Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 42: Đêm Trăng Mê Hoặc

Mặc dù bữa tụ tập ăn lẩu có vài sự cố nhỏ, nhưng cũng không cản trở các đồng đội tiếp tục vui vẻ đánh chén no nê.

Dù sao Tô Gia Ninh cũng là người có dị năng chữa trị hệ Quang, cậu ta có thể dễ dàng chữa lành vết thương trên mặt mình, gương mặt cậu ta lại bình phục láng mịn như ban đầu.

Mọi người đều ngầm hiểu ý, không ai nhắc lại chuyện không vui này nữa, chỉ tập trung khen món thịt ngỗng vị đậm đà, khen món thịt thỏ non mềm, khen độ tươi ngon béo ngậy của thịt dúi, và cả hương vị nồng nàn ngọt ngào của rượu vang.

Ăn lẩu xong, Quan Viễn Phong dẫn mấy đội viên đi rửa bát dọn dẹp, còn Chu Vân thì dẫn Đổng Khả Tâm, Trương Kỳ, Tô Gia Ninh, những người vừa dỡ hành lý từ trực thăng xuống, đi lên lầu sắp xếp chỗ ngủ qua đêm. Tầng một có một phòng khách, vốn là phòng của người già, Chu Vân đã sớm dọn dẹp xong, dành cho phó đội trưởng Giang và Trương Kỳ ở.


Hai phòng trên tầng hai là phòng ngủ chính có phòng tắm riêng và phòng ngủ phụ, lần lượt là của Quan Viễn Phong và Chu Vân. Hai người bọn họ chủ yếu vẫn ở trên tầng thượng tầng ba mươi, nơi này chẳng qua chỉ là thỉnh thoảng nghỉ chân, nhưng lúc này có khách đến, cả hai đều không hẹn mà cùng ăn ý, không nhắc đến chuyện trên tầng ba mươi.

Tầng ba vốn có ba phòng, lần lượt là phòng khách, phòng tập yoga, phòng làm việc. Phòng khách vốn có giường, nên dành cho nữ đội viên duy nhất là Đổng Khả Tâm ở. Trong phòng làm việc thì vốn có một chiếc giường sofa, vì Tô Gia Ninh thích yên tĩnh nên cũng dành cho Tô Gia Ninh ở.

Phòng tập yoga còn lại được trải thảm, trang trí thông thoáng rộng rãi. Chu Vân dẫn Đường An Thần sang biệt thự nhà hàng xóm bên cạnh cuỗm hai tấm đệm lớn về ghép lại, cho ba người còn lại là Đường An Thần, Võ Tuấn và Liêu Cẩm Thịnh ngủ cùng.

Đường An Thần sức mạnh vô song, cậu ta vác đệm qua hết sức nhẹ nhàng. Chu Vân lại lấy ra những bộ chăn đệm cao cấp mới tinh mà nhà họ Quan cất giữ trước đó chia cho bọn họ, rồi lại lén đưa riêng cho Tiểu Đường một hộp tinh hạch hệ Thổ loại tốt đã được lựa chọn kỹ càng. Đường An Thần kích động đến mức mặt đỏ bừng: “Tất cả những thứ này đều cho tôi sao? Đội trưởng Quan có biết không?”


Chu Vân nói: “Đều là của anh ấy và Tuệ Tinh đi đánh tang thi thu được đấy. Bây giờ chúng ta cũng không quen người nào khác có dị năng hệ Thổ, cậu cứ cầm lấy đi. Còn một ít chất lượng không tốt lắm thì cứ để dành đó, mang đi đổi thứ khác là được, không cần thiết phải hấp thụ, không đủ tinh khiết.”

Đường An Thần vui vẻ nhận lấy, không thể chờ đợi được mà lập tức bắt đầu hấp thụ tinh hạch. Chu Vân thầm nghĩ, cậu ấy to con như vậy, sau mạt thế vẫn luôn trong tình trạng ăn không đủ no, tinh hạch lại càng không được đảm bảo, một khi cho cậu ấy hấp thụ đủ tinh hạch, chắc chắn sẽ tiến bộ rõ rệt. Lại có Quan Viễn Phong dẫn dắt, hệ Thổ lên đến cấp cao, cũng là một cao thủ công thủ toàn diện, có thể tay không dựng tường, thi triển tấn công thiên thạch, mưa cát đá.

Khi đến phòng làm việc, Tô Gia Ninh đang ngồi trước bàn viết gì đó, thấy Chu Vân mang chăn đệm vào thì cười cảm ơn: “Bác sĩ Chu, anh và Đội trưởng Quan là hàng xóm à? Mạt thế rồi, ở cùng nhau quả thực an toàn hơn. Nhưng đến khi tới căn cứ Trung Châu, có lẽ anh Quan sẽ rất bận rộn.”


Cậu ta nhìn chiếc chăn lụa đỏ rực trong tay Chu Vân, ngạc nhiên: “Đây là chăn gì mà trông có vẻ hỷ khí thế.”

Chu Vân đặt vỏ chăn lụa đỏ thêu Bách Tử và ruột chăn lên giường: “Là vỏ chăn của nhà Đội trưởng Quan, cậu tự lồng vào đi.”

Tô Gia Ninh đưa tay sờ mặt chăn: “Còn khá mới, trên mặt còn thêu thủ công à. Cảm ơn anh nhiều.”

Chu Vân mỉm cười: “Cậu hài lòng là được rồi.” Chẳng qua là tận dụng đồ bỏ đi thôi.

Tô Gia Ninh nói: “Đến lúc tới căn cứ Trung Châu, tôi sẽ tiến cử anh vào viện nghiên cứu của chúng tôi, như vậy Đội trưởng Quan nhất định cũng sẽ vui.”

Chu Vân nói: “Viện nghiên cứu là nghiên cứu dị năng sao? Tôi học y học cổ truyền cũng có thể tham gia à? Cơ chế làm việc của viện nghiên cứu là gì? Đều là chuyên gia y học của Trung Châu trước đây sao?”


Tô Gia Ninh nói: “Là nghiên cứu dị năng, chuyên gia y học thời mạt thế sống sót không nhiều. Bây giờ đều đang thu hút chuyên gia tinh anh từ các căn cứ lớn đến, y học cổ truyền cũng được, viện nghiên cứu rất thiếu nhân lực, giúp đỡ làm một số dữ liệu thí nghiệm đều được, hơn nữa anh còn có dị năng, đãi ngộ nhất định không tệ, ít nhất là nhà ở có đảm bảo, các tổ nghiên cứu đề tài chắc chắn cũng sẵn lòng nhận anh.”

Chu Vân nói: “Bây giờ việc kích phát dị năng đã có thành quả rồi sao? Có thể thử nghiệm lâm sàng rồi à?”

Tô Gia Ninh nói: “Đâu có dễ dàng như vậy, còn cần nhiều thử nghiệm hỗ trợ hơn nữa. Cần tình nguyện viên, cũng cần người có dị năng chữa trị hệ Quang mạnh hơn, cao cấp hơn. Cho nên lần này tôi nhất định phải ra ngoài đón anh Quan, giáo sư hướng dẫn của tôi rất tức giận, nói sẽ ảnh hưởng đến tiến độ thử nghiệm. Mãi đến khi tôi nói sẽ cố gắng thuyết phục anh Quan tham gia thử nghiệm, giáo sư mới nguôi giận.”


Chu Vân nhìn chằm chằm cậu ta một lúc lâu, Tô Gia Ninh không hiểu sao lại cảm thấy ánh mắt người này nhìn mình có chút lạnh lẽo, cậu ta có hơi sững người: “Không phải anh cũng cho rằng tôi đây là lấy oán báo ân chứ.”

Cậu ta có chút tủi thân: “Hiện nay nhiều phương pháp nâng cấp dị năng, các biện pháp k*ch th*ch, kích phát, nâng cao, tiến cấp đều do viện nghiên cứu của chúng tôi phát hiện ra. Không có nghiên cứu khoa học, làm sao có thể không ngừng tiến bộ? Bây giờ Đội trưởng Quan đã thức tỉnh dị năng hệ Lôi Điện, anh ấy lại là người trực thuộc của Tướng quân Đàm, đến lúc đó chắc chắn sẽ có địa vị cao. Chúng tôi làm sao có thể hại anh ấy được.”

Chu Vân nói: “Tôi nghĩ giáo sư hướng dẫn của cậu có vẻ rất lợi hại, tên là gì vậy?” Kiếp trước hắn đến Ám Cốc tham gia nghiên cứu, chưa từng gặp Tô Gia Ninh này, bọn họ đã sớm bắt đầu thử nghiệm như vậy, tại sao về sau lại hoàn toàn không có tên tuổi gì?

Tô Gia Ninh nói: “Giáo sư hướng dẫn của tôi là Ngô Ngọc Nhữ, bà ấy phụ trách đề tài này đã lâu mà vẫn chưa có đột phá gì. Nhưng nghe nói căn cứ Trấn Nam hình như đã có đột phá, giáo sư nói sau khi tôi trở về sẽ đến đó giao lưu học hỏi.”


Cậu ta nhìn Chu Vân, tưởng Chu Vân sẽ tỏ ra ngỡ ngàng, dù sao giáo sư hướng dẫn của mình cũng là một nhân vật lớn trong lĩnh vực sinh học này. Kết quả thấy Chu Vân chỉ hơi thất thần, dường như chưa từng nghe qua, có chút thất vọng, nhưng nghĩ lại cũng đúng, y học cổ truyền… lại ở một bệnh viện nhỏ bé thế này, làm sao biết được chuyện trong giới học thuật chứ, vậy nên cậu ta cũng thấy bình thường: “Tóm lại, anh Chu cứ theo anh Quan trở về, tương lai nhất định rất tốt đẹp.”

Chu Vân chỉ gật đầu, dặn dò vài câu rồi ra khỏi phòng Tô Gia Ninh. Sau khi sắp xếp phòng ốc xong, hắn đi xuống, thấy Liêu Cẩm Thịnh xắn tay áo, cầm giẻ lau đang miệt mài lau mặt bàn ăn, thấy Chu Vân thì vui vẻ chào hỏi: “Bác sĩ Chu.”

Chu Vân đưa mắt nhìn quanh, không thấy Quan Viễn Phong đâu, Liêu Cẩm Thịnh đã ngoan ngoãn giải thích: “Đội trưởng Quan và đội phó ra ngoài rồi, chắc là có chuyện gì đó muốn nói riêng.”

Chu Vân thấy cậu cười hì hì có vẻ ngây thơ, nhưng thực ra lại rất lanh lợi, liền nói chuyện với cậu một lúc, hỏi kỹ một số chuyện về Quan Viễn Phong khi còn làm đội trưởng.


“Vậy tại sao Tô Gia Ninh kia lại nói có lỗi với Đội trưởng Quan?”

Liêu Cẩm Thịnh nhìn trái nhìn phải, nói nhỏ: “Trước đây Đội trưởng Quan vì cứu cậu ta nên mới bị bom làm gãy chân. Trước đây đội trưởng không cho chúng tôi nhắc đến… nói đều là đồng đội, bất kể ai xảy ra chuyện gì anh ấy cũng sẽ cứu. Hơn nữa…”

Liêu Cẩm Thịnh hạ giọng: “Gia thế nhà cậu ta lớn lắm, anh rể cậu ta bây giờ cũng ở trong chính phủ liên hợp, nhà bọn họ có mấy người được lên tàu, những người còn lại cũng đều có thế lực, nghe nói ở các căn cứ khác cũng có người giữ chức vụ cao.”

Chu Vân lại hỏi Liêu Cẩm Thịnh: “Cậu ta nói viện nghiên cứu muốn làm thí nghiệm kích phát dị năng, trong đội các cậu có ai ký chưa?”

Liêu Cẩm Thịnh lắc đầu: “Mọi người đều có chút nghi ngờ… Thực ra tôi cũng có hơi muốn ký, dù sao bố mẹ tôi cũng không còn nữa, một mình tôi, nếu thật sự có thể có dị năng thì sướng biết mấy.”


“Nhưng chị Khả Tâm nói đừng có làm bừa, nói cảm thấy thứ đó cùng một nguồn sức mạnh với tang thi, không cẩn thận có khi biến thành tang thi mất. Người bình thường thì cứ là người bình thường đi, tôi còn chưa lấy vợ, lỡ có tác dụng phụ gì thì hối hận không kịp.”

Chu Vân gật đầu: “Chị Khả Tâm của cậu nói đúng đấy.”

Liêu Cẩm Thịnh cười hì hì: “Đương nhiên rồi, Đội trưởng Quan của chúng tôi trước đây cũng đã nói, chuyện trong đội thì đều phải nghe theo lệnh của đội trưởng, nhưng chuyện riêng tư thì có thể nghe chị Khả Tâm.”

Chu Vân gật đầu: “Vậy phó đội trưởng của các cậu thì sao?”

Liêu Cẩm Thịnh nói: “Phó đội trưởng… chủ yếu là khả năng điều phối mạnh, anh ấy chiến đấu không giỏi lắm, nên không chỉ huy được mọi người. Từ khi Đội trưởng Quan giải ngũ, đội chúng ta vẫn chưa bổ sung đội trưởng, đều là phó đội trưởng Giang chủ trì công việc trong đội. Sau này… thì mạt thế rồi, loạn cả lên.”


Hốc mắt Liêu Cẩm Thịnh hơi đỏ, dường như nhớ lại chuyện gì đó rất đau lòng: “Tang thi quá lợi hại, trong đội cũng lần lượt hy sinh mấy đội viên, cũng không có ai bổ sung. Người nuôi Tuệ Tinh trước đây cũng mất rồi, hôm nay nhìn thấy Tuệ Tinh, chúng tôi đều nhớ tới anh ấy, nếu Tuệ Tinh nhìn thấy, không biết sẽ kích động đến mức nào. Người nhà cũng đều mất liên lạc, không biết khi nào các căn cứ lớn mới có thể thông tin qua lại với nhau được, mùa đông bão tuyết dữ dội quá. Cơ bản là cứ làm nhiệm vụ này đến nhiệm vụ khác, cũng không lo lắng quan tâm được cho gia đình.”

“Sau này dị năng giả xuất hiện, đội đặc nhiệm có chút hỗn loạn… Thực ra lần này chúng tôi đến đây, một mặt là nhớ đội trưởng, sợ đội trưởng không có ai chăm sóc. Mặt khác cũng là do bên căn cứ quá loạn, không giống như trước đây. Mọi người đều muốn gặp đội trưởng, nghe ý kiến của đội trưởng… sau này sẽ đi như thế nào.”

c** nh* giọng nói: “Mọi người đều không chịu đựng nổi nữa, đều đã là mạt thế rồi, không biết còn có ý nghĩa gì nữa… muốn giải tán.”

Cậu nhìn Chu Vân với ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ: “Chúng tôi cứ tưởng đội trưởng ở đây chắc chắn rất gian khổ, lo lắng suốt cả chặng đường. Tuy trước đây đội trưởng rất mạnh, nhưng không phải là bị tàn tật rồi sao. Rõ ràng cấp trên đã sắp xếp cho anh ấy một vị trí giảng dạy ở trường quân sự với đãi ngộ hậu hĩnh, nhưng anh ấy lại khăng khăng giải ngũ về quê. Lúc mạt thế bùng nổ, chúng tôi lo chết đi được.”

“Sau này Đội trưởng Đàm liên lạc được với anh ấy, nghe nói anh ấy ở nơi an toàn, cũng có bạn đồng hành đáng tin cậy, không thiếu ăn không thiếu nước, chúng tôi mới tạm yên tâm. Nhưng trước đó cử người đến căn cứ Tam Sở, căn cứ Bắc Minh gần chỗ các anh nhất để hỏi thăm, bọn họ đều nói không tìm thấy người, Đội trưởng Đàm có chút không yên tâm, vừa sang xuân là đã cử chúng tôi về nhà đội trưởng xem tình hình trước.”

“Bây giờ mới biết, đội trưởng ở đây sống thật là thoải mái, thật tốt. Bên ngoài… đừng nói là thịt, ngay cả ăn no cũng khó, năm ngoái trong căn cứ còn có người chết cóng…”

“Bên căn cứ Trung Châu, mùa đông tiếp nhận hơn mười vạn người tị nạn, các căn cứ khác đều không tiếp nhận người tị nạn nữa. Áp lực đều đổ dồn lên căn cứ Trung Châu của chúng tôi, Tướng quân Đàm chịu áp lực lớn, còn phải cứu trợ, che chở người tị nạn vô điều kiện, cấp phát thực phẩm… Các căn cứ khác cũng phải gánh vác trách nhiệm cứu trợ, nếu không cứ thế này, có lẽ căn cứ Trung Châu cũng sẽ nội loạn mất.”

“Thời buổi này… người tốt thường chết sớm…”

“Chúng tôi cảm thấy có lẽ Tướng quân Đàm cũng không chịu đựng nổi nữa, ngay cả những người được ông ấy ban ơn cũng oán hận ông ấy. Dị năng giả oán hận ông ấy không cho đặc quyền, không đảm bảo cung cấp tinh hạch, còn bị quản chế. Dân thường thì oán hận ông ấy vẫn không ngừng tiếp nhận người tị nạn. Người tị nạn cũng oán hận ông ấy, cảm thấy ông ấy cứu trợ không hiệu quả.”

“Làm người tốt khó hơn làm người xấu nhiều. Nếu không phải vẫn còn nhớ đến đội trưởng, vì đến tìm đội trưởng, có lẽ đội chúng tôi cũng đã sớm giải tán rồi…”

“Lúc đó chúng tôi đều nghĩ, nếu không tìm được đội trưởng, đội trưởng có chuyện gì bất trắc, chắc đội đặc nhiệm của chúng tôi sẽ giải tán.”

“May mà đội trưởng vẫn còn, hơn nữa còn thức tỉnh dị năng, chân cũng đã lành lặn lại, thật tốt quá!” Liêu Cẩm Thịnh thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, chân thành cười với Chu Vân: “Nhìn thấy đội trưởng, giống như có được trụ cột tinh thần vậy.”

Chu Vân mỉm cười đáp lại: “Các cậu đều là người tốt, đều rất vĩ đại.”

Liêu Cẩm Thịnh gãi đầu, có chút ngượng ngùng: “Chỉ là phục tùng mệnh lệnh thôi… Chúng tôi cũng không biết phải làm thế nào, bây giờ thì tốt rồi, có đội trưởng rồi.”

Chu Vân liếc nhìn mặt bàn sáng bóng như gương, sàn nhà rõ ràng cũng đã được lau sạch sẽ không một hạt bụi: “Cậu lau rất sạch rồi, đi đường vất vả rồi, lên lầu nghỉ ngơi đi, trên bếp có đun nước nóng, tắm rửa rồi ngủ sớm.”

Liêu Cẩm Thịnh thở dài: “Thật sự sau mạt thế chưa từng ngủ một đêm nào ngon giấc, tang thi ở khu này anh và Đội trưởng Quan đã dọn dẹp hết rồi phải không, thật sự rất yên tâm. Tối nay có thể ngủ một giấc ngon lành rồi!”

Vừa nói xong, chỉ thấy cửa thông ra sân sau mở ra, Giang Dung Khiêm đẩy cửa bước vào, tay còn cầm một bao thuốc, thấy Chu Vân thì có chút ngượng ngùng: “Bác sĩ Chu?”

Chu Vân gật đầu cười: “Đội trưởng Giang, vừa nói với Tiểu Liêu là các anh từ xa ngàn dặm đến đây vất vả rồi, bảo các anh nghỉ ngơi sớm.”

Giang Dung Khiêm cười: “Làm phiền bác sĩ Chu rồi, mọi người và Đội trưởng Quan tình cảm rất sâu đậm, lâu ngày gặp lại, ai nấy đều kích động, phiền anh quá.”

Chu Vân nhìn anh ta mỉm cười: “Đi đi, tôi vừa nói với Tiểu Đổng về việc phân chia phòng rồi, tầng một, tầng ba đều có phòng khách, còn có giường sofa, giường gấp, phòng của tôi và Đội trưởng Quan ở tầng hai, có cần gì cứ tìm tôi hoặc Đội trưởng Quan đều được.”

Giang Dung Khiêm thở dài: “Nhà của Đội trưởng Quan thật lớn, trước đây nghe nói anh ấy mua biệt thự ở quê nhà, định ở cùng gia đình, còn cho chúng tôi xem ảnh thiết kế nội thất, quả nhiên bây giờ nhìn thấy phòng thật nhiều.”

Liêu Cẩm Thịnh nói: “Tôi cùng Đường An Thần và anh Võ Tuấn ở chung một phòng, thật thoải mái, thoải mái hơn nhiều so với ở căn cứ của chúng ta.”

Hai người nói chuyện một lúc, sau đó chúc Chu Vân ngủ ngon xong mới lên lầu.

Chu Vân đẩy cửa sau đi ra, đêm xuân, trong sân thoang thoảng hương hoa.

Ánh trăng như nước, nhẹ nhàng rải xuống mặt đất tĩnh lặng. Một cơn gió nhẹ thổi qua, những chiếc lá xanh phủ ánh bạc trong vườn rau phía sau nhẹ nhàng đung đưa lay động, phát ra tiếng xào xạc.

Chu Vân đi vài bước thì nhìn thấy Quan Viễn Phong.

Anh dựa vào chiếc bàn đá ở sân sau, chân trái co lên đạp vào chân bàn phía sau, chân phải duỗi ra, ngón cái và ngón trỏ tay phải đang kẹp một mẩu thuốc lá, đầu thuốc đang cháy sáng lấp lóe.

Đầu Quan Viễn Phong hơi ngẩng đầu lên, từ từ nhả ra một làn khói thuốc, sau làn khói lượn lờ, vẻ mặt anh mang chút ưu tư, đôi mắt dưới hàng lông mày cứng rắn hơi nheo lại, đường nét quai hàm căng chặt.

Dù là kiếp trước hay kiếp này, Chu Vân cũng đều chưa từng thấy Quan Viễn Phong hút thuốc trước mặt mình.

Hắn bước xuống bậc thềm, Quan Viễn Phong cảnh giác nhìn qua, thấy là hắn thì phản ứng đầu tiên là dụi tắt mẩu thuốc lá trong tay vào chiếc cốc giấy bên cạnh: “Bọn họ nghỉ ngơi rồi à? Phiền cậu rồi.”

Chu Vân nói: “Không cần khách sáo.” Hắn đánh giá Quan Viễn Phong, đôi mày kiếm của anh bất giác chau lại.

Có lẽ chính anh cũng không biết, từ khi gặp lại binh lính của mình, một loại khí chất uy nghiêm không giận mà uy vô hình đã trở lại trên người anh, cái loại áp lực nội liễm bình tĩnh, thấu suốt mọi chi tiết của một người chỉ huy, cảm giác áp bách không thể nghi ngờ, cùng với thái độ lạnh lùng nghiêm nghị luôn căng thẳng vì gánh vác trách nhiệm và sứ mệnh.

Chu Vân đưa tay định lấy bao thuốc trên bàn đá, nhưng bị Quan Viễn Phong gạt hộp thuốc ra: “Hút thuốc không tốt.”

Hắn ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh, duỗi thẳng đôi chân dài, mắt cá chân bắt chéo, nhìn Quan Viễn Phong: “Có chuyện gì khó xử à?”

Quan Viễn Phong nhìn gương mặt tuấn tú lạ thường của vị bác sĩ trẻ dưới ánh trăng, trên mặt hắn vẫn còn mang theo vẻ tức giận lạnh lùng chưa bộc phát được che giấu rất kỹ.

Quan Viễn Phong kìm nén ý muốn châm thêm một điếu thuốc nữa: “Tối nay… xin lỗi. Tô Gia Ninh không có đầu óc, loại người gia cảnh ưu việt tự cho mình là đúng này, ở đâu cũng có, cậu không cần để ý đến cậu ta, trước đây tôi cũng chỉ coi cậu ta như đến để làm đẹp hồ sơ thôi. Trước đây cậu ta cũng không như vậy, chỉ là đầu óc có hơi đơn giản một chút. Chắc là sau mạt thế, địa vị của dị năng giả được nâng lên quá cao, cậu ta lại là dị năng hệ trị liệu khá hiếm thấy, lại làm việc ở cái viện nghiên cứu gì đó, có lẽ đã quen với việc tất cả mọi người, bao gồm cả dị năng giả, đều sẽ phối hợp với nghiên cứu của bọn họ.”

Chu Vân nói: “Không cần vì người ngoài mà phải nói lời xin lỗi với tôi.”

Ánh mắt hắn dừng lại ở bụng Quan Viễn Phong, giọng nói rất nhẹ: “Anh đã hứa với tôi rồi. Chân của anh là của tôi, anh sẽ không ký bất kỳ thỏa thuận thử nghiệm nào.” Tối nay hắn tức giận không thể kiềm chế được, hắn cần phải xác nhận lại một lần nữa.

Quan Viễn Phong im lặng, vậy là ngày đó, bác sĩ đã đoán trước được tương lai rồi sao?

Anh khẽ hỏi: “Chuyện kích phát dị năng…”

Chu Vân nói: “Tôi không chắc chắn.” Hắn quả thực không có cách nào đảm bảo thử nghiệm trên những người bình thường khác, hắn bây giờ còn quá yếu. Thành công ở kiếp trước là vì đối phương vốn dĩ là dị năng giả, chỉ bị đào mất tinh hạch mà thôi.

Còn kiếp này thành công với Quan Viễn Phong, đó cũng là nhờ kinh nghiệm từ kiếp trước, biết rằng Quan Viễn Phong có thể được kích phát dị năng, hơn nữa sau khi cấy ghép tinh hạch không phù hợp vẫn có thể kích phát và sử dụng sức mạnh của tinh hạch dị năng, chỉ cần cho anh tinh hạch có thuộc tính phù hợp hơn, thì sẽ thuận lợi hơn.

Nhưng cấy ghép cho những người bình thường khác, hắn hoàn toàn không chắc chắn, hắn cũng không thể lấy đồng đội của Quan Viễn Phong ra để mạo hiểm thử nghiệm, hắn cần nhiều sức mạnh hơn, nhiều tài nguyên hơn, thử nghiệm từng bước, an toàn, vững chắc tiến hành.

Mà phương pháp như vậy nếu truyền ra ngoài, giống như chiếc hộp Pandora, một khi mở ra, thứ được thả ra sẽ là loại ác quỷ nào. Chu Vân, người có thể cấy ghép tinh hạch dị năng thành công, rồi sẽ phải đối mặt với điều gì, đó là một chuyện rất đáng sợ.

Quan Viễn Phong nhìn gương mặt lạnh lùng của Chu Vân, khẽ nhỏ giọng đảm bảo: “Tôi đảm bảo, tuyệt đối không tiết lộ chuyện kích phát dị năng với bất kỳ ai, cũng sẽ không giao cơ thể mình cho bất kỳ ai, bất kỳ tổ chức nào nghiên cứu.”

Anh nhìn Chu Vân, vẻ mặt dịu dàng: “Như vậy, cậu yên tâm rồi chứ?”

Vẻ mặt Chu Vân hơi thả lỏng một chút, Quan Viễn Phong khẽ nói: “Đừng nhìn tôi với vẻ mặt đề phòng như vậy. Chu Vân, tin tôi đi, tôi không phải là người không phân biệt phải trái, không biết ơn. Tôi cũng không phải là người không hiểu lý lẽ.”

Dù xa cách đám đông, nhưng cuộc nói chuyện hôm nay với các đồng đội đã có thể cảm nhận được thế giới bên ngoài, dị năng giả đã ngấm ngầm trở thành tầng lớp quyền lực mới.

Mà sự xuất hiện của một bác sĩ có thể cấy ghép tinh hạch thành công, điều này sẽ mang lại hậu quả gì cho Chu Vân, anh hoàn toàn hiểu được, anh phải bảo vệ Chu Vân thật tốt.

Tha nhân chính là địa ngục. Quan Viễn Phong nhớ lại rõ ràng khoảnh khắc này, Chu Vân đã từng thẳng thắn bày tỏ thái độ sống rất hàm ý trước mặt anh.

Chu Vân khẽ rũ mắt, im lặng.

Quan Viễn Phong vẫn luôn biết trên người Chu Vân đầy rẫy những bí ẩn, nhưng trước nay anh vẫn chọn cách làm ngơ không truy tìm tận gốc.

Cảm giác bất an mãnh liệt trên người Chu Vân, trạng thái tâm lý thiếu cảm giác an toàn thể hiện qua việc không ngừng tích trữ đồ đạc, cùng với cảm giác cô độc không tin tưởng người ngoài, bài xích xã hội đã khắc sâu vào trong tâm hồn, Quan Viễn Phong vẫn luôn mơ hồ cảm nhận được.

Mà lúc này, một khi có người ngoài xuất hiện, anh có thể cảm nhận được rõ ràng, Chu Vân lập tức dựng lên bức tường bảo vệ với chính mình. Anh sợ nhìn thấy vẻ mặt đề phòng của Chu Vân đối với mình, trong lòng anh trăm mối ngổn ngang, vô cùng hụt hẫng.

Nhưng lúc này, điều khiến anh khó chịu và giày vò hơn lại là một chuyện khác.

Anh day day ngón tay, cầm điếu thuốc lên vê vê trong tay, rồi lại đặt xuống, trong lòng bồn chồn không yên: “Tướng quân Đàm… áp lực của ông ấy rất lớn, tôi… e là phải trở về giúp ông ấy.”

“Căn cứ Trung Châu đang đối mặt với áp lực cứu trợ rất lớn, bọn họ cần rất nhiều nhân lực, cũng cần sự phối hợp của các căn cứ khác, nếu không thì không thể thu dung, cứu trợ tất cả những người sống sót được.”

Chu Vân gật đầu, vẻ mặt rất bình tĩnh: “Ừm, có thể hiểu được, khoảng khi nào thì anh đi?”

“Cần phải nghỉ ngơi vài ngày, tìm kiếm bổ sung một ít vật tư.” Anh trả lời ngắn gọn, rồi im lặng hồi lâu.

Đàn gà yên tĩnh đậu bên cạnh chuồng gà, thỉnh thoảng phát ra vài tiếng cục tác trầm thấp, mặt hồ gợn lên từng đợt sóng lăn tăn, lấp lánh ánh bạc dưới ánh trăng.

Hết thảy mọi thứ đều có vẻ hài hòa, yên tĩnh, như thể thời gian đã ngừng lại vào khoảnh khắc này. Hơi thở của mùa xuân lan tỏa trong không khí, mang theo hương thơm của đất và hy vọng của sự sống mới. Hòn đảo biệt lập giữa tầng mây này, giống như một thế giới nhỏ bé tránh xa mọi sự ồn ào, khiến người ta cảm nhận được sự dịu dàng và tốt đẹp của đêm xuân, hoàn toàn quên đi sự tàn khốc của mạt thế bên ngoài.

Chu Vân giống như một vị vua mạnh mẽ, mạnh đến mức không gì không làm được, trong chốn đào nguyên này, hắn sẽ không nghe theo mệnh lệnh của bất kỳ ai, hắn chính là chủ nhân của chính mình.

Quan Viễn Phong nhớ lại trước đây Chu Vân từng buột miệng nói một câu: “Tuyết sẽ không rơi cả đời, trên thế giới này cũng không chỉ còn lại hai chúng ta.”

Anh nhìn gương mặt lạnh lùng tuấn tú của Chu Vân, khẽ hỏi: “Cậu… sẽ cùng tôi đến căn cứ Trung Châu chứ?”

Anh nhìn hàng mi dài khẽ rũ xuống của Chu Vân, khao khát nhận được một câu trả lời khẳng định. Khi Chu Vân ngẩng đầu, ngước mắt nhìn anh, đôi mắt sáng ngời.

Nhưng vào khoảnh khắc đó, anh đã biết câu trả lời, trái tim anh như chùng xuống.

Chu Vân nhìn Quan Viễn Phong, giọng điệu vô cùng ngắn gọn, chắc chắn: “Anh Quan, tôi sẽ không đến Trung Châu.”

Quan Viễn Phong ngẩng đầu ngước mắt nhìn hắn, vẻ mặt có chút kinh ngạc, nhưng dường như lại cũng không có bất ngờ gì, cơn giận bất ngờ của Chu Vân trên bàn ăn, là một tín hiệu rất rõ ràng.

Chu Vân không phải là loại người sẽ cúi đầu nghe theo mệnh lệnh của người khác, thực ra hắn… là một người có cá tính rất mạnh, sẽ không đi phối hợp với người khác. Quan Viễn Phong và hắn ở chung thoải mái, đó là do đối phương đang hạ mình chiều theo anh, mà một khi đối phương không còn muốn nữa, hắn sẽ lập tức lùi ra rất xa.

Chu Vân nói: “Tôi ở đây rất tốt, tôi quen ở một mình, không muốn đi xa nhà, càng không muốn làm quen với người lạ.”

Quan Viễn Phong nhìn hắn không nói gì.

Chu Vân nói: “Anh không cần phải lo cho tôi, tôi có thể tự chăm sóc cho mình rất tốt. Tôi biết bên Trung Châu cần anh, anh cứ yên tâm đi đi.” Hắn làm sao giữ được một con chim ưng chứ?

Đội trưởng Quan, vốn dĩ là đội trưởng của người khác.

Anh chỉ vì gãy cánh, nên mới bị hắn tạm thời giữ lại trên hòn đảo cô độc thuộc về mình, một khi anh hồi phục sức mạnh, có thể bay lượn, anh nhất định sẽ bay đi xa.

Quan Viễn Phong im lặng một hồi lâu mới nói: “Nếu khi nào cậu đổi ý… thì đến Trung Châu tìm tôi.”

Chu Vân mỉm cười: “Được.”

Hắn đứng dậy khỏi ghế đá, muốn về phòng, hắn sợ nếu mình nhìn vẻ mặt của Quan Viễn Phong thêm nữa, sẽ không nỡ. Anh giống như một con sư tử sắp bị bỏ rơi, trong mắt viết đầy vẻ đau khổ.

Nhưng hắn phải cứng rắn. Từ bỏ nhất thời là vì để có thể sở hữu lâu dài, hắn sẽ không đi theo anh, nếu không, hắn sẽ giống như những đồng đội kia, mãi mãi chỉ có thể đi theo sau lưng anh.

Người đi theo anh quá nhiều, người chỉ huy phải vượt mọi chông gai tiến về phía trước. Hắn muốn đứng ở phía trước anh, như vậy mới có thể khiến anh luôn nhìn thấy hắn.

Quan Viễn Phong lại bước tới nắm lấy cổ tay hắn, Chu Vân quay đầu nhìn anh, Quan Viễn Phong nói: “Tôi để Tuệ Tinh lại cho cậu.”

Chu Vân khẽ nhướng mày: “Tuệ Tinh là một chiến lực rất mạnh, mang đi hẳn sẽ giúp ích cho các anh rất nhiều.”

Quan Viễn Phong nhìn hắn, hai hàng chân mày nhíu chặt: “Cậu ở lại đây một mình, tôi không yên tâm.”

Chu Vân: “…” Vậy rốt cuộc hắn trong lòng Quan Viễn Phong yếu đuối đến mức nào, đến nỗi một người đàn ông cứng cỏi như vậy, một người chỉ huy được bao nhiêu người tin phục, vào lúc này lại vẫn không yên tâm đến thế.

Hắn cân nhắc một lát rồi nói: “Tôi cũng không yếu như anh tưởng… vẫn có khả năng tự bảo vệ mình mà, hơn nữa ở đây cũng không có ai đến, bình thường tôi đều ở trên tầng thượng, không ai có thể phát hiện ra tôi.”

Quan Viễn Phong lắc đầu: “Tuệ Tinh để lại cho cậu.”

Anh cố gắng thuyết phục Chu Vân: “Hơn nữa cậu cũng nghe bọn họ nói rồi đó, bên căn cứ Trung Châu vật tư khan hiếm, thực phẩm thiếu thốn, tôi thấy Tuệ Tinh theo tôi, sợ là cũng không ăn đủ no, nó ăn nhiều như vậy, vẫn là theo cậu thì tốt hơn.”

Lý do này vậy mà lại có sức thuyết phục đến vậy, Chu Vân không nhịn được bật cười: “Thôi được.”

Quan Viễn Phong thở phào nhẹ nhõm, đi đến bên cạnh hắn, sánh vai cùng đi: “Cậu đi đâu cũng phải mang nó theo, an toàn là trên hết.”

Chu Vân nói: “Đội trưởng Quan hóa ra lại lắm lời như vậy sao.”

Quan Viễn Phong: “…”

Chu Vân nói: “Ở lại thêm vài ngày, tôi làm cho các anh một ít thuốc bột xua đuổi tang thi và thuốc dẫn dụ, sau này anh sẽ dùng đến.”

Quan Viễn Phong: “Cảm ơn cậu.”

Chu Vân nói: “Đều là để cứu người – nếu có ai hỏi công thức…”

Quan Viễn Phong nói: “Tôi sẽ nói không biết, mua ở căn cứ Bắc Minh.”

Chu Vân quay sang nhìn anh, trong mắt ánh lên ý cười: “Đội trưởng Quan đã hứa với tôi rất nhiều điều.”

Quan Viễn Phong nói: “Nhất định sẽ giữ lời, một ngày cũng không dám quên.”

Chu Vân ngẩng đầu ngước mắt nhìn Quan Viễn Phong, ánh mắt hắn lướt qua gương mặt cương nghị và sâu sắc của anh, đường nét ngũ quan của người chỉ huy rõ ràng, không một chút mềm mại thừa thãi vô ích.

Dưới ánh mắt của anh, bất kỳ sự lơ là và sai lầm nào cũng không thể che giấu được, bất kỳ sự yếu đuối và lùi bước, mong manh và lơi lỏng nào cũng không được phép.

Đồng đội của anh nhiệt thành ngưỡng mộ sùng bái anh như thế nào. Sự tồn tại của anh giống như Định Hải Thần Châm trong đội, giống như một tấm khiên không gì phá nổi, binh lính của anh có anh rồi cũng có thể một lòng tiến về phía trước, gạt bỏ mọi yếu đuối và bất an trong lòng.

Quan Viễn Phong lại cảm thấy tim mình đập thật nhanh dưới cái nhìn chăm chú của hắn, yết hầu anh khẽ chuyển động lên xuống, đột nhiên anh muốn đưa ra một lời hứa hão huyền nào đó cho tương lai không thể biết trước được, anh muốn nói với hắn rằng, anh sẽ sớm quay lại, quay lại đây ở bên hắn, dù anh với thái độ nghiêm túc thường thấy biết rằng điều này không mấy khả thi, tình hình bên căn cứ còn chưa biết thế nào, e rằng một khi đi sẽ bị cuốn vào vô số nhiệm vụ, không thể hứa hẹn những điều khó thực hiện được.

Nhưng lý trí của anh đã bị một loại tình cảm mãnh liệt và bốc đồng khác thay thế, anh muốn an ủi, muốn xoa dịu chàng trai trẻ đã ở bên anh rất lâu này, anh muốn nói với đối phương rằng, hắn rất quan trọng với anh, anh muốn đưa ra một lời hứa quan trọng nhất mà mình có thể đưa ra, để tương xứng với tầm quan trọng của đối phương.

Nhưng đó nên là lời hứa gì mới cơ thể xứng với người đối diện, anh vẫn chưa nghĩ ra.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 42: Đêm Trăng Mê Hoặc
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...