Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 38: Mùa Đông Dài Đằng Đẵng

Ngay trong ngày hôm đó, Quan Viễn Phong đã dựa vào cân nặng của Chu Vân và một vài bài kiểm tra cơ bản để đưa ra một bản kế hoạch huấn luyện chi tiết.

Thời gian chi tiết và số lượng nhóm cho mỗi bài tập hàng ngày, từ khởi động và rèn luyện độ dẻo dai đến sức bền cardio, rèn luyện sức mạnh, kỹ năng chiến thuật và giãn cơ thư giãn, đều được xác định rõ.

“Chỉ cần thực hiện một cách nghiêm túc, nhất định có thể nâng cao toàn diện thể lực, sức bền, sức mạnh và kỹ năng chiến thuật của cậu.” Quan Viễn Phong nhìn Chu Vân, khích lệ.

Chu Vân nhận lấy tờ kế hoạch huấn luyện viết tay, ánh mắt trước tiên dừng lại trên những nét chữ rắn rỏi, mạnh mẽ, có chút bất ngờ, không ngờ chữ của Quan Viễn Phong lại đẹp đến vậy, nhìn là biết đã từng luyện qua.


Nhưng sau khi xem xong kế hoạch huấn luyện đó, mồ hôi lạnh của hắn cũng túa ra.

Mỗi ngày, đầu tiên là khởi động mười phút, nhảy dây hoặc là các động tác kéo giãn cơ trong khi cơ thể vẫn di chuyển, làm nóng và linh hoạt các cơ khớp, tăng nhịp tim; sau đó là bài tập cardio nửa tiếng, chạy bộ trên máy năm cây số, xen kẽ đi nhanh và đi chậm ngắt quãng.

Rèn luyện sức mạnh một tiếng, hít xà đơn, squat, hít đất, plank, mỗi động tác ba hiệp, mỗi hiệp mười lăm lần, nửa tháng sau mới tập với dụng cụ.

Huấn luyện kỹ năng chiến thuật một tiếng, đầu tiên là các bài tập vượt chướng ngại vật cơ bản, tập bắn, di chuyển chiến thuật, đợi một tháng sau khi thể lực đã tốt lên thì có thể bắt đầu dạy các kỹ năng cận chiến.

Đây là lấy kế hoạch huấn luyện của đội viên đội đặc nhiệm cho hắn sao? Chu Vân nhìn Quan Viễn Phong, trong mắt gần như toàn là vẻ ai oán, Quan Viễn Phong vỗ vai hắn: “Cậu không có vấn đề gì đâu, tin tôi đi.”


Chu Vân: “…”

Phòng gym ở tầng hai mươi tám cũng đã được dọn dẹp xong, bọn họ mang máy phát điện cắm trại xuống tầng hai mươi tám, nối điện cho phòng gym và quy hoạch lại phòng tập một lượt.

Máy chạy bộ, máy elliptical, máy chèo thuyền nguyên bản và các thiết bị rèn luyện chức năng tim phổi khác, cùng với tạ tay, tạ đòn và giá nâng tạ ở khu vực tạ tự do, khu máy cố định, cũng như thảm yoga, con lăn bọt biển và máy mát xa ở khu vực giãn cơ và thư giãn đều được tập trung về một phía, chừa lại nửa còn lại là một khoảng sân dài và hẹp để làm trường bắn trong nhà.

Quan Viễn Phong làm hai đường bắn 10 mét và 15 mét, dựng hai bia bắn có thể điều chỉnh, di động được, anh có chút tiếc nuối nói: “Bia di động ngang, bia ẩn hiện phức hợp chắc chắn là không có rồi, tường chắn và mặt đất, trần nhà để chặn và hấp thụ đạn cũng không có điều kiện, cũng may là dùng đạn không đầu huấn luyện, tuy hơi thô sơ nhưng cũng tạm dùng được.”


Cửa sổ kính của phòng gym hướng ra phía núi và hồ chứa nước là cửa sổ kính toàn cảnh, ngày thường phong cảnh vô cùng tươi đẹp, nhưng lúc này khắp cửa sổ đều là tuyết bay mù mịt xoáy tròn trong gió.

Những ngọn núi hùng vĩ phủ đầy tuyết trắng ẩn hiện trong lớp sương tuyết dày đặc, mặt hồ chứa nước Thanh Vân đã bị tuyết dày bao phủ, tạo thành một hồ băng rộng lớn.

Tuyết lớn đã rơi liên tục ba ngày vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Phong cảnh lạnh lẽo mà hùng vĩ này khiến người ta quên đi việc khắp nơi đều có tang thi lang thang, cây cối gần đó, cảnh núi non sông nước ở xa đều biến thành cảnh tuyết trắng tinh khôi, ẩn hiện, mang một vẻ sâu thẳm và tĩnh lặng khó tả.

Nhưng Quan Viễn Phong biết, điều này có nghĩa là thành phố nhỏ hẻo lánh Đan Lâm này sẽ bị bão tuyết bao vây trong một thời gian rất dài, cho dù tuyết có ngừng rơi, nếu nhiệt độ tiếp tục duy trì ở mức thấp, thì dù trước đó có người sống sót nào đang cố gắng cầm cự ở đâu đó, e rằng cũng khó lòng chịu đựng được cái lạnh như vậy, cũng không tìm đủ thức ăn.


Trong thế giới băng tuyết mênh mông hoang vắng đó, dường như cả thế giới chỉ còn lại hai người bọn họ, cứ thế sống đến tận cùng đất trời.

Anh quay đầu nhìn Chu Vân, Chu Vân đang ở bên cửa sổ sát đất thực hiện bài tập sức mạnh trong kế hoạch huấn luyện hôm nay của mình. Hắn vừa hoàn thành năm cây số chạy dài, toàn thân nóng bừng, đã cởi áo phao, chỉ mặc một bộ đồ thể thao cotton ngắn tay và quần đùi thể thao, mặt mày tái mét, vẻ mặt chán chường kéo máy chèo thuyền.

Nhưng trong mắt Quan Viễn Phong, người đang đứng một bên quan sát trạng thái của hắn, những đường nét cơ bắp trên cánh tay Chu Vân rất rõ ràng, theo nhịp điệu của động tác chèo thuyền mà nghiêng người về phía trước rồi ngả ra sau, dây kháng lực của máy chèo thuyền được hắn kéo một cách mạnh mẽ và ổn định, mỗi lần kéo căng, cơ bắp trên tay hắn lại căng lên, mồ hôi từ trán chảy xuống, lăn dài trên má, ngũ quan tuấn tú và thân hình quả thực vô cùng thu hút.


Ngay cả trong mắt một huấn luyện viên như Quan Viễn Phong, người đã từng huấn luyện vô số lứa quân nhân, thì ngoại hình và thể chất của Chu Vân cũng thuộc hàng nổi bật, rất thu hút ánh nhìn. Nếu không phải thời mạt thế, một người ưu tú như vậy hẳn phải là một sự tồn tại chói lóa đến nhường nào, thu hút biết bao cô gái theo đuổi.

Anh mang theo vài phần tán thưởng và khen ngợi, lại gần nhắc Chu Vân: “Chú ý nhịp thở.”

Chu Vân liếc nhìn anh một cái, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, tóc mái và lông mi đều đã ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt nhìn anh thậm chí còn mang theo chút đáng thương.

Quan Viễn Phong thậm chí còn mềm lòng trong giây lát, dù rất nhanh sau đó vẫn nhẹ nhàng nhưng kiên định đếm giúp hắn: “Còn một hiệp nữa.” Anh lại sợ giọng mình quá lạnh lùng, bèn nói thêm: “Có thể nghỉ một lát trước.”

Chu Vân như trút được gánh nặng, đứng dậy đi lấy cốc nước uống.


Quan Viễn Phong khích lệ hắn: “Hôm nay cậu có tiến bộ hơn hôm qua rồi, cố gắng thêm chút nữa.”

Đây là khối lượng huấn luyện ban đầu của tân binh đội đặc nhiệm, đối với người bình thường quả thực sẽ khá vất vả.

Nhưng Chu Vân là dị năng giả, hoàn thành khối lượng huấn luyện này cũng không tính là vất vả lắm.

Anh sớm đã quan sát, Chu Vân rất siêng năng khi làm việc nhà như xới đất đào đất, nhưng hễ đến lúc vận động rèn luyện thì lại không mấy để tâm. Cơ bản là cầm một cuốn sách mở chế độ nghe, hoặc mở nhạc, chậm rãi đạp xe trên máy mười cây số, hoặc chỉ đơn giản là đi nhanh đủ năm cây số.

Điều này không thể khai thác tốt tiềm năng thể chất trời phú của dị năng giả, hắn thông minh như vậy, lại có ý thức chiến đấu và kỹ năng chiến thuật rất mạnh, sau khi huấn luyện có thể phát huy tốt hơn nữa.


Chu Vân gần như nghiến răng nghiến lợi hoàn thành các hạng mục huấn luyện hàng ngày này, trăm bề không hiểu tại sao kiếp trước Quan Viễn Phong hoàn toàn không nghĩ đến việc huấn luyện gì cho hắn, chỉ đặt hắn ở căn cứ an toàn, kiếp này lại nhiệt tình muốn huấn luyện cho hắn như vậy.

Hắn nhìn Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong đang cầm một khẩu súng thử bắn vào bia sau lớp kính, ánh mắt anh lạnh lùng sắc bén, rút súng, lên đạn, nâng súng, nòng súng thẳng tắp, gần như không cần ngắm, cứ thế trực tiếp bóp cò khai hỏa, bia đối diện rung lên theo tiếng súng, một loạt động tác như mây bay nước chảy, dứt khoát gọn gàng.

Chu Vân nhớ lại lúc cắm ống truyền dịch cho anh, nhìn thấy lớp chai sạn dày cộm ở hổ khẩu, lòng bàn tay, các đốt ngón tay của anh, hẳn là đã trải qua vô số lần luyện tập.

Quan Viễn Phong quay đầu thấy hắn ngẩn người, khẽ cười: “Nghỉ ngơi xong rồi à?”


Chu Vân nói: “Anh luyện nhiều năm rồi nhỉ. Giỏi thật đấy.”

Quan Viễn Phong nói: “Cậu chăm chỉ luyện tập cũng có thể như vậy, nghỉ ngơi xong rồi thì tiếp tục hiệp sau đi.”

Chu Vân: “…”

Tôi vẫn nên làm một tên mọt sách vô dụng thì hơn.

Quan Viễn Phong thấy vẻ mặt ôn hòa lý trí của hắn có chút sụp đổ, ánh mắt lướt qua phần ngực áo ướt đẫm mồ hôi của hắn, không nhịn được lại muốn cười: “Mới tập luyện ba ngày, sự tiến bộ của cậu đã rất rõ rệt rồi, đừng nản lòng.”

Chu Vân chuyển chủ đề: “Anh có thể gắn tia sét vào mũi tên được chưa?”


Quan Viễn Phong quả nhiên hứng thú: “Cái này tôi thử rồi, hình như cũng không tệ.”

Anh xách cây cung lại, hai chân dài hơi tách ra, dáng người thẳng tắp, vóc dáng cao ráo như ngọn núi đứng sừng sững, động tác trôi chảy mà vững vàng, toát lên một loại khí chất ung dung tự tại.

Khi hai cánh tay anh từ từ dang ra, dây cung dần dần được kéo căng hết mức, cơ bắp trên cánh tay nổi lên theo độ căng của dây cung, như ẩn chứa sức mạnh sắp bùng nổ, mắt anh hơi nheo lại, ánh mắt như đuốc, trên mũi tên lóe lên ánh sáng tím lập lòe.

Chu Vân bất giác nín thở, nhìn dây cung vừa buông lỏng, mũi tên quấn quanh tia điện màu tím đã mang theo gió lao đi, tựa như sao băng xẹt qua bầu trời đêm, nhanh như chớp, chỉ để lại dư ảnh màu tím trên võng mạc.

Trong nháy mắt, mũi tên đã nổ tung trên tấm bia đối diện, phát ra tiếng động vang trời. Bia cỏ lập tức biến thành màu cháy đen, một làn khói bụi bốc lên, lan tỏa trong không khí.

Chu Vân buột miệng: “Mạnh quá!”

Quan Viễn Phong cười nói: “Trong nhà nên đã giữ lại chút sức, nếu ở ngoài đánh tang thi sẽ còn phát huy tốt hơn, dễ kiểm soát hướng hơn tia sét, chính xác hơn nhiều, cũng tiết kiệm dị năng.” Bình thường khi dùng dị năng tia sét, một phát đánh trúng cả một vùng rộng, rất tốn dị năng, có khi cũng chỉ ngẫu nhiên đánh trúng tang thi, nếu tang thi ít thì lại lãng phí.

Cung tên này lại cung cấp một môi trường dị năng rất tốt, chỉ đâu đánh đó, lại không cần nhiều dị năng, rất thích hợp cho chiến đấu lâu dài.

Anh quay đầu nhìn Chu Vân, không quên nhiệm vụ hôm nay: “Tiếp tục đi nào – cậu mặc ít đồ, không tiếp tục, lát nữa lạnh sẽ bị bệnh đấy.”

Chu Vân: “…” Hắn đành chấp nhận số phận lên máy chèo thuyền, tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ huấn luyện còn lại của ngày hôm nay.

Sau buổi huấn luyện buổi sáng, buổi trưa bọn họ bắt đầu làm thịt con lợn.

Con lợn này Chu Vân cố ý chọn loại lợn đen bản địa, mình dài mõm to, tứ chi khỏe mạnh, đuôi dài lông thô, vóc dáng không quá lớn, bụng cũng không sệ xuống đất như lợn béo thông thường, nhưng thịt lại đặc biệt săn chắc và ngon. Nuôi mấy tháng, ăn không ít ngô, củ cải, khoai tây và thức ăn chăn nuôi của hắn, giờ đã đến lúc ăn thịt rồi.

Nước nóng trong bếp tiết kiệm năng lượng đã đun sôi, sùng sục bốc hơi trắng xóa, chiếc ghế dài dùng để trói lợn đã được bày sẵn, chậu hứng tiết cũng đã đặt xong, Chu Vân cầm thòng lọng định đi bắt lợn, Quan Viễn Phong nhận lấy dây thừng: “Để tôi, sao cậu không trực tiếp đóng băng nó lại.”

Chu Vân buột miệng nói: “Đóng băng rồi thì tiết lợn không chảy ra được, sẽ không ngon.” Hiếm khi giết lợn, tất nhiên phải ăn một miếng thịt lợn tươi, còn có cả tiết lợn tươi nữa, dùng để nấu canh, hương vị tuyệt hảo.

Quan Viễn Phong có chút buồn cười, tiến lên vài bước đã siết chặt dây thừng vào mình con lợn. Chu Vân hoàn toàn không nhìn rõ anh đã vòng dây như thế nào, chỉ thấy anh dùng đầu gối đè lên con lợn, tay vòng vài vòng, liền nhấc con lợn đó lên, nó đã bị trói chặt trên ghế, động tác bắt giữ thật đẹp mắt.

Con lợn đen giãy giụa dữ dội, tứ chi đạp loạn xạ, cố gắng thoát khỏi sự trói buộc. Nhưng mà, dù nó có cố gắng thế nào cũng không thể thoát khỏi sợi dây thừng đang siết chặt được. Tuệ Tinh chạy tới chạy lui bên cạnh, nhe răng đe dọa con lợn đen, đuôi vẫy loạn xạ, vô cùng phấn khích.

Quan Viễn Phong nhấc con dao nhọn từ trong chậu lên, cứa một nhát dứt khoát vào cổ con lợn, lấy tiết.

Đợi con lợn chết hẳn, không còn giãy giụa nữa, bọn họ mới cởi trói cho lợn, cho vào nước sôi, cạo lông. Mổ bụng, lấy nội tạng lợn ra, sau đó bắt đầu xẻ thịt, đầu lợn, thịt ba chỉ, thịt chân giò, móng giò, sườn lợn đều được cắt theo từng phần, đặt ở ngoài trời, lập tức đông cứng lại.

Lợn vừa giết xong, ngon nhất chính là gan lợn, cật lợn, lòng non vừa mới cắt, thêm chút dưa chua, ớt ngâm, gừng ngâm chua cay, xào nhanh tay, vừa chín tới đã thơm nức mũi, hương vị tuyệt hảo; bao tử lợn hầm với thịt gà và bạch quả làm nước lẩu thì không gì bổ dưỡng bằng. Trong canh lại trụng thêm tiết lợn tươi, mềm tan trong miệng, lại đậm đà và tươi ngon, hấp thêm một đĩa óc lợn và thiên ma biến dị, món ăn tối nay đã đủ rồi.

Thịt đầu lợn, tai lợn, lưỡi lợn cắt ra đều đem đi luộc, mỡ lợn cắt ra đem rán lấy mỡ, phần thịt còn lại đều cắt thành miếng lớn cùng với mấy cái móng giò cho vào chậu inox đậy nắp lại, trực tiếp đặt trên mái nhà ngoài trời, trong tiết trời băng giá như thế này, đó là tủ lạnh bảo quản tốt nhất.

Nguyên bộ lòng già lợn rửa sạch, hầm cùng với chân sau lợn bằng nồi áp suất, là phần thưởng cho Tuệ Tinh.

Tuy hai người làm việc nhanh nhẹn tháo vát, nhưng làm thịt lợn rồi dọn dẹp xong, trời cũng đã tối. Bên ngoài vẫn đang có tuyết lớn, trời tối sớm, hai người xách nội tạng lợn, đầu lợn xuống lầu, bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

Chu Vân vừa xào gan lợn, cật lợn, vừa hỏi Quan Viễn Phong thích ăn món gì: “Ngày mai làm khâu nhục, hay là thịt hấp bột, thịt kho tàu, thịt chiên giòn?”

Quan Viễn Phong mỉm cười: “Món nào cũng được, dù sao một con lợn to như vậy, thử hết là được rồi.”

Chu Vân nói: “Ngày mai trước tiên tôi luộc thịt đầu lợn và tai lợn, lưỡi, đuôi, sau đó hấp một đĩa thịt hấp bột khâu nhục. Sườn lợn các thứ thì sau này từ từ ăn, lạp xưởng trước đó vẫn còn, cũng không cần vất vả nhồi lạp xưởng nữa, thịt lợn vẫn nên ăn lúc tươi ngon, cứ ăn hết cho qua Tết.”

Quan Viễn Phong nhìn hắn vui vẻ chuẩn bị đón Tết, thời mạt thế đã đến, cả thế giới dường như chỉ còn lại hai người họ, cũng không làm Chu Vân bớt lo lắng chuyện đón Tết, anh chỉ cảm thấy hắn thật đáng yêu. Cười nói: “Thật ra ba chúng ta mà ăn thả ga, một con lợn cũng không đủ ăn mấy ngày đâu.”

Chu Vân chẳng hề để tâm: “Còn thỏ nữa mà, trời lạnh rồi, rất thích hợp ăn lẩu thỏ, làm thêm ít đầu thỏ cay nữa, đợi sang xuân năm sau, chúng ta trồng lúa ở mấy mảnh đất ven hồ, cũng đủ cho chúng ta ăn rồi. Còn có thể trồng thêm ít ngô, tôi có hạt giống ngô nếp và ngô ngọt rất tốt, anh thích ăn loại nào?”

Quan Viễn Phong nhìn cái vẻ muốn trồng kín cả khu dân cư của hắn thì không nhịn được cười: “Trồng hết đi, ngô còn có thể cho lợn ăn, tiện lợi.”

Chu Vân gật đầu: “Đúng vậy, ven hồ trồng hết dưa hấu, bí đao, bí ngô, chúng ta không lo đói đâu.”

Gan lợn, cật lợn xào ra màu hồng phấn đẹp mắt, sau khi sánh lại thì múc ra đặt lên bàn, rồi lấy nồi bao tử và gà hầm trong nồi áp suất ra, cắt bao tử và gà cho lại vào canh, trong canh còn có cả một củ nhân sâm, Quan Viễn Phong vừa nhìn đã không nhịn được cười: “Đại bổ quá, ngày mai chạy thêm năm cây số nữa nhé.”

Chu Vân lườm anh một cái, Quan Viễn Phong phá lên cười ha hả, lồng ngực rung lên, cười đến sắp chảy cả nước mắt, Chu Vân lần đầu tiên thấy anh cười sảng khoái như vậy, vô cùng ngạc nhiên, đưa cả nồi canh cho anh mang ra bàn ăn làm nước lẩu.

Bản thân thì cắt những miếng mỡ lợn đó ra để rán mỡ, rửa sạch chiếc chảo lớn, cho hết những miếng mỡ lợn đã cắt vào rán lấy mỡ, mùa đông là đủ ăn rất lâu rồi. Trong nhà kính còn trồng không ít rau, đều dựa vào mỡ lợn này để tăng hương vị.

Mỡ lợn trong veo vàng óng từ từ được rán ra, mùi thơm cũng lan tỏa, vô cùng thân thuộc, đậm chất gia đình.

Quan Viễn Phong đặt bát đũa xong thì xới cơm ra, nhìn Chu Vân bưng đĩa rau đã rửa sạch tới, dù bên ngoài băng tuyết ngập trời, trong nhà kính của Chu Vân vẫn luôn trồng một ít rau cải thìa, cải trắng, rau bina, hẹ, ngọn bí. Điều này giúp họ có thể ăn được rau tươi dù là đang mùa đông tuyết rơi.

Trong làn khói trắng lượn lờ, lại là một bữa ăn thịnh soạn, một ngày trọn vẹn.

Lợn Tết vừa giết xong, Tết cũng đến rồi.

Ngày ba mươi Tết, Chu Vân vậy mà còn tìm được giấy đỏ và mực vàng kim, nghiêm túc viết chữ Phúc và câu đối Tết, dán ở cửa.

Chữ viết bằng bút lông của hắn phóng khoáng mạnh mẽ, như mây bay nước chảy, phiêu dật tự nhiên. Quan Viễn Phong giúp hắn dán câu đối, cũng đứng ở cửa ngắm một lúc, ánh mắt dừng lại trên dòng chữ “Tuế Tuế Bình An” trên hoành phi một hồi lâu, trong lòng anh thầm nghĩ, thời mạt thế rồi, quả thực bình an là trên hết, những thứ như thăng quan phát tài, gia quan tiến tước, con cháu đầy đàn, những thành công hạnh phúc thế tục đó, đều không còn ý nghĩa gì nữa.

Chu Vân còn đốt một tràng pháo ở sân thượng, mùi thuốc pháo quen thuộc khiến không khí Tết càng thêm đậm đà, xác pháo đỏ rơi trên tuyết, rực rỡ nổi bật, cái Tết đầu tiên của thời mạt thế cứ thế mà đến.

Trận tuyết này quả nhiên kéo dài suốt nửa tháng, khắp nơi đều bị băng tuyết bao vây.

Nhưng Quan Viễn Phong và Chu Vân mỗi ngày đều trải qua vô cùng trọn vẹn, dưới sự giám sát huấn luyện cường độ cao của Quan Viễn Phong, quả nhiên Chu Vân hoàn thành các hạng mục đó ngày càng dễ dàng hơn, Quan Viễn Phong cũng đã được chứng thực, người bình thường sau khi có dị năng, thể chất quả thực sẽ được nâng cao đáng kể, Chu Vân lại là một hạt giống thông minh, học một biết ba, là một học trò rất giỏi.

Dạy được nửa tháng, bất kể là cận chiến hay bắn súng gì Chu Vân cũng đều đã rất thành thạo, thậm chí còn có thể đấu qua lại với Quan Viễn Phong.

Ngoài việc rèn luyện thể lực, Chu Vân còn dành không ít thời gian chăm sóc những cây xương rồng và dược liệu trong vườn thuốc của mình, Quan Viễn Phong biết hắn đang làm nghiên cứu, hơn nữa anh sớm đã phát hiện Chu Vân là người thích tĩnh không thích động, càng không thích ra ngoài, vì vậy cũng không làm phiền hắn, chỉ dẫn Tuệ Tinh xuống lầu.

Thỉnh thoảng đến số 3 Nguyệt Khê chăm sóc đám thỏ, ong mật đã được chuyển xuống nuôi riêng trong lồng, trông nom những luống hoa cỏ mà Chu Vân đã trồng.

Trước đó Chu Vân đã dựng giàn, phủ bạt và rơm rạ cho những luống hoa cỏ đó, bảo vệ chúng không bị gió tuyết làm hư hại.

Nhưng nhiệt độ bên ngoài quả thực quá thấp, Quan Viễn Phong nhìn thấy nhiều cây cỏ trong khu dân cư đều đã chết cóng, chỉ có những cây xương rồng, hoa lăng tiêu, hoa cửu lý hương mà Chu Vân trồng vẫn còn xanh tốt, phát triển khá ổn.

Đặc biệt là cây xương rồng cầu được trồng trên ruột cá biến dị, đã lớn bằng cái đĩa, dường như còn có thể lớn hơn nữa.

Quan Viễn Phong đi một vòng quanh khu dân cư, tang thi trong tiểu khu đã bị dọn dẹp sạch sẽ, giờ đây trắng xóa một màu, nhiệt độ đã xuống đến âm ba mươi độ, Quan Viễn Phong mặc áo phao chống rét và đeo găng tay, mặt vẫn bị gió thổi rát buốt. Trong trí nhớ của anh, thành phố Đan Lâm chưa từng có mùa đông lạnh như vậy, mặc dù nhà anh thực ra là người miền Bắc, hồi nhỏ đã nghe cha mẹ kể về quê hương miền Bắc xa xôi lạnh giá như thế nào, người nhà đã trải qua mùa đông ra sao.

Anh cũng không phải là người chịu ngồi yên, mùa đông buồn chán, dẫn Tuệ Tinh đi rà soát lại một lượt khu biệt thự, các tầng lầu trong khu dân cư, thu gom tập trung những vật tư hữu ích, đặc biệt là gạo, mì và các loại thực phẩm khác.

Sau khi thu gom xong, anh lại dẫn Tuệ Tinh xuống núi, đến các siêu thị, chợ búa dưới chân núi, lại một lần nữa thu thập thêm một số vật tư hữu ích mang về. Tuyết quá lớn, đường sá đã bị tắc nghẽn từ lâu, anh và Tuệ Tinh thường đi bộ, thỉnh thoảng gặp những nơi thực sự khó vượt qua, liền chỉ huy Tuệ Tinh phun lửa làm tan băng tuyết, thông đường.

Anh có thể cảm nhận rõ ràng thể chất của mình cũng đã được nâng cao hơn trước rất nhiều. Anh và Tuệ Tinh giống nhau, trong cơ thể dường như có nguồn năng lượng không thể giải tỏa hết, không có kênh nào để xả ra, chỉ có thể ngày ngày đi bộ ngoài trời, săn giết tang thi, tìm kiếm vật tư.

Mỗi khi họ đi trên tuyết, hơi thở của anh và Tuệ Tinh hóa thành từng làn khói trắng trong không khí lạnh giá, hòa quyện với những bông tuyết rơi, tiếng bước chân vang vọng trên những con phố vắng lặng, tạo cho người ta cảm giác cả thế giới ngoài tang thi ra, không còn người sống nào khác.

Quan Viễn Phong mặt không biểu cảm chém xuống một tia sét, g**t ch*t đám tang thi thỉnh thoảng ngửi thấy mùi máu thịt tươi sống liền túa ra tấn công, moi lấy tinh hạch. Dị năng của anh cần rất nhiều tinh hạch để nâng cấp, việc săn mồi liên tục trong mùa đông là một thử thách không nhỏ đối với anh.

Đặc biệt là những con tang thi này không sợ lạnh, chúng cũng đang nâng cấp, Quan Viễn Phong đã bắt đầu gặp phải nhiều tang thi khó tiêu diệt hơn, chạy nhanh hơn, mạnh hơn, thậm chí lần nguy hiểm nhất anh và Tuệ Tinh còn gặp phải cả một bầy tang thi, trong đó dường như có một con đầu đàn.

Chuỗi lôi điện không thể đẩy lùi được toàn bộ bầy tang thi, may mà anh có mang theo thuốc xua đuổi tang thi, trong lúc suýt bị bao vây đã rắc ra, quả nhiên bầy tang thi đều bỏ chạy toán loạn, và cũng chính lúc này anh dùng kỹ năng lôi điện, gắn tia sét vào mũi tên thép, một mũi tên xuyên thủng, đốt cháy con tang thi trông giống như đầu đàn kia.

Anh vốn không muốn nói, sợ Chu Vân lo lắng, nhưng vừa về đến nơi, Chu Vân lập tức nhíu mày: “Anh dùng thuốc xua đuổi tang thi? Hai người gặp nguy hiểm à?”

Mùi thuốc xua đuổi tang thi này quả thực quá nồng, chỉ cần dùng một lần là mùi bám trên người không tan, không có cách nào che giấu được. Quan Viễn Phong đành bất đắc dĩ: “Gặp phải bầy tang thi.”

Chu Vân gật đầu: “Như vậy là đúng, không thể để chúng bao vây, đối phó với bầy tang thi, nhất định phải lợi dụng địa hình, nhanh chóng tìm nơi cao mới tốt.”

Quan Viễn Phong có chút ngạc nhiên: “Sao cậu có vẻ như cũng từng gặp bầy tang thi rồi vậy.”

Chu Vân đối đáp trôi chảy: “Tôi chơi game rồi mà, anh chưa chơi à?”

Quan Viễn Phong: “…”

Chu Vân quay đầu lại cười với anh, vẻ mặt tinh ranh: “Hôm nay có thu hoạch gì?”

Quan Viễn Phong móc ra một viên tinh hạch lớn, bên trong mơ hồ xoay chuyển ánh sáng màu xanh lá, Chu Vân nhìn thấy liền sững sờ, tinh hạch hệ Mộc cấp Vương à, hắn nói: “Là thủ lĩnh trong bầy tang thi?”

Quan Viễn Phong nói: “Ừ, mũi tên sét đó rất hữu dụng, nếu chỉ dùng tên thường bắn trúng nó, chưa chắc gì nó đã chết, bắn vào đầu thì lại sợ tinh hạch vỡ, nhưng sau khi gắn tia sét vào mũi tên, mũi tên bắn trúng mục tiêu rồi nổ tung, vô cùng chính xác và hiệu quả. Cho nên tinh hạch được bảo quản rất nguyên vẹn.”

Chu Vân cười nói: “Tinh hạch này là cho tôi hả? Sao anh không tự mình hấp thu.”

Quan Viễn Phong nói: “Ừ, tôi còn có thể hấp thu các thuộc tính khác, tinh hạch hệ Mộc này chất lượng rất tốt, để lại cho cậu làm nghiên cứu, cậu trồng cây có khi lại hữu dụng.”

Chu Vân nhìn sâu vào Quan Viễn Phong một cái, nhận lấy viên tinh hạch đó: “Được, cảm ơn anh.”

Điều khiến Quan Viễn Phong bất ngờ là, mặc dù mình đã gặp phải bầy tang thi, nhưng Chu Vân không hề ngăn cản anh ra ngoài, chỉ đưa thêm cho anh rất nhiều thuốc xua đuổi tang thi, lại lấy da cá biến dị và lông chim ưng ra khâu lại vào áo giáp bảo hộ của bọn họ.

Da cá đó quả thực rất dai vàkhó xử lý, Chu Vân sức yếu, cuối cùng vẫn là Quan Viễn Phong giúp đỡ, cắt miếng da cá đó thành những mảnh vuông vừa vặn, sau đó khâu vào bên trong áo giáp bảo hộ.

Quan Viễn Phong không nhịn được hỏi Chu Vân: “Cậu không cản tôi à?”

Chu Vân ngạc nhiên: “Cản anh cái gì?”

Quan Viễn Phong luôn cảm thấy mình vừa hỏi một câu ngớ ngẩn: “Trời tuyết lớn thế này, bên ngoài bầy tang thi cũng nhiều, ở nhà chúng ta ăn uống không lo, tôi tưởng cậu sẽ bảo tôi ngoan ngoãn ở trên lầu.”

Chu Vân cười: “Ai có thể nhốt được một con chim ưng chứ? Đội trưởng Quan mà chịu ngồi yên được thì đã không phải là Đội trưởng Quan rồi.”

Quan Viễn Phong: “…” Luôn cảm thấy lời này của Chu Vân có ẩn ý gì đó, thậm chí còn mang theo chút chua chát, nhưng lại không nghĩ ra là vì sao.

Chu Vân lại nói: “Nhà chúng ta ăn uống không lo, vậy sao anh còn cứ ép tôi ngày nào cũng phải tập luyện?”

Quan Viễn Phong: “…”

Chu Vân nhìn anh rồi lại không nhịn được cười: “Tuyết sẽ không rơi cả đời, trên thế giới này cũng không chỉ còn lại hai chúng ta.”

Mặc dù… tôi lại mong là như vậy.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 38: Mùa Đông Dài Đằng Đẵng
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...