẫn người tấn công mấy lần rồi, rất khó đối phó. Nếu xông thẳng vào, e là sẽ có bẫy, còn có cả chó nữa.”

 

Trương Quang Minh đứng cạnh nhắc nhở: “Đàn chó biến dị rất lợi hại, có con phun lửa, có con hệ Kim, cũng có con hệ Phong chạy cực nhanh. Một khi đã cắn người thì không nhả ra, hơn nữa chúng sẽ tấn công theo bầy đàn. Mọi người nhất định không được lơ là.”

 

“Hệ Quang chỉ có thể chữa lành vết thương, những vết thương chí mạng ở cổ họng, động mạch chủ, hay mất mát các bộ phận như ngũ quan, chân tay thì không chữa được. Mọi người nhất định phải chú ý bảo vệ những chỗ yếu hại, đừng đối đầu trực diện với chó biến dị.”


 

Anh ta lo các đội viên Đội đặc nhiệm không biết sự lợi hại của đàn chó biến dị, dù sao bên ngoài cũng không có nhiều chó biến dị như vậy, nên không kìm được mà nhắc nhở.

 

Quan Viễn Phong cầm ống nhòm quan sát một lúc: “Chúng ta không cần vào sân nhà của chúng, cứ đợi chúng tự ra tìm chúng ta.”

 

“Đường An Thần, Tần Thịnh dẫn mấy người đến cổng biệt thự canh gác. Hễ chúng ra thì lập tức tiêu diệt tại chỗ.”

 

Kỳ Thư Hồng bất giác nhìn sang bên cạnh. Lên núi chưa được bao lâu, Thẩm Lan ở bên cạnh cô đã độn thổ biến mất. May mà đông người, có lẽ Đội trưởng Quan và mọi người không để ý.


 

Cô hỏi: “La Dịch Sâm là một người rất cẩn trọng, chúng ta có gây ra động tĩnh gì thì hắn ta cũng sẽ không dễ dàng ra mặt đâu. Hơn nữa hắn ta còn có thể điều khiển gió, sẽ không để ai đến gần…”

 

Lời cô đột nhiên dừng lại. Trong đêm tối, cô thấy vô số cơn lốc xoáy đột ngột nổi lên từ mặt đất, giống như vô số con rồng đen. Bên trong những cơn lốc xoáy đen kịt ấy còn có thể thấy vô số tia chớp lóe lên.

 

Tần Thịnh đứng bên cạnh cười hì hì: “Động tĩnh đủ lớn thì chẳng phải hắn ta sẽ ra sao?” Cậu ta vung hai tay, vô số phi đao sáng loáng hiện ra bên cạnh, xoay quanh người cậu ta, sẵn sàng xuất kích. Cậu ta cùng một nhóm với Đường An Thần, Cát Thần và mấy người nữa, lợi dụng đêm tối mò về phía biệt thự.


 

Quan Viễn Phong đã hạ lệnh: “Phá hủy toàn bộ anh túc biến dị, không được chừa lại một cây nào.”

 

Cơn lốc xoáy khổng lồ quét vào cánh đồng anh túc, tựa như một con mãnh thú hủy thiên diệt địa há to miệng.

 

Luồng khí xoáy tốc độ cao nuốt chửng toàn bộ cây cối trong ruộng tận gốc. Những tia sét đánh nát những bông hoa mềm mại, yêu kiều. Cánh hoa tươi non và cành lá mảnh mai nhanh chóng co quắp lại, cháy đen rồi vỡ vụn, bay tung tóe trong gió.

 

Mảnh đất yên tĩnh và đầy hoa trong đêm tối, trong nháy mắt chỉ còn lại những gốc cây trơ trụi và những mảnh hoa lá cháy vụn vương vãi khắp nơi.


 

Cơn lốc xoáy tàn khốc phá hủy và càn quét, nơi nào nó đi qua đều biến thành hư vô.

 

Những tên vũ trang canh gác trong cánh đồng anh túc đã la hét ầm ĩ, tiếng chó sủa điên cuồng vang lên không ngớt. Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng như thiên tai này, chúng cũng chỉ có thể làm những gì người thường làm là chạy trốn và ẩn nấp, tránh khỏi phạm vi càn quét của cơn lốc xoáy đáng sợ kia.

 

Và cơn lốc xoáy khổng lồ vẫn tiếp tục cuốn về phía xưởng sản xuất anh túc. Xưởng sản xuất nhanh chóng bị lốc xoáy xé toạc, vặn vẹo. Các thiết bị điều chế m* t** bên trong vỡ nát, bị gió lốc cuốn lên trời, mang theo tiếng động kinh thiên động địa.


 

Kỳ Thư Hồng há hốc miệng, kinh ngạc đến sững sờ.

 

Bên cạnh cô, Vân Ẩn Đạo trưởng phá lên cười ha hả, lớn tiếng hô: “Thật đã quá!” Ông vung tay, dựng thẳng lòng bàn tay, bắt quyết dẫn sét rồi cao giọng niệm: “Cung thỉnh Đạo gia Lôi Tổ Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn, hàng phục yêu ma, tiêu diệt tà ác!”

 

Giọng nói vang như chuông, sấm dậy chín tầng trời, trời đất lóe sáng vì ánh chớp. Ánh điện rực rỡ như thanh kiếm giận dữ rạch ngang bầu trời, bổ xuống nơi nở đầy những đóa hoa tội lỗi này, tựa như thần linh giáng xuống thần phạt.


 

===

 

La Dịch Sâm lấy một chai rượu từ trong tủ ra, rót rượu vào cái ly đầy đá rồi uống một hơi cạn sạch. Hắn ta uống rất vội, như thể đang khát cháy cổ, hoặc có lẽ một ngọn lửa bực bội trong lồng ngực khiến hắn ta phải vội vã nuốt xuống thứ rượu mạnh vừa lạnh lẽo vừa nóng bỏng này.

 

Hắn ta là con lai, hốc mắt sâu, sống mũi khoằm cao như mỏ diều hâu, đôi môi mỏng tạo nên một khuôn mặt hiểm ác. Hắn ta đột nhiên quay đầu lại, lạnh lùng quát: “Ai đó?” Vừa dứt lời, một bức tường gió xoay tròn với tốc độ cao đã bao bọc lấy hắn ta.


 

Trong bóng tối ở góc phòng ăn hoa lệ, một người đàn ông bước ra.

 

La Dịch Sâm nhìn thấy người đó thì ánh mắt trở nên sắc lẹm và hung tợn, hắn ta cười khẩy một tiếng: “Hóa ra là mày à. Sao rồi? Gặp được người của cái gọi là chính phủ Liên minh người sống sót rồi, đã hết hy vọng chưa?”

 

“Đội đặc nhiệm của Liên minh, ha ha, tao đã nghe ngóng rồi. Quan Viễn Phong, dị năng song hệ Phong và Lôi Điện, chiến lực đỉnh cao, nhưng thế thì đã sao? Quân đội cấp cao của liên minh đã sớm có người đến gặp Lê Hùng, đưa ra giá cao muốn có phương pháp k*ch th*ch dị năng và phương pháp khống chế dị năng giả này.”

 

“Hơn nữa, lúc đó bọn họ còn hứa hẹn có thể cho một ghế trong nghị viện của chính phủ Liên minh, chức thành chủ, miễn thuế trăm năm, không cử quân đội của Liên minh đến đóng, cho phép tự tổ chức lực lượng vũ trang, cũng có thể trao chức chỉ huy quân đội…”

 

“Đội đặc nhiệm chỉ đến mười ba người, mày biết tại sao không? Vì chúng nó đến trước để giành giật, chúng nó cũng muốn công thức này. Tao lười dây dưa với chúng là vì tao đang đợi.”

 

“Phía chính thức của Liên minh đã cử đại diện đàm phán khác đến, đã liên lạc với tao rồi, chỉ một hai ngày nữa là tới. Vì công thức trong tay Lê Hùng, bọn họ nhất định sẽ liên hợp với bên tao.”

 

“Đợi bọn họ đến, Đội đặc nhiệm chỉ có thể nghe theo mệnh lệnh của bọn họ.”

 

“Tao khuyên mày nên ngoan ngoãn giao Lê Hùng ra đây. Như vậy tao có thể khuyên gã ta đối xử với mày dịu dàng một chút, giữ lại cho mày một con mắt.”

 

Hắn ta tàn nhẫn nhìn người đàn ông trong bóng tối: “Thuốc của bọn mày không còn nhiều nữa nhỉ. Đồ chó…  À không, ngài cảnh sát hình sự quốc tế đáng kính.” Giọng điệu hắn ta ngập tràn sự giễu cợt.

 

“Mày sẽ không bao giờ hoàn thành được nhiệm vụ nằm vùng của mày đâu. Hay là bây giờ mày cởi hết quần áo ra, quỳ xuống bò lại đây, khóc lóc cầu xin tao đi, có lẽ tao sẽ cho mày thêm một hộp thuốc, để mày không quá thảm hại trước mặt phái đoàn mới của Liên minh.”

 

Hắn ta đột nhiên phá lên cười: “Mày nói xem, tao gửi ảnh mày tr*n tr**ng khóc lóc thảm thiết cầu xin Lê Hùng tha thứ cho Đội đặc nhiệm xem thì thế nào?”

 

Trên khuôn mặt hiểm ác của hắn ta là nụ cười điên cuồng và khoái trá: “Tối nay mày đến đây, không phải là chó cùng rứt giậu, còn ảo tưởng có thể lấy được công thức từ tay tao đấy chứ?”

 

“Tao nói cho mày biết, công thức chỉ có Lê Hùng mới có, đó là dị năng của gã ta. Bọn mày muốn sống thì chỉ có thể cầu xin gã ta. Nếu bọn mày làm gã ta tổn thương dù chỉ một sợi tóc, tao nhất định sẽ trả thù bọn mày gấp mười lần.

 

Người đàn ông đứng lặng lẽ trong bóng tối chính là Thẩm Lan. Sắc mặt cậu ta tái nhợt, nhưng thân hình vẫn thẳng tắp. Cậu ta nói nhẹ bẫng: “Tao đến để giết mày.”

 

Cậu ta ngước mắt lên, đôi mắt đen láy lạnh lẽo, nhưng giọng nói lại rất bình tĩnh: “Tối nay Đội đặc nhiệm của Liên minh sẽ đến tiêu diệt nơi này. Nhưng, nếu để mày chết trong tay người khác, tao thấy dù mình có chết cũng không nhắm mắt được.”

 

La Dịch Sâm sững người một lúc rồi cười khinh bỉ: “Chỉ bằng mày?” Nhưng mà, vẻ mặt hắn ta đã trở nên nghiêm trọng. Tối nay Đội đặc nhiệm sẽ đến? Không thể nào! Hôm nay không phải đối phương đã quả quyết nói sẽ thông báo cho bọn họ tạm hoãn hành động sao?

 

Giọng Thẩm Lan rất khẽ: “Mày và Lê Hùng đều giống nhau, đều rất sợ bị người khác áp sát đến gần.”

 

“Vậy nên mỗi khi gặp những dị năng giả bị khống chế nhưng lòng mang thù hận như bọn tao, chúng mày hoặc là bắt chúng tao đeo gông cùm, hoặc là gặp lúc chúng tao lên cơn nghiện, yếu ớt nhất… còn yêu cầu không mặc quần áo, vì các chúng mày sợ bọn tao mang theo vũ khí.”

 

Cậu ta giơ tay ra, trên tay cầm một khẩu súng.

 

Nhìn họng súng đen ngòm, La Dịch Sâm cười khẩy, vẻ mặt hắn ta càng dữ tợn hơn. Hắn ta vung tay lên, một luồng gió mạnh tấn công về phía Thẩm Lan!

 

Thẩm Lan khẽ động chân một cái đã biến mất tại chỗ bằng thuật độn thổ!

 

Đúng lúc này, chuông báo động bên ngoài vang lên inh ỏi, lửa cháy ngút trời. Một tên tâm phúc bên ngoài hét lớn: “Có kẻ địch đang phá hủy cánh đồng anh túc và cả xưởng sản xuất!”

 

Dị năng giả trong biệt thự đã lao ra, có người đang gõ cửa: “La thiếu gia!”

 

Vẻ mặt La Dịch Sâm trở nên hung ác: “Là đội đặc nhiệm! Chú ý, chúng có rất nhiều dị năng giả, giết không tha!” Hắn ta vung tay rồi lao nhanh sang bên cạnh, nhưng không đi về phía cửa.

 

Bên ngoài đã có người kinh hãi hô lên: “Có người đột nhập!”

 

Tiếp đó là tiếng súng tiểu liên vang lên đùng đoàng!

 

Quả nhiên, trong khoảnh khắc đó, Thẩm Lan đã trồi từ dưới mặt đất lên ngay sau lưng hắn ta, cậu ta đứng gần cửa. Pằng pằng pằng! Nổ mấy phát súng!

 

La Dịch Sâm lăn một vòng trên đất, vừa vặn né được những viên đạn từ khẩu súng của cậu ta. Cơ thể Thẩm Lan cũng ngay lập tức bị một cơn lốc xoáy va phải và cuốn vào. Hàng ngàn lưỡi dao gió sắc bén xoay tròn, vô số vệt máu lập tức b*n r* từ người cậu ta!

 

Sắc mặt Thẩm Lan vẫn không đổi, thân hình như ảo ảnh trong cát lún, lại một lần nữa độn thổ biến mất, chỉ để lại vài giọt máu trên mặt đất.

 

La Dịch Sâm biết rõ đối thủ khó nhằn. Giờ đây đối phương đã quyết tâm dốc hết sức, không còn cần thứ thuốc độc đó nữa, đây là tuyệt vọng không muốn sống, muốn kéo hắn ta chết chung mà! Nếu vậy, Lê Hùng bây giờ còn sống không?

 

Kể từ khi biết Thẩm Lan có kỹ năng độn thổ, hắn ta đã luôn khuyên Lê Hùng giết cậu ta.

 

Nhưng Lê Hùng lại không nỡ! Còn nói đối phương đã hoàn toàn mất đi tôn nghiêm, chỉ biết bò rạp cầu xin sự ban ơn của gã ta, khó có được một con thú cưng thú vị như vậy, cứ chơi thêm một thời gian, sau này trong thời mạt thế, tìm một cảnh sát hình sự quốc tế khác làm thú cưng không dễ dàng.

 

Lê Hùng đúng là quá ngu ngốc! Quả nhiên đã bị ám toán và khống chế ngược lại rồi! Đợi quan chức của Liên minh đến, khống chế được đội đặc nhiệm, cứu được Lê Hùng về, hắn ta nhất định sẽ băm vằm tên Thẩm Lan này ra thành ngàn mảnh, thiếu một nhát cũng không được!

 

Hắn ta nghiến răng, hành động nhanh nhẹn, lao ra ngoài cửa sổ như một con báo. Bên ngoài là khoảng sân rộng, càng thích hợp để hắn ta thi triển kỹ năng hệ Phong hơn.

 

Quả thực hắn ta sợ bị người khác áp sát, nhưng hắn ta là cấp bốn! Từ cửa sổ đáp xuống đất, hắn ta lập tức lăn thêm một vòng, gần như cùng lúc đó, né được đòn tấn công chí mạng từ dưới lòng đất.

 

Thẩm Lan lại một lần nữa đánh hụt, tiếp tục độn thổ xuống lòng đất.

 

Liên tục độn thổ nhiều lần khiến cậu ta bắt đầu đuối sức. Máu trên người vẫn không ngừng chảy, ngũ quan cũng cảm thấy khó chịu vì nín thở quá lâu. Cậu ta trốn trong hang đá hòn non bộ trong sân, dùng dây garo sơ cứu qua loa những vết thương nguy hiểm, nghỉ ngơi điều hòa lại nhịp thở.

 

Khi dị năng dần dần hồi phục lại được một chút. Cậu ta phát hiện ra, sau khi uống bát canh gà nhân sâm linh chi tối nay, tinh thần của mình vô cùng dồi dào. Trạng thái mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần do kiềm chế cơn nghiện những ngày qua đột nhiên thay đổi, cậu ta chỉ cảm thấy khí huyết dồi dào, cơ thể tràn đầy ý chí chiến đấu vô tận.

 

Vừa hay tối nay là đến để càn quét xưởng sản xuất, đã mang quyết tâm phải chết, đương nhiên cậu ta phải tự tay giết kẻ thù.

 

Màn đêm u ám, gió se lạnh mang theo mùi cháy khét, một chùm hoa bồ công anh từ đâu bay đến lướt qua mắt cậu ta.

 

Không thể do dự thêm nữa, cậu ta nghiến răng, lại một lần nữa độn thổ. Thân hình như ma quỷ, bỏ qua mọi giới hạn vật lý, lại một lần nữa lặng lẽ xuất hiện trong sân.

 

Lần này sức lực của cậu ta có phần không đủ, không thể xuất hiện chính xác sau lưng La Dịch Sâm, nhưng vẫn bất ngờ bắn mấy phát súng về phía hắn ta, rồi lại biến mất vào lòng đất.

 

Bức tường gió bên cạnh La Dịch Sâm làm chệch hướng những viên đạn. Hắn ta cười nham hiểm nói: “Để xem mày còn độn thổ được mấy lần nữa, cảnh sát Thẩm Lan, hôm nay nơi này chính là nơi chôn thây của mày.”

 

Hắn ta vung tay, luồng không khí dường như tăng tốc vù vù, từng lưỡi dao gió sắc bén đến cực điểm gào thét đan vào nhau thành một tấm lưới kín kẽ trong toàn bộ mảnh sân, tạo thành một tuyến phòng thủ ba chiều không thể phá vỡ. Chỉ cần Thẩm Lan xuất hiện, nhất định sẽ bị chém thành từng mảnh nhỏ ngay lập tức.

 

Thời gian như ngưng đọng trong khoảnh khắc này. Hắn ta nghiến răng nhìn ra xa, thấy cơn lốc xoáy khổng lồ đang tàn phá những cánh đồng hoa anh túc mỏng manh, vô số mảnh hoa lá bay lả tả khắp trời. Mái nhà của xưởng sản xuất cũng đã hoàn toàn bị cuốn lên trời, vô số thiết bị và dụng cụ sản xuất vỡ nát thành đống phế liệu.

 

Hắn ta phải nhanh chóng ra ngoài, đối đầu với kẻ được gọi là chiến lực mạnh nhất Liên minh. Tại sao chúng lại hành động nhanh như vậy? Lũ ngu ngốc không đáng tin cậy bên quân đội Liên minh! Không phải đã nói là bảo chúng đợi Viện nghiên cứu Dị năng đến sao?

 

Hắn ta nghiến răng khiến những lưỡi dao gió ngày càng dày đặc hơn, bao phủ mọi nơi xung quanh. Để tìm hiểu rõ kỹ năng của Thẩm Lan, hắn ta đã từng ép Thẩm Lan xuống đấu trường chiến đấu với báo biến dị. Thời gian độn thổ của cậu ta dài nhất cũng không quá mười lăm phút, chỉ là cấp ba mà thôi!

 

Một chùm hoa bồ công anh theo gió bay đến, nhưng đã nhanh chóng bị những lưỡi dao gió nhỏ cắt nát thành những sợi tơ mịn hơn.

 

Trong lúc hắn ta không để ý, một vài sợi hoa đã bay vào miệng và mũi hắn ta khi hắn ta đang thở gấp.

 

Đột nhiên, tim và phổi hắn ta cảm thấy một cơn đau dữ dội, từ sâu thẳm trong tim và phổi mềm mại như bị đột ngột xé toạc ra. Một cơn đau không thể tả nổi lập tức bao trùm lấy toàn thân, khiến hắn ta khó thở, mỗi lần thở là lại kèm theo những cơn đau dữ dội và rõ ràng hơn.

 

Cảm giác nóng rát và xé toạc trong lồng ngực khiến hắn ta khó duy trì được dị năng, những lưỡi dao gió trong sân ngừng lại trong giây lát.

 

Ngay trong khoảnh khắc này, Thẩm Lan xuất hiện sau lưng hắn ta, khẩu súng trong tay nhắm nhay vào vị trái tim. Pằng pằng pằng!

 

Tất cả những lưỡi dao gió đột ngột dừng lại.

 

Trong mắt La Dịch Sâm lóe lên cảm giác kinh ngạc và không cam lòng. Hắn ta từ từ quay lại, nhìn về phía Thẩm Lan, hắn ta muốn nói gì đó, nhưng cơn đau nóng rát không thể chịu nổi ở tim và phổi khiến hắn ta vừa mở miệng đã phun ra bọt máu. Hắn ta cảm nhận được cảm giác ngạt thở chí mạng, bóng ma của cái chết đang ập xuống.

 

Đôi mắt đen sâu thẳm của Thẩm Lan mang theo mối hận thù khắc cốt ghi tâm, lạnh lùng nhìn hắn ta, lồng ngực vẫn phập phồng kịch liệt, thở hổn hển.

 

Pằng pằng pằng!

 

Thẩm Lan không chút do dự, lại giơ súng lên, nhắm vào đầu và tim của La Dịch Sâm. Tiếng súng vang lên, nhìn La Dịch Sâm bất lực ngã xuống, Thẩm Lan bước tới rồi bắn thêm mấy phát nữa vào trán hắn ta.

 

Tiếng súng ở cổng sân cũng đã dứt. Mấy đội viên Đội đặc nhiệm được trang bị tận răng xông vào. Tần Thịnh vừa nhìn đã thấy Thẩm Lan hạ súng bắn vào người trên đất, há hốc miệng: “Cậu lại có thể lợi hại đến mức đột phá vào trước thế này!”

 

Tần Thịnh liếc nhìn La Dịch Sâm trên đất với cái đầu bị bắn nát như một quả cà chua thối: “Đây là ai vậy?”

 

Cát Thần đi theo sau Tần Thịnh bước lên, căm hận nói: “Đây chính là La Dịch Sâm.” Anh ta nhìn Thẩm Lan: “Tiểu Thẩm, cậu tiến bộ rồi, lại có thể vượt cấp giết được hắn ta!”

 

Thẩm Lan hạ mắt nhìn chằm chằm vào cái xác trên đất, vẻ mặt thờ ơ.

 

Tần Thịnh chép miệng một tiếng: “Nhìn ra rồi, anh bạn, cậu thực sự rất hận hắn ta. Chúc mừng đại thù đã báo!”

 

Đường An Thần và mấy đội viên Đội đặc nhiệm bước vào: “Nhanh chóng dọn dẹp hiện trường đi, đừng nói chuyện nữa Tiểu Thịnh, lát nữa để sót người ra ngoài, đội trưởng sẽ trừ điểm đấy.”

 

Tần Thịnh vội nói với Thẩm Lan: “Người cậu toàn là máu thế này, mau về để thầy Trương chữa trị cho cậu đi! Ở đây cứ để chúng tôi dọn dẹp là được rồi!” Nói xong thì vội vàng chạy vào nhà.

 

Thẩm Lan cúi đầu nhìn thi thể lạnh lẽo cứng đờ của La Dịch Sâm trên đất, khóe miệng khẽ nhếch lên nở một nụ cười. Đại thù đã báo ư?

 

Còn một người nữa.

 

=====

 

Khi trời sáng, trên chiến trường kéo dài suốt đêm, dấu vết của cơn lốc xoáy càn quét vẫn còn rõ ràng. Bờ ruộng bị xé toạc không thương tiếc, một cảnh tượng tan hoang. Những cây anh túc đang nở rộ yêu kiều trong cánh đồng đã hoàn toàn bị tàn phá, mất hết sức sống.

 

Tường cao và lưới điện của xưởng sản xuất đã sụp đổ, hoàn toàn trở thành đống phế tích. Mái nhà bị lật tung, cửa sổ vỡ nát, máy móc và thiết bị trên dây chuyền sản xuất đã hỏng hoàn toàn, thuốc và nguyên liệu thô vương vãi khắp nơi, tất cả đã bị ô nhiễm hoàn toàn.

 

Đường An Thần, Thẩm Lan dẫn theo mấy dị năng giả hệ Thổ, đứng bên cạnh các thùng chứa nguyên liệu của nhà máy. Bọn họ dùng dị năng tạo ra một cái hố sâu khổng lồ, đẩy toàn bộ nguyên liệu bị hỏng và ô nhiễm xuống hố.

 

Vết thương trên người Thẩm Lan đã được Trương Quang Minh chữa lành. Cậu ta đứng bên cạnh hố sâu, chăm chú nhìn dị năng giả hệ Thủy triệu hồi nước nhấn chìm những nguyên liệu tội lỗi đó.

 

Trại tập trung giam giữ những người lao động khổ sai đã được mở ra, đàn chó biến dị đã bị giết sạch. Những người lao động khổ sai được tổ chức thành từng nhóm, một phần thu gom toàn bộ anh túc biến dị trong ruộng chuyển vào hố sâu, phần còn lại thì xúc vôi và muối công nghiệp được vận chuyển đến vào buổi sáng đổ vào hố.

 

Sau khi xác định không còn một cây anh túc biến dị nào trên ruộng, toàn bộ nguyên liệu trong các thùng chứa của nhà xưởng, thành phẩm trong kho, và thành phẩm tìm được trong biệt thự của La Dịch Sâm đều đã được đổ vào hố sâu, trộn đều với nước vôi và nước muối công nghiệp, các dị năng giả hệ Thổ lại đồng lòng lấp kín cái hố khổng lồ đó lại.

 

Sau khi xử lý và tiêu hủy những cây anh túc biến dị này, bọn họ còn lục soát biệt thự của La Dịch Sâm.

 

Nội thất và đồ đạc trong biệt thự cực kỳ xa hoa. Bọn họ tìm thấy một thùng vàng thỏi và mấy hộp tinh hạch chất lượng cao được phân loại theo từng hệ dị năng trong két sắt.

 

Ngoài ra, kho hàng đủ loại của La Dịch Sâm mới thực sự khiến bọn họ mở rộng tầm mắt.

 

Ngoài kho vũ khí và kho đạn dược đủ để trang bị cho cả một trung đoàn, còn có một kho riêng chứa các bộ sưu tập tranh chữ, đồ cổ, trang sức vàng bạc châu báu. Lại có một kho khác chứa trà cao cấp, hạt cà phê, và nhiều sản phẩm bồi bổ sức khỏe như đông trùng hạ thảo, nhân sâm linh chi, yến sào vi cá, hải mã lộc nhung… cùng các loại sơn hào hải vị, dược liệu quý hiếm khác. Trong hầm rượu dưới lòng đất thì chứa các loại rượu danh tiếng đắt tiền từ trước thời mạt thế.

 

Chu Vân xem qua các kho hàng, gật đầu thở dài: “Thầy mà thấy chắc chắn sẽ rất thích.”

 

Quan Viễn Phong liền nói: “Vậy chúng ta thu dọn hết đi, đợi chuyện ở đây kết thúc, tôi sẽ đưa em về Đan Lâm trước, tiện thể mang những thứ này đi cùng. Ở đây cũng có trực thăng, năng lượng và nhiên liệu đều rất đầy đủ.”

 

Chu Vân gật đầu, cười nhắc nhở anh: “Bây giờ anh đang làm thêm giờ đấy, lẽ nào không được nghỉ bù sao? Phép thăm thân vẫn chưa về nhà mà.”

 

Quan Viễn Phong cười: “Được, tôi sẽ cố gắng xin.”

 

Chu Vân lại mở tủ lạnh hai cánh ra, hài lòng tìm thấy những thứ tốt trong đó: Mấy hộp nấm cục đen, nấm cục trắng, cùng với trứng cá muối đen, hải sản, bít tết, thịt cừu và các loại thực phẩm, trái cây cao cấp khác.

 

Cuộc sống xa hoa tột độ này vẫn khiến những người nghèo trước thời mạt thế như bọn họ phải mở rộng tầm mắt.

 

Đội đặc nhiệm bèn dùng bữa ngay tại đây, thậm chí còn tắm rửa sạch sẽ bằng máy nước nóng năng lượng mặt trời để gột bỏ bụi bẩn sau cuộc hành động đêm qua.

 

Hành động giành thắng lợi vang dội khiến tinh thần mọi người ai nấy đều vô cùng phấn chấn.

 

Nhưng khi trở về phủ thành chủ ở thành Thương Sơn, Cát Thần liền lên cơn nghiện.

 

Anh ta vốn là người có tình trạng tệ nhất trong nhóm những dị năng giả phản bội, tối qua còn khăng khăng đòi hành động cùng đội trưởng.

 

Mặc dù đồng đội đã nhắc đi nhắc lại rằng không cần anh ta ra tay, nhưng khi thấy cảnh chiến đấu sôi sục, đặc biệt là một số dị năng giả từng bắt nạt bọn họ, anh ta vẫn không kìm được mà ra tay.

 

Sau trận chiến hết mình, thứ kéo đến là dị năng phản phệ và cơn nghiện phát tác sớm hơn.

 

Anh ta từ chối tiêm thuốc nữa, vừa khóc vừa nói: “Không cần nữa, cứ để lại cho những người khác đi. Được chết trước khi thấy đội trưởng, giết được La Dịch Sâm, đời này với tôi như vậy là đủ rồi!”

 

Anh ta đau đớn gào thét: “Tiểu Hồng, khóa tôi lại đi, khóa lại. Mọi người ra ngoài đi, đội trưởng đừng nhìn tôi. Đội trưởng, nếu không chịu nổi nữa thì cứ để tôi chết đi! Đời này với tôi như vậy là đáng giá rồi!”

 

Kỳ Thư Hồng thành thạo khóa người anh ta lại, khóa tay chân anh ta vào giường thép, đội mũ bảo hiểm, quấn găng tay cho anh ta để ngăn anh ta đập đầu, tự làm mình bị thương, nhét miếng chặn miệng vào, rồi ngẩng đầu nói với Quan Viễn Phong, Chu Vân và mọi người: “Mọi người ra ngoài đi, lát nữa dị năng của anh ấy mất kiểm soát sẽ phun lửa đấy.”

 

Đây là phòng giám sát chuyên dùng để bọn họ cai nghiện, giường và bàn ghế trơ trụi đều làm bằng thép không gỉ chống cháy, cửa sổ và lan can giống như nhà tù.

 

Chu Vân lấy túi thuốc của mình ra: “Để tôi thử xem, mọi người cứ ra ngoài hết đi.”

 

Kỳ Thư Hồng có chút lo lắng: “Anh muốn châm cứu chữa trị cho anh ấy à?” Sau đêm qua, cô đã có nhận thức sâu sắc về thực lực của Đội đặc nhiệm, nhưng đối với y thuật của Chu Vân, cô vẫn có chút nửa tin nửa ngờ.

 

Chu Vân nói: “Ừm, yên tâm đi, tôi là hệ Thủy, không sợ lửa.”

 

Quan Viễn Phong dẫn mọi người ra ngoài, Chu Vân đóng cửa lại, cúi đầu nhìn Cát Thần đã đau đớn đến mức bắt đầu mất đi ý thức, anh ta đang điên cuồng đập đầu vào thành giường, mũ bảo hiểm đập vào thành giường thép tạo ra những tiếng “loảng xoảng” rất lớn.

 

Chu Vân lấy kim bạc ra, nhanh chóng châm vào các huyệt đạo cho anh ta, sau đó triệu hồi linh chi biến dị trước.

 

Cây linh chi biến dị khổng lồ được triệu hồi trong phòng giám sát nhỏ bé, phát ra ánh sáng đỏ nhàn nhạt, bao phủ lấy Cát Thần. Đây là kỹ năng “Ninh Thần” của linh chi biến dị, tác dụng an thần mạnh mẽ khiến thần kinh liên tục hưng phấn vì cơn nghiện của anh ta dần dần bình tĩnh lại.

 

Chu Vân thấy vẻ mặt Cát Thần bắt đầu ổn định, lại triệu hồi xương rồng biến dị, thi triển thuật “Gây mê” và “Tái sinh”.

 

Cát Thần chìm vào ảo mộng, kinh mạch bị năng lượng hệ Hỏa hung bạo tàn phá được năng lượng hệ Mộc nuôi dưỡng và sửa chữa. Anh ta lẩm bẩm, rơi nước mắt, nhưng khóe môi lại mỉm cười.

 

Chu Vân lấy ra một tờ giấy thử và dụng cụ lấy máu, đo độ tương thích cho Cát Thần.

 

Một lát sau đã có kết quả, là hệ Thủy.

 

Thủy hỏa bất dung, thảo nào.

 

Hắn suy nghĩ một lúc rồi bước ra ngoài, thấy Kỳ Thư Hồng và Quan Viễn Phong cùng mọi người đều ở bên ngoài. Thấy hắn ra, bọn họ đều lo lắng hỏi: “Thế nào rồi?”

 

Chu Vân nói: “Ngủ rồi. Cứ để anh ấy nghỉ ngơi trước đi. Tôi muốn gặp Lê Hùng.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 83: Thắng Lợi Vang Dội
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...