Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 37: Đột Ngột Sang Đông

Như thể đi thẳng từ mùa hè sang mùa đông, bầu trời đột nhiên âm u, nhiệt độ giảm mạnh.

Trên đường hai người bọn họ thu dọn đồ đạc xong, lái xe về tiểu khu, tuyết rơi ngày càng dày, sau những đám mây dày đặc, nặng nề dường như đang ấp ủ điều gì đó.

Lúc về đến khu dân cư, xuống xe dỡ hàng, gió bắt đầu rít gào, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt, quét qua mọi ngóc ngách.

Những bông tuyết nhỏ bắt đầu rơi lả tả từ trên trời xuống. Đường phố, cây cối, nhà cửa nhanh chóng bị phủ một lớp tuyết mỏng trắng xóa, cả thế giới như được nhuộm một màu trắng bạc.

Mà trên những con đường không một bóng người, lũ tang thi mình khoác đầy tuyết chẳng biết lạnh là gì, lảo đảo lang thang, phát ra những tiếng gào thét đói khát, cả thành phố không người sống càng thêm âm u, hoang vắng.


Quan Viễn Phong vội vàng cùng Chu Vân dỡ hết đồ đạc xuống tầng hầm trong biệt thự, Chu Vân chạy đi lấy chăn bông đậy lên thùng ong trước, sau đó đóng chặt cửa sổ, chỉ để lại một khe nhỏ cho những con ong bay ra ngoài có thể quay về, rồi lại đổ thêm chút mật ong vào trong thùng, đặt một cái máy sưởi điện trong phòng, cũng thu dọn luôn đám thỏ được tách ra từ số 3 Nguyệt Khê, tất cả đều ưu tiên giữ ấm.

Xoang xuôi, hắn quay về tầng thượng ở tầng 30, tìm áo phao lông vũ mặc vào rồi mới lên sân thượng.

Hai người bận rộn che thêm rèm bông dày cho chuồng gia súc gia cầm, đắp chăn bông lên lồng, bật máy sưởi lên để đề phòng nhiệt độ giảm đột ngột, khiến chúng bị bệnh. Chưa kịp chuẩn bị đồ ăn, Quan Viễn Phong đổ tạm một ít thức ăn cho chó để Tuệ Tinh ăn.

Trận tuyết lớn bất ngờ này đã làm đảo lộn nhịp độ tích trữ hàng hóa và thu hoạch rau củ của Chu Vân, trên ruộng rau sân thượng vẫn còn không ít khoai lang, khoai tây, bí ngô chưa kịp thu hoạch. Chu Vân lại tất tả lấy cuốc đi đào hết rau củ lên.


Quan Viễn Phong: “…”

Anh nói: “Thật ra không thu hoạch cũng không sao đâu nhỉ, những thứ khác cần thu hoạch đều đã thu rồi, cứ phủ tạm ít rơm rạ lên che tuyết là được.”

Chu Vân nói: “Bí ngô biến dị này là bảo bối đấy. Hơn nữa đợi đất đóng băng rồi thì khó đào lắm, thu hết rau về cho lợn cho thỏ ăn.”

Lâu nay hắn không nỡ đào là vì muốn để chúng nó lớn thêm chút nữa, giữ lại hạt giống. Nhưng giờ tuyết rơi rồi, nếu bị đông lạnh hỏng thật thì sẽ không ngon nữa.

Quan Viễn Phong: “…”

Anh cũng lấy cuốc ra giúp, hai người xới tung hết dây leo, khoai lang, khoai tây trong đất lên, ném vào sọt.


Chu Vân nhặt một củ khoai tây lên, nhìn chúng to hơn khoai tây bình thường, có chút thắc mắc: “Tôi nhớ giống khoai tây tôi mua này đâu có to như vậy.”

Giống khoai tây hắn chọn vừa nhỏ, vừa tròn lại vừa bở, nướng lên thơm nức mũi, là giống chín muộn được chọn riêng, chu kỳ sinh trưởng dài lại chịu hạn, vị ngon vô cùng, có thể sánh ngang với một số loại khoai tây đắt tiền nào đó.

Sao củ nào củ nấy lại phình to thế này? Mình có bón phân hóa học đâu.

Hắn cầm củ khoai tây xem xét kỹ lưỡng, bỗng bị Quan Viễn Phong kéo mạnh về phía sau, một chiếc cuốc đã bổ xuống mảnh đất trước mặt hắn.

Hắn sững người, nhìn kỹ lại, một con vật không rõ hình thù, xấu xí màu nâu sẫm như rắn đã bị Quan Viễn Phong bổ đứt đôi chỉ bằng một nhát cuốc, nó đang cuộn tròn quằn quại trên nền đất.


Bề mặt thân hình mập mạp của nó ẩm ướt và trơn nhẵn, ánh lên màu đỏ sẫm, phủ đầy những đường vân nhỏ hình tròn, phía trước có một vòng màu trắng nhạt, đầu có bộ phận miệng phát triển, hai bên thân có những hàng lông cứng nhỏ.

Sau khi bị bổ đứt, nó nhanh chóng chui xuống đất, chỉ còn lại nửa thân sau vẫn còn đang ngọ nguậy trong đất, cái đuôi nhọn màu sẫm trông vừa dẻo dai vừa có độ đàn hồi.

Quan Viễn Phong nói: “Không biết đây là quái vật gì, cậu lùi lại chút đi.”

Chu Vân lại chần chừ một lúc rồi nói: “Đây hình như… là giun đất…”

Quan Viễn Phong: “…”

Có con giun đất nào to thế này không?


Quan Viễn Phong nhìn kỹ một lúc, quả thực cũng nhận ra: “Đây là… biến dị rồi?”

Chu Vân nói: “Hồi hè tôi có mua nửa cân giun đất thả vào ruộng…” Giun núi loại tốt, mình cứng, sức sống mạnh… người bán còn khoe với hắn chắc chắn là giun núi hoang dã chính gốc, dù là dùng để làm mồi câu cá, trồng trọt hay sấy khô làm thuốc gì cũng đều tuyệt hảo.

Giờ xem ra… hàng của chủ tiệm này đúng là hàng thật giá thật, chắc hẳn là giun núi hoang dã thật…

Hắn cười nói: “Phải cung phụng nó mới được, xem ra khoai tây của tôi lớn được thế này đều nhờ công của nó cả.”

Giun đất biến dị, thứ tốt đấy! Giun đất biến dị này có sức sống mãnh liệt, chia làm hai đoạn vẫn sống được! Một thành hai, hai thành bốn, hắn sẽ có bao nhiêu giun đất biến dị đây! Trồng trọt thì tốt còn gì bằng!

Hắn vội vàng đi lấy một thùng trồng cây ra, bên trong là đất mùn lá mấy hôm trước chuẩn bị để trồng nấm đỏ, vui vẻ nói với Quan Viễn Phong: “May mà chúng ta xới đất, không thì tuyết này rơi xuống, nhiệt độ giảm, đất đóng băng, con giun đất biến dị này chưa chắc đã sống nổi.”


“Chỗ này vốn là đất mùn lá để trồng nấm đỏ, giun đất là sinh vật ăn mùn, cũng cần đất tơi xốp ẩm ướt, vừa hay một công đôi việc, nuôi giun luôn, đợi đến mùa xuân năm sau, không chừng sẽ có rất nhiều giun đất biến dị.”

“Nếu nuôi được đủ nhiều, cũng có thể thử dùng làm thuốc. Anh biết địa long chứ? Ứng dụng lâm sàng trong việc làm tan huyết khối có hiệu quả khá tốt.” Enzyme Lumbrokinase trong cơ thể giun đất có khả năng đặc biệt với những cục máu đông, có thể chống đông máu, tốt cho mạch máu.

“Nếu là giun đất biến dị, có lẽ dược tính sẽ mạnh hơn nhiều, chúng ta cứ chờ xem.” Y học cổ truyền cho rằng địa long thanh nhiệt định kinh bình suyễn, thông lạc trục ứ, có hiệu quả trong điều trị các bệnh tim mạch như đột quỵ, bệnh lao phổi.

Chu Vân không kìm được mà hướng về tương lai: “Nếu có thể nuôi nhiều hơn, thậm chí còn có thể dùng để thử câu cá biến dị… Anh biết câu cá mùa đông phải dùng côn trùng sống chứ? Nếu là giun đất biến dị, có lẽ chúng ta sẽ câu được cá biến dị tốt hơn.”


Hắn thao thao bất tuyệt, vô cùng hứng thú, vừa làm vừa đào hai đoạn giun đất biến dị kia lên, cho vào thùng trồng nấm đỏ, để nó chui vào lớp đất tơi xốp, rồi chuyển vào nhà kính.

Quan Viễn Phong im lặng lắng nghe, anh đã quen với kiểu nói chuyện tư duy nhảy vọt của Chu Vân rồi.

Hắn rất dễ chìm đắm trong dòng suy nghĩ của riêng mình, liên tưởng bay bổng, nhưng vẫn sẽ kiên nhẫn giới thiệu những kiến thức này cho anh, chia sẻ niềm vui và hạnh phúc.

Anh có cảm giác, nếu là người khác, chắc chắn Chu Vân sẽ không lãng phí thời gian nói những điều này.

Ánh mắt Chu Vân nhìn anh luôn mang theo ý cười và thiện ý.

Như thể họ đã quen biết nhau từ rất lâu rất lâu trước kia, chứ không phải là những người hàng xóm xa lạ mới quen nhau vào mùa hè năm nay.


Đến khi thu hoạch xong hết rau trên sân thượng, trời đã tối hẳn, nhiệt độ giảm mạnh, nhiệt kế ngoài trời đã chỉ âm mười lăm độ, mà gió tuyết cũng ngày càng dữ dội.

Quan Viễn Phong đứng từ trên sân thượng nhìn ra xa, gió tuyết hoành hành, như mãnh thú bị chọc giận, bao phủ cả trời đất, núi non sông nước phía xa cũng trở nên mờ mịt.

Đây là tận thế sao? Quan Viễn Phong bất giác nghĩ, nếu là người thường, đột nhiên gặp phải đợt giảm nhiệt độ đột ngột thế này, bên ngoài lại thiếu thốn thức ăn, còn có tang thi, làm sao bọn họ có thể sống sót?

Chu Vân kiểm tra qua thiết bị điện gió và các thiết bị khác trên nóc nhà, thấy đều đã được cố định chắc chắn, hắn quay đầu lại thì thấy Quan Viễn Phong vẫn đứng ở sân thượng nhìn ra xa, liền gọi anh: “Xuống thôi? Gió to quá, muộn rồi, chúng ta ăn lẩu đi.”

Quan Viễn Phong quay đầu đáp một tiếng, theo hắn xuống lầu, ánh mắt anh phức tạp nhìn thân hình tràn đầy sức sống của Chu Vân.


Lúc này, những thực phẩm Chu Vân tích trữ, bao gồm cả đàn lợn, dê, thỏ mà hắn nuôi, lại mang lại cảm giác an toàn vô cùng.

Còn có cả những vật tư sưởi ấm, xăng, dầu diesel, than đá… mà trước đó bọn họ thu thập được trong thành phố, rõ ràng tất cả đều rất hữu dụng.

Thời tiết thế này, không có cách nào ra ngoài, nếu không sẽ phải đối mặt với tiếng gào thét của cuồng phong và sự xâm chiếm của băng tuyết, nhiệt độ âm, lũ tang thi không bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ và tình trạng giao thông bị cản trở, cho dù là dị năng giả cũng rất khó khăn. Huống hồ gì dị năng giả lại có nhu cầu thức ăn nhiều hơn.

Nếu không có đủ quần áo giữ ấm, thức ăn, cũng như những nguồn năng lượng điện, xăng dầu, than đá này, thì hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Bọn họ còn nuôi cả Tuệ Tinh.

Thành phố Đan Lâm đã hoàn toàn không còn người, ở những căn cứ người sống sót xa xôi không tên kia, hy vọng có thể kiên trì trụ lại, sống sót được nhiều người hơn.

Hy vọng thời tiết giá rét gió tuyết thế này sẽ sớm qua đi.

Tâm trạng Quan Viễn Phong có chút nặng nề, máy phát điện gió đảm bảo điện vẫn hoạt động, trong nhà đã bật máy sưởi, rất ấm áp.

Chu Vân đặt một cái bếp từ lên bàn ăn, tìm một cái nồi cho nước vào, thái miếng to cá biến dị tươi vừa câu được hôm nay và thịt dê đã bỏ ra ngâm nước rã đông từ sáng, làm một nồi lẩu nước dùng cá và thịt dê tươi ngon.

Quan Viễn Phong thì lựa cải thảo, đậu Hà Lan trong số rau vừa thu hoạch mang đi rửa sạch, lại chọn mấy củ khoai tây gọt vỏ thái lát.

Vừa thái lát, vừa nhìn Chu Vân lấy từ tủ đông ra một túi cá viên, một túi lòng vịt, một túi sách bò, một túi miến khoai lang. Miến khoai lang đó anh còn nhớ đã tận mắt thấy Chu Vân dùng khoai lang thu về nghiền thành bột làm ra, sau đó hắn đóng tủ đông, lại lấy đậu phụ khô, mộc nhĩ, tàu hũ ky, hoàng hoa khô, nấm hương các loại đồ khô từ trong tủ bếp ra.

Rõ ràng đã lấy ra nhiều thứ như vậy, thế mà Chu Vân vẫn còn rất tiếc nuối: “Tiếc là nấm đỏ vẫn chưa trồng thành công thì tuyết đã rơi rồi, nếu không thì lấy nấm đỏ ra nhúng lẩu thử xem sao.”

Hắn như chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn Quan Viễn Phong: “Tôi chợt nhớ ra một chuyện.”

Quan Viễn Phong thấy ánh mắt hắn sáng rực, nhìn mình từ trên xuống dưới, vẻ mặt có chút kích động và mong chờ, anh không khỏi cảm thấy có chút căng thẳng: “Chuyện gì?”

Chu Vân nói: “Anh có biết câu tục ngữ này không? Trên trời sấm vang, dưới đất nấm mọc. Nghiên cứu khoa học chứng minh, sấm sét quả thực có tác dụng thúc đẩy nấm mọc, việc trồng nấm đỏ kia, nếu anh đánh vài tia sét lên trên đó…” Hắn trầm ngâm: “Hôm nào thử xem.”

Tinh thần thực nghiệm rất cao.

 

Quan Viễn Phong: “…”

Nước dùng thịt dê trắng sữa trong nồi lẩu nóng hổi sôi lên, sủi những bọt khí như mắt cá, mùi thịt đậm đà hòa quyện với hương vị tươi ngon của nước lẩu, hương thơm lan tỏa khắp phòng.

Quan Viễn Phong vẫn đang thái lòng vịt, Chu Vân liền bật ti vi lên, chọn bừa một bộ phim tài liệu ẩm thực vào xem, rồi cho nửa đĩa thịt cá biến dị thái mỏng vào nồi, lại cho thêm một đĩa nhỏ đậu phụ vào.

Thịt cá biến dị tươi ngon mọng nước thực ra rất có độ đàn hồi, lại là cá tươi vừa bắt hôm nay, chỉ hơi đổi màu một chút, Chu Vân đã đặt đũa xuống, gắp miếng cá hồng như cánh hoa từ nồi lẩu đang sôi ra, chấm tương dấm mù tạt, rồi lập tức cuộn vào miệng, mắt liền cong lên đầy thỏa mãn, niềm vui hiện rõ trên cả khuôn mặt.

Thực ra Quan Viễn Phong không đói lắm, nhưng nhìn Chu Vân như vậy, không khỏi cảm thấy vị cá biến dị này chắc chắn rất tuyệt, anh múc cho Chu Vân một bát canh thịt dê ra: “Cậu uống chút canh cho ấm người đã, lát nữa cho khoai tây vào, vị sẽ khác đấy.”

Thịt dê miếng to hầm mềm nhừ, uống cả bát canh nóng hổi vào, toàn thân cũng ấm áp.

Vị ngọt thanh của khoai tây và độ dai mềm ngon miệng của miến khoai lang.

Lòng vịt chỉ cần nhúng qua là phải vớt ra, nhúng chín ăn cùng dầu mè, vừng, dấm và ớt hiểm, giòn ngon đậm đà.

Ai thích vị tê cay thanh mát của tiêu đằng, có thể chấm thêm chút dầu tiêu đằng, dầu tiêu đằng là do Chu Vân dùng tiêu xanh phi thơm làm ra, Quan Viễn Phong rất thích ăn.

Cải thảo và đậu Hà Lan tươi vừa nhúng chín tới liền cho vào miệng, vị ngon của nước dùng hoàn toàn ngấm vào rau.

Ngoài cửa sổ, gió ngày càng mạnh, như mãnh thú hoang dã gầm thét trong màn đêm vô tận. Tiếng gió rít gào dữ dội, mang theo khí thế cướp đoạt tất cả, bóp nghẹt mọi thứ, đêm đông lạnh lẽo hoang tàn.

Thế nhưng, chỉ cách một ô cửa sổ, phòng ăn lại có ánh đèn dịu dàng và ấm áp. Máy sưởi đang bật, vì ăn lẩu nên người thậm chí còn hơi nóng, mặt Chu Vân đối diện đã ửng hồng, bản thân Quan Viễn Phong cũng đã cởi áo khoác lông vũ.

Nước lẩu sôi sùng sục trong nồi phát ra những âm thanh thỏa mãn, hơi nước trắng bốc lên mang theo mùi thơm của thức ăn, từ từ dâng lên, dưới ánh đèn, trông càng thêm hấp dẫn. Mùi thơm đậm đà đặc trưng của canh thịt dê lan tỏa khắp căn phòng, mang lại cảm giác ấm áp và an tâm.

Chú chó vừa ăn xong bát canh thịt cá chân giò của mình, ngoan ngoãn ngồi bên bàn ăn vẫy đuôi, tiếc là thân hình to lớn của nó khiến tư thế lấy lòng này không còn vẻ đáng yêu ngoan ngoãn nữa, mà lại lộ ra vẻ ngốc nghếch dễ thương.

Ti vi đang bật, giọng nói trầm ấm của MC nam từ tốn kể lại quá trình chế biến, hương vị của từng món ăn địa phương.

Giống như mỗi buổi tối bình yên của gia đình đã từng trải qua.

Quan Viễn Phong chợt nhớ lại những tưởng tượng trước đây của mình về một gia đình ấm áp, chính là như thế này, vậy mà đây lại là ngày tận thế.

Ăn uống dọn dẹp xong, trời đã khá khuya. Máy nước nóng khó có thể đáp ứng cho hai phòng tắm cùng lúc, sau khi tuyết rơi, bể lọc nước mưa trên mái nhà có thể bị đóng băng, cũng có thể đột nhiên mất nước. Quan Viễn Phong bảo Chu Vân tắm trước, còn anh thì dọn bàn rửa bát.

Bản thân Chu Vân là dị năng hệ Thủy, không sợ mất nước, hắn tắm xong trước, thay một bộ đồ ngủ lông cừu dày mùa đông, xách theo xô quần áo bẩn ra ném vào máy giặt, dùng dị năng đổ đầy nước, rồi lại nhắc Quan Viễn Phong: “Chăn ga gối đệm mùa đông lần trước lấy ở trung tâm thương mại tôi đã phơi nắng rồi, để trong tủ quần áo của anh đó, lát nữa anh tự lấy ra trải, đừng để bị lạnh. Nếu không muốn bật sưởi thì tốt nhất nên trải thêm chăn điện. Quần áo mùa đông cũng để trong đó hết rồi.”

Quan Viễn Phong gật đầu đáp, anh không sợ lạnh, chỉ tiện tay lấy bộ đồ ngủ mùa hè thường mặc đi tắm, tắm xong cũng ném luôn quần áo vào máy giặt, nhấn nút giặt, thấy chú chó đã ngủ trong ổ, Chu Vân cũng đã đóng cửa phòng, chắc là ngủ rồi, anh về phòng mình, mở tủ quần áo định lấy chăn đệm ra trải giường.

Mở tủ quần áo, một mùi hương ngải cứu thoang thoảng ập vào mặt.

Anh có chút lặng người.

Mặc dù biết Chu Vân rõ ràng có chút ám ảnh cưỡng chế về mặt sắp xếp gọn gàng, nhưng anh không ngờ lại đến mức độ này.

Trong tủ quần áo, tất cả quần áo mùa đông đều được treo ngay ngắn, từ áo phao lông vũ nhẹ nhàng đến áo khoác dạ dày dặn, mỗi chiếc đều được treo thẳng thớm trên mắc áo, xếp theo thứ tự từ dài đến ngắn, thậm chí còn theo màu sắc từ đậm đến nhạt một cách vô cùng ngăn nắp.

Ngăn trên cùng của tủ quần áo là chăn đệm mùa đông được xếp chồng ngay ngắn, cất cẩn thận trong túi chống bụi có khóa kéo, bên ngoài còn dán nhãn ghi rõ “Chăn lông vịt mùa thu”, “Chăn lông ngỗng mùa đông”, “Nệm lông cừu”, “Chăn lụa tơ tằm mùa hè”, “Chăn điện”, “Chăn mỏng điều hòa”.

Quần áo giữ nhiệt các loại cũng được gấp riêng đặt trong ngăn kéo một bên tủ, ngăn kéo đựng tất và đồ lót đều có dán nhãn, kéo ra mỗi món đều được gấp vuông vắn, thậm chí những món đồ lót này, Chu Vân đều đã cắt mác, giặt sạch phơi khô rồi mới gấp lại cất vào tủ.

Cả tủ quần áo như một thế giới nhỏ, mỗi món đồ đều có vị trí cố định, ngăn nắp trật tự, thể hiện rõ cảm giác trật tự nghiêm ngặt đã ăn sâu vào xương tủy của Chu Vân, thậm chí còn cho thấy sự tỉ mỉ đến từng chi tiết, nhưng lại không hề khiến người ta khó chịu, ngược lại trong h*m m**n kiểm soát còn khiến người ta cảm thấy có chút đáng yêu.

Cả người anh đều bị chấn động. Trước đây vì trời nóng, anh cũng chỉ mặc qua lại mấy bộ quần áo trong vali của mình, hoàn toàn không mở cái tủ quần áo lớn này ra, anh theo phản xạ nghĩ rằng, bên trong vẫn là đồ của nhà Chu Vân, không muốn tùy tiện lục lọi.

Vóc người cao lớn giúp anh dễ dàng lấy chăn đệm từ tầng trên cùng xuống trải lên giường, mùi ngải cứu sạch sẽ ùa đến, mấy ngày nay rõ ràng bọn họ đều ở bờ hồ câu cá, vậy thì chắc hẳn là lúc anh mỗi ngày ra ngoài diệt tang thi thu thập vật tư, Chu Vân đã tranh thủ giặt phơi.

Quan Viễn Phong trải xong đệm len, lồng vỏ chăn, anh không quen cảm giác của chăn điện, chỉ lấy hai chiếc chăn lông ngỗng xuống đắp, chăn vừa nhẹ vừa mềm, mang theo mùi hương của nắng, ngoài trời rõ ràng gió lạnh thét gào, nhưng anh lại như đang ở trong ánh nắng chiều, cơn buồn ngủ ấm áp ập đến, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.

Hôm sau tỉnh dậy, đã là tám giờ sáng, anh kéo rèm chắn sáng nhìn thời tiết bên ngoài. Bình thường giờ này trời đã sáng rõ, nhưng bây giờ vẫn còn âm u. Gió tuyết vẫn chưa ngừng.

Anh khoác một chiếc áo lông vũ, mở cửa ban công, gió lạnh buốt lập tức ùa vào.

Anh bước ra ban công nhìn ra ngoài. Tầm mắt bao phủ một màu trắng xóa, tuyết bay đầy trời, cuồng loạn xoay tròn trong gió lớn, như vô số bóng ma lượn lờ trên không, mang theo một bầu không khí kỳ dị và bí ẩn.

Cái lạnh như từ dưới lòng đất sâu thẳm trào lên, cuốn theo băng tuyết, lạnh thấu xương, cắt da cắt thịt.

Xem ra trận bão tuyết này nhất thời vẫn chưa thể dừng lại, nếu là trước đây, vào những lúc như thế này, chắc hẳn phải tổ chức chống bão tuyết, di tản người dân vùng bị nạn đi nơi khác.

Nhưng giờ đây thế giới trống rỗng, chỉ còn lại bọn họ cô đơn bị lãng quên ở đây.

Quan Viễn Phong chỉ đứng một lát đã cảm thấy toàn thân lạnh buốt, anh biết lúc này mình tuyệt đối không thể bị bệnh làm phiền Chu Vân, liền quay vào phòng đóng chặt cửa sổ, rửa mặt xong thì đi ra phòng khách.

Chu Vân đang ở trong bếp, vẫn mặc bộ đồ ở nhà bằng lông cừu màu xanh đậm đó, bên ngoài đeo tạp dề màu be, khí chất trầm ổn nội liễm ban đầu bỗng trở nên rất ra dáng nội trợ của gia đình.

Hắn đang chăm chú cân trọng lượng trên một chiếc cân nhà bếp, bên cạnh có mấy cái hộp đựng, tay cầm một gói đường trắng, liếc nhìn con số trên cân, rồi lại cho thêm một ít vào, Quan Viễn Phong bước tới hỏi hắn: “Cậu đang làm gì thế? Tôi có thể giúp gì không?”

Chu Vân ngẩng đầu nhìn anh, mỉm cười, đưa gói đường trắng trong tay cho anh xem: “Dù sao cũng rảnh rỗi không ra ngoài được, vừa hay hôm qua tôi thu hoạch được bí ngô. Nướng thử bánh mì bí ngô xem sao.”

Hắn lại rất trân trọng chỉ vào chiếc máy làm bánh mì bên cạnh: “Đây là máy làm bánh mì nhà anh, loại tự động đời mới nhất đấy, tôi vẫn luôn muốn thử dùng, cái máy này đắt lắm.”

Quan Viễn Phong liếc nhìn máy làm bánh mì: “Vậy cậu có cần làm thêm món gì khác không? Nấu cháo?”

Chu Vân lắc đầu: “Anh đi tập thể dục đi, tôi đã nấu xong canh nấm thịt bò rồi, cơm cũng có.” Hắn biết Quan Viễn Phong cực kỳ kỷ luật, từ khi hai chân hồi phục, mỗi ngày đều ở phòng gym rất lâu, động một tí là chạy mười cây số. Hắn lại bổ sung: “Trời lạnh rồi, gác mái cũng lạnh, bắn cung cũng không tiện, may mà trước đây cũng thu thập được ít bia bắn về, chúng ta vẫn nên đến phòng gym ở tầng hai mươi tám tập thì hơn.”

Quan Viễn Phong nói: “Được, tôi đi cho lợn ăn trước đã.”

Chu Vân cười: “Được, anh mặc nhiều vào, ngoài sân thượng lạnh lắm. Tôi để bếp tiết kiệm năng lượng ở gác mái nhà anh rồi, nấu ít khoai tây, rau củ hôm qua đào được, trời lạnh rồi không có nhiều rau tươi nữa, có thể cho thêm ít thức ăn cho lợn.”

“Nhưng mà… tôi thấy, hay là chúng ta thịt một con lợn đi, sắp Tết rồi.” Chu Vân nhìn Quan Viễn Phong, vẻ mặt hứng khởi, hăm hở muốn thử.

Hai người một chó đều là dị năng giả, lượng thịt ăn rất lớn! Cũng không thể ngày nào cũng ăn cá, thịt lợn thịt bò đông lạnh trước đây trong nửa năm qua đã tiêu hao rất nhiều rồi, chỉ còn lại một ít lạp xưởng, thịt xông khói dễ bảo quản nhất.

Vừa hay sắp Tết, lợn nuôi cũng đủ béo rồi, hoàn toàn có thể thịt một con, tiết kiệm chút lương thực.

Quan Viễn Phong sững người… Tết…

Anh có chút ngẩn ngơ, đây vẫn là cái Tết đầu tiên của anh sau khi về quê, nhưng người thân đã không còn, thế nhưng, lại có người cùng anh đón Tết.

Ánh mắt anh dừng lại trên chiếc máy làm bánh mì mới tinh.

Anh xuất thân từ nhà nông, hồi nhỏ nhà anh mỗi năm quả thực đều phải mổ lợn ăn Tết, từ khi anh nhập ngũ, mỗi năm Tết đến đều có việc, rất ít khi về quê thăm nhà. Sau này vì bị thương mà giải ngũ, cha mẹ nhiều lần thở dài, nói với anh là em trai sắp cưới vợ. Em dâu là người thành phố, còn từng đi du học, ở nhà được chiều chuộng, chưa bao giờ làm việc nhà. Nhà gái bên đó vốn nghe nói anh trai có công lao, có huân chương trong quân đội, rất vinh quang, cũng rất lấy làm tự hào.

Giờ anh bị thương tật, nhìn là biết cần người nuôi cả đời sau. Thời điểm không may, chuyện vui lại sắp diễn ra. Tuy nhà gái bên đó cũng biết anh vì nước lập công, là công thần, vì thương tật mà vinh quang giải ngũ, bọn họ không nói gì, nhưng lòng người khó đoán, nếu anh ngày nào cũng ở nhà, nhà gái bên đó sẽ cảm thấy gánh nặng, lỡ đổi ý đòi hủy hôn thì sao, nhà đã đưa rất nhiều sính lễ, nhà gái gia cảnh cũng rất tốt, nếu đối phương dao động không muốn nữa, hủy hôn rồi, em trai khó mà tìm được người vợ tốt như vậy nữa, vậy nên đã bảo anh về quê thì ở tạm cùng tiểu khu.

Đợi em trai và em dâu kết hôn sinh con, tình cảm ổn định rồi, sẽ từ từ để anh về nhà ở cùng mọi người, người nhà dù sao cũng không bỏ mặc anh, dù sao cũng cùng một tiểu khu, không có gì khác biệt.

Lúc đó anh vừa mới xuất viện, vẫn đang vật lộn với cơn đau chi ma, tuy lòng có chút lạnh lẽo, nhưng cũng có chút buông xuôi, không buồn tính toán những điều này, nên cũng đồng ý.

Nhưng trong lòng cũng sớm đã chuẩn bị sẵn sàng, đón nhận nửa đời sau cô độc đến già, bị người thân ghét bỏ coi là gánh nặng.

Anh chưa bao giờ nghĩ tới việc có thể đứng dậy trở lại, có được dị năng mạnh mẽ, và… có người cùng mình đón Tết, dự định mổ một con lợn.

Anh nhìn Chu Vân lấy những miếng bí ngô đã hấp chín từ trong nồi hấp ra, cầm thìa từ tốn nghiền thành bột nhão, rồi trộn với bột mì đã cân sẵn trước đó, thêm men, đường, muối, động tác đâu ra đấy, toát lên một vẻ ung dung tự tại, không chút vội vã.

Có lẽ Chu Vân chú ý đến ánh mắt của anh, ngẩng đầu lên nhìn anh mỉm cười, lúc này anh mới hoàn hồn, nhận ra mình vậy mà nhìn Chu Vân làm bánh mì đến mức ngẩn người, chắc là do hắn làm quá đẹp mắt, trôi chảy liền mạch như mây bay nước chảy.

Anh quay đầu xách một cái xô nước lên sân thượng, quả nhiên thấy Chu Vân đã chuyển bếp tiết kiệm năng lượng đến gần chuồng lợn, chuồng thỏ ở gác mái căn nhà bên kia của mình, còn nối ống khói ra ngoài trời, bên trong có đặt than, nấu một nồi lớn khoai tây, cải thảo và các loại thức ăn cho lợn.

Như vậy vừa hay, bếp tiết kiệm năng lượng cũng có thể giúp đàn gia súc bên này không bị lạnh, cũng tiết kiệm được điện dùng máy sưởi.

Quan Viễn Phong cho đàn gia súc ăn xong, thấy máng ăn bên chuồng thỏ và dê đã có cỏ tươi, lá rau, cà rốt, mà phân của cả đêm đã sớm được dọn sạch bỏ vào thùng ủ phân kín, biết Chu Vân đã đến từ sáng sớm.

Hắn siêng năng cần cù, giàu tinh thần trách nhiệm, như thể tràn đầy sức sống, chưa bao giờ mệt mỏi. Luôn lạc quan hướng về phía trước, tâm trạng ổn định. Có một người như vậy làm người nhà, thực sự là một điều rất hạnh phúc.

Quan Viễn Phong lên gác mai chạy năm cây số khởi động trước, liền ngửi thấy mùi bánh mì thơm lừng lan tỏa khắp phòng, đó là một mùi hương độc đáo hòa quyện giữa vị ngọt của bí ngô và mùi thơm của lúa mì trong bánh mì.

Anh xuống lầu, quả nhiên thấy bánh mì đã được lấy ra, đặt trên bàn ăn, hình dáng bánh mì hoàn hảo, bề mặt được phết mật ong nướng lên, nên màu rất đẹp, rắc thêm mè vào, bánh tỏa ra mùi thơm vô cùng hấp dẫn.

Chu Vân lấy một con dao ăn cắt bánh mì, để lộ phần ruột mềm mại như mây bên trong, bên trong còn có lớp kem bí ngô, trông vừa ngon mắt vừa hấp dẫn.

Chu Vân rất hài lòng, bẻ một lát bánh mì, xé ra khoe những sợi bánh mì trắng nõn, mềm mại và có độ đàn hồi cho Quan Viễn Phong xem, hắn vô cùng tự hào: “Kéo sợi được này, rất thành công, phải ca ngợi công nghệ, tự tay nướng chưa chắc đã hoàn hảo được thế này, máy làm bánh mì tự động này quả nhiên rất đáng tiền.”

Quan Viễn Phong: “…”

Chu Vân đưa một miếng bánh mì cho anh: “Anh ăn sáng đi, tuyết vẫn còn lớn lắm, ăn xong tôi xuống lầu xem tình hình biệt thự thế nào.”

Quan Viễn Phong nói: “Hôm qua cậu đã che bạt ni lông cả rồi, chắc không có vấn đề gì lớn đâu nhỉ.”

Chu Vân uống một ngụm sữa, nhét miếng trứng rán trên bàn vào miệng: “Tuyết rơi, tôi cũng rảnh rỗi mà.”

Quan Viễn Phong nhìn hắn trầm ngâm: “Hay là, chúng ta dọn dẹp phòng gym ở tầng hai mươi tám, tôi làm cho cậu một kế hoạch tập luyện nhé?”

Chu Vân ngây người: “Hả?”

Quan Viễn Phong thấy ánh mắt hắn có chút kinh ngạc, không nhịn được muốn cười: “Trước đây tôi cũng nói sẽ dạy cậu bắn súng mà. Thực ra cận chiến, leo trèo, chạy bộ, những thứ này đều rất hữu ích. Nhất là bây giờ tình hình không yên ổn thế này. Thể chất của cậu không tồi, nhưng còn thiếu một vài kỹ năng, luyện tập tốt thì cơ hội sống sót cao hơn, dù sao mùa đông cũng không có việc gì, hay là tôi dạy cậu.”

Anh còn bổ sung: “Tôi có nhiều kinh nghiệm huấn luyện binh lính, sẽ dựa vào thể chất của cậu để lên kế hoạch tập luyện, cậu có thể yên tâm, cậu nhất định sẽ tiến bộ.”

Chu Vân: “…”

Hắn khó khăn nuốt một miếng bánh mì: “Sau khi mổ lợn tôi còn phải dọn dẹp làm thịt muối lạp xưởng… Còn khoai lang phải thái miếng sên thành mứt khoai lang, bí đao tôi thu hoạch trước đó cũng muốn làm thành mứt bí đao. Thuốc trong vườn thuốc hình như cũng có biến dị, tôi muốn làm vài thí nghiệm… Mỗi ngày tôi còn phải luyện chữ đọc sách…” Hắn nhìn Quan Viễn Phong, thấy trong mắt anh ánh lên ý cười, giọng nói dần nhỏ lại: “Thực ra tôi cũng không rảnh rỗi lắm…”

Hắn chỉ muốn thoải mái chơi game đọc sách linh tinh, lười biếng ở nhà qua mùa đông… Huấn luyện viên, tôi không muốn huấn luyện quân sự đâu…

Quan Viễn Phong nhìn hắn cười: “Tôi sẽ cùng cậu làm, sẽ không vất vả lắm đâu. Mạt thế mà, thể chất và kỹ năng chiến đấu rất quan trọng, chạy nhanh hơn một giây, cũng là thêm một giây cơ hội sống sót.”

Quan Viễn Phong không hay cười, nhưng trước mặt Chu Vân lại đặc biệt dịu dàng và thoải mái.

Dưới ánh mắt như vậy của Quan Viễn Phong, Chu Vân rất khó từ chối, cuối cùng hắn mơ hồ đáp một tiếng: “Được rồi…”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 37: Đột Ngột Sang Đông
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...