Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 187: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 5)
Vừa mới thu dọn sơ qua hành lý, Chu Vân liền nghe thấy tiếng chuông cửa ở dưới lầu.
Hắn xuống lầu mở cửa, thấy một người đàn ông có lông mày rậm mắt to, vẻ ngoài vô cùng chính khí, đang mỉm cười đẩy xe đồ ăn ở dưới: “Bác sĩ Chu, chào anh. Tôi là Chu Triện, quản gia của Phủ Thành chủ, anh có thể gọi tôi là quản gia Chu. Tôi đến giao bữa ăn cho anh.”
Chu Vân nói: “Quản gia Chu, chào cậu, đã làm phiền cậu rồi.”
Chu Triện đẩy xe đồ ăn vào, đặt thức ăn lên bàn ăn: “Thành chủ Tần có đưa cho nhà bếp một ít rau dại nói là anh mang đến, tôi đã bảo họ làm món chả giò tôm tươi, sủi cảo thịt tươi rau tề, trứng xào hành dại, bánh bồ công anh và bánh ngải cứu, rồi nấu thêm một thố cháo hải sản. Anh xem có cần thêm gì không.”
Chu Vân nói: “Không cần khách sáo, tuỳ ý là được. Tôi ăn một mình, không cần lãng phí quá. Tôi thấy trong nhà có bếp, có tủ lạnh, buổi tối không cần giao cơm cho tôi nữa đâu, chừng này tôi hâm lại ăn là được.”
Chu Triện cười nói: “Là rau do chính tay anh hái về, đương nhiên phải chế biến cho tử tế chứ ạ.”
Chu Vân lạnh nhạt nói: “Thời mạt thế thức ăn rất quý, trên đường đến đây thấy chúng mọc tốt nên không muốn lãng phí thôi. Mọi người cứ chia nhau là được rồi.”
Chu Triện mỉm cười: “Vâng. Trong nhà có điện thoại nội bộ, có thể gọi cho quầy dịch vụ bất cứ lúc nào, họ sẽ dựa vào yêu cầu của anh để dọn phòng, giặt quần áo, giao cơm, thay nước, sắp xếp xe cộ và các dịch vụ khác.”
Chu Vân gật đầu: “Cảm ơn.”
Chu Triện lại nói: “Bên Viện trưởng Viên trả lời rằng, Tướng quân Diệp đã đồng ý phẫu thuật, hiện đang tiến hành một vài công tác chuẩn bị trước khi mổ. Viện trưởng Viên hỏi, có cần cử bác sĩ nào đến hỗ trợ trong lúc phẫu thuật không.”
Chu Vân nói: “Cứ sắp xếp theo lịch phẫu thuật thông thường của bệnh viện là được.”
Đây là không sợ bị học lỏm nghề sao? Nghe nói đây là cuộc phẫu thuật cấy ghép tinh hạch rất quan trọng, Chu Triện có chút bất ngờ: “Vâng, tôi sẽ chuyển lời. Lát nữa bên đó sẽ gửi toàn bộ phương án phẫu thuật sang. Bác sĩ chính phụ trách sẽ liên lạc riêng với anh, ngày mai tôi sẽ sắp xếp xe đến đón anh qua đó.”
Chu Vân gật đầu, tự mình đặt đĩa thức ăn lên bàn, cảm ơn Chu Triện rồi tiễn hắn ta ra ngoài.
Chu Triện rời khỏi tiểu viện, đi vòng mấy vòng rồi trở về Phủ Thành chủ, tiến vào một mật thất. Một con mèo đen nhẹ nhàng xuất hiện trong mật đạo.
Tần Mộ đang ngồi bên giường, đăm chiêu nhìn vào góc phòng, Chu Triện bước đến trước hàng rào sắt: “Đỡ hơn chút nào chưa?”
Tần Mộ khẽ ngước mắt nhìn hắn ta: “Lúc mơ màng, lúc tỉnh táo, nhưng đúng là thời gian mơ màng đã ít đi một chút. Xem ra phán đoán của bác sĩ Chu kia có lý, tôi cũng giống như những dị năng giả khác, chỉ là một con người có dị năng hệ Ám bị nhiễm virus tang thi.” Vẻ mặt anh ta có chút nhẹ nhõm, dường như gánh nặng tâm lý đè nén bấy lâu nay cũng đã được trút bỏ.
Vị bác sĩ Chu kia tuy lạnh lùng bình tĩnh, nhưng lại vô cùng chắc chắn khi khẳng định anh ta là con người, thậm chí còn nói thẳng ra sự thật mà anh ta vẫn luôn che giấu, không cho Tiểu Thịnh biết.
Anh ta đau đớn, anh ta chán ghét cái thân xác đang thối rữa khiến anh đau đớn này, mỗi giây mỗi phút anh ta đều muốn từ bỏ, nhưng lại sợ rằng nếu mình ra đi, một mình Tiểu Thịnh sẽ không thể sống sót trong thời mạt thế được. Anh ta đã kiên trì đến quá mệt mỏi, cho nên khi biết Tiểu Thịnh bị người ta hành hạ dưới cống ngầm, vào khoảnh khắc ấy, sự kiên trì bấy lâu dường như không còn ý nghĩa gì nữa, sự căm hận chính bản thân đã chiếm thế thượng phong. Từ lúc đó, anh ta không còn nhớ mình đã làm gì nữa.
Lần tỉnh lại tiếp theo, là khi Tần Thịnh làm theo yêu cầu của vị “bác sĩ Chu” đó, cung cấp cho anh ta một lượng lớn tinh hạch hệ Ám, còn anh ta thì dưới sự điều khiển của bản năng đã vô thức hấp thụ rất nhiều năng lượng hệ Ám, từ đó bắt đầu có những lúc tỉnh táo.
Sau khi tìm hiểu tình hình từ chỗ Chu Triện, anh ta đã vô thức giấu đi việc mình đã tỉnh lại.
Chu Triện nói: “Tôi vừa mới mang bữa ăn cho bác sĩ Chu kia. Anh ấy không có chút lòng đề phòng nào. Rau dại là hôm nay tiện tay hái trên đường tới đây, nói là thức ăn quý hiếm không nên lãng phí. Ăn uống hoàn toàn không kén chọn, cũng không có yêu cầu gì quá đáng, từ lúc dọn vào đến giờ chưa từng gọi bất kỳ nhân viên phục vụ nào.”
Tần Mộ nói: “Hắn rất mạnh, con mèo đen của tôi không thể đến gần hắn. Cho nên hắn không cần đề phòng một người bình thường như cậu.”
Chu Triện: “Vết thương của Tiểu Thịnh nặng như vậy cũng là do anh ấy chữa khỏi, nên nó mới tin tưởng anh ấy đến thế, vừa đến đã vội vàng mời anh ấy đến chẩn đoán cho cậu. Trước kia nghe nói anh ấy là chuyên gia của Viện nghiên cứu Dị năng, lo rằng họ cứu Tiểu Thịnh là có mục đích khác, nhưng bây giờ xem ra, vị bác sĩ Chu này hoàn toàn không giống những kẻ hống hách, kiêu căng, xa xỉ của Viện nghiên cứu Dị năng mà tôi từng gặp, ngược lại còn khiêm tốn giản dị… Hơn nữa còn có thể giúp cậu tỉnh táo lại ngay lập tức.”
Tần Mộ nói: “Không thể lơ là xem nhẹ Viện nghiên cứu Dị năng. Còn có Diệp Duật Khanh kia nữa… người này từng là Phó chỉ huy của Liên minh, nghe nói lúc Tướng quân Đàm còn tại thế cũng không đấu lại được ông ta. Ông ta sẽ dễ dàng lật thuyền trong mương như vậy sao? Cung Phi Sương gả cho Diệp Thời Khanh, chẳng lẽ ông ta không biết gì cả?”
Chu Triện: “Nhưng hiện tại xem ra, dường như thành Bắc Minh cũng không có gì đáng để bọn họ phải bỏ ra cái giá lớn như vậy để toan tính. Trước kia là lo Viện nghiên cứu Dị năng muốn gây bất lợi cho cậu, một tang thi vương. Nhưng bác sĩ Chu đã bị bí mật bắt giữ, còn phá hủy toàn bộ phòng thí nghiệm Ám Cốc, lệnh truy nã cũng đã được ban ra. Mà cái giá bên phía Diệp Duật Khanh còn thảm hơn, cả tứ chi và đôi mắt. Trông có vẻ tất cả đều là thật.”
Tần Mộ suy nghĩ một lúc: “Trông thì đúng là giống thật… nhưng cậu xem, một người là dị năng giả cấp năm song hệ, người phát minh ra giấy thử độ tương thích dị năng lừng lẫy danh tiếng; một người là cựu Phó chỉ huy Liên minh, nắm giữ toàn bộ căn cứ Lâm Đông. Bọn họ đều có thể lật thuyền…”
“Một thế lực như vậy, một thành Bắc Minh nhỏ bé của chúng ta, thật sự có thể chống lại được sao?”
Chu Triện nói: “Bắc Minh vốn dĩ cũng chỉ là do Tiểu Thịnh vì cứu cậu mà ở rể nhà họ Cung, tiếp quản mà thôi. Nếu thật sự không được, chúng ta vẫn nên từ bỏ đi, đến hòn đảo mà cậu từng nói, chúng ta tự mình sống qua ngày.”
Tần Mộ cười khẽ: “Từ bỏ sao? Đây không giống lời mà một học sinh ưu tú ngày xưa nói ra đâu.”
Chu Triện nói: “Cậu và Tiểu Thịnh đã quá khổ rồi. Tôi thấy bác sĩ Chu này, anh ấy không quan tâm đến bất cứ điều gì, cũng không muốn sống ở Bắc Minh. Sống xa lánh mọi người, đối xử với người khác rất lịch sự, nhưng thực chất là giữ khoảng cách ngàn dặm, cả con người từ trong xương cốt đã toát ra vẻ lạnh lùng. Tôi đã xem lệnh truy nã của anh ấy rồi, những tội danh trên đó tội nào cũng vô cùng độc ác. Dù biết các căn cứ lớn đều xem như trò cười, nhưng cũng rất tổn thương lòng người. Nếu như lời Diệp Duật Khanh nói, tất cả chỉ vì viên tinh hạch cấp năm song hệ kia thì thật quá vô sỉ. Cái thời buổi này, người tốt không được báo đáp.”
Tần Mộ lẩm bẩm: “Tạo mối liên kết với người khác là một việc rất phiền phức, tôi có phần hiểu được suy nghĩ của anh ấy. Nếu những anh chị em, cô chú bác ở khu phố cũ không phải là những người cùng lớn lên từ nhỏ, chúng tôi cũng đã sớm từ bỏ rồi.”
Chu Triện nghĩ một lát: “Thật ra tôi có chút hứng thú với cuộc phẫu thuật kích hoạt tinh hạch kia, tôi cũng có độ tương thích với hệ Quang.”
Tần Mộ nói: “Có rủi ro, cậu vẫn nên đợi Diệp Duật Khanh kia thử xong rồi hãy cân nhắc.”
Chu Triện nói: “Nếu thật sự có thể kích hoạt dị năng thì tốt quá. Tôi ghét cay ghét đắng cái cảm giác của một người bình thường bất lực thế này.”
Hắn ta thấy Tần Mộ không nói nữa, ngước lên quả nhiên thấy đôi mắt Tần Mộ đã trở nên mơ màng, hỗn loạn, quả cầu bóng tối bên cạnh như một bức tranh bị bóp méo của Van Gogh, xiêu vẹo xoay tròn trong hư không, tỏa ra như một cơn bão.
Lại không tỉnh táo nữa rồi, Chu Triện thở dài, nhớ lại lời Tần Thịnh kể rằng Tần Mộ vẫn luôn sống trong đau khổ, trong lòng không khỏi thương cảm. Hắn ta từ từ bước ra khỏi mật thất, bắt đầu cho người dọn dẹp một căn phòng để Tần Mộ nghỉ ngơi, theo ý của Tần Thịnh, phòng sẽ được sắp xếp ngay bên cạnh phòng của cậu ta.
Chu Vân ăn trưa đơn giản xong, cất phần còn lại vào tủ lạnh để dành cho bữa tối, rồi tự mình đi lên lầu trên.
Cây xương rồng trong cuộn dây Tesla vẫn đang lóe lên những tia điện màu tím, trên bàn trước mặt có mấy con ong đã rơi xuống.
Chu Vân lại gần, bật cười: “Anh đánh chúng làm gì?” Hắn vừa dứt lời, sắc mặt liền thay đổi, vì hắn ngửi thấy mùi khét của sản phẩm nhân tạo xộc vào mũi.
Hắn đến gần, dùng tay nhón một con ong đang bốc khói lên xem một lúc: “Máy nghe lén?” Lông tơ, ngòi ở đuôi và đôi cánh trong mờ của con ong sống động như thật, được làm bằng vật liệu mô phỏng sinh học, nếu không nhìn kỹ sẽ không thể nhận ra. Chắc hẳn tốc độ bay cũng rất nhanh, lại còn nhỏ như vậy, người thường chưa chắc đã để ý hoặc bắt được nó.
Không chỉ nghe lén mà còn có thể quay video, lại là hàng quân dụng. Quan Viễn Phong vẫn đang lóe điện liên tục, có chút đắc ý. Món đồ này trước đây Giang Dung Khiêm rất thích dùng, nhưng sau mạt thế, quân đội liên minh nghèo túng, loại máy nghe lén thông minh mô phỏng sinh học tinh vi như thế này dùng một con mất một con, Đội đặc nhiệm cũng không dám dùng nữa. Bây giờ các căn cứ còn nuôi nổi loại thiết bị mô phỏng sinh học đắt tiền này thì chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Căn cứ Lâm Đông của Diệp Duật Khanh là một trong số đó, gã này luôn biết cách vơ vét tiền bạc.
Bây giờ thiết bị tinh vi này đã bị điện của mình làm cháy cả con chip, hơn nữa mạng internet hiện tại không ổn định, dữ liệu video quay được chắc chắn được lưu vào bộ nhớ đệm, có nghĩa là nó còn chưa kịp quay được Chu Vân đã bị điện của mình đánh rơi.
Anh đột nhiên cảm thấy hệ Lôi Điện rất tiện lợi, chẳng trách người ta nói hệ lôi điện là hệ dị năng số một của chiến sĩ dị năng. Anh nóng lòng hấp thụ năng lượng điện, điên cuồng rót vào tinh hạch, anh cần phải nhanh chóng trở nên mạnh hơn.
Chu Vân đăm chiêu suy nghĩ một lát rồi đặt con ong giám sát bị cháy khét vào khay, nhấc điện thoại nội bộ trên bàn lên gọi đi: “Phiền quản gia Chu qua đây một lát.”
Chu Triện nhanh chóng đến, nhìn thấy chiếc máy nghe lén hình con ong bị cháy khét cũng biến sắc, vừa xin lỗi vừa bưng nó xuống cho người đi điều tra.
Chu Vân tắt nguồn điện, đưa tay nhẹ nhàng v**t v* Quan Quan: “Anh giỏi thật đấy, giúp em một việc lớn rồi.”
Quan Viễn Phong cảm nhận được từng chút dị năng hệ Mộc mát lạnh thấm vào người, anh vui vẻ lóe lên một tia chớp nhỏ, đáp lại cái v**t v* của Chu Vân.
Chu Vân chỉ cảm thấy đầu ngón tay mình hơi tê dại, ý cười trên môi càng rõ ràng hơn.
Hắn đi xuống lầu, một lúc sau thì mang cả chậu inox đựng cây bồ công anh đào được ven đường hôm nay lên phòng ngủ tầng hai.
Quan Viễn Phong tò mò nhìn hắn mang bồ công anh lên, không biết hắn định làm gì.
Chu Vân quan sát một lúc. Trước đây hắn chỉ thử cấy ghép cây xương rồng vào tinh hạch của mình để làm công cụ tấn công, sau đó mải mê nghiên cứu, vì đã có hệ Thủy làm dị năng tấn công chính nên xem nhẹ hệ Mộc hơn nhiều.
Nhưng hôm nay hắn nhìn thấy cây bồ công anh biến dị cao bằng nửa người này ở ven đường, bỗng cảm thấy đây là một công cụ trinh sát khá tốt, vừa hay hôm nay lại thấy máy giám sát hình con ong mô phỏng sinh học, hắn càng có cảm hứng, quyết định thử một lần.
Hắn đưa tay ra, bắt đầu thử vận dụng sức mạnh tự nhiên lên cây bồ công anh. Trong ánh sáng màu xanh lục lấp lánh, cả cây bồ công anh trong luồng sáng rực rỡ đã thu rút về bộ rễ, trở thành một hạt tinh hạch màu vàng xanh xen kẽ vô cùng xinh đẹp, tựa như một viên phỉ thuý lấp lánh ánh sáng.
Chu Vân nhặt viên tinh hạch bồ công anh này lên, tiếp tục thực hiện cấy ghép, hút viên tinh hạch đó vào trong đan điền của mình.
Sau đó nhắm mắt ngồi xếp bằng.
Quan Viễn Phong liền thấy một cảnh tượng khắp phòng tràn ngập những chùm lông nhỏ như chiếc ô của bồ công anh bay lả tả, chúng theo gió bay ra ngoài cửa sổ.
Quan Viễn Phong: “…”
“!!!”
Anh chưa bao giờ thấy dị năng giả hệ Mộc nào có thể trực tiếp hấp thụ thực vật biến dị, sau đó sử dụng kỹ năng của thực vật biến dị đó?
Đây là thực lực của dị năng giả hệ Mộc cấp năm sao?
Những chùm hoa bồ công anh nhẹ nhàng bay lượn trong gió, lúc ẩn lúc hiện, nhỏ bé và không gây chú ý.
Nhưng thực ra điều này là một thử thách rất lớn đối với Chu Vân, người lần đầu sử dụng năng lực của bồ công anh. Hắn cần phải phân chia năng lực của mình thật chi tiết, chia sẻ cảm giác và tri giác. Hắn cảm thấy mình như bị phân thành vô số bản thể, lại như có mặt ở khắp nơi, thân bất do kỷ bị cuốn vào lốc xoáy, chìm vào hồ nước, rơi xuống bùn đất.
Ý thức của hắn nhảy nhót, lóe lên trên vô số chùm hoa bồ công anh, rồi nhanh chóng điều khiển một chùm hoa bay qua một khoảng sân.
Nơi này có cấu trúc tương tự như nơi ở của hắn, chắc hẳn là nơi Phủ Thành chủ sắp xếp cho khách quý ở, nhưng bên ngoài lại có rất nhiều vệ sĩ đứng gác.
Chùm hoa nhỏ hình chiếc ô bay vào trong, ở trong sân, Diệp Duật Khanh đang bị cố định trên ghế tựa, trên người đắp một tấm chăn, sắc mặt trắng bệch, đang nghe Lăng Đỉnh Tu bên cạnh nói: “Đã cho Tử Vi xem qua, đúng là máy giám sát mô phỏng sinh vật mà Thiên Lang từng sử dụng trước đây. Loại này đúng là thích hợp để dùng với dị năng giả cấp cao, những thứ máy móc không có sinh mệnh, có thể lặng lẽ tiếp cận để giám sát.”
Diệp Duật Khanh cười một tiếng: “Vậy là người của Diệp Thời Khanh rồi, bọn chúng là đến giám sát Thành chủ Tần, hay là đến tìm tôi, hay là tìm bác sĩ Chu, người vừa một mình phá hủy cả phòng thí nghiệm Ám Cốc? Thế thì, thành Bắc Minh quả đúng là ngọa hổ tàng long.”
Lăng Đỉnh Tu nói: “Khả năng cao là thăm dò Phủ Thành chủ Bắc Minh. Chỗ chúng ta đã bật máy gây nhiễu, loại máy giám sát này không vào được. Bên Phủ Thành chủ thì không biết thế nào, nhưng theo lời quản gia Chu, Thành chủ là dị năng giả hệ kim cấp cao, những vật chứa kim loại như thế này khi đến gần, cậu ấy có thể cảm nhận được, chắc cũng không thể tiếp cận. Suy đoán có lẽ là do nơi ở dành cho khách quý kia hôm nay mới được sử dụng, rất có thể bọn chúng đang thăm dò vòng ngoài, kết quả là vừa vào đã bị phá hủy.”
Diệp Duật Khanh hứng thú hỏi: “Bị phá hủy thế nào? Bác sĩ Chu thật sự mạnh đến vậy sao?”
Lăng Đỉnh Tu nghĩ đến cảnh tượng dây leo ma quỷ và thực vật yêu ma sôi sục mà mình đã chứng kiến đêm đó, khẽ nói: “Rất mạnh. Nhưng cái máy giám sát này, theo như Thiên Tướng xem xét thì nói là bị sét đánh hỏng. Nhưng tôi nhớ bác sĩ Chu là song hệ Thủy và Mộc mà.”
Diệp Duật Khanh nói: “Là có thú cưng dị năng gì bên cạnh sao?”
Lăng Đỉnh Tu nói: “Không thấy, chỉ thấy hắn ra vào đều mang theo một chậu xương rồng.”
Diệp Duật Khanh: “…Sở thích khá độc đáo.”
Lăng Đỉnh Tu lại lo lắng nói: “Cho dù chỉ là đến thăm dò Phủ Thành chủ, chưa chắc đã phát hiện chúng ta và bác sĩ Chu, nhưng hành động tiếp theo e là vẫn sẽ tiếp tục. Một khi phát hiện Tướng quân ngài đang ở đây, hoặc là phát hiện ra bác sĩ Chu, với viên tinh hạch song hệ Thủy – Mộc trên người hắn, lão gia tử nhất định sẽ không chịu bỏ qua, đến lúc đó chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.”
Diệp Duật Khanh nói: “Đã nói với Viện trưởng Viên rồi chứ? Tôi đồng ý phẫu thuật.”
Lăng Đỉnh Tu nói: “Nói rồi ạ, bác sĩ Chu nói mấy ngày nữa sẽ phẫu thuật, nhưng thời gian hồi phục này sẽ rất dài, chúng ta không còn thời gian nữa.”
Diệp Duật Khanh nói: “Bọn chúng vẫn chưa dám công khai chuyện tôi không có ở Lâm Đông, các tướng lĩnh quân đội không phải dễ đối phó. Lũ dã thú hệ Ám của chúng cũng chưa có cách khống chế. Vốn dĩ Diệp Thời Khanh kết hôn với đại tiểu thư nhà họ Cung là một nước cờ hay. Tiếc là Tần Thịnh lại trở về báo thù, giành lại quyền kiểm soát thành Bắc Minh, phá tan giấc mộng đẹp của Diệp Thời Khanh là tích lũy sức mạnh, gạt bỏ tôi, từng bước thay thế tôi.”
“Cung Phi Vân đã chết, Cung đại tiểu thư với tư cách là vợ cũ của Tần Thịnh, tạm thời mất đi giá trị vốn có.”
“Còn tôi, người bị chúng kiểm soát chặt chẽ như vậy mà cũng có thể trốn thoát. Bây giờ chắc chắn lão gia tử đang bận rộn nắm quyền kiểm soát căn cứ Lâm Đông, khả năng lớn nhất là sẽ nâng đỡ Cung đại tiểu thư, mượn danh nghĩa của cô ta để thảo phạt thành Bắc Minh, đoạt lại thành Bắc Minh.”
“Bác sĩ Chu và tôi đều đang trốn ở đây, chắc là bọn họ không biết.”
Lăng Đỉnh Tu nói: “Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì? Thành chủ Nhậm của căn cứ Tĩnh Nam kia, ngày trước ngài cũng có ơn nâng đỡ cô ấy, cách Bắc Minh cũng không xa lắm…”
Diệp Duật Khanh nói: “Nhậm Đóa Đóa còn quá trẻ, vẫn phải dựa vào ông ngoại, anh họ và những người khác nâng đỡ mới lên làm thành chủ được. Về mặt cầm quân vẫn không bằng Nhậm Dược Phi ngày trước. Lúc đó tôi cũng chỉ là nể tình con gái của cố nhân, thuận nước đẩy thuyền giúp cô ấy lên ngôi thành chủ, không tính là ân tình gì to lớn, không đáng để người ta dốc cả thành đến cứu.”
“Các căn cứ chính thức gần đây như Tam Sở, Trúc Thành đều đang lo cho mình còn không xong. Các căn cứ lớn đều chỉ lo cho bản thân, muốn bọn họ giúp đỡ thành Bắc Minh, chỉ dựa vào cái gọi là đạo nghĩa là không đủ.”
Trong đầu Lăng Đỉnh Tu chợt lóe lên một ý nghĩ: “Phải có lợi ích?”
Diệp Duật Khanh lắc đầu: “Chỉ có lợi ích thì chính là cá nằm trên thớt. Hơn nữa, bây giờ tôi không có bất kỳ lợi ích nào trong tay, chỉ có thể hứa suông, người thông minh đều biết lợi ích chưa cầm trong tay đều không tính.”
Lăng Đỉnh Tu: “… Vậy phải làm sao?”
Diệp Duật Khanh thở dài một hơi: “Bây giờ chỉ có thể trông vào Thành chủ Tần, trước đây tôi thấy cậu ta chủ trì chính sự thành phố, chính sách rất già dặn, chín chắn, nhưng khi tiếp xúc mới phát hiện cậu ta quá trẻ, quá lý tưởng hóa. Chắc là do lão Thành chủ họ Cung ngày xưa đã để lại những mưu sĩ già dặn bên cạnh cậu ta để chủ trì chính vụ.”
“Bây giờ xem ra, trẻ tuổi đơn thuần cũng có cái tốt của trẻ tuổi đơn thuần. Ít nhất là chúng ta cũng vậy, bác sĩ Chu cũng vậy, đều đã chọn tin tưởng cậu ta.”
“Hy vọng Bắc Minh có thể vượt qua lần này.”
Chu Vân thu lại một tia ý thức trên những chùm hoa bồ công anh, hoàn hồn lại, liền thấy cây xương rồng Quan Quan trên bàn đang gấp gáp loé lên những tia điện.
Hắn không nhịn được cười, bước tới, nhẹ nhàng v**t v* thân cây màu xanh lục đã tròn trịa hơn một chút, trên đỉnh lại mọc ra vài mầm mới. Cây xương rồng ngoan ngoãn thu lại dòng điện, làm mềm đi những chiếc gai của nó.
Chu Vân cười nói: “Không sao đâu, là cấy ghép thôi, năng lực của bồ công anh rất hữu dụng.”
Hắn v**t v* chồi non mềm mại mới mọc của cây xương rồng, dường như chồi non đó còn cử động, giống như một cái tai mềm mại lông lá, anh nhỏ giọng dỗ dành như dỗ trẻ con: “Yên tâm đi, anh không giống những loài hoa cỏ khác, em sẽ không ăn anh đâu.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
