Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 138: Canh Cá Bánh Gạo

“Họ Quan, lại còn là hệ Lôi, lẽ nào là vị đội trưởng Quan song hệ Phong – Lôi Điện, đỉnh cao chiến lực của căn cứ Trung Châu được đồn đại trên mạng đó sao?” Phan Cửu Hồng vừa đưa dụng cụ cho người dưới gầm xe, vừa ngẩng đầu lên nhìn Lục Tư Viễn: “Không hỏi xem anh ta từ đâu tới à? Nghe khẩu âm thì hình như không nhận ra được.”

 

Lục Tư Viễn lắc đầu: “Khó nói lắm, đối phương rất cảnh giác, vậy nên tôi không hỏi thêm để tránh làm mất lòng người ta. Không phải cô bảo đã xem video rồi sao? Không nhận ra được à?”

 

Phan Cửu Hồng có chút tiếc nuối: “Video trên mạng đều đội mũ bảo hiểm, đeo kính râm, che kín cả người, không thấy được mặt mũi.”


 

Lục Tư Viễn nói: “Tôi từng xem thống kê của hiệp hội dị năng giả, hệ Lôi Điện tuy ít hơn các dị năng giả khác, nhưng số người đăng ký cũng có đến mấy nghìn. Hơn nữa, nghe nói dị năng giả ở nhiều căn cứ còn chưa đăng ký, e rằng chỉ là trùng họ thôi.”

 

Gã gầy lòi đầu từ dưới gầm xe ra: “Cái búa gì chứ, một vị tướng quân xưng bá một phương lại chạy ra đường quốc lộ, rồi vì một viên tinh hạch cấp Vương mà cứu người, phim tình cảm đường cao tốc mạt thế cũng không dám quay tình tiết phi thực tế như vậy đâu. Giấc mơ làm ngôi sao của em gái vẫn chưa thành hiện thực à?”

 

Phan Cửu Hồng lườm gã gầy một cái: “Là đạo diễn! Tôi học chuyên ngành đạo diễn đấy!”


 

Gã gầy cầm lấy đèn pin rồi lại chui vào gầm xe, không quên cất giọng cười hố hố, nói: “Đạo diễn Phan vĩ đại còn kiêm cả viết kịch bản à.”

 

Phan Cửu Hồng vẫn cố giải thích: “Anh xem khí thế của người ta đi, diễn viên cũng không diễn ra được cái kiểu đó đâu…”

 

Gã gầy nói: “Ban ngày ban mặt mà đã mơ mộng rồi, đúng là đồ ngốc.”

 

Phan Cửu Hồng tức giận mắng: “Anh thì biết cái quái gì…”


 

Lục Tư Viễn nói: “Được rồi, Đinh Thanh chuyên tâm sửa xe đi, sửa không xong thì ngày mai phiền phức đấy. Tả Tam Tả Tứ đâu rồi?”

 

Phan Cửu Hồng đáp: “Đi nấu cơm rồi, ở đây có nhà bếp, bọn họ nhóm ít củi lửa để hấp bánh bột ngô đấy.”

 

Bánh bột ngô nhân dưa chua, nghĩ đến là trong miệng lại ứa nước chua, ăn nhiều quá rồi, chẳng còn chút khẩu vị nào. Nhưng ngô đó là ngô biến dị, đắt vô cùng, dị năng giả bọn họ có nhu cầu năng lượng lớn, được ăn món này đã là không tồi rồi.

 

Lục Tư Viễn nghĩ một lát: “Đem gói lạp xưởng hôm nay tìm được đi hấp lên, rồi mang qua cho anh Quan kia đi. Cả chỗ xăng lúc nãy đã hứa cũng mang qua luôn.”


 

Phan Cửu Hồng nói: “Được.”

 

Cô quay người đi về phía sau, Lục Tư Viễn cúi đầu hỏi Đinh Thanh: “Sửa được không?”

 

Đinh Thanh nói: “Không vấn đề gì, may mà lúc nãy ở bãi đậu xe tìm được lốp xe khác để thay, đợi tôi thay lốp xong là được.”

 

Lục Tư Viễn quay người, đứng bên ngoài nhìn quanh một lúc, bỗng ngửi thấy một mùi hương.


 

Đinh Thanh ở dưới gầm xe cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Tả Tam Tả Tứ có tiến bộ nhỉ? Nấu món gì thế? Thơm vậy? Hình như là canh cá? Hôm nay có cá à?”

 

===

 

Con cá tươi to được cắt thành từng khúc, chiên sơ qua dầu trước rồi mới nấu thành nước dùng màu trắng sữa, bên trong cho thêm đậu phụ khô rán, đây là món Tần Thịnh mang đến để ăn lẩu hồi Tết. Chu Vân ăn xong thì hết lời khen ngợi, vậy nên đã giữ lại không ít.


 

Cá là cá trắm cỏ biến dị, hôm nay trên đường đi họ có đi ngang qua một hồ băng, lúc nghỉ ngơi ăn trưa, Tuệ Tinh cứ sủa về phía mặt hồ, thế là họ thử câu cá trên băng. Chính vì con cá biến dị này mà họ đã không thể đến đích đúng giờ, nhưng một vài việc nhỏ ngoài ý muốn trong hành trình dường như lại mang đến cho người ta cảm giác bất ngờ thú vị.

 

Quan Viễn Phong nhìn những ngón tay thon dài của Chu Vân rắc kỷ tử khô vào nồi canh đang sôi sùng sục, trong lòng suy ngẫm về sự khác biệt của bản thân. Nếu là trước đây, những chuyện ngoài kế hoạch và tầm kiểm soát như thế này sẽ khiến anh rất khó chịu, thậm chí là nổi giận vô cớ.

 

Nếu thành viên nào trong đội gây ra việc kế hoạch không thể thực hiện một cách hoàn hảo, người đó sẽ phải chịu hình phạt vô cùng nghiêm khắc. Nhưng Chu Vân thì khác.


 

Là do sau khi anh bị tàn tật rồi giải ngũ, tính tình đã bất giác thay đổi ư? Là do tuyết trắng tinh khôi, hồ băng, cánh đồng hoang vắng, cùng dáng vẻ chuyên tâm câu cá của Chu Vân đã mê hoặc anh ư?

 

Chu Vân múc một bát canh cá nóng hổi đưa cho anh, Quan Viễn Phong vừa nhận lấy định uống thì Chu Vân vội vàng ngăn lại: “Làm sao thế? Nóng! Anh đang nghĩ gì vậy!”

 

Quan Viễn Phong: “…”


 

Anh có chút không tự nhiên mà đặt bát canh xuống, đổi tư thế vắt chéo chân: “Anh đang nghĩ ngày mai đến Thành Hải Long thì cần làm những việc gì.”

 

Chu Vân lấy một chiếc thìa cho vào bát, giúp anh khuấy cho canh nhanh nguội: “Em đã tra thông tin về căn cứ đó trên mạng rồi, nó nằm trên núi, là một tòa thành cổ do thổ ty ngày xưa xây dựng, giống như một pháo đài dễ thủ khó công, cho nên mới trở thành căn cứ.”

 

“Thành chủ là nữ, tên là Lâm Linh Linh, dị năng hệ Phong, nghe nói đã lên cấp bốn rồi. Nghe đồn trước mạt thế cô ấy là hướng dẫn viên du lịch, rất quen thuộc nơi đó, sau mạt thế đã dùng gió cuốn hết tang thi xuống núi, tổ chức du khách tự cứu, sau này những người sống sót tụ tập đến đó ngày càng đông, cô ấy được mọi người bầu làm thành chủ.”


 

Quan Viễn Phong: “…Em tra được cũng nhiều thật đấy.”

 

Chu Vân cười: “Em đã lên kế hoạch rất chi tiết rồi. Ngày mai chúng ta vào thành, trước tiên là sẽ tìm chỗ ở, bổ sung một ít thức ăn, xăng dầu các loại, sau đó dạo quanh thành phố, mua một ít hạt giống, thực vật biến dị độc đáo của nơi này, nấm bụng dê ở đây khá ngon, tương ớt muối chua cũng có thể mua một ít. Ở lại một ngày, nếu thấy vui thì ở thêm vài ngày, nghỉ ngơi chỉnh đốn lại rồi xem xét chặng đường tiếp theo, sau đó lại khởi hành tiếp tục lên đường.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Phải ở lại mấy ngày à? Thế có làm chậm trễ hành trình không.”

 

Chu Vân cười: “Điều quan trọng của một chuyến du lịch là quá trình, nơi nào vui thì mình ở lại chơi thêm vài ngày, chứ có phải vội vã đi làm việc gì đâu.” Hai con thú núi lửa kia cũng chưa chắc đã ở đó, điều quan trọng hơn là được ở bên Quan Viễn Phong trên suốt chặng đường.

 

Hắn cầm chiếc thìa đưa cho Quan Viễn Phong: “Anh uống canh đi, em ra ngoài múc ít canh cho Tuệ Tinh.” Hắn đã hầm một nồi khác cho Tuệ Tinh ăn.

 

Quan Viễn Phong lại đột nhiên nắm lấy cổ tay hắn, kéo hắn vào lòng mình rồi cúi xuống hôn.

 

Chu Vân: “…”

 

Đây là phòng ký túc xá nhân viên trong trạm xăng, chỉ có những đồ đạc đơn giản như giường, bàn học, tủ sách, bàn ăn. Ký túc xá đơn khá chật hẹp.

 

Bên ngoài trời đã tối, trong phòng chỉ được dọn dẹp qua loa, bên cửa sổ treo một chiếc đèn cắm trại, giường cũng đã được trải lại ga mới.

 

Quan Viễn Phong đang ngồi trên một chiếc ghế mây tay vịn kiểu cũ trong ký túc xá, ôm lấy Chu Vân, sức nặng của hai người đàn ông trưởng thành đè lên khiến chiếc ghế mây, khiến nó kêu kẽo kẹt như thể sắp không chịu nổi.

 

Chu Vân bị anh giữ trong lòng hôn một lúc lâu, suýt chút nữa đã không thở nổi.

 

Một lát sau, Quan Viễn Phong rời khỏi môi hắn, cả hai đều có chút lưu luyến chưa thỏa mãn, tay Chu Vân đặt bên cổ Quan Viễn Phong, cảm nhận được động mạch của anh đang đập mạnh mẽ, hắn cúi đầu nhìn Quan Viễn Phong đang ngày càng hưng phấn mà bật cười: “Sao đột nhiên lại…”

 

Quan Viễn Phong nói: “Anh đã nhịn cả ngày rồi.”

 

Sự hiện diện của đối phương trong chiếc xe chật hẹp, những cuộc trò chuyện, tiếng cười đùa, cảnh câu cá bên hồ, mỗi cử chỉ của hắn đều lay động trái tim anh, đây là một cuộc hành trình chỉ thuộc về hai người họ. Việc buông thả cho những chuyện ngoài kế hoạch quả thật rất mới mẻ, đây là du lịch sao? Anh nhập ngũ năm mười tám tuổi, chưa bao giờ vượt ra ngoài khuôn khổ, cũng chưa bao giờ tận hưởng được thú vui đi chơi.

 

Anh ngửi thấy mùi hương hoa sen thoang thoảng trên người Chu Vân, nắm chặt tay hắn, lần theo từng ngón tay thon dài mềm mại ấy mà v**t v*.

 

Môi Chu Vân bị hôn đến đỏ ửng, đôi mắt cũng có chút sáng lên, bị anh làm cho tâm thần xao động, hắn lật tay lại, nhẹ nhàng v**t v* anh, lực tay Quan Viễn Phong nới lỏng ra một chút, kéo tay hắn đưa lên miệng mình, ngậm lấy đầu ngón tay hắn rồi nhẹ nhàng cắn.

 

Chu Vân cảm nhận được khoang miệng của đối phương nóng rực, lúc đầu ngón tay chạm vào lưỡi anh, toàn thân hắn càng nóng lên, hắn rụt ngón tay lại, cọ vào môi Quan Viễn Phong, dù lúc này hắn cũng bị hành động phá lệ bất ngờ của một Quan Viễn Phong vốn luôn kiềm chế và nghiêm túc làm cho rung động, nhưng vẫn kiềm chế lại, vỗ về Quan Viễn Phong: “Ăn cơm trước đã, em ra ngoài cho Tuệ Tinh ăn.”

 

Hắn xách nồi canh, cầm một túi thức ăn cho chó đi ra ngoài, trời đã tối hẳn, Tuệ Tinh đang ngồi dưới gốc cây cạnh xe cảnh giác nhìn quanh, thấy Chu Vân cầm bát thức ăn ra, nó lập tức hăm hở chạy tới.

 

Chu Vân vỗ đầu nó ra hiệu im lặng, sau đó đổ canh cá nóng hổi vào thức ăn cho chó rồi trộn đều, thời tiết lạnh nên thức ăn vừa trộn xong đã nhanh chóng nguội đi. Tuệ Tinh lập tức cúi xuống ăn lấy ăn để.

 

Ăn được vài miếng, nó bỗng ngẩng đầu lên sủa một tiếng.

 

Chu Vân ngẩng đầu, thấy cô gái của chiến đội Tứ Hải lúc trước dẫn theo hai đội viên nam đi tới, một người trong số họ còn bưng một cái nồi nhỏ, người còn lại thì xách một thùng xăng bằng nhựa.

 

Phan Cửu Hồng thấy hắn thì có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, thì ra trong xe còn có đồng đội, cô cười nói: “Chào anh… Đây là bánh bột ngô chúng tôi hấp, cảm ơn hai anh hôm nay đã giúp đỡ chúng tôi, đây là chút lòng thành của chúng tôi…”

 

Cô có hơi khựng lại một chút, bởi vì khi đến gần, cô nhìn thấy những miếng thịt cá thật lớn trong bát thức ăn cho chó dưới gốc cây, mùi canh cá thơm nồng nàn, thức ăn cho chó được trộn vào trông rõ là cơm trắng trộn với cà rốt, thịt, khoai lang, bữa ăn của đối phương rõ ràng tốt hơn bọn họ rất nhiều.

 

Cô có chút lúng túng nói: “Còn có một bình xăng, điều kiện trên đường đi không tốt, mong anh đừng chê…”

 

Tả Tứ bưng nồi đi phía sau nuốt nước bọt, nhấn mạnh: “Có lạp xưởng.”

 

Chu Vân nhìn vào nồi thấy những chiếc bánh bột ngô nhân dưa chua vàng óng, bên cạnh là mấy miếng lạp xưởng bóng mỡ, biết rằng đối phương đã cố gắng hết sức để bày tỏ lòng cảm kích, hắn bèn cười nói: “Cảm ơn, mọi người chờ một chút.”

 

Hắn đưa tay nhận lấy chiếc nồi, không hề từ chối, vào trong ký túc xá thì thấy Quan Viễn Phong đã vào phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào, hẳn là đang tắm.

 

Quan Viễn Phong từ trong phòng tắm hỏi vọng ra: “Sao vậy?”

 

Chu Vân nói: “Là đội viên của chiến đội lúc nãy, bọn họ mang xăng và đồ ăn đến.” Hắn có chút lo lắng, nói thêm: “Anh đừng để bị cảm lạnh.” Trong trạm xăng không có nước, là do lúc nãy hắn đến đây đã tìm mấy cái thùng, dùng dị năng đổ đầy nước để sẵn trong phòng tắm, trời lạnh buốt nên toàn là nước lạnh.

 

Quan Viễn Phong nói: “Không sao.”

 

Chu Vân đổ bánh bột ngô và lạp xưởng ra, rồi lại múc đầy một nồi canh cá cho đối phương, bên trong vừa cho bánh gạo vào nấu mềm, hương vị vừa phải, hắn bưng ra đưa cho cậu trai kia, rồi cười nói: “Vừa hay chúng tôi cũng nấu canh cá, mọi người nếm thử đi.”

 

Tả Tứ nhận lấy nồi canh cá, nhìn thấy những miếng cá to và bánh gạo nổi trên mặt nước dùng màu trắng sữa, mắt liền sáng rực: “Cho thêm ít nước chấm chua cay vào thì còn ngon hơn nữa…”

 

Phan Cửu Hồng cười nói: “Cảm ơn anh nhé, tôi họ Phan, xe chúng tôi đã sửa xong rồi, ngày mai sẽ về Thành Hải Long. Nếu hai vị cũng đến Thành Hải Long, khi đến đó chúng tôi xin mời hai vị một bữa cơm để cảm ơn.”

 

Chu Vân cười lắc đầu: “Không cần đâu, chúng tôi có sắp xếp khác rồi, không cần khách sáo, ra ngoài đường mọi người đều không dễ dàng gì, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm.”

 

Phan Cửu Hồng nghe câu nói quen thuộc từ thời trước mạt thế mà có chút cảm khái: “Trước kia thì người ta hay nói vậy, bây giờ dám đi lại bên ngoài đều là dị năng giả, người sẵn lòng giúp đỡ thật hiếm có… Không nói người khác, ngay cả chúng tôi cũng không dám dễ dàng cứu người, cho nên thật sự rất cảm ơn hai vị.”

 

Chu Vân hỏi: “Thành Hải Long thế nào? Thuế vào thành có cao không?”

 

Phan Cửu Hồng nói: “Không cao! Thu theo đầu người, mỗi người một viên tinh hạch, Thành Hải Long rất náo nhiệt. Thành chủ Lâm là người rất tốt, rất dân chủ. Trong thành đều là cư dân tự quản, tôi vốn đến đây du lịch, sau này thức tỉnh dị năng. Có lần tôi dành thời gian về lại căn cứ Thiên Phủ, kết quả phát hiện ở đó người đông, thuế cũng thu nặng, cuộc sống không dễ dàng, người nhà cũng không còn… nên lại quay về đây định cư.”

 

Cô nhiệt tình giới thiệu: “Thành Hải Long ở trên núi, tuy nhỏ nhưng rất yên bình. Chúng tôi còn tổ chức các dị năng giả hệ Mộc trồng lương thực trên núi, mọi người đều phân công công việc. Vật tư thu thập về chia năm năm, đều được tính điểm cống hiến. Không khí trong thành đặc biệt tốt. Nếu hai vị chưa tìm được nơi định cư, Thành Hải Long chắc chắn là lựa chọn tối ưu.”

 

Tả Tứ nhìn nồi canh nóng hổi trong tay, bổ sung: “Cá sốt ớt chua kiểu Quý Châu và thịt dê chua ngọt ở chỗ chúng tôi ngon lắm! Đến đó nhất định phải thử, ở chỗ khác không chuẩn vị đâu!”

 

Tả Tam bổ sung: “Bún thịt dê cũng ngon, gà om cũng không tồi, còn có bánh dày nữa, tiện để mang theo trên đường.”

 

Chu Vân cười: “Cảm ơn, đến lúc đó chúng tôi nhất định sẽ thử.”

 

Bọn họ nói thêm vài câu khách sáo, Phan Cửu Hồng không hỏi han tên tuổi lai lịch của đối phương, chỉ nói bên bọn họ có đun nước nóng sạch sẽ, nếu có nhu cầu gì cứ qua tìm bọn họ, rồi dẫn Tả Tam Tả Tứ quay về.

 

Lục Tư Viễn và Đinh Thanh thấy bọn họ mang về một nồi canh cá bánh gạo cũng có chút bất ngờ: “Khách sáo thế à?”

 

Phan Cửu Hồng nói: “Không phải một người, thì ra trong xe còn có một đồng đội nữa. Là nam, trông thư sinh nho nhã, rất hòa nhã, nhưng nhìn khí chất đó thì chắc cũng là một dị năng giả.”

 

Tả Tam nói: “Con chó nhà người ta còn ăn ngon hơn chúng ta.”

 

Đinh Thanh nói: “Cậu không thấy con chó đó hôm nay kéo tang thi ra ngoài à, cậu cũng là hệ Hỏa, mà còn không bằng con chó đó.”

 

Tả Tam: “…”

 

Tả Tứ vội vàng bênh anh trai: “Anh tôi ăn ít, hơn nữa hai anh em tôi cùng ra trận thì sẽ mạnh hơn con chó đó.”

 

Đinh Thanh nhanh như gió gắp một miếng đầu cá: “Trời đã lạnh thế này rồi mà cậu còn không ngưng tụ ra được một mũi tên băng, còn dám nói à… đúng là đồ ngốc…”

 

Tả Tứ cố gắng biện minh: “Hệ Thủy mà ngưng tụ được băng vốn dĩ cũng không có mấy người.” Cậu ta vừa nói vừa bảo: “Cho ít tương ớt muối chua vào canh đi, để lại ít bánh gạo cho đội trưởng, cậu đừng có ăn hết.”

 

Lục Tư Viễn đã quen với việc các thành viên trong đội cãi nhau suốt ngày, bèn ngắt lời: “Chẳng trách dám hai người một con chó mà lên đường, đều là cường giả cả. Không biết họ định đi đâu.”

 

Phan Cửu Hồng nói: “Nếu có thể chiêu mộ họ ở lại Thành Hải Long của chúng ta thì tốt quá. Tôi nghe thành chủ Lâm nói, bên căn cứ Trúc Thành vẫn luôn muốn cử quân đội đến đây, nói là muốn sáp nhập Thành Hải Long thành căn cứ chính thức. Nếu chúng ta có thêm vài dị năng giả mạnh, bên Trúc Thành sẽ không dám nhăm nhe dòm ngó chúng ta nữa.”

 

Đinh Thanh gay gắt nói: “Sáp nhập cái búa, năm ngoái chúng ta biếu không cho Trúc Thành bao nhiêu ngô với cao lương, người của mình đói đến mức phải gặm củ sắn. Bọn chúng thì hay rồi, nghe nói Tết còn tổ chức yến tiệc, ai nấy đều ăn uống béo tốt. Nếu thật sự bị bọn chúng sáp nhập, chỉ có nước bị hút máu thôi.”

 

“Hội nghị thành chủ lại nói phải giới thiệu sản phẩm, vơ vét của chúng ta bao nhiêu ớt, hoa tiêu và trà, nói là mang đi Trung Châu bán, tiền hàng một xu cũng không thấy đâu.”

 

Phan Cửu Hồng nói: “Nếu lúc đó thành chủ Lâm đi họp, nhận cái lệnh thành chủ gì đó, ký hợp đồng là được rồi. Bây giờ đã không bị Trúc Thành suốt ngày uy h**p.”

 

Lục Tư Viễn lắc đầu: “Lúc đó nếu thành chủ Lâm đi, chắc chắn Thành Hải Long sẽ bị người ta thừa cơ xâm nhập. Trời cao hoàng đế ở xa, không đi họp là đúng. Bây giờ bên Trung Châu căn bản không quản được các địa phương, bên Trúc Thành có quân đội đồn trú, sớm muộn gì cũng sẽ cử người đến chỗ chúng ta thôi.”

 

Phan Cửu Hồng lẩm bẩm: “Nếu anh Quan kia là tướng quân Quan thì tốt quá. Ai cũng nói ngài ấy chính khí lẫm liệt, căm ghét cái ác như kẻ thù, nhất định có thể trị được căn cứ Trúc Thành.”

 

Đinh Thanh ăn không ngẩng đầu lên: “Đừng có mơ, tôi thấy trên mạng nói người ta về quê, tự xây một thành trì lớn, gọi là Thành Quy Khư gì đó, tường thành toàn là xương rồng, to hơn Thành Hải Long nhiều. Thành Hải Long nhỏ quá, ai thèm để ý.”

 

Phan Cửu Hồng buồn bã nói: “Trời cao hoàng đế ở xa mà.”

 

Lục Tư Viễn lại nói: “Tôi lại thấy, chi bằng chúng ta khuyên thành chủ Lâm dẫn mọi người cùng đến Thành Quy Khư kia đi, cây dời thì chết, người dời thì sống, nghe nói bên đó phát triển tốt, phúc lợi cũng tốt.”

 

Tả Tứ ngơ ngác nói: “Cơm bên đó nhạt lắm, ăn không quen đâu.”

 

Phan Cửu Hồng nói: “Thành chủ Lâm không nỡ bỏ lại người dân trong thành này đâu, đã ba năm rồi…”

 

===

 

Ở phía bên kia trạm xăng, sau khi ăn tối xong, để Tuệ Tinh ở trong xe trông chừng, cuối cùng Chu Vân cũng đã “ăn” được Quan Viễn Phong vừa tắm nước lạnh xong, làn da anh lạnh ngắt, nhưng có vài nơi vẫn còn nóng rực.

 

Cảm giác k*ch th*ch kiểu này trong chuyến đi quả nhiên khác với ở nhà.

 

Những bất tiện trên đường đi, sự cảnh giác với nơi xa lạ, đều bị cảm giác k*ch th*ch như đang vụng trộm lúc này che lấp đi.

 

Chu Vân thích Quan Viễn Phong của lúc này, một Quan Viễn Phong tạm thời gác lại những trách nhiệm trên vai, chỉ một lòng một dạ nhìn mình.

 

Hắn cẩn thận kiểm soát để không cho Quan Viễn Phong dễ dàng đạt được, lại vừa nhìn gân xanh trên trán Quan Viễn Phong nổi lên mà trêu chọc: “Không phải tướng quân Quan ngày nào cũng huấn luyện mùa ĐSo? Sức bền không tốt lắm nhỉ.”

 

Quan Viễn Phong cúi xuống, xé toạc những dây leo quấn quanh người, lồng ngực rộng lớn vô cùng áp bức đè xuống, giữ chặt tay Chu Vân, để lại những dấu ngón tay rõ ràng trên làn da trắng nõn của đối phương. Anh không nói gì, chỉ dùng hành động để Chu Vân cảm nhận được thế nào là thể lực của đỉnh cao chiến lực.

 

Chu Vân cảm nhận được những động tác rõ ràng quyết liệt và táo bạo hơn của Quan Viễn Phong, bị hôn đến không thở nổi, hắn duỗi thẳng mũi chân, nhưng vẫn không biết sống chết mà tiếp tục khiêu khích: “Có phải bữa tối ăn không no, nên không có sức không.”

 

Quan Viễn Phong nắm chặt mắt cá chân của hắn, ngược lại còn thả chậm nhịp độ, lòng bàn tay trượt xuống, x** n*n bắp chân hắn: “Thả lỏng chút đi, kẻo lát nữa lại bị chuột rút, anh thấy người thiếu luyện tập là em đấy.” Đã yếu còn thích chơi, lần nào cũng là hắn đòi thử trò mới, cuối cùng người chịu không nổi nói không được nữa cũng là hắn.

 

Chu Vân: “…” Chiêu khích tướng bị sử dụng ngược lại rồi, hắn thu chân về, lòng bàn chân đạp lên bắp đùi cứng như sắt của Quan Viễn Phong, vừa định nói gì đó, Quan Viễn Phong lại đột nhiên cúi xuống ghì chặt lấy hắn, nhân lúc hắn lơ là liền đột ngột tấn công, đẩy nhanh thế tấn công.

 

Chu Vân nhanh chóng không nói nên lời, dần dần lạc lối trong những nụ hôn nóng bỏng triền miên, trong bộ não đang dần mụ mị vẫn còn nghĩ rằng ai lại đi dùng binh pháp vào lúc này chứ, thật quá đáng.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 138: Canh Cá Bánh Gạo
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...