Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 188: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 6)
Buổi tối, quả nhiên Chu Vân chỉ dùng lò vi sóng hâm lại thức ăn ban ngày để ăn tạm, nhưng lại lấy ra một đĩa bánh ngải cứu đặt bên cạnh cây xương rồng.
Sau đó, Viện trưởng Viên gọi điện đến để thảo luận với hắn về các chi tiết cụ thể. Chu Vân nhận điện thoại, cầm bút trên bàn làm việc bên cạnh, vừa ghi chép gì đó, vừa giải đáp các chi tiết về cuộc phẫu thuật, giọng điệu tuy lạnh nhạt nhưng lại vô cùng kiên nhẫn.
Quan Viễn Phong lại cứ nhìn chằm chằm vào đĩa bánh nếp ngải cứu đang bốc khói, nghi hoặc.
Đĩa bánh ngải cứu này được làm từ lá ngải cứu nhuộm xanh bột nếp, nhỏ xinh, ăn một miếng là hết một cái. Hình như Chu Vân đã dùng chảo áp sơ qua, bề mặt hơi cháy vàng, trông có vẻ rất ngon. Trông như là hắn tiện tay đặt đó, nhưng Chu Vân là một người rất ngăn nắp, hắn sẽ không đặt đồ ăn ở nơi nào khác ngoài bàn ăn.
Anh nhìn chằm chằm vào chiếc bánh, bỗng nhiên cảm thấy rất muốn nếm thử. Anh vừa nghĩ vậy, thân thể đã bất giác nghiêng về phía đĩa bánh.
“Cạch!”
Chu Vân đang nghe điện thoại ở phòng bên cạnh thì bị tiếng động làm giật mình, vội bước sang xem, thấy đĩa bánh ngải cứu đã rơi xuống sàn gỗ. May mắn là đĩa không vỡ, nhưng những chiếc bánh đã đổ ra sàn.
Hắn nhìn Quan Quan, rồi lại nhìn những chiếc bánh trên sàn. Giống như năm đó ở bến đò căn cứ Tam Sở, hắn đã làm bánh ngải cứu, nhưng cuối cùng lại không kịp tiễn biệt. Có những thứ, đã bỏ lỡ chính là bỏ lỡ.
Quan Viễn Phong: “…”
Chu Vân không nói gì, chỉ lại gần nhặt những chiếc bánh lên đặt lại vào đĩa, rồi bưng xuống lầu.
Nhưng không hiểu sao Quan Viễn Phong lại cảm thấy hắn rất buồn.
Quan Viễn Phong càng thêm áy náy, anh chỉ tò mò thôi… anh cũng không biết tại sao đĩa bánh lại đột nhiên rơi xuống đất như vậy.
Chuyện về chiếc bánh cứ thế trôi qua. Tối đó sau khi gọi điện xong, Chu Vân lại tiếp tục đọc sách.
Sáng hôm sau, Chu Vân đến bệnh viện để phẫu thuật cho Tần Mộ. Xương rồng không tiện mang vào phòng mổ, hắn để Quan Quan lại trong phòng sách, bật cuộn dây Tesla cho nó sạc điện, rồi tự mình đi.
Tình trạng trên người Tần Mộ không được tốt lắm. Dưới sự hỗ trợ của các bác sĩ ngoại khoa, bọn họ đã cắt bỏ một số phần cơ bị hoại tử nghiêm trọng, sau đó Chu Vân thi triển thuật “Khô mộc hồi xuân” ngay tại chỗ. Dưới ánh mắt của các bác sĩ, những nơi vừa bị cắt bỏ mô đã mọc lại mạch máu và da thịt mới.
Nếu không có thuốc tê thì cũng chẳng khác gì lăng trì. Lắt nhắt sửa chữa cả buổi sáng mới tạm coi là ra dáng người, phục hồi lại các mô da thịt bình thường ở những bộ phận quan trọng của Tần Mộ, sau đó kê thêm một ít thuốc.
Tập trung tinh thần cả buổi sáng, về phòng ăn tạm chút gì đó, ngắt điện cho Quan Quan, đo lại số đo ba vòng, rồi ngã xuống giường ngủ thiếp đi.
Quan Viễn Phong thấy hắn cứ ngủ say li bì như vậy thì vô cùng lo lắng.
Anh lại một lần nữa cảm nhận được sự bất tiện của cơ thể xương rồng này. Anh nhớ lại trước đây rõ ràng Chu Vân có thể điều khiển cây xương rồng phình to ra, chẳng lẽ anh không làm được sao? Dù gì anh cũng là dị năng giả cấp bốn mà.
Quan Viễn Phong đứng bên cửa sổ, thử để mầm của mình mọc dài ra, vươn ra những mầm mới, bò ra ngoài cửa sổ, dường như thật sự có thể… Anh vươn ra những rễ khí nhỏ, rủ xuống ban công, leo lên bờ tường rào.
Mặt trời đã lặn, ánh nắng không còn gay gắt, hoa cỏ bên bờ hồ um tùm, phong cảnh như tranh vẽ. Anh thấy Tần Thịnh và Chu Triện đang đẩy Tần Mộ đi dạo bên hồ.
Tần Mộ ngồi trên xe lăn, hình như ánh mắt đã tỉnh táo hơn rất nhiều, thậm chí còn quay đầu nhìn cây xương rồng trên tường bên này.
Chu Triện chú ý đến ánh mắt của anh ta, cũng nhìn qua: “Là cây xương rồng của bác sĩ Chu à, hoạt bát thật.”
Một đoạn video giám sát ngắn về việc phòng thí nghiệm Ám Cốc bị Chu Vân phá hủy không biết vì sao đã bị rò rỉ ra ngoài và đăng lên mạng. Bọn họ đều đã thấy cảnh tượng cây xương rồng che trời lấp đất cuộn tròn, đâm xuyên, siết chặt, thật đáng sợ đó. Bây giờ các căn cứ lớn đều đang âm thầm dò hỏi tung tích của Chu Vân, thậm chí còn công khai tuyên bố rằng, chỉ cần bác sĩ Chu đến chỗ bọn họ, bọn họ sẽ đối đãi như thượng khách, tuyệt đối không chậm trễ.
Tần Thịnh cũng ngẩng đầu nhìn thoáng qua rồi không để tâm nữa, mặt mày hớn hở vô cùng ngưỡng mộ: “Bác sĩ Chu thật sự rất mạnh, hôm nay các bác sĩ tham gia phẫu thuật đều kinh ngạc. Viện trưởng Viên nói với em, vốn dĩ trị liệu hệ Quang không có tác dụng với anh trai, hơn nữa lúc đó lại tưởng là đang trong quá trình biến thành tang thi, nên không nghĩ đến việc xử lý những vết thương lở loét, hoại tử này.”
“Hôm nay bác sĩ Chu ra tay, mọi người mới biết dị năng hệ Mộc cấp cao về mặt trị liệu thật sự quá đỉnh, hoàn toàn là tái tạo mạch máu và da thịt có thể thấy bằng mắt thường. Bây giờ cuối cùng bọn họ cũng tin tứ chi và đôi mắt của em thật sự là do bác sĩ Chu chữa khỏi rồi.”
“Nếu không có dị năng, việc loại bỏ phần thịt thối rữa trên diện rộng như vậy chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến chức năng sinh lý. Bây giờ có bác sĩ Chu ở bên cạnh, các bác sĩ ngoại khoa không còn lo lắng nữa, cơ thể của anh trai được phục hồi rất tốt, thật sự là một kỳ tích y học.”
“Viện trưởng Viên còn nói, trên mặt Diệp Thời Khanh có vết thương do chất độc mạnh ăn mòn, bị hủy dung rất nặng, lúc đó cũng đi khắp nơi cầu y, nhưng hầu hết các dị năng giả hệ Quang và hệ Mộc đều bó tay, cuối cùng vẫn bị hủy dung, đến nay vẫn chưa hoàn toàn phục hồi.”
Chu Triện kinh ngạc: “Cái gì? Diệp Thời Khanh bị hủy dung sao?”
Tần Thịnh hả hê: “Đúng vậy, do nọc độc của nhện biến dị ăn mòn, không chỉ hủy dung mà còn bị giảm thị lực. Trước đây vẫn luôn giữ bí mật với bên ngoài, gã ta đã dùng dị năng để kim loại hóa khuôn mặt mình, bình thường lại ít khi ra ngoài, đeo khẩu trang, lần kết hôn với Cung Phi Sương chắc cũng đã trang điểm.”
“Cung Phi Sương được gã ta cứu, nghe nói gã ta là anh họ của Diệp Duật Khanh ở căn cứ Lâm Đông, một nhà nghiên cứu khoa học kỳ cựu, bị Cung Phi Vân dỗ dành gả qua đó, mới phát hiện đối phương bị hủy dung, nghe nói còn lừa Cung Phi Sương, nói là chỉ tạm thời, rất nhanh sẽ chữa khỏi. Cung Phi Sương còn về tìm Viện trưởng Viên giúp chữa trị, Viện trưởng Viên nói đã tổ chức hội chẩn rồi, hoàn toàn không thể phục hồi lại dung mạo.” Tần Thịnh vừa nghĩ đến những tháng ngày bị giam cầm, hành hạ trong cống ngầm, vì nhớ đến anh trai mà cắn răng chịu đựng, liền nghiến răng nghiến lợi.
Chu Triện: “…”
Tần Thịnh: “Viện trưởng Viên nói, nghi ngờ cái chết của cậu ấm nhà họ La lúc đó cũng là do Diệp Thời Khanh giở trò. Hai người ra biển câu cá dạo chơi, vậy mà lại gặp phải hải thú ở vùng biển cạn, sau đó Diệp Thời Khanh lại vừa hay đi thuyền qua đó, cứu được Cung Phi Sương. Cung Phi Vân ở giữa làm mai mối một chút, Cung Phi Sương liền ngốc nghếch gả đi.”
Tần Thịnh nói: “Bây giờ Tướng quân Diệp nói bọn chúng vẫn luôn bí mật nuôi dưỡng hải thú, vậy thì còn gì để nói nữa, chắc chắn con hải thú đó là do bọn chúng giở trò.”
“Cung Phi Vân muốn gả cô ta đi, để một mình mình nắm giữ Bắc Minh. Cung Phi Sương vốn dĩ là một sinh vật đơn bào chỉ có não yêu đương.”
“Ha hả… Lăng Đỉnh Tu nói với tôi, Diệp Thời Khanh có chút b**n th**, thích ngược đãi giết chóc dã thú, sau khi bị hủy dung lại càng ít khi ra ngoài gặp người, càng ngày càng cô độc. Cho nên tôi và Tướng quân Diệp lúc đó bị như vậy, chắc chắn là do gã ta làm, nhất định là gã ta ghen tị tôi đẹp trai hơn gã ta!”
Tần Mộ: “…”
Chu Triện: “…”
Tần Thịnh đẩy xe lăn của Tần Mộ kêu cót két, tràn đầy tự tin: “Anh trai bây giờ như thế này, chắc sẽ sớm khỏi thôi, bác sĩ Chu đã nói rồi, cùng với việc dị năng hệ Ám của anh tăng lên, khả năng tự chữa lành của cơ thể cũng sẽ tăng, những virus tang thi kia sẽ từ từ bị đào thải ra ngoài, da thịt sẽ phục hồi chức năng bình thường, anh trai sẽ lại như xưa!”
“Tiếc là bác sĩ Chu không chịu ở lại đây lâu dài, haiz.”
Chu Triện nói: “Chắc là bác sĩ Chu bị oan, vậy nên đã mất niềm tin vào con người rồi. Hơn nữa ngày đầu tiên đến Phủ Thành chủ, đã gặp phải máy nghe lén, Phủ Thành chủ của chúng ta cũng phải thanh lọc lại cho thật tốt.”
Tần Thịnh có chút thất vọng: “Bác sĩ Chu là người rất tốt. Ở Ám Cốc lúc đó… tuy bình thường rất lạnh nhạt, nhưng đối với bệnh nhân, đối với học trò lúc nào cũng rất kiên nhẫn, chỉ một lòng chú tâm vào nghiên cứu khoa học, mọi người đều nói anh ấy là người cuồng công việc.”
Chu Triện nói: “Anh ấy không còn người thân nào sao?”
Tần Thịnh lắc đầu: “Không có. Anh ấy rất đẹp trai, học thức cao, có rất nhiều cô gái theo đuổi, nhưng anh ấy đều từ chối hết, không tham gia bất kỳ hoạt động xã giao nào. Nghe các nhân viên y tế trong phòng thí nghiệm thì thầm bàn tán với nhau, hình như bác sĩ Chu thích đàn ông.”
“Lúc đó có một học trò của anh ấy luôn nói chuyện mỉa mai với tôi, hay nhằm vào tôi, nói những lời khó hiểu. Sau này nghe tin đồn mới biết, là do nghi ngờ bác sĩ Chu cứu tôi là vì mê vẻ đẹp của tôi? Đúng là loại rác rưởi, lòng dạ bẩn thỉu, nhìn cái gì cũng thấy bẩn thỉu!”
Tần Thịnh nghiến răng nghiến lợi mắng một câu tục tĩu: “Chuyện bác sĩ Chu bị vu oan bắt giam sau này tôi có hỏi thăm qua, quả nhiên là do người học trò của anh ấy tên là Dịch Khiêm đã bán đứng anh ấy, đưa ra rất nhiều đơn từ có chữ ký của bác sĩ Chu để tố cáo anh ấy làm thí nghiệm phi pháp. Đáng ghét! Tôi đã sớm thấy tên đó không phải người tốt mà, có ngày tôi sẽ g**t ch*t tên đó để báo thù cho bác sĩ Chu.”
Chu Triện và Tần Mộ nhìn nhau, Chu Triện nói: “Vậy nên trước đây cậu nói bác sĩ Chu ở Ám Cốc có địa vị rất cao, rất được kính trọng, bây giờ xem ra chưa chắc. Anh ấy có cống hiến lớn như vậy mà cấp dưới còn có thể ngang nhiên bàn tán về đời tư của anh ấy trước mặt bệnh nhân như thế, xem ra nề nếp rất kém.”
Tần Thịnh nghiêm nghị: “Đúng vậy, anh Chu Chu nói đúng. Tôi cũng sai rồi, tôi không nên bàn tán những chuyện này, bác sĩ Chu có ơn nặng như núi với tôi.”
Chu Triện thấy Tần Thịnh nhanh chóng hiểu được ý của mình, khẽ mỉm cười nhìn Tần Mộ, rồi lại nhìn cây xương rồng trên tường: “Chuyện này cậu cứ chôn chặt trong bụng đi, ai cũng không được nói. Tôi cũng sẽ giữ bí mật.”
Ba người từ từ đi xa.
Quan Viễn Phong ở trên tường lặng lẽ thu mình về bệ cửa sổ, nhìn Chu Vân vẫn đang ngủ say trên giường, vươn mầm xanh kéo rèm cửa lại một chút để ánh sáng trong phòng tối đi, rồi thu mình về trong chậu hoa, lại như một cây xương rồng ngoan ngoãn, xinh xắn.
Chu Vân ngủ đủ giấc, thức dậy lại bận rộn lên kế hoạch phẫu thuật cho Diệp Duật Khanh, rất nhanh cũng đã thực hiện ca phẫu thuật cấy ghép tinh hạch hệ Quang cho ông ta.
Sau đó, hắn lập tức trở về Đan Lâm, trước khi đi đã xin Tần Thịnh một ít vật liệu xây dựng nhà kính, một lần nữa từ chối lời đề nghị giúp hắn xây dựng của Tần Thịnh, mang theo cây xương rồng Quan Quan lại lái xe trở về Vân Đỉnh Sơn Uyển.
Tần Thịnh chỉ có thể nhét đầy xăng, gas, thịt đông lạnh, cá khô, xúc xích, trứng và gạo, mì, dầu ăn, cùng các loại thực phẩm vào xe việt dã.
Chu Vân cũng không từ chối, hắn trở về Vân Đỉnh Sơn Uyển, không chút khách sáo đi sang nhà đối diện, sửa lại sân thượng của Quan Viễn Phong, trên sân thượng xây một nhà kính, đem những loại thảo dược biến dị quý giá mang về từ Ám Cốc đều cấy vào trong đó.
Bận rộn cả ngày, hắn mang Quan Quan xuống phòng của Quan Viễn Phong.
Quan Viễn Phong nhìn hắn có lẽ là muốn sửa lại căn phòng bên này để làm gì đó, thực ra anh khá vui, căn nhà này anh không có tình cảm gì, có thể tận dụng được thì rất tốt.
Khi Chu Vân mở cửa căn gác xép mà anh từng ở, sắc mặt liền trở nên vô cùng u ám.
Đây là căn nhà tái định cư mà cha mẹ anh từng ở, sau khi anh bị thương tật giải ngũ trở về, cha mẹ nói là em trai sắp cưới vợ, đem nhà mới để lại cho em trai cưới trước. Sau khi cưới, cha mẹ cũng lần lượt dọn xuống dưới, chỉ để lại một mình anh, một người đi lại không tiện, ở lại đây.
Lúc đó anh bị những cơn đau ảo hành hạ, mất hết lưu luyến với cuộc sống, không hề để ý hay tính toán đến môi trường sống.
Nhưng lúc này anh đang ở trên tay Chu Vân, nhìn nơi mình từng sống trước khi chết, anh không hiểu sao lại cảm thấy có chút ngượng ngùng, xấu hổ, như thể những mặt yếu đuối, khốn cùng, hèn nhát, khó xử của mình hoàn toàn bị phơi bày ra trước mặt hắn.
Căn gác xép chật hẹp, ẩm ướt, đầy mùi ẩm mốc và bụi bặm, đồ dùng cá nhân đơn giản đến cực điểm. Trong tủ quần áo là một ít quần áo cũ đã lâu không mặc và chăn nệm cũ kỹ, cứng đơ, tuy đã được gấp lại nhưng vì quá lâu không được lấy ra, vừa mở ra đã có côn trùng chuột bọ chạy toán loạn trong góc tối đáng ngờ.
Chiếc giường là loại giường ván cứng kiểu cũ, đầu giường và chân giường đều đã bị mối mọt đục rỗng chỉ cần động nhẹ một chút là sập ngay lập tức, hệt như cuộc đời đầy thương tích của anh.
Cả cây xương rồng Quan Quan cũng héo rũ.
Chu Vân nhẹ nhàng bước vào, đẩy cửa sổ nhỏ ra để thông gió, đặt Quan Quan lên bàn trước cửa sổ, hắn nhìn quanh phòng một lượt, khẽ nhíu mày, dường như đang suy nghĩ làm thế nào để dọn dẹp căn phòng này.
Rất nhanh sau đó hắn từ sân thượng trở về, mang theo máy hút bụi, máy lau sàn và chổi qua, đeo khẩu trang vào rồi nhanh chóng dọn hết những đồ đạc cũ nát, mục hỏng trong nhà ra ngoài, mang tất cả quần áo, chăn nệm cũ đi ngâm trong máy giặt.
Hắn dọn ra một chiếc hòm gỗ dưới gầm giường, mở ra thì thấy bên trong toàn là sách, bèn cẩn thận sắp xếp từng quyển một.
Quan Viễn Phong nhìn thấy là sách giáo khoa cũ, vở ghi cũ từ hồi nhỏ của mình, ngay chính bản thân anh cũng đã sớm quên, chắc là khi người nhà dọn nhà đã tiện tay thu dọn rồi bỏ vào.
Chu Vân lại dọn dẹp rất cẩn thận, hắn cẩn thận lấy ra từng cuốn từng cuốn một, lau đi bụi bẩn, bỏ vào thùng chứa mới, ngay cả những cuốn vở ghi, vở bài tập cũ nát, hắn cũng không vứt đi, thậm chí còn mở ra xem những bài văn anh đã viết hồi tiểu học, trung học.
Quan Viễn Phong: “…” Những thứ này có thể vứt đi được rồi, thật đấy.
Giữa đống đồ bụi bặm, Chu Vân bỗng nhặt ra một tấm thẻ học sinh, mở ra thấy trên tấm ảnh một inch đã ố vàng, Quan Viễn Phong mười sáu tuổi mày kiếm mắt sáng, tràn đầy khí thế.
Quan Viễn Phong cũng có chút xúc động, bỗng anh thấy tách một tiếng, một giọt nước mắt rơi xuống trang giấy đã ố vàng.
Anh ngẩn ra, lại thấy Chu Vân dùng mu bàn tay lau mắt.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
