Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 43: Quét Sạch Bệnh Viện

Ngày hôm sau là một ngày âm u, bầu trời mây đen giăng kín, thỉnh thoảng rơi vài hạt mưa bụi.

 

Sáng sớm, các thành viên Đội đặc nhiệm thức dậy tập luyện vẫn bị bữa sáng thịnh soạn làm cho kinh ngạc.

 

Cả lồng bánh bao lớn trắng muốt hấp chín, cái nào cái nấy to bằng nắm tay, có hai loại nhân là bánh bao thịt kho tàu và bánh bao dưa chua đậu đũa thịt băm. Cắn một miếng là ngập nhân thịt đậm đà, vỏ bánh được làm từ bột ủ men truyền thống, xốp mềm, mang theo vị ngọt tự nhiên của tinh bột.


 

Một đĩa lớn bánh rán chiên với nhân thịt và hẹ tươi xanh mướt, bánh ngô chiên vàng rộm giòn tan.

 

Một xửng khoai lang, bí ngô, ngô hấp chín, một chậu lớn trứng luộc ngũ vị hương, một nồi lớn cháo cá hải sản, một nồi sữa đậu nành nóng hổi, bên cạnh có đường trắng để tự thêm. Cũng có sữa bột đặt trên bàn, có thể tự pha sữa bò và cà phê hòa tan.

 

Các đội viên Đội đặc nhiệm như trở về căng tin đơn vị trước ngày mạt thế, ăn ngấu nghiến như hổ đói xuống núi, vừa ăn vừa tò mò: “Đội trưởng đâu rồi? Bác sĩ Chu nữa?”


 

Giang Dung Khiêm nói: “Sáng sớm đội trưởng đã dắt Tuệ Tinh đi chạy bộ rồi, còn bác sĩ Chu thì chắc đang trồng rau ở sân sau. Sáng tôi ra ngoài thấy đội trưởng có giúp cậu ấy làm bữa sáng, chúng tôi còn định giúp một tay. Nhưng đội trưởng và bác sĩ Chu nấu ăn nhanh quá, chúng tôi cũng chẳng giúp được gì.”

 

Đổng Khả Tâm cảm thán: “Đội trưởng sống những ngày tháng này thật là…”

 

Tô Gia Ninh hôm qua bị cô châm chọc vài câu, trong lòng đang không thoải mái: “Chỉ ăn vài bữa bánh bao ngon là coi như sống tốt rồi sao? Ngày nào cũng thế không chán à? Đội trưởng là người có chí lớn, ngày nào cũng thế này chắc chắn sẽ rất nhàm chán. Chúng ta nếu không vì căn cứ, ngày nào cũng đi làm nhiệm vụ, chỉ dựa vào bản thân, cũng có thể sống những ngày như vậy.”


 

Đổng Khả Tâm ha hả hai tiếng, định nói gì đó, nhưng thấy Quan Viễn Phong dắt Tuệ Tinh từ bên ngoài về, vừa cầm khăn lau mồ hôi, mọi người đều đặt bánh bao xuống: “Đội trưởng.”

 

“Chào buổi sáng đội trưởng.”

 

“Đội trưởng ăn sáng chưa ạ?”

 

Quan Viễn Phong khẽ gật đầu: “Chào buổi sáng, tôi ăn rồi, các cậu cứ ăn đi, ăn xong tôi sẽ sắp xếp hành động hôm nay.”


 

Mọi người tinh thần phấn chấn: “Rõ!”

 

Anh dắt Tuệ Tinh lên lầu, Đường An Thần lẩm bẩm: “Không hiểu sao, cảm thấy đội trưởng hôm nay không vui lắm.”

 

Trương Kỳ nói: “Đâu có, không phải lúc nào đội trưởng cũng vậy sao?”

 

Đường An Thần nói: “Sáng lúc làm bánh bao, còn nói chuyện với bác sĩ Chu, sau đó bác sĩ Chu dắt chó ra sân sau, nói là đi tưới rau hái rau, đội trưởng cùng tôi và đội phó làm bánh bao, mặt liền sa sầm xuống, không nói một lời, đáng sợ lắm.”


 

Đổng Khả Tâm cười khúc khích: “Chắc là bánh bao các cậu làm không ngon bằng bác sĩ Chu làm chứ gì?”

 

Đường An Thần nhìn Giang Dung Khiêm: “Phó đội trưởng Giang thấy sao? Ở trước mặt bác sĩ Chu, đội trưởng có vẻ hòa nhã hơn nhiều.”

 

Giang Dung Khiêm nói: “Đội trưởng trước mặt chúng ta nghiêm khắc hơn chút, đó cũng là vì dẫn đội, không còn cách nào. Bác sĩ Chu là hàng xóm mà, lại không phải người trong đội chúng ta, chúng ta từ xa đến, phiền bác sĩ Chu sáng sớm đã dậy làm bữa sáng, đương nhiên phải đối tốt với bác sĩ Chu hơn một chút rồi.”


 

Anh ta lại nhắc nhở mọi người: “Mọi người lanh lợi một chút, bác sĩ Chu có việc gì thì giúp một tay, nhanh nhẹn tháo vát lên.”

 

Mọi người đều cười rộ lên: “Yên tâm đi Phó đội trưởng Giang, chúng tôi đều hiểu mà.”

 

Không lâu sau, Quan Viễn Phong tắm rửa thay quần áo xong rồi đi xuống, xua tay bảo những người đang đứng dậy ngồi xuống: “Đã lặn lội đường xa đến đây một chuyến, cũng coi như một nhiệm vụ, không thể tay không trở về, vì vậy mấy ngày này, chúng ta sẽ thu thập vật tư ở thành phố Đan Lâm, mang về một ít vật tư đặc biệt khan hiếm và dễ vận chuyển.”


 

Các thành viên Đội đặc nhiệm lập tức đồng thanh đáp: “Rõ!”

 

Quan Viễn Phong lấy bản đồ thành phố Đan Lâm trải ra bàn ăn, mọi người đều xúm lại.

 

Anh chỉ vào bản đồ: “Hạt giống lương thực, năng lượng, thuốc men, thiết bị tinh vi có độ chính xác cao.”

 

“Vậy mục tiêu của chúng ta là tất cả các siêu thị lớn, cửa hàng nông cụ, trạm xăng, bệnh viện.”


 

Quan Viễn Phong dứt khoát phân công nhiệm vụ cho từng người trong việc chiến đấu, hậu cần, vận chuyển bằng xe, sau đó nói: “Cho các cậu nửa tiếng chuẩn bị, có vấn đề gì thì nói trước.”

 

Mọi người đồng thanh hưởng ứng: “Rõ!”

 

Tô Gia Ninh giơ tay: “Về Trung Châu xa quá, trực thăng không chở được bao nhiêu thiết bị đâu, bổ sung thức ăn và nước uống, mang một ít thuốc men cần thiết là đủ rồi, đâu cần phải mạo hiểm lớn như vậy để đến nhiều nơi thế chứ?”


 

Quan Viễn Phong nói: “Thứ nhất là để đội ngũ phối hợp, rèn luyện binh lính, để tôi xem trình độ hiện tại của mọi người; thứ hai là thu thập vật tư luôn hữu ích; thứ ba, nếu cậu thấy có rủi ro, có thể chọn không tham gia, ở lại đây nghỉ ngơi.”

 

Tô Gia Ninh: “…” Cậu ta ấm ức nói: “Tôi không phải sợ rủi ro, nhưng bây giờ là tang thi, khác với kẻ thù chúng ta đối mặt trước đây, đội của chúng ta đa số là người thường, tôi chỉ lo lắng về thương vong không cần thiết thôi.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Vẫn là câu nói cũ, gặp đường hẹp kẻ dũng cảm thắng, người càng sợ chết thì chết càng nhanh, cậu bây giờ không còn là người của chiến đội nữa, tôi không ép cậu.”

 

Tô Gia Ninh nói nhỏ: “Tôi có dị năng chữa trị, chắc chắn phải đi theo đội trưởng.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Đã quyết định tham gia thì phải phục tùng mệnh lệnh vô điều kiện.”

 

Tô Gia Ninh đáp: “Rõ.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Đi thay quần áo chuẩn bị đi.” Anh lại xách một cái hòm từ bên cạnh lên đặt trên bàn rồi mở ra: “Xem có vũ khí và đạn dược nào phù hợp thì lấy.”

 

Mọi người vội vàng tiến lên xem, tuy đều là vũ khí và đạn dược thông thường, nhưng cũng có thứ dùng được, tất cả đều khâm phục nói: “Đội trưởng kiếm ở đâu vậy? Mạt thế rồi, những thứ này bây giờ không dễ tìm đâu.”

 

Quan Viễn Phong không trả lời, chỉ để bọn họ chọn lựa, Tô Gia Ninh cũng đi tới chọn một khẩu súng lục, vừa chọn vũ khí vừa hỏi Quan Viễn Phong: “Bác sĩ Chu đâu? Không đi cùng sao? Anh ấy có thể ngưng tụ nước thành băng, cũng là một chiến lực rất mạnh.”

 

Quan Viễn Phong không nói gì.

 

Chu Vân xách một xô rau từ cửa sau sân sau đi vào, nghe thấy Tô Gia Ninh nói chuyện, hắn thuận miệng hỏi một câu: “Đi đâu vậy?”

 

Quan Viễn Phong ngước mắt nhìn hắn, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị cũng dịu đi: “Chúng tôi vào thành phố tìm ít vật tư, rèn luyện binh lính, định đến bệnh viện xem thử, cậu có muốn đi cùng xem có thiết bị nào cần không, chúng ta cùng mang về.”

 

Chu Vân nói: “Thật sao? Vậy thì tốt quá, tôi cũng đi. Trước tiên đến bệnh viện tôi từng làm việc đi, nơi đó tôi quen thuộc. Bây giờ đông người sức lực lớn, quả thực có thể vận chuyển một số thiết bị về, vừa hay dùng được, một số loại bột thuốc cần được sấy khô.”

 

Quan Viễn Phong lập tức nói: “Vậy thì tốt quá rồi, cậu đi thay quần áo chuẩn bị đi, lát nữa cậu đi cùng xe với tôi.”

 

Chu Vân gật đầu rồi lên lầu, Quan Viễn Phong lập tức đi theo hắn lên, Tuệ Tinh cũng lon ton chạy theo.

 

Các đội viên nhìn theo hai người một chó lên lầu, Đổng Khả Tâm nói với Đường An Thần: “Cậu nói đúng, thái độ của đội trưởng đối với bác sĩ Chu hoàn toàn khác hẳn.”

 

Giang Dung Khiêm quát: “Nhanh chóng chuẩn bị đi.”

 

Các đội viên cũng lần lượt về phòng, đợi chuẩn bị xong ba lô, thay đồ tác chiến và giày ống rồi đi xuống, thì thấy Quan Viễn Phong và Chu Vân đã thay một bộ đồ bảo hộ mô tô, ngay cả Tuệ Tinh cũng thay một bộ áo giáp da oai phong lẫm liệt, tất cả đều trầm trồ sờ vào áo giáp da hỏi: “Đây là da gì vậy? Trông chắc chắn quá.”

 

Chu Vân nói: “Da cá biến dị đó, chúng tôi bắt cá thu được rất nhiều, mọi người nếu thích thì tối nay về có thể chọn một ít.”

 

Đổng Khả Tâm vội nói: “Tôi muốn một tấm!”

 

Chu Vân cười nói: “Đều có cả, chúng tôi bắt được rất nhiều cá biến dị.”

 

Đường An Thần lại nhìn cây cung sau lưng Quan Viễn Phong: “Cung của đội trưởng Quan đẹp thật.”

 

Quan Viễn Phong phân chia xe cộ gọn gàng, dứt khoát: “Chu Vân đi cùng xe với tôi, Trương Kỳ lái xe nhà di động, những người khác thống nhất đi xe nhà di động, đi thôi.”

 

Ra lệnh một tiếng, mọi người đều lần lượt lên xe, Chu Vân lại đem bánh bao, bánh hẹ, trứng gà ngũ vị hương, khoai lang, bắp ngô còn thừa từ bữa sáng bỏ vào một thùng giữ nhiệt, cắm điện rồi đưa cho Đường An Thần: “Để trên xe nhà di động đi, mọi người ai đói thì ăn, cứ cắm điện là giữ ấm được.” Hắn lại đưa một hộp sơ cứu cho Tô Gia Ninh: “Đây là túi sơ cứu.”

 

Đường An Thần xách cái thùng giữ nhiệt nặng trịch, cảm thấy mình giống như người bán hàng rong sắp bày sạp bán trứng luộc ngũ vị hương ở cổng công viên, nhìn về phía Quan Viễn Phong.

 

Bình thường họ đi làm nhiệm vụ, đều là trang bị gọn nhẹ, ai dám mang theo những thứ lỉnh kỉnh này đi hành động chứ?

 

Quan Viễn Phong lại như không nhìn thấy, dẫn đầu lên xe, ánh mắt sắc bén quét qua: “Sao còn chưa lên xe?”

 

Đường An Thần như bừng tỉnh khỏi cơn mê, vội vàng xách thùng giữ nhiệt đó lên xe nhà di động, các đội viên Đội đặc nhiệm nối đuôi nhau lên xe, Đổng Khả Tâm nhìn Đường An Thần cẩn thận đặt thùng giữ nhiệt xuống, cười nói: “Tốt quá rồi, hôm nay không cần ăn lương khô nữa. Vẫn là bác sĩ Chu tốt.”

 

Tô Gia Ninh nói: “Bác sĩ Chu đây là chưa từng đi làm nhiệm vụ, chưa quen với tính khí của đội trưởng. Nếu là trước đây, tôi mang thêm một túi dụng cụ phẫu thuật cũng bị phê bình, ai mà vác giúp cậu.”

 

Đổng Khả Tâm cười hì hì nói: “Bác sĩ Chu lại không phải người của đội chúng ta, cũng là có ý tốt, đội trưởng sao có thể làm khó anh ấy chứ. Không thấy trước đây đội trưởng đều để cậu và Tiểu Đường ngồi xe của anh ấy sao, bây giờ là bác sĩ Chu và Tuệ Tinh rồi.”

 

Tô Gia Ninh có chút bối rối, chuyển chủ đề: “Sao tôi cứ có cảm giác Tuệ Tinh béo lên nhiều thế nhỉ, trước đây ở trong đội có to thế này không? Tiếc là Tiểu Trương không ở đây, nếu Tuệ Tinh nhìn thấy cậu ấy chắc chắn sẽ rất kích động.”

 

Đường An Thần nói: “Hình như nó cũng biến dị rồi.”

 

Tô Gia Ninh kinh ngạc quay đầu: “Cái gì?”

 

Liêu Cẩm Thịnh nói: “Chắc là vậy, buổi sáng tôi thấy nó ăn rất nhiều, bác sĩ Chu đối xử với nó tốt lắm, sáng sớm đã cho ăn thịt gà, trứng gà, bí ngô.”

 

Mọi người: “…”

 

Chiếc xe địa hình dẫn đầu đưa họ đến một siêu thị thương mại lớn, trước cửa siêu thị có một đám tang thi.

 

Chiếc xe địa hình lao vào bãi đậu xe trước cửa siêu thị, hất văng mấy con tang thi, Quan Viễn Phong xuống xe trực tiếp dùng cuồng phong đánh lui, rồi giơ tay lên, nổ chết một mảng tang thi.

 

Các đội viên Đội đặc nhiệm nhìn từ trong xe nhà di động ra, chỉ thấy Quan Viễn Phong giơ tay lên, một tia sét chói mắt đột ngột phóng ra.

 

Ánh sáng tia sét bất ngờ bùng nổ uốn lượn trên không trung, cùng với tiếng sấm vang trời đánh thẳng vào đám tang thi, toàn bộ bãi đậu xe đều bị ánh điện chói lòa chiếu sáng, mang lại cảm giác uy h**p hủy thiên diệt địa.

 

Một mùi khét lẹt lan tỏa trong không khí, trên người những con tang thi ngã gục dưới đất vẫn còn những tia sét tím trắng đang tàn phá.

 

Mà đám tang thi bỏ chạy thì chân đều bị đóng băng, Tuệ Tinh như một con mãnh thú lao thẳng từ trên xe xuống, lông trên người như thể lóe lên ánh lửa nóng rực. Nó hít một hơi thật sâu, rồi đột nhiên há miệng, một ngọn lửa hừng hực như một con rồng lửa gầm rú lao về phía đám tang thi bị đóng băng, ngọn lửa hung dữ nhanh chóng nuốt chửng bọn chúng, lũ tang thi gục ngã gọn gàng, co quắp lại thành than đen.

 

Các đội viên Đội đặc nhiệm vội vàng xuống xe, tay cầm súng vừa định tham gia chiến đấu: “…”

 

Đường An Thần há hốc miệng: “Đội trưởng lợi hại quá! Tuệ Tinh cũng lợi hại quá!”

 

Liêu Cẩm Thịnh nói: “Băng đó, là bác sĩ Chu làm phải không… Họ phối hợp thật sự rất ăn ý…”

 

Đổng Khả Tâm lẩm bẩm: “Cứ tưởng đội trưởng đưa chúng ta ra ngoài để rèn luyện phối hợp… Sao bây giờ trông chúng ta thừa thãi quá vậy…”

 

Quan Viễn Phong quay đầu nhìn bọn họ, mặt không biểu cảm, nói: “Mục tiêu chủ yếu là lấy vali rỗng, thùng chứa đồ, hộp đựng đồ, túi da rân các loại, dây buộc đồ,…. ngoài ra còn mang đi những lương thực, dầu, rượu và các nhu yếu phẩm chưa bị biến chất ở khu thực phẩm, hiểu chưa?”

 

Các đội viên vội vàng đáp lời, Quan Viễn Phong lại chỉ huy: “Trương Kỳ, Tô Gia Ninh phụ trách đào tinh hạch, Giang Dung Khiêm, Liêu Cẩm Thịnh bọc hậu bảo vệ họ, Đổng Khả Tâm, Võ Tuấn và Đường An Thần một nhóm ba người theo chúng tôi phụ trách tấn công.”

 

Rất nhanh, các đội viên đội đặc nhiệm liền cảm nhận sâu sắc rằng, chẳng có việc gì cho họ làm, Quan Viễn Phong và Chu Vân dẫn Tuệ Tinh đi trước, một người đóng băng chân, một người phóng sét, Tuệ Tinh phụ trách dọn dẹp tàn cuộc, nếu không phải vì ở trong nhà cần bảo quản hàng hóa, Tuệ Tinh không phun lửa nhiều, các đội viên đội đặc nhiệm mới có chút cơ hội bắn tỉa nốt những con tang thi còn sót lại.

 

Liêu Cẩm Thịnh vô cùng ngưỡng mộ: “Lâu lắm rồi mới đánh đã tay như vậy.”

 

Đổng Khả Tâm quát cậu: “Bớt nói nhảm đi, mau đến đào tinh hạch kẻo không kịp bây giờ, không theo kịp đội trưởng đâu!”

 

Siêu thị có ba tầng cả tầng hầm, chỉ mất chưa đầy một tiếng đồng hồ đã dọn dẹp sạch sẽ, đến giai đoạn sau đã không kịp đào tinh hạch, chỉ có thể đơn giản thô bạo chặt đầu tang thi bỏ vào một cái bao tải trước, đợi bọn họ chuyển hết vali rỗng, túi hành lý, thùng chứa đồ, túi hút chân không,…. lên xe nhà di động, bọn họ lại lập tức lên đường đến bệnh viện số 3 thành phố Đan Lâm.

 

Bệnh viện vốn là nơi có nhiều tang thi nhất, địa hình lại phức tạp, mà cũng không có thứ gì đặc biệt cần thiết, vì vậy sau mạt thế, Quan Viễn Phong và Tuệ Tinh tuy thường xuyên ra ngoài, nhưng cũng không đến bệnh viện.

 

Chu Vân nhìn bệnh viện quen thuộc thì có chút bùi ngùi, trong lòng cảm xúc ngổn ngang, nhưng vẫn chỉ huy Quan Viễn Phong: “Nhà thuốc ở tầng một, chúng ta đến đó trước đi.”

 

Chu Vân từng làm việc ở đây, từng nghe bệnh nhân phàn nàn, nghe đồng nghiệp buôn chuyện, nghe cấp trên phê bình, nói về đủ loại người trên đời. Thế nhưng, cách một quãng thời gian dài của mạt thế, sống lại một lần nữa, hắn lại bước vào đây, phát hiện công việc từng chiếm trọn thời gian mỗi ngày của mình, hóa ra lại nhỏ bé đến thế, thậm chí còn không chiếm quá nhiều tình cảm của hắn.

 

Trong bệnh viện đâu đâu cũng là tang thi đang rục rịch, mặt mày hung tợn, xương cốt lộ ra treo lủng lẳng những mảng thịt thối rữa, chúng lang thang trong bệnh viện, tìm kiếm bất kỳ sinh vật sống nào có thể tấn công.

 

Hành lang và trên tường toàn vết máu, khắp nơi là dụng cụ bị lật đổ, kính vỡ, tài liệu, thuốc men vương vãi, như thể vẫn có thể khiến người ta trong nháy mắt quay lại hiện trường ngày mạt thế giáng xuống, tưởng tượng ra nỗi sợ hãi và hoảng loạn của người thường khi đột nhiên nhìn thấy tang thi.

 

Điều này trong mắt các thành viên đội đặc nhiệm phần lớn là người thường, vốn là một nhiệm vụ vô cùng gian nan. Họ ở căn cứ Trung Châu tham gia cứu viện, thu thập vật tư, mỗi ngày đều trôi qua trong kinh hoàng, chúng khó có thể dùng đạn bắn trúng, cho dù bắn trúng chân tay, cũng không thể ngăn cản hành động của chúng được.

 

Chúng nhanh nhẹn như dã thú, kinh khủng như xác sống, mà một khi bị chúng cào rách, cào bị thương, rất có thể sẽ bị nhiễm bệnh trở thành tang thi.

 

Nhưng hôm nay đi theo Quan Viễn Phong và Chu Vân, bọn họ dựa vào thân thủ nhanh nhẹn và sự phối hợp ăn ý, một đường như chém dưa thái rau, sét đánh kèm sấm nổ, nhanh chóng và chuẩn xác quét sạch tang thi trong bệnh viện.

 

Những con tang thi này chưa bao giờ yếu ớt đến thế, việc bọn họ cần làm chỉ là thu hoạch tinh hạch và thu thập vật tư.

 

Kệ thuốc trong nhà thuốc ở tầng một bệnh viện, trên đó bày đầy các loại thuốc. Bọn họ thu thập toàn bộ bỏ vào vali, thuốc kháng sinh, thuốc giảm đau, dung dịch sát khuẩn và một số loại thuốc thông thường hàng ngày, ở căn cứ bọn họ muốn nhận cũng phải dùng điểm tích lũy, ngày thường đi thu thập vật tư lại thường ở ranh giới sinh tử, tính mạng con người là trên hết, đâu có được như bây giờ tha hồ mà nhặt.

 

Đặc biệt là vật tư gần căn cứ Trung Châu sớm đã bị dị năng giả và người sống sót thu thập hết lượt này đến lượt khác, xin một chuyến trực thăng cũng không dễ dàng, năng lượng quá khan hiếm.

 

Ngay cả Tô Gia Ninh cũng không nhịn được nhắc nhở: “Thuốc trị ngoại thương, thuốc chống viêm quý giá lắm, bao nhiêu cũng không đủ dùng, lấy thêm một ít đi.”

 

Bên cạnh nhà thuốc là phòng cấp cứu, phòng phẫu thuật và phòng theo dõi của khu cấp cứu, ở đó được trang bị các thiết bị hỗ trợ sự sống và thiết bị y tế khẩn cấp, họ thu thập một số thứ như máy điện tâm đồ, máy khử rung tim và máy thở.

 

Sau đó bọn họ bỏ qua khu khám bệnh, xe nhà di động đã gần đầy, bọn họ tìm hai chiếc xe tải lớn ở bãi đậu xe gần bệnh viện, đổ xăng vào rồi khởi động, chuyển mục tiêu sang tòa nhà xét nghiệm và phẫu thuật của bệnh viện.

 

Bọn họ chuyển đi những thứ có thể chuyển như kính hiển vi hiệu suất cao, máy phân tích tinh vi, máy siêu âm, và các dụng cụ xét nghiệm trong phòng xét nghiệm, thiết bị phẫu thuật, thiết bị gây mê và các phương tiện vô trùng, dụng cụ phẫu thuật, ống soi thanh quản và thiết bị đặt nội khí quản, máy thở cùng một số thiết bị hỗ trợ gây mê như bơm tiêm vi lượng, máy theo dõi độ sâu gây mê trong phòng phẫu thuật…. những gì có thể dọn đều dọn hết, chất lên xe tải lớn.

 

Rời khỏi tòa nhà phẫu thuật, bọn họ lại đến tòa nhà nội trú, thu dọn các thiết bị phòng bệnh như máy điện tâm đồ, bơm truyền dịch, máy khử rung tim, máy tạo oxy, vân vân, ngay cả máy khử trùng không khí, đèn cực tím, tủ lạnh y tế, những thiết bị hữu ích cho sinh hoạt cũng thu được khá nhiều.

 

Mà máy phát điện, máy biến áp trong bệnh viện cũng không ít, đây đều là những thứ hữu dụng.

 

Vừa chuyển đồ bọn họ vừa bàn tán: “Có dị năng giả dẫn đội sướng thế này sao? Hiệu suất cao quá.”

 

Tô Gia Ninh nói: “Không hẳn đâu, tôi từng đi làm nhiệm vụ với dị năng giả hệ Hỏa của đội 2, sức chiến đấu hoàn toàn không mạnh bằng đội trưởng. Hơn nữa thực ra dị năng hệ Hỏa rất bó tay bó chân, vì sợ gây cháy, chỉ thích hợp ở những nơi thoáng đãng, làm nhiệm vụ trong nhà rất bất tiện.”

 

Tô Gia Ninh nhìn Tuệ Tinh từ trong tòa nhà lao ra, đuổi mấy con tang thi đến bồn hoa ở khoảng sân trống trước tòa nhà, rồi phun một ngụm lửa trực tiếp thiêu chết mấy con tang thi đó, chết không kịp ngáp.

 

Cậu ta bất giác nói: “Mấy người hệ Hỏa ở căn cứ chúng ta, sao tôi cứ có cảm giác sức chiến đấu của bọn họ còn không bằng Tuệ Tinh nhỉ…” Nó còn biết dụ tang thi ra ngoài trời rồi mới giết, lại còn chạy cực nhanh, tang thi hoàn toàn không đuổi kịp nó, dị năng giả ở căn cứ thì ai cũng rất quý mạng sống, đâu có ai chịu lấy mình ra làm mồi nhử đâu?

 

Liêu Cẩm Thịnh nói: “Tôi từng thấy dị năng giả khác chiến đấu, thường xuyên phải dừng lại hấp thụ tinh hạch, tôi thấy đội trưởng và bác sĩ Chu hoàn toàn không dừng lại chút nào, thật mong sau khi về vẫn được cùng đội với đội trưởng.”

 

Tô Gia Ninh nói: “Khó lắm, nghe nói đều muốn lập chiến đội toàn dị năng giả, căn cứ nào cũng đang lập, nhưng đội 1 có thể làm đội phụ trợ được trang bị…”

 

Võ Tuấn rất chắc chắn nói: “Đội trưởng nhất định sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu.”

 

Tô Gia Ninh im lặng.

 

Thiết bị chuyển đi gần hết, bọn họ thấy Quan Viễn Phong và Chu Vân từ trong tòa nhà đi ra, Quan Viễn Phong hỏi bọn họ: “Chuyển gần xong cả rồi chứ?”

 

Đường An Thần nói: “Gần xong rồi! Đội trưởng, anh còn muốn chuyển gì nữa không?”

 

Quan Viễn Phong quay đầu nhìn Chu Vân, hắn suy nghĩ một lát rồi nói: “Đến tòa nhà khoa Dược bên cạnh, chỗ khoa bào chế thuốc của bệnh viện ấy, tôi lấy ít đồ.”

 

Tô Gia Ninh ngạc nhiên: “Thuốc tự bào chế của các bệnh viện thời hạn bảo quản rất ngắn, hơn nữa đường về căn cứ Trung Châu lại xa xôi, không có giá trị gì đâu.” Cậu ta liếc nhìn xe nhà di động: “Hơn nữa trong xe nhà di động gần như đã đầy cả rồi.”

 

Trong lúc cậu ta đang nói thì Quan Viễn Phong đã dẫn Tuệ Tinh đi về phía tòa nhà khoa Dược, mấy thành viên trong đội cũng vội vàng đi theo.

 

Nơi này khá vắng vẻ, tang thi cũng ít hơn, rất nhanh đã dọn dẹp sạch sẽ, Chu Vân chọn các thiết bị như máy chiết xuất dược liệu thực vật, máy làm thuốc viên, máy nghiền bột siêu mịn dạng khí nén, máy sắc thuốc đóng gói tự động tích hợp, máy dập viên, máy chiết rót đóng chai,…. sau đó hắn lại cho người đóng gói những dược liệu quý và thuốc tự bào chế còn bảo quản rất tốt ở đó.

 

Tô Gia Ninh nhìn mấy thiết bị đó, hỏi Chu Vân: “Bác sĩ Chu muốn tự bào chế thuốc à?”

 

Chu Vân gật đầu: “Ừm.”

 

Tô Gia Ninh nói: “Những thứ này ở căn cứ Trung Châu đều có cả.”

 

Chu Vân không nói gì, Quan Viễn Phong chỉ huy người đặt các thiết bị xong xuôi, đi tới nói: “Về thôi.”

 

Chu Vân nói: “Ăn trưa rồi hẵng đi. Môi trường ở đây cũng không tệ.”

 

Mọi người: “…”

 

Đây là khu vườn nhỏ trước cửa tòa nhà nội trú, cỏ xanh mơn mởn, hương hoa dễ chịu, mấy cây đa cổ thụ cao lớn sum suê như tán ô, đâm ra những chiếc lá non xanh biếc, dưới gốc đa có xây đình nghỉ mát, hoa cỏ bên cạnh đình sớm đã chết gần hết sau mùa hè oi bức và mùa đông giá rét, chỉ có một vài loại cỏ dại cao lớn chịu hạn là phát triển um tùm.

 

Nếu bỏ qua lũ tang thi, môi trường ở đây quả thực không tệ.

 

Nhưng mà… từ khi mạt thế đến nay, những nhiệm vụ bọn họ tham gia cơ bản đều là giết tang thi, sau khi nhìn thấy những con tang thi ghê tởm đó, rồi lại tử chiến với chúng, ai mà còn muốn ăn uống ở hiện trường nhiệm vụ chứ hả!

 

Nhưng Chu Vân đã gọi Đường An Thần: “Đi lấy thùng giữ nhiệt đi, rồi lấy thêm một cái xô nữa.”

 

Đợi Đường An Thần vác xuống, Chu Vân đổ nước sạch vào xô: “Mọi người rửa tay đi.”

 

Trong chốc lát, bên cạnh đình nghỉ mát, người ngồi quanh bàn, người ngồi trên ghế dài, người ngồi xổm trên bậc thềm, ai nấy đều gặm ngô, nhai bánh, cảm nhận làn gió xuân thổi qua, trò chuyện xem còn thứ gì cần thu thập.

 

“Đi hết ba bệnh viện là lấy được kha khá thuốc rồi, chọn những loại thuốc tốt nhất, khan hiếm nhất như kháng sinh, thuốc chống viêm, mang về đổi được không ít điểm tích lũy đâu.”

 

“Có thể tìm thử trạm giống cây trồng, tìm ít hạt giống lương thực mang về, khí hậu bên chỗ đội trưởng Quan ấm áp, hạt giống mang về cũng đổi được ít điểm.”

 

“Đi xem nhà máy điện, nhà máy nước, trạm phát điện thử xem có thiết bị gì không.”

 

“Ắc quy, sạc điện cũng tính điểm, chỉ là máy bay không mang được bao nhiêu.”

 

“Đúng vậy, đường trắng, rượu cũng khó mang.”

 

“Đội trưởng và bác sĩ Chu đều là dị năng giả, có thể được miễn thuế căn cứ.”

 

“Vậy Tuệ Tinh có được tính miễn thuế không nhỉ.”

 

“Tuệ Tinh ăn nhiều lắm, khó nuôi lắm, xem bác sĩ Chu kìa, đã khui mấy hộp đồ hộp cho chó rồi…”

 

Các đội viên cười đùa vui vẻ, Quan Viễn Phong cầm cốc nước uống, chỉ nhìn Chu Vân.

 

Chu Vân đang đổ đồ hộp cho Tuệ Tinh, đồ hộp này là vừa lấy ở siêu thị, hắn đổ xoẹt xoẹt hai mươi hộp xuống, Tuệ Tinh ngửi ngửi, có vẻ hơi chê, nhưng Chu Vân vỗ vỗ đầu nó: “Về nhà tao làm mì sườn dê cho mày, ở ngoài ăn tạm cái này đi, tối nay chúng ta mổ dê.”

 

Tuệ Tinh cọ cọ dụi dụi làm nũng với hắn một lúc lâu rồi mới há miệng ăn.

 

Các đội viên bên cạnh lại kích động: “Thật sự mổ dê à!”

 

Chu Vân ngước mắt nhìn bọn họ mỉm cười: “Đúng vậy, hôm qua không phải tôi đã nói với Đường An Thần rồi sao, nuôi lâu rồi.”

 

Tô Gia Ninh nói: “Không mổ cũng khó mang đi, tốt nhất là mổ hết rồi đông lạnh mang đi.”

 

Quan Viễn Phong đột nhiên đứng dậy: “Nhanh lên, ăn xong đến trạm tiếp theo, đừng có suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn, làm việc đi.”

 

Mọi người thấy Quan Viễn Phong mặt mày lạnh như băng, rõ ràng là rất không vui, tất cả im như thóc, vội vàng tăng nhanh tốc độ, thế nhưng Tuệ Tinh lại đột nhiên dựng lông gáy, gâu lên một tiếng, nó nhảy tới trước mặt Chu Vân, sủa inh ỏi về một phía.

 

Quan Viễn Phong lập tức đứng dậy, cầm lấy cung tên, kéo Chu Vân ra sau lưng mình, trầm giọng nói: “Cảnh giác!”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 43: Quét Sạch Bệnh Viện
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...