Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 23: Cô Đảo Chi Vương


Cạm bẫy đã phát huy tác dụng. Mỗi ngày, Chu Vân đặt một chiếc bẫy thú ở cửa trước nhà và một chiếc ở cửa lớn nhà hàng, hầu như ngày nào cũng thu hoạch được hai đến ba tang thi.


Quan Viễn Phong giờ đây cũng đã luyện được cách dùng tên bắn xuyên đầu tang thi mà không làm hỏng tinh hạch trong não chúng.


Chu Vân thu được ngày càng nhiều tinh hạch, nhờ tránh được nhiều đường vòng, nên việc nâng cao dị năng của hắn đã tiến triển rất nhanh.


Nếu xét theo tiêu chuẩn của kiếp trước, năng lượng dị năng của hắn hiện tại có lẽ đã tiến vào cấp ba, nhưng vì có nền tảng từ kiếp trước, hắn vận dụng dị năng thuần thục hơn nhiều, vượt xa trình độ vốn có.


Tiêu chuẩn đánh giá dị năng là một hệ thống được các dị năng giả cùng nhau bàn bạc và thống nhất sau một thời gian dài tìm tòi nghiên cứu.


Đánh giá cụ thể dựa trên mức độ cô đặc của tinh hạch trong cơ thể, mức sát thương của sức mạnh tấn công dị năng và khả năng duy trì sản sinh dị năng.


Có thể nói, nếu chỉ dựa vào việc hấp thụ tinh hạch, đa số dị năng giả đều có thể đạt đến cấp ba hoặc đỉnh cấp ba, nhưng để đạt đến cấp bốn thì cần phải có một lượng lớn kinh nghiệm thực chiến và thể chất của bản thân.


Cường giả cấp năm thì chỉ có vài người đếm trên đầu ngón tay, và hầu hết đều là dị năng tấn công.


Kiếp trước, với tư cách là hệ phụ trợ, sở hữu song hệ dị năng Thủy Mộc cấp năm, dù hắn có kín tiếng đến đâu cũng là một sự tồn tại nổi bật.


Nhưng lúc này, đa số dị năng giả có lẽ vẫn đang trong giai đoạn tìm tòi, chỉ có Chu Vân nhờ kinh nghiệm từ kiếp trước mà không lãng phí một viên tinh hạch nào, cấp bậc dị năng tăng trưởng với tốc độ chóng mặt.



Để nhanh chóng thăng cấp dị năng, mỗi ngày hắn đều không biết mệt mỏi dành rất nhiều thời gian trong vườn ươm.


Dị năng được truyền vào những cây giống dược liệu khác nhau hết lần này đến lần khác, liên tục sử dụng đến cạn kiệt, rồi lại hấp thụ tinh hạch để hồi phục. Cá biển biến dị trong nhà hàng hải sản dần dần đều bị Chu Vân tiêu thụ hết.


Thời gian thấm thoắt trôi qua nửa tháng nữa, hạn hán vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm, đài phát thanh không còn nội dung gì, tất cả các tần số chỉ còn nghe thấy tiếng rè rè, cả thế giới dường như đột ngột chìm vào tĩnh lặng.


Quan Viễn Phong biết, đó là vì phi thuyền bay tới Hỏa Tinh đã khởi hành, mang theo những con người ưu tú của Trái Đất.


Những người còn lại đều là những người bị bỏ lại, bọn họ phân tán ở những nơi khác nhau, nhưng chưa chắc đã may mắn như như hai người mà có thể yên ổn cố thủ.



Trái Đất đã hoàn toàn biến thành một xã hội không có pháp luật, không có văn minh, kẻ mạnh làm vua.


Khi anh dùng máy bay không người lái đã phát hiện ra tiểu khu này và các khu vực lân cận không còn người sống, một cảm giác cô độc chưa từng có ùa vào lòng anh.


Họ dường như đã trở thành hai người sống duy nhất trong mạt thế, liệu họ có ở đây cả đời không?


Quan Viễn Phong không nói những điều này với Chu Vân, nhưng anh mơ hồ cảm thấy dù có nói, có lẽ Chu Vân cũng không để tâm.


Đây là một người hoàn toàn không quan tâm đến cách nhìn của thế giới bên ngoài. Quan Viễn Phong hoàn toàn có thể tưởng tượng được, có lẽ Chu Vân trước đây rất khó hòa nhập vào cuộc sống tập thể, hắn thông minh, tự tin, lý trí, trưởng thành, chỉ làm hài lòng bản thân mình.



Nếu không phải ban công của anh sát vách với đối phương, có lẽ Chu Vân căn bản sẽ sẽ không để ý đến anh. Khi hắn chuyên tâm trồng rau nấu cơm, trên người hắn toát ra một cảm giác xa cách, tách biệt với thế giới, như thể không có ai ở xung quanh vậy.


Anh đặt chiếc radio đã hoàn toàn không thu được tín hiệu nào bên cạnh bàn, thấy Chu Vân từ trong phòng đi ra, tay cầm tinh hạch cho anh xem: “Anh Quan, tôi phát hiện ra, sức mạnh bên trong tinh hạch có thể bị dị năng hấp thụ.”


Quan Viễn Phong nhướng mày, vẻ mặt vô cùng không tán thành, giọng nói có chút nghiêm túc: “Sao lại liều lĩnh như vậy?”


Đó là thứ trong đầu tang thi, ai biết được có bị lây nhiễm virus tang thi hay không?


Chu Vân lại xòe lòng bàn tay ra hiệu: “Yên tâm, không có tác dụng phụ, ngược lại còn giúp dị năng nâng cao, anh xem.”


Quan Viễn Phong nhìn viên tinh thể màu xanh lam trong suốt ấy từ từ mất màu trước mắt mình, biến thành một khối thủy tinh mờ đục không còn ánh sáng, rồi vỡ tan thành một đống bột mịn.



Chu Vân bình thường rất ít khi thể hiện dị năng trước mặt anh, hành động giống như phép thuật thế này thật quá bất ngờ.


Chu Vân tiếp tục triệu hồi một quả cầu nước khổng lồ, to bằng cái chậu rửa mặt. Quan Viễn Phong: “…”


Chu Vân mỉm cười, nói: “Anh xem, lớn hơn nhiều so với quả cầu triệu hồi được trước đây rồi.”


Hắn nắm chặt bàn tay, quả cầu nước tròn vo được đẩy về phía trước, bay thẳng đến chậu hoa trồng sen bên cửa sổ, rồi hóa thành những giọt nước rơi xuống, tưới đẫm lên những phiến lá sen xanh mướt.


“Không chỉ quả cầu nước triệu hồi được lớn hơn, mà lực điều khiển dị năng cũng chính xác hơn. Hơn nữa, trong quá trình thiền định và luyện tập Bát Đoạn Cẩm hàng ngày, có thể cảm nhận được rõ ràng dòng chảy của dị năng trong kinh mạch cơ thể.”


Chu Vân nhìn Quan Viễn Phong: “Vậy nên, anh vẫn nên chăm chỉ luyện Bát Đoạn Cẩm với tôi đi, tôi thấy luyện cái này thật sự rất có ích, biết đâu một ngày nào đó anh có thể thức tỉnh dị năng.”



Quan Viễn Phong bất đắc dĩ: “Tôi đâu phải không học, chẳng phải đang học rất nghiêm túc sao?”


Chu Vân thầm nghĩ, nhưng anh không tin rằng mình có thể trở thành dị năng giả.


Hắn nhìn Quan Viễn Phong tuy luyện bắn tên không lười biếng, sống chung với hắn cũng bình tĩnh tự nhiên, nhưng vẻ u uất giữa hai hàng lông mày ngày một đậm hơn.


Đây là một người anh hùng bị cầm tù, và thứ giam cầm anh chính là bản thân anh.


Anh có tinh thần trách nhiệm mãnh liệt và chủ nghĩa vị tha đã ăn sâu vào xương máu, tính cách quá coi trọng danh dự, quá xem trọng sự công nhận và cảm giác thuộc về xã hội của anh, trong thời mạt thế rất dễ bị người khác lợi dụng.


Tốc độ thăng cấp của hắn vẫn còn quá chậm, phải nhanh chóng lên đến đỉnh cấp ba, tốt nhất là tiến vào cấp bốn, để kích phát dị năng cho Quan Viễn Phong mới có nhiều hy vọng hơn.



Nhưng sau khi lên cấp ba, việc hấp thụ tinh hạch để nâng cấp trở nên chậm hơn rất nhiều, hắn chỉ có thể dành nhiều thời gian trong vườn ươm, thời gian ở bên Quan Viễn Phong khó tránh khỏi ít đi một chút.


Thật ra nhận thức của Quan Viễn Phong cũng không sai, quả thực sau sương mù đỏ, không còn người biến dị tự nhiên nữa.


Chỉ có trẻ sơ sinh do dị năng giả sinh ra mới có xác suất cũng là dị năng giả…


Nhưng lòng tham của con người là không đáy, mãi cho đến khi chính bản thân Chu Vân trở thành con mồi, hắn mới biết ngay từ đầu đã có người âm thầm nghiên cứu cách cấy ghép dị năng.


Đối tượng thí nghiệm của bọn chúng không chỉ giới hạn ở thực vật và động vật biến dị, bởi vì khi mạt thế mới bắt đầu, thực vật và động vật biến dị không nhiều.



Mục tiêu thí nghiệm ban đầu của bọn chúng chính là cấy ghép dị năng của dị năng giả.



Và hắn vì sở hữu song hệ dị năng cấp năm hiếm có mà trở thành vật thí nghiệm, trở thành kẻ bị thèm muốn, bị tước đoạt dị năng.


Người có hệ Mộc lên đến cấp năm chỉ có mình hắn, cho nên không ai biết, hệ Mộc vốn dĩ có dị năng ghép cành.


Nếu lúc đó bọn chúng đối xử tốt với hắn, hắn cũng có thể thử kích hoạt dị năng cho đối phương, tiếc là đối phương quen thói cướp đoạt, cho rằng trên đời này không có thứ gì không thể sở hữu.


Quan Viễn Phong lại hỏi hắn: “Tối nay chúng ta ăn gì?”


Chu Vân cũng tỏ ra rất hứng thú với chuyện ăn uống: “Tương tép khoai sọ đi, nhà hàng có khoai sọ đã gọt vỏ đông lạnh sẵn, không trồng được nữa, chúng ta phải xử lý nhanh đi, món này hương vị rất độc đáo.”



Hắn lại tỉ mỉ miêu tả hương vị của tương tép cho anh nghe: “Trước đây xào rau đã dùng qua tương tép rồi, có lẽ anh không để ý. Được làm từ tôm lên men, vị mặn đậm đà, dùng để kho đậu phụ, hấp cá, xào các loại rau đều có hương vị rất ngon, trộn mì cũng rất tuyệt. Kho khoai sọ cũng vậy, cách làm vô cùng đơn giản, nhưng lại rất độc đáo.” Hắn có không ít hộp tương tép nhuyễn thể Bắc Cực, thứ này dùng làm gia vị phụ trợ quả thực rất tuyệt.


“Còn có cọng hoa khoai môn đỏ vừa thu hoạch, loại cọng khoai môn này ăn không bị ngứa miệng, moi hết nh** h** ở giữa, lột vỏ rồi xào chung với cà tím, sau đó đem hấp, mềm dẻo rất đưa cơm.”


Vẻ ngoài của hắn vốn đã ưa nhìn, sau khi thức tỉnh dị năng, da thịt ánh lên vẻ bóng mịn như ngọc, tròng mắt đen láy, lông mi như được tô vẽ bằng bút mực, từng sợi rõ ràng, sống mũi cao thẳng, môi hồng nhuận, tóc dày đen mượt, khi nói chuyện, cả người trông tràn đầy sức sống, vô cùng rạng rỡ.


Quan Viễn Phong vốn có khả năng quan sát rất nhạy bén, trước đây đã nhận ra, lúc này cuối cùng cũng xác nhận: “Hình như cậu trở nên đẹp hơn rồi, có phải dị năng sẽ khiến thể chất của cơ thể cũng được tăng cường không?”


Anh nhớ lại đợt thời tiết nắng nóng gay gắt trước đó, tuy anh giờ đây đã tàn tật, nhưng thể lực cũng đã vượt xa người thường.


Kết quả là anh suýt bị say nắng, đối phương lại chạy lên chạy xuống không hề hấn gì, chỉ sợ lúc đó hắn đã thức tỉnh dị năng rồi.


Chu Vân quay sang nhìn anh, ánh mắt sáng ngời: “Đúng vậy, tôi có quan sát tình hình thay đổi thể chất của mình, sức mạnh đang tăng lên, tốc độ trên máy chạy bộ cũng nhanh hơn trước, sức bền cũng tăng, có thể chạy năm nghìn mét mà không bị hao tổn gì. Đã đo nhiệt độ cơ thể, nhịp tim, huyết áp, nhiệt độ cơ thể bình thường, nhịp tim nhanh hơn người bình thường một chút, huyết áp bình thường.”


Hắn vẫn bình tĩnh, lý trí đánh giá những thay đổi trên cơ thể: “Trao đổi chất hẳn là đã nhanh hơn, lượng ăn nhiều hơn trước, nhưng nhu cầu ngủ lại ít đi một chút, sau khi sử dụng dị năng quá mức thì cần nghỉ ngơi hồi phục.”


Hắn đứng dậy: “Chiều cao cân nặng cũng có chút tăng hơn so với trước, nhưng không đáng kể.” Hắn đi sang một bên rót cốc nước đưa cho anh.


Ánh mắt Quan Viễn Phong bất giác dừng lại trên thân hình cao ráo của hắn, vai rộng eo thon, đôi chân thẳng tắp thon dài, làn da mịn màng săn chắc, dưới lớp áo mỏng không một chút mỡ thừa, tràn đầy sức sống.


Rõ ràng là trời nóng nực, nhưng hắn lại mát mẻ không chút mồ hôi, khi bàn tay mịn màng tinh tế của hắn nắm lấy cánh tay anh, nhiệt độ còn thấp hơn cả thân nhiệt của anh một chút, không biết có phải là đặc điểm riêng của dị năng hệ Thủy không.


Đây chính là… con người được sự tiến hóa lựa chọn ư.


Còn mình là kẻ đáng lẽ phải bị đào thải, đã không thể thích nghi với thời tiết khắc nghiệt của mạt thế.


Chu Vân khích lệ Quan Viễn Phong: “Vậy nên anh cố gắng chăm chỉ luyện Bát Đoạn Cẩm, biết đâu một ngày nào đó anh cũng có thể thức tỉnh dị năng.”


Quan Viễn Phong thuận miệng đáp ứng, nhưng trong lòng lại hiểu rõ mình không thể thức tỉnh dị năng được.


Anh làm những điều này chỉ để Chu Vân không thất vọng mà thôi.


Chu Vân là một người tốt, đó là điều không cần phải nghi ngờ gì, nhưng Quan Viễn Phong vẫn chưa thể chấp nhận được việc mình trở thành kẻ yếu, trở thành gánh nặng.


Rời khỏi quân đội, mất đi đôi chân, không có dị năng, không có tài cán gì.


Thậm chí vào thời điểm mạt thế này, dường như anh còn bắt đầu nảy sinh tâm lý ỷ lại vào Chu Vân.


Chu Vân là người tự tìm niềm vui, không sợ cô đơn, sống tách biệt không khiến hắn cảm thấy lẻ loi cô độc.


Hắn ung dung tự tại, bình tĩnh, lại biết an phận thủ thường, trồng rau, nghe nhạc, vận động, đọc sách, nghiên cứu y thuật, cuộc sống trôi qua vô cùng phong phú.


Là một người rất biết cách tận hưởng sự cô độc, trong cốt tủy thực chất là một người độc hành lạnh lùng thờ ơ, hắn không cần bạn đồng hành, có thêm dị năng lại khiến hắn có thêm sức mạnh để sống sót một mình trong mạt thế tốt hơn.


Người sợ cô đơn chỉ có bản thân anh. Anh không tự chủ được muốn đến gần Chu Vân, là vì anh yếu đuối.


Anh chán ghét tâm lý yếu đuối này của bản thân mình, chán ghét sự buông xuôi và mềm yếu của mình, Quan Viễn Phong như một người ngoài cuộc, gần như lạnh lùng phát hiện ra sự sa ngã trong tâm lý của mình.


Sự tiến hóa của thế giới đã bỏ rơi người thường, vậy anh còn kiên trì vì điều gì?


Người đội trưởng có ý chí mạnh mẽ, không gì lay chuyển nổi của ngày xưa đã là quá khứ, bây giờ anh co ro trong căn nhà an toàn do người khác dựng nên, như một kẻ vô dụng ăn bám chờ chết, đó là tương lai của anh.


====


Đêm đó, Chu Vân lại bị Tuệ Tinh đánh thức. Trong đêm tối, Tuệ Tinh kêu ư ử, gầm gừ cắn lấy tay áo hắn, có vẻ rất sốt ruột.


Hắn đứng dậy đi theo Tuệ Tinh từ sân thượng qua phòng của Quan Viễn Phong, trong phòng oi bức vô cùng. Chu Vân định bật đèn thì phát hiện chỗ Quan Viễn Phong đã mất điện, thảo nào điều hòa cũng đã ngừng hoạt động.


Sau khi thức tỉnh dị năng, thị lực và khả năng nhìn trong đêm của hắn đều mạnh hơn trước rất nhiều, dù không có đèn, hắn vẫn có thể thấy Quan Viễn Phong nằm bất động trên giường. Hắn đến sờ trán anh, nóng hổi.


Hắn định cho Quan Viễn Phong uống chút nước trước, nhưng phát hiện nước cũng đã ngừng, trong phích không còn một giọt.


Sau khi mất điện, máy bơm tăng áp không hoạt động được, tòa nhà cao như vậy đương nhiên cũng mất nước.


Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài tối đen như mực, đèn đường cũng không sáng.


Sau hơn một tháng mạt thế, các thiết bị phát điện dự phòng có lẽ cuối cùng cũng đã đến giới hạn, cuối cùng cũng hoàn toàn mất điện.


Chỗ hắn đã sớm cải tạo mạch điện, chuyển sang dùng máy phát điện năng lượng mặt trời và năng lượng gió, nên không phát hiện ra việc mất điện.


Thời gian duy trì cung cấp điện kéo dài hơn Chu Vân tưởng tượng một chút, kiếp trước khi họ rời đi, tiểu khu vẫn chưa mất điện, nhưng trong cái nóng oi bức cũng đã rất khó chịu.


Có lẽ trước đó vẫn còn quân đội bảo vệ, duy trì hoạt động cơ bản của các cơ sở hạ tầng như điện, đài phát thanh, nhưng khi con tàu đến Hỏa Tinh rời khỏi Trái Đất, cuối cùng trật tự cũng không thể duy trì được nữa.


Rốt cuộc là mất điện từ khi nào? Quan Viễn Phong cũng không nói, có lẽ cũng vì cơ thể không khỏe lại không có tín hiệu điện thoại nên khó mà cầu cứu.


May mà còn có Tuệ Tinh. Chu Vân nhìn thấy chân giả của Quan Viễn Phong đặt bên giường, trong lòng thở dài.


Quan Viễn Phong quá thờ ơ và xem nhẹ nhu cầu của bản thân.



Không ngờ việc thăng cấp lại đơn giản và thuận lợi như vậy.


Chu Vân giơ tảng băng lên xem xét vài giây, rồi đưa vào miệng Quan Viễn Phong, nhưng Quan Viễn Phong chỉ cử động một chút, không tỉnh lại.


Chu Vân cõng Quan Viễn Phong đang nóng hầm hập trên lưng. Quan Viễn Phong bị liệt từ đùi trở xuống, cân nặng rất nhẹ, còn hắn từ khi có dị năng, thể chất đã tốt hơn người thường rất nhiều, cõng anh lên cũng không có gì khó khăn.


Đi qua sân thượng, bầu trời đầy sao lấp lánh, đêm tối như nước, nhưng nhiệt độ không hề giảm, vẫn còn ấm nóng.


Thời tiết nóng nực như vậy nhanh chóng khiến cây trồng không được chăm sóc chết đi, khủng hoảng lương thực, khủng hoảng sinh tồn của ngày mạt thế chưa từng có, số lượng người trên Trái Đất cũng giảm đi nhanh chóng.


Cho đến khi con người phát hiện ra dị năng, thông qua việc hấp thụ lõi tinh hạch có thể nâng cấp dị năng, chống lại tang thi.


Con người đã có lối thoát mới.


Dị năng giả hệ Thủy tạo ra nguồn nước sạch, dị năng giả hệ Hỏa, Lôi Điện…. các hệ chiến đấu dễ dàng tiêu diệt được tang thi, hệ Thổ xây dựng các đài cao và căn cứ tường cao, các dị năng giả liên kết lại, dần dần hình thành từng căn cứ một.


Còn những người thường có các kỹ năng chuyên môn như y học, nông học… cũng được tập hợp lại, tiến hành nghiên cứu xoay quanh dị năng, tang thi, thực vật biến dị, động vật biến dị.


Có người vì sự sống còn mà dốc hết tâm sức, có người vì quyền lực mà tranh giành, có người vì tương lai của nhân loại mà vô tư cống hiến.


Hơi thở nóng rực của Quan Viễn Phong phả vào cổ hắn, hắn nhớ lại thi thể cao lớn, anh tuấn, tứ chi còn nguyên vẹn nhưng không còn hơi thở, ngâm trong dung dịch bảo quản mà hắn đã thấy ở kiếp trước.


Anh đã cống hiến tất cả cho nhân loại, nhưng lại không nhận được vinh quang và sự tôn trọng xứng đáng.


Lúc này anh còn sống là tốt nhất rồi, hắn cần phải nhanh chóng kích hoạt dị năng cho anh, và tìm cách giúp anh tái tạo lại chi bị cụt.


Người này đã không còn ý chí sinh tồn, có những người một khi không còn được cần đến, liền dễ dàng từ bỏ chính mình.


Kiếp trước hắn yếu đuối vô năng, Quan Viễn Phong vì bảo vệ hắn, có lẽ đã liên lạc với đồng đội của mình, rồi cùng nhau hộ tống đến căn cứ gần nhất, sau đó anh liền ký vào thỏa thuận tự nguyện tham gia thí nghiệm.


Hắn không ngờ kiếp này mình đã chuẩn bị mọi thứ, lại vì thế mà khiến anh mất đi ý chí sinh tồn.


Anh sẽ vì sự an toàn của một người hàng xóm xa lạ như hắn, vì một con chó mà chiến đấu đến giây phút cuối cùng, liên lạc với đồng đội, nhưng lại thờ ơ với sự an nguy của chính mình, xem nhẹ sự sống còn của bản thân.


Chu Vân đưa Quan Viễn Phong đến căn phòng cạnh phòng mình, đây từng là phòng của mẹ hắn, sau khi mẹ mất vẫn luôn để trống.


Lần này trọng sinh trở về, hắn đã sớm có ý định dành cho Quan Viễn Phong ở, đương nhiên cũng đã dọn dẹp lại. Chỉ là, trước đó tiểu khu chưa mất điện mất nước, nên cũng không tiện đề cập.


Đặt Quan Viễn Phong lên giường, bật điều hòa hạ nhiệt, ngưng tụ một cục băng trong tay, lau người hạ nhiệt cho Quan Viễn Phong, rồi kéo một bộ dây truyền dịch từ bên cạnh qua truyền cho anh.


Tay Quan Viễn Phong rất lớn, lòng bàn tay toàn những vết chai dày cộm, các đốt ngón tay rắn rỏi, nhưng da lại có màu xanh xám không khỏe mạnh, gân xanh nổi rõ, đặc biệt là gân xanh trên ngón út rất rõ ràng, đường vân lòng bàn tay sâu, rõ ràng là khí huyết không đủ.


Chu Vân chọn một cây kim lưu loại nhỏ, cắm đầu kim vào mu bàn tay anh, nối với chai truyền dịch, đặt tay anh ngay ngắn, rồi lấy một cuốn sách ngồi bên cạnh đọc.


Truyền dịch có hiệu quả ngay lập tức, rất nhanh nhiệt độ cơ thể Quan Viễn Phong đã hạ xuống. Chu Vân bắt mạch cho anh, rồi lại truyền thêm một chai dung dịch Glucose đẳng trương.


Khi Quan Viễn Phong tỉnh lại, điều đầu tiên anh nhìn thấy là khuôn mặt nghiêng của Chu Vân đang cụp mi đọc sách, ánh sáng trong phòng mờ ảo, nhưng không khí lại thoang thoảng mùi cháo gạo thơm phức.


Anh cử động, cảm thấy toàn thân đau nhức, nặng trĩu. Chu Vân lập tức quay đầu nhìn anh, một tay giữ lấy tay anh: “Đừng động, vẫn đang truyền dịch.”


Quan Viễn Phong dần dần hồi phục lại ý thức, có chút áy náy: “Xin lỗi, làm ảnh hưởng cậu nghỉ ngơi rồi.”


Chu Vân mỉm cười: “Không cần xin lỗi, anh là bệnh nhân, trước đây tôi bị bệnh cũng là anh chăm sóc mà.”


Hắn ngẩng đầu nhìn chai truyền dịch: “Chắc còn khoảng mười lăm phút nữa. Tôi đi múc cháo ra, anh có muốn ăn gì không?”


Quan Viễn Phong nói: “Cháo là được rồi.”


Chu Vân biết anh nhất định sẽ trả lời như vậy, người an phận thủ thường, chuyện gì cũng không kén chọn, thực ra nguyên nhân cơ bản là do thờ ơ với nhu cầu của bản thân.


Hắn nói: “Bên chỗ anh đã mất điện mất nước rồi, tôi tự ý mang hết vali hành lý của anh qua đây rồi. Tôi không rành về sửa chữa mạch điện, vẫn nên khuyên anh ở bên này của tôi. Phòng này vẫn luôn để trống, thỉnh thoảng tôi ở đây luyện chữ đọc sách, anh cứ yên tâm ở lại.”


Quan Viễn Phong biết đây là việc không thể tránh khỏi, trong mạt thế, điện nước và mọi tài nguyên đều khan hiếm, không cần thiết phải ở riêng hai nơi, nên không từ chối: “Làm phiền cậu rồi.”


Chu Vân nói: “Không phiền, đều là mạt thế cả rồi, chúng ta chỉ có hai người, nên giúp đỡ lẫn nhau mới phải.”


Quan Viễn Phong nhìn hắn đi ra ngoài, bèn chống khuỷu tay nâng người lên, lại phát hiện bên giường có lan can, đầu giường có chuông gọi, giá treo chai truyền dịch và các thiết bị khác, là một chiếc giường chăm sóc y tế. Hẳn là phòng của người mẹ quá cố của Chu Vân, có lẽ hắn sợ anh không thoải mái trong lòng nên không nói, chỉ nói là để trống.


Quan Viễn Phong nhớ lại chiếc thang máy mà Chu Vân lấy ra trước đó, trong lòng nghĩ đến những gì Chu Vân từng nói, vì chăm sóc người mẹ ốm yếu mà từ thành phố lớn nghỉ việc trở về, giờ xem ra quả thực là chăm sóc vô cùng chu đáo.


Anh đứng dậy, thấy chân giả và xe lăn của mình đều được đặt ngay ngắn trên một chiếc ghế dài bằng mây bên giường, nhưng toàn thân anh bây giờ mềm nhũn, không còn sức để đeo chân giả vào. Chiếc áo lót đẫm mồ hôi trên người anh đã được thay bằng một bộ quần áo sạch sẽ khác của anh, chắc là tìm thấy trong vali hành lý của anh.


Anh nhớ trước khi ngất đi, toàn thân đã sớm ướt đẫm mồ hôi, xem ra đối phương đã chuyển anh qua đây, lau người thay quần áo cho anh, đã nhìn thấy hết toàn bộ cơ thể anh, bao gồm cả phần chi bị cụt.


Cũng không cần thiết phải bịt tai trộm chuông mà đeo chân giả, chỉ làm tăng thêm khó khăn cho việc chăm sóc của đối phương.


Anh nhớ lại những lúc khó xử khi ở bệnh viện, ăn uống vệ sinh cá nhân đều phải dựa vào nhân viên y tế.


Anh có chút tự buông xuôi nhìn căn phòng này, bố cục ở đây giống hệt căn phòng đối diện của anh, nhưng có thể thấy đây là phòng ngủ chính, bên trong có nhà vệ sinh riêng, cửa sổ sát đất kéo rèm, bên ngoài có ban công.


Phòng được dọn dẹp rất ngăn nắp, ngoài giường, tủ quần áo, tủ nhiều ngăn và chiếc tivi đặt trên tủ nhiều ngăn, nổi bật là một chiếc bàn đọc sách dài bằng gỗ hoàng dương đặt trước cửa sổ.


Bàn đọc sách rộng và dài hơn bàn đọc sách thông thường, trên bàn đặt một chậu măng tây cảnh xanh mướt, bên cạnh ống bút cắm những cuộn giấy, trên giá bút treo những chiếc bút lông lớn nhỏ khác nhau, nghiên mực, đồ rửa bút ở một bên đều mang đậm vẻ cổ kính, trên tường phía sau chỗ ngồi treo một bức tranh chữ thư pháp.


Quan Viễn Phong không có thành tựu gì về thư pháp, nhưng cũng có thể nhìn ra bức thư pháp đó viết như mây bay nước chảy, chữ viết phóng khoáng, ý cảnh sâu xa, lờ mờ nhận ra hai chữ đầu là “Đông Quân”.


Chu Vân bưng một cái khay vào, thấy anh đang nhìn bức thư pháp trên tường, chỉ nghĩ anh buồn chán, hỏi anh: “Anh có muốn đọc sách không? Hay tôi mang tivi vào chiếu phim cho anh xem nhé.”


Quan Viễn Phong lắc đầu: “Tôi thấy bức thư pháp này viết rất đẹp, là cậu tự viết à? Viết gì vậy?” Anh cứ cảm thấy chữ viết đó giống như con người Chu Vân vậy, thanh tú, nhẹ nhàng.



Chu Vân nói: “Ừm, viết bài “Đông Quân” của Khuất Nguyên, một bài trong “Cửu Ca”.”


Quan Viễn Phong gật đầu, ngẩng đầu nhìn chai truyền dịch sắp hết, Chu Vân rút kim cho anh, thu dọn ống truyền dịch, đồng thời ấn một nút ở một bên đầu giường, nửa đầu giường từ từ nâng lên, Quan Viễn Phong từ nằm chuyển sang nửa ngồi nửa tựa, hai bên đều có tay vịn.


Quan Viễn Phong liền vịn tay đứng dậy sang xe lăn: “Tôi vào nhà vệ sinh rửa mặt một chút.”


Chu Vân thấy anh đứng dậy khó khăn, chỉ đến đỡ anh một chút, không ngăn cản, chỉ đi đến phía nhà vệ sinh hướng dẫn anh: “Bên trong trước đây có xây riêng một bồn rửa tay thấp hơn một chút, còn các thiết bị vệ sinh, bồn tắm ở đây đều đã được cải tạo cho phù hợp với người lớn tuổi.”


Hắn lần lượt trình bày cách sử dụng cho anh xem. Quan Viễn Phong thấy hắn đã cẩn thận mang khăn mặt, cốc, bàn chải đánh răng của mình từ bên kia qua, bồn rửa tay, tủ nhà vệ sinh, bồn tắm, thiết bị vệ sinh, bồn cầu, quả thực đều phù hợp với chiều cao của xe lăn, cửa nhà vệ sinh rõ ràng cũng đã được cải tạo, rộng hơn cửa thông thường.


Anh bất giác nhớ đến căn nhà đối diện của mình, gia đình rõ ràng biết mình tàn tật, nhưng không một ai nghĩ đến việc bố trí các thiết bị tiện lợi hơn cho anh trong nhà…


Nhưng mà, có lẽ bây giờ người cũng không còn nữa rồi. Lần đầu tiên anh gặp một người có thể chăm sóc gia đình chu đáo, tỉ mỉ đến vậy.


Nếu không phải mạt thế, vợ con tương lai của Chu Vân nhất định sẽ rất hạnh phúc.


Anh cảm ơn Chu Vân, thấy Chu Vân lại chu đáo ra khỏi nhà vệ sinh, đóng cửa nhà vệ sinh giúp anh, trước khi đóng cửa còn nói một câu: “Có cần gì cứ gọi tôi, trong nhà vệ sinh cũng có chuông báo khẩn cấp.”


Quan Viễn Phong một mình rửa mặt xong trở lại giường, thấy trên bàn cạnh giường đã đặt sẵn cháo thịt thanh đạm, bánh gạo hấp và một đĩa dưa cải, một đĩa trứng vịt muối cắt sẵn, lòng đỏ trứng béo ngậy, muối rất ngon.


Quan Viễn Phong cầm đũa từ từ ăn, thực ra vẫn có chút khó nuốt, nhưng với tâm lý không muốn làm phiền Chu Vân, anh vẫn ăn hết những thứ đó.


Tuệ Tinh cũng đang gặm xương ở cửa, gầm gừ rất vui vẻ.


Nhưng Quan Viễn Phong biết, chó nghiệp vụ ăn nhiều hơn chó thường, thức ăn chủ yếu là thịt, cộng thêm mình nữa, thực ra mỗi ngày đều tiêu hao một lượng thức ăn rất nhiều.


Bọn họ bị tang thi bao vây, không thể bước ra ngoài một bước, chỉ có thể cố thủ rất lâu. Dù Chu Vân có trồng rau nuôi cá, hai mươi vạn tệ anh đưa trước mạt thế, sau mạt thế thực ra chẳng đáng một xu.


Anh cứ mãi chán nản thực sự là quá câu nệ, trước đây khi tứ chi còn lành lặn cũng tuyệt đối không đến mức không buông bỏ được như vậy.


Anh cũng biết Chu Vân là người vô cùng phóng khoáng, đối xử với mình thân thiện, khiêm tốn, là một người quân tử.


Nhưng… cảm giác tự ti cứ liên tục như kim châm đâm vào người anh trong quá trình được người khác chăm sóc, khiến anh không thể yên tâm hưởng thụ lòng tốt của người khác được.


 


Lại thấy Chu Vân từ ngoài đi vào, tay cầm một bó hoa lăng tiêu c*m v** bình hoa trên bàn, thấy anh định xuống giường dọn dẹp thì vội nói: “Đừng động, anh cứ nằm nghỉ ngơi cho khỏe, những thứ này tôi dọn, anh không cần khách sáo, có máy rửa bát, chỉ là trước đây bát ít không thích dùng thôi.”


Hắn đến thu dọn đĩa ăn, ấn anh nằm xuống: “Anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe, buồn chán thì xem phim, đọc sách cũng được.”


Quan Viễn Phong ngoan ngoãn nằm xuống, Chu Vân đến ngồi bên giường: “Để tôi bắt mạch cho anh, nên đổi đơn thuốc rồi.”


Quan Viễn Phong đặt cổ tay lên gối mạch, nhìn Chu Vân bắt mạch cho mình, đầu ngón tay hơi ấn vào da, ngón tay thon dài mạnh mẽ, cảm giác tồn tại vô cùng rõ rệt.


Chu Vân không biết anh đang lơ đãng, sau khi tập trung chẩn mạch thì thở dài: “Anh thả lỏng chút đi, trời nóng quá, tâm hỏa quá vượng, tôi thêm cho anh chút thuốc thanh tâm.”


Hắn lại lấy túi kim ra: “Để tôi châm cứu sau lưng cho anh nhé.”


Quan Viễn Phong cởi áo, Chu Vân cầm kim đi ra sau lưng anh, vê kim, truyền dị năng hệ Mộc vào trong kim, tìm huyệt vị châm vào: “Anh phải hít thở theo phương pháp tôi dạy, tĩnh tâm, tìm được cảm giác khí.”


Quan Viễn Phong thuận miệng đáp: “Có.” Chỉ là, tĩnh tâm, làm sao mà tĩnh được.


Khi anh ở một mình, bao nhiêu chuyện quá khứ, tương lai ra sao, đủ thứ ùa về trong lòng, cơ thể lại có đủ loại đau đớn khó chịu, lấy đâu ra tĩnh tâm?


Anh lại rất khâm phục Chu Vân, trong hoàn cảnh mạt thế biến động lớn như hiện nay, nhưng hắn vẫn giữ được bình tĩnh, từng bước trồng rau, nuôi cá của mình.


Nhìn vị bác sĩ vẻ ngoài thư sinh nho nhã, chém tang thi mà mặt không đổi sắc. Giờ lại thức tỉnh dị năng, dị năng hệ Thủy, ít nhất cũng không lo thiếu nước uống…


Thời kỳ mạt thế này, Trái Đất đang tiến hóa, còn người thường không có dị năng, là những kẻ sắp bị tự nhiên đào thải.


Trong lòng Quan Viễn Phong muôn vàn suy nghĩ nổi lên, tạp niệm ngổn ngang.


Nhưng những ngày này yên tĩnh quá, mặc dù anh biết chỉ cần ra khỏi cửa sắt, xuống khỏi tòa nhà này, anh sẽ lập tức bị tang thi nuốt chửng.


Mà ở những nơi anh không nhìn thấy, chắc chắn có vô số người đang chiến đấu với tang thi, cũng có vô số người yếu đuối chết đi.


Anh bây giờ có thể hưởng thụ những ngày tháng yên tĩnh không lo cơm nước này, là nhờ phúc của Chu Vân – nhưng, anh thà giống như những đồng đội của mình, hoặc là chết oanh liệt trên chiến trường chiến đấu với tang thi, đốt cháy nhiệt huyết chém rơi đầu tang thi, hoặc là ở căn cứ cứu trợ cùng đồng đội xây dựng căn cứ, cố gắng hết sức, chứ không phải ở đây sống tạm bợ như một kẻ vô dụng, không thể bước ra khỏi tòa nhà này một bước, cả linh hồn và thể xác đều bị giam cầm trên chiếc xe lăn này.


Trong lòng anh vốn dĩ lo lắng tự ti, nhưng không hiểu sao, khi Chu Vân châm cứu cho anh, lại như có một luồng khí mát lạnh được truyền vào huyệt vị, khiến lòng anh đột nhiên tĩnh lặng lại.


Sau khi châm kim xong, theo thông lệ phải đợi khoảng nửa tiếng, Chu Vân đỡ anh nằm sấp xuống, lấy chăn mỏng đắp cho anh, tiện tay lấy một cuốn sách rồi ngồi bên cạnh đọc.


Quan Viễn Phong nhìn Chu Vân ngồi trên ghế mây cúi đầu đọc sách, dáng vẻ thong dong, nhưng vẻ mặt lại rất tập trung, anh thuận miệng hỏi: “Đọc sách gì vậy?”


Chu Vân giơ cuốn sách lên cho anh xem bìa màu xám chì hình ô vuông: “Cuốn ‘Lời Lẽ’ của Sartre, người Pháp.”


Bìa sách nghiêm túc trang trọng như vậy, giống như những cuốn sách học thuật đứng đắn, Quan Viễn Phong hỏi Chu Vân: “Hay không? Nghe tên không giống tiểu thuyết.”


Chu Vân nói: “Ừm, tự truyện. Tôi thích những lời tự bạch như lẩm bẩm, tỉ mỉ đến từng chi tiết của ông ấy, chính ông ấy cũng nói viết sách là để ‘giải thích sự điên rồ của tôi, nguyên nhân bệnh thần kinh của tôi’.”


Quan Viễn Phong: “…” Nghe có vẻ rất điên rồ, thần kinh: “Ông ấy nổi tiếng lắm à?”


Chu Vân nói: “Ừm… nhà triết học rất nổi tiếng, có một câu, chắc anh đã từng nghe qua ‘Tha nhân chính là địa ngục’, chính là lời thoại trong vở kịch ông ấy viết, rất nổi tiếng.”


Quan Viễn Phong quả thực đã từng nghe câu này: “Đúng là đã từng nghe.”


Chu Vân như được gợi lên hứng thú nói chuyện, hào hứng nói: “Thực ra đối lập với ‘Tha nhân chính là địa ngục’, còn có một câu nữa, cũng chính trong cuốn sách này: ‘Trên hòn đảo cô độc giữa không trung ấy, ta là độc nhất vô nhị, không gì sánh bằng’.”


Hắn rất nhanh nhẹn và thành thạo lật đến chương thứ năm, tiếp tục đọc: “Nhưng một khi đặt ta vào giữa đám thường dân, ta liền rơi xuống tận cùng, trở thành người cuối cùng.”



Anh nhớ lại những ngày trước khi xem phim, Chu Vân đột nhiên nói ra những lời khó hiểu, trúc trắc đó, hắn thực sự là một người đàn ông rất có khí chất văn nghệ.


Dường như Chu Vân vẫn rất kiên nhẫn giải thích với anh: “Khi con người chỉ có bản ngã, họ vô cùng mạnh mẽ, nhưng một khi giao tiếp với người khác, giá trị của bản ngã dường như bị người khác phán xét. Một khi để tâm đến ý kiến của người khác, khao khát sự công nhận của người khác, thì người khác liền trở thành nhà tù của bản ngã, vì vậy mới nói tha nhân chính là địa ngục.”


Người theo chủ nghĩa vị tha như Quan Viễn Phong, có lẽ rất khó chấp nhận được tư tưởng này của hắn, nhưng Chu Vân rất sẵn lòng cùng anh thảo luận, trao đổi suy nghĩ của mình.


Quan Viễn Phong lại cảm thấy khó xử, rất khó để tiếp tục bàn luận về chủ đề triết học khó hiểu này, dù sao nếu tiếp tục nói chuyện, anh sẽ rất giống kẻ làm ra vẻ trí thức, cố gắng tìm chủ đề, đành phải thuận miệng đáp lại.


Có lẽ thật sự là tâm lực mệt mỏi, anh cảm thấy mơ màng buồn ngủ.


Trong mơ còn cảm thấy Chu Vân rút kim cho mình, ôm mình lật người lại, anh muốn mở mắt tự mình lật người, nhưng mí mắt nặng trĩu, cơn buồn ngủ đã bao trùm lấy anh.


Mà sau khi châm cứu, trong lòng chỉ cảm thấy yên bình, hòa ái, những phiền não quấy nhiễu trong lòng dường như đều gạt bỏ sau đầu, chỉ có ý nghĩ muốn ngủ một giấc ngon lành chiếm lấy cơ thể, rất nhanh anh lại ngủ thiếp đi.


Khi tỉnh lại lần nữa, trời đã lại về chiều, bên cửa sổ chỉ thấy ngọn núi xa xa khoác một lớp ánh vàng, anh nhìn một lúc lâu mới hoàn hồn, nhớ ra đây là nhà của Chu Vân.


Phòng của anh ở phía Tây, vừa lạnh vừa ẩm, ánh sáng rất kém, phòng ngủ chính này lại có cảnh đẹp, rộng rãi thoáng mát, lúc nào nhìn ra ngoài cũng thấy núi rừng xanh biếc như tranh vẽ.


Anh đứng dậy, cảm thấy người hẳn là đã ra một trận mồ hôi, toàn thân nhẹ nhõm hơn nhiều, y thuật của Chu Vân quả thực rất tốt.


Anh liếc nhìn đôi chân giả bên giường, không ép mình đeo vào, chỉ mặc chiếc quần đùi rộng rãi rồi ngồi lên xe lăn, điều khiển xe lăn ra khỏi cửa phòng, Tuệ Tinh đang nằm phục ở cửa lập tức đi theo bên cạnh anh.


Trong nhà không thấy Chu Vân, xem ra lúc này lại lên sân thượng chăm sóc đám rau và thuốc của hắn rồi.


Trên bàn đặt một chén cháo đậu xanh rong biển, rõ ràng là để dành cho anh. Anh vừa mới hết sốt, quả thực rất hợp khẩu vị, anh uống vài ngụm rồi tiện tay rửa bát, sau đó điều khiển xe lăn lên sân thượng.


Trên sân thượng, cái nóng oi ả ban ngày vẫn chưa tan hết, nhưng đã mát mẻ hơn nhiều. Đám gà, vịt, ngỗng không chịu ngồi yên đã ra khỏi chuồng, đang bới đất tìm giun trong luống rau.


Anh liếc nhìn bể cá bên cạnh, con cá chình điện bên trong đang từ từ bơi lội. Việc làm một bể cá lớn như vậy chỉ để nuôi một con cá chình điện, anh vẫn cảm thấy rất không giống phong cách của Chu Vân.


Trong hai bể sen khác, vài chục con cá đang chen chúc nhảy nhót tội nghiệp. Anh đã tận mắt thấy Chu Vân bắt cá từ đó ra làm đồ ăn. Nhưng ở một bên khác, trong một bể cá hình chữ nhật sang trọng, vừa sâu vừa lớn, chỉ có một con cá chình điện thoải mái bơi lội, còn có cả hòn non bộ và cây si nhỏ.


Chu Vân không ở sân thượng bên này, xem ra lại sang nhà hàng mái vòm ở sân thượng bên cạnh chăm sóc đám cây thuốc quý của hắn rồi.


Những ngày này anh tận mắt nhìn những cây thuốc đó từ lúc nảy mầm đến giờ đã lớn mạnh, không khỏi thán phục. Mà trong nhà hàng lại có rất nhiều thiết bị, điều này khiến Chu Vân như tìm được kho báu, ngày nào cũng gần như ở lại rất lâu trong vườn thuốc được cải tạo từ nhà hàng mái vòm đó.


Anh cũng không đến làm phiền Chu Vân, khi Chu Vân làm việc, hắn thực sự chìm đắm trong đó, anh đến ngược lại còn làm phiền.


Anh lấy một gói thức ăn cho cá rắc vào bể, nhìn lũ cá tranh nhau lao lên giành thức ăn, bỗng nhiên thấy mặt nước bể cá bị một bóng đen bao phủ, tiếng gió vù vù, Tuệ Tinh bên cạnh anh đột nhiên sủa vang cảnh giác.


Anh đột ngột quay đầu lại, thấy một con chim ưng khổng lồ đang lượn vòng trên không trung ở sân thượng. Nó vô cùng to lớn, sải cánh rất rộng, móng vuốt sắc nhọn và mỏ cong vút, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào đàn gà trên sân thượng phía dưới.


Tim Quan Viễn Phong đập nhanh, bản năng chiến đấu khiến anh nhanh chóng điều khiển xe lăn vào gác xép bên cạnh lấy cung tên.


Lại thấy con chim ưng bên ngoài chúc đầu xuống, lao vút từ trên trời xuống với tốc độ kinh người, nhắm thẳng vào con gà trống đang bới đất trong luống rau.


Hàng rào điện cao áp xung điện tử giăng trên ban công đã cản nó lại một chút, nhưng đối với con chim ưng khổng lồ như vậy, dòng điện hoàn toàn không có tác dụng. Động năng do gia tốc đáng kinh ngạc mang lại dễ dàng phá vỡ hàng rào, thoáng chốc con chim ưng đã đáp xuống sân thượng.


Đàn gà kinh hãi bay tán loạn, nhưng móng vuốt sắc bén của chim ưng đã nắm chặt lấy một con gà.


Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Tuệ Tinh lao tới cắn mạnh vào bắp chân con chim ưng khổng lồ.


Tuệ Tinh là chó nghiệp vụ được huấn luyện bài bản, vóc dáng cũng khá lớn, nhất thời cùng con chim ưng khổng lồ đó vật lộn trên sân thượng.


Móng vuốt của con chim ưng khổng lồ đó sắc như dao, một cú cào đã để lại trên người Tuệ Tinh vài vết xước sâu hoắm, rướm máu, sâu đến tận xương.


Quan Viễn Phong ở cửa kéo căng cung, cơ bắp cánh tay trên nổi lên, mắt hơi nheo lại, nhắm thẳng vào tim con chim ưng, không chút do dự bắn một mũi tên.


Mũi tên bay vun vút chính xác xuyên qua thân con chim ưng khổng lồ. Con chim ưng bị thương kêu lên một tiếng rít chói tai, đột ngột bay vút lên không, vậy mà lại mang theo cả mũi tên đó bay lên!


Lần đầu tiên Quan Viễn Phong nhìn thấy một con chim ưng khổng lồ trúng tên mà vẫn bay được như vậy. Nó bay vút lên cao, tức giận vỗ cánh rít gào.


Quan Viễn Phong tiếp tục lắp một mũi tên khác, nhắm vào con chim ưng khổng lồ, lập tức bắn một mũi nữa!


Con chim ưng khổng lồ vỗ cánh một cái, một luồng gió mạnh từ dưới đôi cánh như thép của nó thổi lên, một cơn gió ập tới, cuốn theo mũi tên đó bắn ngược trở lại!


Gió mạnh bất ngờ ập đến, gió như lưỡi dao cắt da rách thịt, máu tươi bắn tung tóe, cơn đau dữ dội ập vào mặt.


Quan Viễn Phong không kịp đề phòng, gần như không giữ nổi cây cung dài, chỉ theo bản năng quay người giơ tay tránh gió, lại thấy Tuệ Tinh chạy đến trước mặt che chắn cho anh, mũi tên đã xuyên qua người Tuệ Tinh!


Mắt anh đỏ ngầu, bỗng nhiên thấy một bên có mấy lưỡi băng trong suốt lao nhanh xuyên qua thân và cánh của con chim ưng khổng lồ, máu tươi bắn tung tóe, trên người con chim ưng khổng lồ xuất hiện mấy lỗ máu.


Con chim ưng khổng lồ bị trọng thương rít gào thảm thiết, nhưng nó vẫn muốn lao xuống tấn công Quan Viễn Phong, một bóng người từ bên cạnh bước xuống, chắn trước mặt Quan Viễn Phong, tay nhấc dao lên, chém xuống, một cánh chim ưng đã bị chặt đứt lìa!


Quan Viễn Phong ngẩng đầu, thấy Chu Vân tay còn cầm lưỡi hái, ánh mắt lạnh băng nhìn con chim ưng khổng lồ không giữ được thăng bằng, nặng nề rơi xuống sân thượng, đau đớn vỗ cánh, vẻ mặt lạnh lùng, hoàn toàn khác với khí chất bình tĩnh, ôn hòa trước đó.


Con chim ưng khổng lồ sắp chết há miệng rít gào thảm thiết, trên ban công bỗng dưng nổi lên mấy cơn lốc xoáy nhỏ, cuốn theo chậu hoa kêu răng rắc, đám rau giống vừa trồng bên cạnh bị gió cuốn nát bấy.


Chu Vân lạnh lùng nhìn cảnh tượng này, đưa tay ra, một luồng sóng nước từ lòng bàn tay hắn tuôn ra, như có sinh mệnh, cuộn về phía con chim ưng, đột ngột ngưng tụ thành một tảng băng khổng lồ, con chim ưng đó hoàn toàn bị đóng băng trong tảng băng, không động đậy được nữa, tất cả những cơn lốc xoáy đều đột ngột tan biến tại chỗ, chỉ còn lại một bãi hỗn độn.


Tảng băng khổng lồ đứng sừng sững trên ban công, Quan Viễn Phong vẫn có thể cảm nhận được hơi lạnh từ tảng băng đó từ từ tỏa ra, nhưng con chim ưng khổng lồ vô cùng mạnh mẽ đó đã bị đóng băng cứng ngắc trong tảng băng, qua lớp băng trong suốt vẫn có thể nhìn thấy rõ từng sợi lông màu nâu vàng và móng vuốt, mỏ sắc như dao.


Quan Viễn Phong nhìn cảnh tượng như trong phim phép thuật trước mắt, mãi một hồi lâu sau vẫn không nói nên lời, trong lòng chỉ có một ý nghĩ:


Dị năng lại có thể mạnh mẽ đến vậy sao?


Anh chăm chú nhìn Chu Vân, còn hắn thì đứng đó nhìn chằm chằm vào con chim ưng khổng lồ trong tảng băng, mắt hơi nheo lại, tay trái vẫn cầm dao, bàn tay phải vừa thi triển dị năng mạnh mẽ như vậy buông thõng, ngón tay thon dài, gương mặt lạnh lùng như băng ngọc.


Sau lưng hắn là ngọn gió thổi lồng lộng trên cao và những tầng mây vô tận, hắn như một vị vua đang thị sát trên chiến trường, dáng người thẳng tắp, anh tuấn, uy nghiêm.


“Trên hòn đảo cô độc giữa không trung ấy, ta là độc nhất vô nhị, không gì sánh bằng.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 23: Cô Đảo Chi Vương
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...