Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 139: Thành Cổ Hải Long
Ngày hôm sau, Chu Vân ngủ thẳng đến gần trưa mới chịu dậy.
Quan Viễn Phong đã nấu một nồi mì trứng lạp xưởng, Chu Vân dậy rửa mặt xong liền qua ngồi xuống: “Mấy người của chiến đội Tứ Hải đi rồi à?”
Quan Viễn Phong đặt bát mì xuống trước mặt hắn: “Ừ, sáng sớm bọn họ có qua chào một tiếng, nói nếu chúng ta đến Thành Hải Long thì có thể tìm bọn họ, còn nói Thành Hải Long tốt thế này thế nọ, nếu chúng ta chọn căn cứ để định cư thì có thể chọn nơi này.”
Chu Vân cười nói: “Vẫn chưa từ bỏ ý định chiêu mộ chúng ta đây mà. Cô gái họ Phan kia khá hoạt bát, nói là từng về căn cứ Thiên Phủ thấy thuế nặng người đông, sống không dễ nên mới qua bên này, xem ra tình hình căn cứ Thiên Phủ cũng không tốt lắm nhỉ?”
Quan Viễn Phong nói: “Căn cứ chính thức gần đây là căn cứ Trúc Thành, bên cạnh là căn cứ Thiên Phủ, hai căn cứ chính thức này đều là các thành phố lớn trước đây, hiện tại số người sống sót thu nhận đều ở mức hàng triệu người, việc quản lý toàn diện cũng có khó khăn.”
“Chỉ huy hai căn cứ đều là các tướng lĩnh lão làng, thống nhất quản lý theo công ước của liên minh, không chênh lệch nhiều, cho dù có chút tư tâm cũng sẽ không đi quá giới hạn.”
Chu Vân nghĩ một lát rồi gật đầu, cầm đũa gắp quả trứng ốp la trên bát mì lên, nhẹ nhàng cắn một miếng, để lòng đỏ cam sền sệt chảy ra trộn vào mì: “Cô gái đó là một dị năng giả, ở trong một căn cứ đông dân như vậy, mức phúc lợi công cộng trung bình chắc chắn sẽ bị kéo xuống, ưu thế của dị năng giả không rõ rệt, tất nhiên sẽ cảm thấy không thoải mái.”
“Căn cứ tư nhân nhỏ như Thành Hải Long, dân số ước chừng nhiều lắm cũng chỉ hơn một vạn người, quản lý tương đối dễ dàng hơn, trước mạt thế, cán bộ công nhân viên cùng cả thầy trò một trường đại học đã có thể vượt qua con số vạn người rồi. Dị năng giả ít, chắc cũng được ưu đãi.”
Hắn thở dài: “Thành Quy Khư cũng không dễ quản lý, người ta vừa mở mắt ra là phải ăn, phải mặc ấm, phải có tài nguyên. May mà có mấy người Chu Triện và Tần Mộ giúp đỡ.”
Quan Viễn Phong chăm chú nhìn hắn, Chu Vân cười, nói: “Đặc biệt là có tướng quân Quan trấn giữ, Thành Quy Khư mới ngày càng phát triển hưng thịnh.”
Lúc này Quan Viễn Phong mới hài lòng, đi vào định dọn dẹp đồ đạc trên giường, Chu Vân nói: “Đừng động vào, để em dọn cho, anh dọn sẽ không xếp lại vào vali được đâu.”
Quan Viễn Phong: “…”
Chu Vân cười: “Anh có thể cho flycam đi dò đường trước, kiểm tra tình trạng xe cộ và thiết bị.”
Quan Viễn Phong gật đầu rồi đi ra ngoài, Chu Vân tự mình thong thả ăn mì, vừa nhìn Quan Viễn Phong đang kiểm tra xe từ trên xuống dưới ở bên ngoài, vai rộng chân dài, dáng đi hiên ngang, đúng là mỹ sắc ngon cơm.
Ăn mì xong, hắn tự mình rửa bát dọn dẹp, sắp xếp lại chăn ga gối đệm và các vật dụng trong phòng vào vali, hộp chứa đồ, rồi chuyển lên xe, hai người đặt lại định vị rồi lái xe về hướng Thành Hải Long.
Thành cổ Hải Long được xây trên vách đá Long Nham, ba mặt giáp nước, một mặt nối với núi, xa xa là những ngọn núi hùng vĩ, đỉnh núi phủ tuyết trắng. Dưới chân núi có một bãi đỗ xe chuyên dụng, căn cứ sắp xếp các dị năng giả thay phiên nhau trực để trông xe.
Dưới chân núi cũng có nhà nghỉ, khách sạn, nhưng cũng ghi rõ có thể có thú dữ, một số ít dị năng giả để tiết kiệm chút thuế vào thành sẽ ở lại dưới này, còn đa số người thường đều chọn sống trong thành.
Chu Vân và Quan Viễn Phong đỗ xe xong, nộp phí đỗ xe. Nhìn từ dưới chân núi, con đường núi nhỏ hẹp uốn lượn đi lên, Quan Viễn Phong khẽ nhíu mày: “Đúng là một tòa thành dễ thủ khó công.”
Chu Vân quay đầu nhìn anh một cái, cảm thấy vẻ mặt của anh so với lúc trên đường không được thoải mái cho lắm, bèn hỏi: “Sao vậy anh?”
Quan Viễn Phong lại nhìn một lúc rồi nói: “Toàn bộ lối ra vào lên núi đều rất hẹp, cả tòa thành cho người ta cảm giác như bị dụ vào tròng, không tốt lắm.”
Chu Vân liền quyết đoán nói: “Vậy chúng ta ở dưới chân núi, ban ngày lên thành dạo chơi là được rồi.” Quan Viễn Phong đã thực hiện rất nhiều nhiệm vụ, bây giờ lại là dị năng giả cấp cao, trực giác của anh rất quan trọng.
Đối với Chu Vân, kiếp trước vào thời điểm này hắn vẫn còn ở căn cứ Tam Sở, không hiểu rõ tình hình của các căn cứ khác, họ không sợ tang thi và thú biến dị, nên tốt nhất là cứ nghe theo trực giác của Quan Viễn Phong.
Chu Vân và Quan Viễn Phong đeo ba lô, dắt theo Tuệ Tinh, men theo bậc thang đi lên, vào cổng Thành Hải Long, nộp phí vào thành, rồi thong dong dạo chơi trong thành.
Đúng như mong muốn, hai người đã tìm được một quán lẩu, ăn lẩu dê canh chua và gà om, Chu Vân còn bắt Quan Viễn Phong ăn một ít gỏi diếp cá: “Món này tiêu viêm trừ thấp, đến đây rồi thì nhập gia tùy tục ăn một ít đi.”
Quan Viễn Phong: “…” Anh nhíu mày ăn một ít.
Ăn trưa xong, họ mua một con dê ở tiệm thịt dê, lại mua thêm vịt Tam Tuệ, gà chạy bộ đặc sản ở đây, đều nhờ chủ quán làm thịt sẵn rồi cho vào thùng xốp gửi lại, đợi họ dạo xong quay lại lấy mang xuống xe. Dù sao thì hai người một chó đều là những kẻ ăn thịt nhiều, nhân lúc ở căn cứ thì chuẩn bị thêm một ít cũng không sai.
Đặc biệt là ở đây có thể thấy ngành chăn nuôi của Thành Hải Long rất tốt, dù là trâu, dê, lợn hay gà, vịt gì cũng đều được nuôi rất béo tốt, chất lượng thịt rất ngon.
Về phần nguyên liệu, hắn mua rất nhiều nấm bụng dê, nấm tùng nhung, nấm tuyết, nấm trúc sanh và các loại nấm khô. Nấm tươi cũng mua một ít cho vào thùng xốp giữ tươi.
Ngoài mua thịt, Chu Vân còn đặc biệt tìm một cửa hàng bán thực vật biến dị, thảo dược biến dị để xem, nhưng đa phần đều đã thu thập được rồi. Để giảm bớt gánh nặng hành lý, hắn chỉ chọn những loại chưa có, hình thức tương đối đẹp để mua một ít.
Trong số đó, hắn hài lòng nhất là một chậu cây trinh nữ biến dị, những sợi hoa mảnh màu đỏ nhạt tạo thành từng chùm hoa xù xì, trông yểu điệu nhẹ nhàng. Hắn cẩn thận bưng chậu hoa lên, chạm vào lá kép lông chim màu xanh, phiến lá lập tức e thẹn và nhạy cảm khép lại, cuống lá rủ xuống, trông thật đáng yêu.
Chu Vân mỉm cười bưng chậu cây đến cho Quan Viễn Phong xem, cây trinh nữ rất bình thường nhưng cũng rất yếu ớt, đặc biệt bây giờ là mùa đông, muốn tìm được cây biến dị không dễ, không ngờ lại mua được ở đây, mà còn mua được với giá rất rẻ, dù sao trong mắt đa số mọi người, thứ này chỉ có giá trị làm cảnh.
Quan Viễn Phong thấy hắn phấn khích đến mức mắt sáng lấp lánh, cũng bị sự hưng phấn của hắn lây nhiễm: “Ừm, có giá trị dược liệu gì không?”
Chu Vân lắc đầu: “Giá trị dược liệu bình thường, còn có độc nhẹ, thực ra không nên trồng trong nhà.”
Hắn khẽ nói với Quan Viễn Phong: “Thứ này nhạy cảm với dị năng, cũng có tác dụng dò xét nhất định đối với sự thay đổi của thời tiết, địa từ, địa điện. Nếu hấp thụ nó, sẽ có thể dung hợp kỹ năng dò xét nhạy bén này của nó.”
Quan Viễn Phong hiểu ra: “Vậy khi gặp phải dị năng giỏi ẩn nấp, ví dụ như hệ Thổ hoặc hệ Phong, chưa đến gần em có thể đã bị em phát hiện trước, thế thì tốt thật.”
Chu Vân khẽ nói: “Không chỉ vậy, còn có hệ Ám, đây chính là khắc tinh của Tần Mộ. Cậu ấy cứ lằng nhằng đòi tỉ thí với em, mà em thì lại không chắc thắng được cậu ấy.” Trên mặt hắn bỗng hiện lên nụ cười ranh mãnh.
Quan Viễn Phong: “…Cảnh giới của em áp đảo cậu ta, sao lại không chắc thắng được.”
Chu Vân khẽ nói: “Đã là tỉ thí mà chỉ dựa vào dị năng cấp cao để áp đảo thì có gì thú vị. Nhưng nếu dựa vào kỹ năng thì lại không chắc chắn, em chưa từng thấy kỹ năng của hệ Ám, con người cậu ấy lại xảo quyệt như vậy, xuất quỷ nhập thần. Làm thành chủ mà thua thì mất mặt lắm, nên em cứ lờ cậu ấy đi.”
Quan Viễn Phong: “…” Lòng hiếu thắng mạnh như vậy, sao còn trốn huấn luyện mùa đông?
Anh nói: “Vậy đợi em dung hợp xong cây trinh nữ này, anh luyện tập với em nhé?”
Chu Vân đấu tranh tâm lý một lúc, Quan Viễn Phong bổ sung: “Thua em anh không mất mặt đâu.”
Chu Vân bị anh chọc cười: “Được.”
Họ đứng dưới gốc cây bên ngoài cửa hàng thực vật biến dị thì thầm nói chuyện, nơi đây toàn là những ngôi nhà cấu trúc gạch đất kiểu cũ, ánh sáng ban ngày và màu tuyết bên ngoài tuyệt đẹp, hai người một chó đã thu hút không ít ánh nhìn.
Ngoại hình và khí chất của hai người đều vô cùng xuất sắc, đặc biệt là Chu Vân có chút ưa sạch sẽ, bản thân lại là hệ Thủy, trong khi đa số người trong thời mạt thế đều khó giữ được quần áo sạch sẽ như vậy, nên quần áo và giày dép trên người hắn lại sạch sẽ không một hạt bụi, càng khiến người ta chú ý hơn.
Quan Viễn Phong cũng nhận ra điều này, anh xách thùng chứa đồ đầy thực vật và thuốc biến dị lên: “Còn muốn đi đâu nữa?”
Chu Vân nói: “Đến đại sảnh nhiệm vụ của bọn họ xem thử có manh mối gì về thú biến dị không. Tiện thể kiếm ít tiền, hôm nay tiêu nhiều tinh hạch quá.”
Quan Viễn Phong bật cười.
Hai người vai kề vai đi trên con đường núi, gió núi thổi qua, tạt vào mặt hai người, trong gió còn mang theo chút tuyết mịn và mùi cây cỏ khô héo trên núi. Chu Vân kéo chặt khăn quàng cổ, thấy Quan Viễn Phong dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên thành lầu ở trên cao.
Chu Vân nói: “Sao vậy anh?”
Quan Viễn Phong nói: “Là dị năng hệ Phong… Em nói thành chủ kia là hệ Phong cấp bốn à?”
Chu Vân nói: “Đúng vậy.”
Quan Viễn Phong gật đầu: “Chắc là cô ấy rồi.”
Chu Vân ngạc nhiên: “Em không cảm thấy có địch ý.”
Quan Viễn Phong nói: “Cố tình lẫn vào trong gió núi, chắc chỉ là kiểm tra trinh sát thông tin trong thành theo lệ thường thôi.”
Chu Vân gật đầu, hai người đi thẳng đến đại sảnh nhiệm vụ của tòa thị chính, trên bảng thông báo dán tường có các loại thông báo được phân loại rõ ràng.
Chu Vân chuyên tâm tìm kiếm các loại thông tin, lấy điện thoại ra chụp lại những thông tin mình quan tâm.
“Bướm Tia Chớp?” Chu Vân rất ngạc nhiên, bướm cũng có thuộc tính Lôi Điện sao? “Địa điểm: Rừng Cửu Đạo Thủy, tuyển mộ đồng đội đi cùng, hệ Lôi Điện là tốt nhất, có địa điểm chính xác, có mồi nhử.”
Chu Vân khẽ nhỏ giọng nói với Quan Viễn Phong: “Chúng ta đi xem thử.”
Quan Viễn Phong gật đầu, Chu Vân lại lẩm bẩm: “Chụp hết các nhiệm vụ ở Rừng Cửu Đạo Thủy xem sao, nhiệm vụ Kiến bóng tối này cũng có thể nhận.” Hắn có chút tiếc nuối: “Nhưng không phải cùng một chiến đội.”
Quan Viễn Phong: “Chúng ta đâu có thiếu mấy viên tinh hạch thưởng nhiệm vụ này, không cần nhận hết, xem trọng điểm là được.”
Chu Vân nói: “Có chiến đội địa phương đáng tin cậy quen đường dẫn lối thì có thể tiết kiệm chút thời gian.” Hắn vừa xem vừa nói: “Kêu gọi các chiến đội cùng nhau tiêu diệt Ma thanh đằng biến dị, cái này cũng khá thú vị, có thể cần nhiều chiến đội liên hợp tiêu diệt, cây thanh đằng này chắc là đã rất lớn rồi, hẳn là có thể hỏi được địa điểm cụ thể.”
Quan Viễn Phong chụp lại.
Chu Vân lại bị một thông tin khác thu hút sự chú ý: “Thu mua dài hạn nhân sâm, mạch đông, ngũ vị tử biến dị, và thu mua tất cả các loại thảo dược biến dị.”
Quan Viễn Phong thấy hắn đang trầm tư: “Sao vậy?”
Chu Vân chỉ vào đơn thuốc đó: “Đây là một phương thuốc rất nổi tiếng trong y học cổ truyền ‘Sinh Mạch Ẩm’, bổ khí dưỡng âm, chống mệt mỏi, xem ra người này muốn làm Sinh Mạch Ẩm từ thuốc biến dị.” Hắn nhìn người đăng nhiệm vụ: “Do Dược quán Hạnh Lâm đăng.”
Chu Vân nói: “Ước chừng trong dược quán đã có sẵn thuốc biến dị thành phẩm rồi, lát nữa chúng ta qua đó mua một ít thành phẩm xem sao.”
Quan Viễn Phong nói: “Lần trước đến căn cứ Tam Sở, không thấy em hứng thú như vậy, bên đó lẽ ra phải lớn hơn, nhiều thuốc hơn chứ?”
Chu Vân lắc đầu: “Ở các căn cứ lớn, đồ tốt đều bị các dị năng giả mạnh chiếm hết rồi. Những nơi hẻo lánh nhỏ bé mới có đồ tốt, đặc biệt là các phương thuốc dân gian, đa phần đều là truyền miệng, bọn họ không biết nguyên lý, nhưng biết là có hiệu quả, chúng ta có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian.” Thực ra là kiếp trước hắn đã đi khắp căn cứ Tam Sở rồi… đã không còn cảm giác mới mẻ nữa.
Hai người đang thảo luận thì bỗng có tiếng reo vui mừng từ phía sau: “Anh Quan, anh Chu, hai anh cũng đến nhận nhiệm vụ à? Cùng nhau đi nhé?”
Chính là mấy người của chiến đội Tứ Hải, đội trưởng Lục Tư Viễn đi phía sau vẻ mặt lúng túng, chỉ có Phan Cửu Hồng đi phía trước là có vẻ mặt tự nhiên hơn nhiều.
Quan Viễn Phong và Chu Vân nhìn nhau, bất đắc dĩ cười. Đây rõ ràng là kết quả của cơn gió lúc nãy rồi, vị thành chủ Lâm này, phản ứng thật nhanh.
Chu Vân chỉ vào nhiệm vụ Bướm Tia Chớp nói: “Chúng tôi cũng đang nhắm mấy nhiệm vụ, nhưng đều ở những nơi khác nhau, chắc là các chiến đội này sẽ không dễ dàng nói ra địa điểm mình phát hiện được, đang định nhận nhiệm vụ rồi hợp tác với bọn họ.”
Phan Cửu Hồng cười nói: “Những việc này cứ giao cho chúng tôi, hai anh thấy hứng thú với nhiệm vụ nào, chúng tôi sẽ phối hợp, lên kế hoạch cho hai anh.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
