Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 24: Kích Phát Dị Năng


Tứ chi Tuệ Tinh bị cố định trên chiếc giường nhỏ, đôi mắt tựa như phủ một lớp kính mờ, đã mất đi vẻ trong sáng trước đó, một chân sau đã bị gãy, xương cong gập lại, toàn thân nó cứ run rẩy không ngừng.


 


Chu Vân đang làm sạch vết thương cho nó, cạo lông quanh miệng vết thương, dùng nước muối rửa sạch, xịt thuốc sát trùng và cầm máu, cố định cái chân bị gãy của nó, rồi mới xử lý mũi tên kia.


 


Mũi tên thép đó xuyên thấu bụng từ trước ra sau, nhìn vô cùng tàn khốc. Sau khi Chu Vân cầm máu, hắn đi lấy cưa điện tới, trước tiên cưa đứt phần đầu mũi tên, nhưng không vội rút tên ra, chỉ nói chuyện với Quan Viễn Phong: “Tim bị xuyên thủng, phổi cũng có vết xước… Rút tên ra có thể sẽ xấu đi ngay lập tức, không rút, tỷ lệ sống sót cũng rất thấp.”



 


Nếu dị năng hệ Mộc của hắn đạt đến bậc năm, đối với vết thương chí mạng như vậy vẫn còn nắm chắc.


 


Nhưng trước bậc năm, khả năng chữa trị của dị năng hệ Mộc kém xa dị năng hệ Quang cùng cấp, thậm chí là cấp thấp hơn, cũng vì vậy mà ở kiếp trước, dị năng hệ Quang được ưa chuộng hơn dị năng hệ Mộc.


 


Quan Viễn Phong đứng một bên nhìn Tuệ Tinh, đưa tay v**t v* đầu Tuệ Tinh, Tuệ Tinh cố gắng vươn lưỡi l**m Quan Viễn Phong, nhưng cơ thể vẫn không ngừng run rẩy.



 


Quan Viễn Phong im lặng một lúc rồi nói: “Rút đi, có thể cố gắng giảm bớt đau đớn cho nó không.” Mũi tên sắc nhọn xuyên qua cơ thể, chắc chắn là nó rất đau đớn, kéo dài thêm nữa cũng không có ý nghĩa gì.


 


Kiếp trước, vẻ mặt anh cũng như vậy khi tự tay chém đầu Tuệ Tinh bị nhiễm virus tang thi.


 


Chu Vân im lặng một lát, dường như đã quyết định điều gì đó, hắn xoay người lên nhà kính trên sân thượng, hái một nắm rau sam mang về, nhanh chóng rửa sạch.


 


Chậu rau sam biến dị này, sau khi sương mù đỏ giáng xuống gây biến dị, hắn lại tập trung dùng dị năng chăm sóc, hiện giờ rễ và thân mọc lên đặc biệt tươi tốt và mập mạp, lá thịt dày và căng mọng, vân hoa đại diện cho sự biến dị sáng như sợi bạc, căng tràn, mọng nước.


 


Hắn vốn định tìm cơ hội làm một lô giấy thử dị năng, nhưng lại lo lắng thời gian biến dị quá ngắn, hiệu quả sẽ không tốt, nên vẫn chỉ tiếp tục nuôi.



 


Bây giờ tuy không có thời gian tinh chế làm dung dịch chiết xuất hỗn hợp để làm giấy thử, nhưng làm một loại thuốc thử dạng lỏng đơn giản cũng tương tự.


 


Hắn chỉ đơn giản cho rau sam vào máy xay sinh tố xay nhuyễn, lấy nước cốt ra chia thành nhiều ống ly tâm, thêm vài loại enzyme polymerase vào, lắc đều rồi đặt lên giá.


 


Chu Vân tự lấy một cây kim lấy máu đầu ngón tay, lấy một giọt máu của mình nhỏ vào ống nghiệm, lắc một lúc rồi để lắng.


 


Sau đó, hắn tìm một cây kim lấy máu nhỏ, rút một ít máu từ tĩnh mạch ở mặt ngoài chân sau của Tuệ Tinh, nhỏ hai giọt vào các ống ly tâm khác nhau rồi để lắng.


 


Quan Viễn Phong vẫn im lặng nhìn Chu Vân, Chu Vân quay đầu nhìn anh một lúc rồi mới nói với anh: “Anh cũng cho tôi vài giọt máu đi, tôi cần xác nhận công hiệu của loại thuốc thử này.”



 


Quan Viễn Phong tuy không biết Chu Vân đang bận rộn việc gì, nhưng vẫn hợp tác đưa tay trái cho hắn, Chu Vân cầm dụng cụ lấy máu đầu ngón tay, nắm lấy tay anh, nhanh chóng lấy vài giọt máu trên ngón tay anh, cũng nhỏ vào thuốc thử rồi để đó.


 


Sau khi hoàn thành tất cả những việc này, Chu Vân bắt đầu tìm thuốc mê trong tủ thuốc, điều chỉnh liều lượng, sau đó nhanh chóng chuẩn bị cho ca phẫu thuật, chuẩn bị dụng cụ phù hợp, khử trùng.


 


Hắn không để Quan Viễn Phong rảnh rỗi mà chỉ huy Quan Viễn Phong phụ giúp một số việc khử trùng dụng cụ.


 


Mười phút sau, thuốc thử đã đổi màu.


 


Chu Vân cầm ống nghiệm của mình lên trước, không nghi ngờ gì, kết tủa ra hai lớp tinh thể nhỏ màu xanh lam và xanh lục, lắng đọng trong nước, sáng đẹp rực rỡ như đá quý màu ngọc bích.


 


Tương thích hệ Thủy, hệ Mộc, điều này dùng để xác nhận thuốc thử có hiệu quả và chính xác.


 


Hắn lại cầm ống nghiệm của Quan Viễn Phong lên, điều khiến hắn ngạc nhiên là trong ống nghiệm của Quan Viễn Phong lại có hai màu, tinh thể màu bạc nhàn nhạt và vàng nhạt giống như cát mịn.


 


Tương thích hệ Phong, hệ Lôi Điện, vậy mà Quan Viễn Phong lại tương thích hai hệ.



 


Thuốc thử này của hắn là rau sam biến dị, đo ra sẽ chính xác hơn. Giấy thử mà các cơ sở xét nghiệm kiếp trước sử dụng là phương pháp chế tạo giấy thử do chính Chu Vân công bố miễn phí, đa phần là dùng rau sam thông thường.


 


Đều là song hệ, vậy mà đám vô dụng kiếp trước lại cấy ghép cho anh tinh hạch hệ Hỏa, không trùng khớp với hệ nào cả. Trước đó hắn chỉ nghĩ Quan Viễn Phong tương thích với hệ Lôi Điện, nên đã nuôi cá chình điện trước.



 


Tinh hạch chất lượng cao của hệ Phong và hệ Lôi Điện rất khó kiếm, may mà kiếp này…


 


Chu Vân nghĩ đến con chim ưng khổng lồ biến dị hệ Phong hôm nay, con chim ưng đó đã có thể thi triển hơn ba kỹ năng Phong hệ là lưỡi dao gió, lốc xoáy, cuồng phong, hẳn là đã đạt đến cấp ba trở lên. Để cứu chữa Tuệ Tinh, tạm thời vẫn chưa kịp mổ lấy tinh hạch hệ Phong kia, trong lúc vội vàng chỉ có thể đóng băng con chim ưng biến dị đó trước.


 


Vận mệnh đã định… Chu Vân đưa mắt nhìn Quan Viễn Phong đang đứng bên cạnh, Quan Viễn Phong nhận thấy ánh mắt của hắn, có chút nghi hoặc nhìn lại, vẻ u uất giữa hai hàng lông mày càng thêm nặng nề.


 


Chu Vân thầm nghĩ, nếu thật sự có thần linh phù hộ, vậy thì chắc hẳn Tuệ Tinh… cũng có thể cứu được.


 


Hắn cầm ống nghiệm của Tuệ Tinh lên, thấy đó là những hạt tinh thể màu đỏ nhạt, đây là tương thích với hệ Hỏa, nếu là người có dị năng hệ Hỏa đến thử, màu này sẽ là màu đỏ tươi.


 


Hệ Hỏa… thật may quá.


 


Chu Vân nhớ lại con tang thi đầu tiên mà hắn và Quan Viễn Phong bắn chết ở nhà hàng mái vòm trên tầng thượng.


 


Hắn đặt ống nghiệm xuống, nhanh chóng tìm thấy chiếc cốc thủy tinh kín của mình trên giá, mở ra, lấy viên tinh hạch hệ Hỏa nhỏ nhắn đó ra.



 


Tuy rất nhỏ, chỉ bằng móng tay, nhưng màu đỏ tươi, độ tinh khiết rất cao, hơn nữa dù sao cũng là động vật, nếu năng lượng tinh hạch quá mạnh, chưa chắc đã tương thích.


 


Vậy nên, thật sự có thần linh phù hộ sao?


 


Hắn trọng sinh… là nhờ vị thần nào đó trong cõi u minh đã mềm lòng ban cho ư?


 


Chu Vân cầm viên tinh hạch lên cho Quan Viễn Phong xem: “Anh Quan, anh xem cái này đi.”


 


Quan Viễn Phong nhìn viên tinh thể màu đỏ tươi đó, nhận ra đó là lõi tinh hạch của tang thi, anh lại nhìn về phía Chu Vân: “Tinh hạch này có tác dụng?”


 


Chu Vân nói: “Đây là tinh hạch hệ Hỏa, tôi muốn thử một chút, xem có thể cấy ghép vào cơ thể Tuệ Tinh hay không, nếu thành công, thể chất của động vật biến dị cũng sẽ được nâng cao rất nhiều, cũng có thể vượt qua được lần rút tên này.”


 


“Anh cũng thấy con chim ưng hôm nay rồi đó, hẳn là chim ưng biến dị, sức mạnh, tốc độ đều khác hẳn chim ưng bình thường, sức sống cũng rất ngoan cường.”


 


Quan Viễn Phong mở miệng, giọng khàn khàn: “Cậu muốn cấy ghép thế nào?”


 


Chu Vân nói: “Rất khó giải thích, chỉ là một loại chuyển dời sức mạnh. Tôi cũng không chắc có được không, nhưng bây giờ không còn cách nào khác.”


 


Phòng thí nghiệm ngầm kia dùng kỹ năng chữa lành của hệ Quang để ép buộc cấy ghép tinh hạch, bây giờ hắn dùng phương pháp ghép, nhưng thuộc tính tương thích, hắn cảm thấy khả năng thành công sẽ rất lớn.


 


Quan Viễn Phong nhìn Chu Vân, Chu Vân không né tránh ánh mắt của anh, chân thành tự tin, Quan Viễn Phong suy nghĩ một chút rồi lại nhìn hắn: “Đối với cậu có ảnh hưởng gì không?”


 


Chu Vân lắc đầu: “Chắc chỉ là dị năng bị sử dụng quá mức thôi, nhưng chúng ta đang ở nơi an toàn, không cần phải giữ sức.”


 


Nếu là xã hội theo luật rừng như kiếp trước, người có dị năng lúc nào cũng phải đối mặt với mối đe dọa từ tang thi và những kẻ địch rình rập trong bóng tối, rất khó có thể dốc toàn lực sử dụng dị năng.


 


Hắn đã tốn bao công sức để xây dựng hòn đảo an toàn trên cao này, cũng là để có thể yên tâm tranh thủ nhiều thời gian hơn chuyên tâm tu luyện khi mạt thế đột ngột ập đến.


 


Quan Viễn Phong nhanh chóng đưa ra quyết định: “Cậu thử đi.”


 


Chu Vân gật đầu, lấy thuốc mê đến tiêm cho Tuệ Tinh một mũi, đợi thuốc mê phát huy tác dụng, hắn bảo Quan Viễn Phong ấn vào chỗ vết thương do mũi tên gây ra, còn mình thì đeo găng tay vào rồi quả quyết rút tên.


 


Động tác của hắn ổn định và nhanh chóng, sau khi rút tên ra thì lập tức làm sạch vết thương và cầm máu. Sau đó, hắn đổi dao phẫu thuật, vững vàng và chuẩn xác rạch một đường ở vị trí tim của con chó, một tay đã cầm viên tinh hạch hệ Hỏa kia đặt vào vị trí tim của nó.


 


Quan Viễn Phong nhìn thấy lòng bàn tay Chu Vân đột nhiên bùng lên một luồng ánh sáng màu xanh lục dịu nhẹ, bao phủ lấy trái tim con chó và viên tinh hạch, trái tim con chó vẫn đang đập thình thịch, dần dần, viên tinh hạch màu đỏ rực kia cũng phát ra ánh sáng ấm áp rực rỡ, cùng với trái tim nhịp nhàng chớp động, máu cũng ngừng chảy, thật thần kỳ.



Chu Vân thu lại ánh sáng màu xanh lục trong tay, hắn lấy kim chỉ tới, khâu vết thương lại, tay hắn vẫn luôn rất vững, động tác vừa nhẹ vừa nhanh, khéo léo thành thạo, từng lớp cơ, da được khâu thẳng hàng, kim chỉ trong tay hắn vô cùng ngoan ngoãn, rất nhanh sau đó, tất cả các vết thương đều đã được khâu lại chính xác, bôi gel trị thương ngoài da, băng gạc lại, xử lý vết thương hoàn tất.


 


Chu Vân kéo một chai dịch truyền tiêu viêm tới, cắm ống truyền dịch vào chân trước của Tuệ Tinh, xong hết tất cả rồi mới nói: “Được rồi, quan sát bảy mươi hai giờ, nếu có thể qua được thì không sao nữa.”


 


Quan Viễn Phong thấy sắc mặt Chu Vân tái nhợt, giữa hai hàng lông mày lộ vẻ mệt mỏi, liền nói: “Vất vả cho cậu rồi, cậu đi nghỉ trước đi.”


 


Chu Vân lại lấy một tuýp gel trị thương ngoài da tới: “Mặt và tay anh cũng có vết thương, để tôi xử lý cho anh.”


 


Quan Viễn Phong nói: “Vết thương nhỏ thôi, tôi tự xử lý được rồi.”


 


Chu Vân lại nói: “Một mình anh không tiện làm, để tôi.”


 


Hắn đã lấy bông tẩm cồn để sát trùng vết thương cho Quan Viễn Phong, nặn gel bôi cho anh, đồng thời lại truyền một chút dị năng hệ Mộc vào vết thương, vết thương do lưỡi dao gió gây ra sâu như vậy, không xử lý cẩn thận sẽ để lại sẹo.


 


Quan Viễn Phong thấy Chu Vân luôn nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng, sau khi xử lý xong vết thương trên mặt và cổ cho anh, lại bôi thuốc lên cánh tay anh, cẩn thận tỉ mỉ, trong lòng hơi ấm áp, vết thương nhỏ như vậy, trước đây anh chỉ tùy tiện bôi chút cồn i-ốt và thuốc trị thương…


 


Nhưng Chu Vân quá nghiêm túc, anh chỉ có thể phối hợp.


 


Sau khi xử lý xong vết thương, Chu Vân để Tuệ Tinh lại phòng của Quan Viễn Phong, dặn anh có gì không ổn thì gọi mình, lúc này mới về phòng. Vừa về phòng hắn liền ngã vật ra giường, đầu đau như búa bổ, thái dương giật liên hồi, đây là triệu chứng của việc sử dụng dị năng quá mức, tuy hắn dựa vào kinh nghiệm kiếp trước để thăng cấp lên cấp ba, nhưng thực ra dị năng vẫn chưa đủ kinh nghiệm, cảm giác kiệt sức do sử dụng sức mạnh quá độ khiến hắn vô cùng khó chịu.


 


Nhưng hắn chỉ cảm thấy may mắn.


 


Con chim ưng biến dị hệ Phong hôm nay là bậc ba.


 


Kiếp trước, mạt thế ập đến quá bất ngờ, hắn không nuôi gà ở ban công, nên cũng không chọc phải chim ưng biến dị.


 


Nghe tiếng chó sủa, hắn xách dao chạy tới, thấy Quan Viễn Phong suýt nữa đã bị con vật đó vồ lấy, tim hắn như ngừng đập.


 


Trong khoảnh khắc ấy, ít nhất hắn cũng đã bùng nổ ngưng tụ hàng chục mũi tên băng, giận dữ ném về phía đó, đâm cho con chim ưng khổng lồ thành cái sàng.


 


May mà, may mà còn kịp, may mà có Tuệ Tinh cản lại một chút.


 


Thế giới bên ngoài có rất nhiều tang thi ra đời, động vật tự nhiên cũng chết hàng loạt, những con còn sống sót không ít chỉ là động vật biến dị. Sau lũ lụt lại là hạn hán, châu chấu cũng sắp hoành hành rồi, là hắn đã sơ suất, trên ban công vẫn phải giăng một tấm lưới, đề phòng chim biến dị từ trên trời xuống, và cả lũ châu chấu sắp tới nữa.


 


Còn con chim ưng biến dị kia vẫn chưa xử lý, ngày mai nên đi đào viên tinh hạch hệ Phong đó ra, tinh hạch biến dị bậc ba ở kiếp trước cũng rất hiếm có, con chim ưng biến dị này hẳn là bản thân vốn đã rất mạnh, nên sau mạt thế mới có thể nhanh chóng thăng lên cấp ba.


 


Tinh hạch hệ Phong còn tương thích với thuộc tính của Quan Viễn Phong, cá chình điện những ngày này ăn uống béo tốt, còn ăn không ít cá biển biến dị, tinh hạch hẳn cũng đã có phẩm cấp không tồi, tinh hạch hệ Phong và hệ Lôi Điện đều đã có rồi.


 


Nếu bên Tuệ Tinh có thể ghép thành công, vậy thì hắn càng có thêm tự tin để kích hoạt dị năng cho Quan Viễn Phong.


 


Dù sao kiếp trước hắn cũng chỉ bị giam giữ trong phòng thí nghiệm ngầm của “Ám Cốc”, nhờ thí nghiệm phi pháp trên cơ thể người ở phòng thí nghiệm ngầm mà hắn có những ý tưởng mới, tuy chưa từng thử nghiệm trên người. Nhưng hắn đã tận mắt nhìn thấy các giáo sư của “Ám Cốc” thí nghiệm nhiều lần trên động vật, trên cơ thể người.


 


Kẻ quyền quý thì tiếc mạng, lại không nỡ bỏ lõi dị năng quý giá bậc năm song dị năng này của hắn, do đó đã ép phòng thí nghiệm lặp đi lặp lại thí nghiệm nhiều lần rồi mới định lấy lõi dị năng từ trên người hắn ra.


 


Nhưng dù vậy, cũng chỉ đảm bảo người được cấy ghép không bị tổn hại, tỷ lệ thành công cấy ghép dị năng chỉ có ba mươi phần trăm, phần lớn là sau khi cấy ghép tinh hạch dị năng, không thể được đối phương hấp thụ, sinh ra phản ứng đào thải, thế là lại chỉ có thể phẫu thuật lấy tinh hạch dị năng ra.


 


Cuối cùng bọn chúng nhắm vào hắn, chính là vì chúng đã thử qua các tinh hạch hệ Lôi Điện, Hỏa, Quang hữu dụng hơn nhưng không hiệu quả, rồi mới định thử viên tinh hạch dị năng song hệ Thủy Mộc này của hắn.


 


Dù sao ở kiếp trước, dị năng hệ Thủy và Mộc tương đối nhiều, cũng dễ kiếm hơn, lại được công nhận là không có mấy sức tấn công, càng thích hợp làm các kỹ năng hậu cần.


 


Hôm nay Quan Viễn Phong có thể thấy hắn chỉ tùy tay đặt lõi tinh hạch vào trái tim, thực ra thời điểm đặt, vị trí đặt, cũng như thời gian thi triển dị năng, đều có sự tính toán chính xác.


 



 


Kiếp trước khi thấy quá trình thí nghiệm này của bọn chúng, hắn đã nghĩ đến rồi, dị năng hệ Quang và dị năng hệ Mộc đều là dị năng chữa trị, một cái là chữa lành vết thương, một cái là thúc đẩy tăng trưởng, vì đa số mọi người đều dùng dị năng hệ Mộc cho sự phát triển của thực vật, hiệu quả chữa trị trên cơ thể người không tốt lắm, do đó mới luôn bị người ta bỏ qua.


 


Nhưng mà, nếu đã là cấy ghép tinh hạch dị năng, nếu dùng dị năng “ghép” và “hồi xuân” của hệ Mộc, liệu có thể giống như cành cây khác giống được ghép vào vẫn sinh trưởng tươi tốt không?


 


Thực ra thì kiếp trước hắn đã bí mật thử nghiệm thành công, may mà lúc đó là thí nghiệm bí mật, không hề rêu rao – trong ký ức của Chu Vân thoáng qua bóng dáng một người. Vẻ mặt của người đó lúc rời đi cà lơ phất phơ, cười cợt nói với hắn: “Bác sĩ Chu, tôi giải quyết xong việc của mình rồi sẽ đến để anh tùy ý sai bảo, mạng này của tôi là của anh rồi.”


 


Vào lúc này… hẳn là cậu ta đã thức tỉnh rồi nhỉ? Tất nhiên là kiếp trước cuối cùng cũng không gặp lại cậu ta nữa, bản thân hắn cuối cùng thân bại danh liệt, biến mất không còn tăm tích, một mình cậu ta chắc cũng không làm được gì. Tương lai… tìm cơ hội đi thăm cậu ta vậy.


 


Hắn thu lại những suy nghĩ miên man về quá khứ, tập trung vào Tuệ Tinh. Lúc nãy khi thi triển dị năng ghép, hắn không cảm thấy bất kỳ phản ứng đào thải nào.


 


Nếu quan sát tiếp theo mà không kích hoạt được dị năng, hắn sẽ tìm cơ hội lấy tinh hạch ra cho Tuệ Tinh vậy.


 


Vừa nghĩ đến những việc cần làm, Chu Vân nhắm mắt cố gắng ngồi dậy, khoanh chân điều tức nội thị, từ từ dẫn dắt dị năng trong kinh mạch gần như cạn kiệt trong cơ thể mình.


 


Có lẽ là đã hoàn thành một việc lớn, dần dần tâm trí hắn tĩnh lặng, ngũ uẩn giai không, hư thất sinh bạch, hoàn toàn tiến vào trạng thái nhập định huyền diệu.


 


Ngày hôm sau, Quan Viễn Phong tỉnh dậy từ rất sớm, thấy Tuệ Tinh vẫn đang ngủ say, nhưng sờ thử nhiệt độ cơ thể và nhịp thở đều có vẻ bình thường, trong lòng cũng hơi yên tâm một chút.


 


Sau khi đứng dậy rửa mặt xong đi ra, thấy cửa phòng Chu Vân vẫn đóng, anh cũng không gõ cửa, tự mình lên sân thượng xem xét.


 


Khối băng khổng lồ không ngừng tan chảy dưới ánh nắng chói chang rực rỡ, làm ướt sũng cả ban công, nhưng dù vậy, phần giữa vẫn chưa tan hết, chỉ có thể nhìn thấy con chim ưng gãy cánh lơ lửng trong khối băng.


 


Không biết thịt động vật biến dị có ăn được không, nếu ăn được, con chim ưng to như vậy, cũng đủ cho Tuệ Tinh ăn rất lâu.


 


Sau đó anh chợt nhận ra: Vậy là Chu Vân đã đóng băng con chim ưng khổng lồ này, chẳng lẽ là sợ trời quá nóng, thịt chim ưng không kịp xử lý sẽ bị hỏng sao?


 


Cũng không biết Tuệ Tinh có thể hồi phục không? Còn viên tinh hạch kia… chôn xuống thật sự có tác dụng sao? Tuệ Tinh cũng sẽ biến thành động vật biến dị ư?


 


Trong lòng anh có rất nhiều suy nghĩ, vừa cho gà vịt cá trên sân thượng ăn xong, đột nhiên lại thấy một con chim nhỏ đậu trên cây si trên hòn non bộ ở ao cá.


 


Hôm qua anh vừa mới trải qua chuyện kinh hoàng với con chim ưng khổng lồ, lúc này nhìn thấy một con chim bình thường như vậy, cũng không khỏi có chút nhạy cảm, tập trung nhìn một lúc.


 


Con chim đó chỉ đang rỉa lông trên cành cây si, trông giống như một con chim bình thường, lúc này anh mới hơi yên tâm.


 


Thực ra ban công này trồng hoa trồng rau, lại có bể cá, ao cá, ngày thường bươm bướm, chuồn chuồn và chim nhỏ đến tìm thức ăn cũng không ít.


 


Anh thở phào nhẹ nhõm, định lấy thức ăn cho cá đến cho con cá chình điện ăn, thì đột nhiên nhìn thấy một tia sáng xanh lóe lên trên không trung, kêu lách tách! Con chim nhỏ theo tiếng động rơi xuống, trực tiếp rơi thẳng xuống nước như một hòn đá.


 


Quan Viễn Phong dừng lại một chút, điều khiển xe lăn qua đó thì thấy con cá chình điện từ từ bơi qua mặt nước, con chim nhỏ rơi xuống nước đã không còn thấy đâu.


 


“Chào buổi sáng, đang cho cá ăn à?”


 


Quan Viễn Phong quay đầu lại thấy Chu Vân từ dưới lầu đi lên, thấy anh thì chào buổi sáng, tay xách một con dao sắc bén sáng loáng đi lên: “Dưới nhà đã nấu cháo thịt khoai mỡ rồi, anh Quan xuống ăn trước đi, còn cháo thịt xay dinh dưỡng của Tuệ Tinh tôi đã hầm trong nồi áp suất rồi, anh có thể múc một ít cho nó ăn. Đợi tôi xử lý xong con chim ưng này, hôm nay làm món thịt chim ưng xào hành nhé.”


 


Quan Viễn Phong do dự một chút lại nói: “Thịt biến dị này ăn được không?”


 


Chu Vân nói rất chắc chắn: “Ăn được, tối qua tôi đã dùng máy móc phân tích rồi, không vấn đề gì.”


 


Thịt động vật biến dị tràn đầy sức sống, tươi hơn thịt bình thường, vị ngon, đầy năng lượng, người có dị năng ăn vào lại càng có lợi.


 


Hắn tiếp tục giới thiệu: “Công dụng chữa bệnh của thịt chim ưng cũng rất rõ ràng, trừ phong thấp, thư giãn gân cốt hoạt huyết, có tác dụng chữa trị đau nhức xương khớp, gãy xương, đau khớp do phong thấp – nhưng ký sinh trùng rất nhiều, phải xử lý cẩn thận. Thức ăn của nó là rắn, chuột, nên trong cơ thể sẽ có rất nhiều ký sinh trùng, nhất định phải hầm kỹ một chút, hoặc chiên ở nhiệt độ cao.”



Quan Viễn Phong: “…”


 


Anh nhìn Chu Vân đặt tay lên khối băng, băng giá tan chảy, con chim ưng khổng lồ ướt sũng rơi xuống đất, lông cũng ướt đẫm.


 


Chu Vân đi đến bếp tiết kiệm năng lượng bên cạnh đun nước chuẩn bị nhổ lông, quay lại lấy dao chặt con chim ưng khổng lồ thành từng miếng.


 


Quan Viễn Phong nhìn thấy cũng ngứa tay muốn tham gia, hai người động tác nhanh nhẹn, rất nhanh đã chia con chim ưng khổng lồ thành nhiều miếng, quả nhiên ở vị trí tim của con chim ưng tìm thấy một viên tinh hạch trong suốt màu bạc lấp lánh.


 


Viên tinh hạch này là viên lớn nhất mà họ từng thấy kể từ khi chém giết tang thi, to bằng quả trứng gà, bên trong ẩn hiện những tia sáng như sợi bạc.


 


Quan Viễn Phong cầm trên tay xem xét kỹ lưỡng, nghĩ đến các kỹ năng mạnh mẽ của con chim ưng khổng lồ hôm qua, trong lòng dấy lên một ý nghĩ… nếu Tuệ Tinh có thể cấy ghép dị năng thành công, mình cũng có thể phải không?


 


Nước sôi sùng sục, Chu Vân xách nước nóng tới nhúng vào, vừa thành thạo nhổ lông xong liền chặt thành từng miếng lớn bỏ vào thùng, xách xuống lầu, chọn ra vài miếng thịt ngon nhất cắt miếng ướp gia vị, phần còn lại đều dùng muối hột, tiêu ướp kỹ rồi cho vào tủ lạnh.


 


Đây chính là thịt biến dị bậc ba, ngay cả tủy trong xương cũng rất có lợi. Sau khi xử lý xong toàn bộ, xương chim ưng này còn có thể dùng làm vũ khí. Xương của động vật biến dị cũng đặc biệt cứng rắn, dùng để mài dao xương, dao găm xương cũng rất tiện lợi, lại nhẹ nhàng không bị gỉ sét. Không chỉ xương chim ưng, ngay cả lông chim ưng, Chu Vân cũng rửa sạch rồi cho vào mẹt phơi khô trên ban công, lông chim ưng biến dị chắc chắn và chống thấm nước, cũng không dễ bắt lửa, dùng làm quần áo bảo hộ cũng rất hữu dụng.


 


Hắn lấy tủy trong xương tươi ra, nấu canh rồi hớt mỡ, trộn cùng với cháo thịt khoai mỡ buổi sáng đưa cho Quan Viễn Phong: “Để nguội rồi mang vào cho Tuệ Tinh ăn, tốt cho việc hồi phục vết thương.”


 


Thịt chim ưng sau khi ướp xong, một nửa xào mỡ hành, một nửa om bia. Mùi thơm của hành mỡ lan tỏa khắp nhà.


 


Quan Viễn Phong ở trong phòng đang cầm một cái thìa đút tủy cho Tuệ Tinh ủ rũ ăn, ngửi thấy mùi hành mỡ thơm nức cũng không khỏi nghĩ, rốt cuộc thì Chu Vân làm thế nào mà nấu được món ăn thơm như vậy.


 


Tuệ Tinh mở to mắt ử rũ nằm bẹp một chỗ, trông thật ốm yếu, nó từ từ l**m từng miếng từng miếng một, vậy mà lại ăn hết bát cháo tủy thịt đó.


 


Còn ăn được là tốt rồi, Quan Viễn Phong v**t v* đầu nó, thấy nó nhanh chóng nhắm mắt ngủ thiếp đi, liền đứng dậy ra ngoài, thấy trên bàn quả nhiên có mấy món ăn nóng hổi.


 


Gan và thịt chim ưng biến dị được thái lát mỏng xào, còn cho thêm một nắm ớt hiểm đỏ xanh, mùi hành thơm lừng hấp dẫn.


 


Một nồi lớn khác là thịt chim ưng om, những miếng thịt chim ưng lớn có cả gân và xương được hầm mềm nhừ, hầm cùng khoai tây cho cạn nước, cũng thơm đến kinh ngạc.


 


Món rau là một bát lớn bí ngô hầm cải thảo đơn giản, dùng nước dùng nấu từ thịt chim ưng, rắc thêm chút tôm khô, sò điệp khô lên trên, cách làm rất đơn giản, nhưng nước dùng đậm đà, vị tươi ngon.


 


Tuy Tuệ Tinh chưa qua cơn nguy kịch, nhưng vẫn còn sống và có thể ăn được, trong lòng Quan Viễn Phong cũng nhẹ nhõm hơn một chút, thấy trên bàn cơm thịnh soạn như vậy, anh mỉm cười: “Sáng sớm đã ăn đồ đậm vị thế này sao.”


 


Chu Vân giải thích: “Hôm qua sử dụng dị năng hơi quá sức nên ăn nhiều.” Thực ra là sáng sớm hắn đã bị cơn đói cồn cào làm tỉnh giấc, dậy liền đi tìm một gói bánh quy nấm đầu khỉ ăn lót dạ, nhưng vẫn thèm ăn thịt điên cuồng.


 


Hắn biết đây là do dị năng bị quá tải, thức ăn bình thường không có tác dụng, cần phải ăn một ít thức ăn biến dị để bổ sung dị năng mới được. Thế là hắn hầm một nồi cháo thịt khoai mỡ đơn giản cho Quan Viễn Phong vừa mới hạ sốt, rồi lập tức lên xử lý con chim ưng khổng lồ kia.


 


Ngay cả khoai tây, bí ngô, hắn cũng cố ý chọn loại biến dị để cắt miếng hầm nhừ, giữ lại tối đa dị năng bên trong, đừng nhìn cách làm đơn giản, nhưng thực ra hương vị lại cực kỳ ngon.


 


Quan Viễn Phong gật đầu, thấy Chu Vân cầm đũa ngồi xuống liền gắp một miếng thịt chim ưng lớn, quả nhiên là vẻ mặt không thể chờ đợi được, anh cũng cầm đũa ngồi xuống ăn sáng.


 


Thịt chim ưng tuy hơi dai, nhưng hầm nhừ rồi hương vị lại rất ngon, khoai tây mềm dẻo, bí ngô ngọt thanh.


 


Quan Viễn Phong cũng ăn hai bát, nhưng thấy Chu Vân cứ cúi đầu cắm cúi ăn, tuy tướng ăn vẫn rất lịch sự, nhưng tốc độ gắp đũa rất nhanh, tốc độ nhai rõ ràng cũng đã tăng lên.


 


Một chậu thịt chim ưng om đầy ắp, anh trơ mắt nhìn Chu Vân ăn hết từng miếng một, còn chưa thỏa mãn mà đổ nước dùng vào bát, ăn hết cả cơm.


 


Chu Vân ăn một bữa no nê, lúc này mới cảm thấy cảm giác đói bụng dịu xuống, nhưng cơ thể vẫn còn cảm giác mệt mỏi, như bị rút cạn sức lực, dị năng vận chuyển cũng có chút tắc nghẽn, hắn ngẩng đầu lên thấy Quan Viễn Phong nhìn mình với ánh mắt phức tạp, có chút ngượng ngùng: “Ừm… quả thực là hơi đói… lượng ăn tăng lên rồi.”


 


Quan Viễn Phong như có điều suy nghĩ, anh nói: “Trước đây tôi thấy chúng ta có thể tự cung tự cấp bằng cách trồng rau và chăn nuôi, bây giờ nhìn lượng ăn của cậu, nếu Tuệ Tinh cũng có thể kích hoạt dị năng, e rằng chúng ta thật sự sẽ ngồi ăn núi lở mất.”


 


Chu Vân: “…”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 24: Kích Phát Dị Năng
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...