Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 116: Kiếp Trước Kiếp Này
Quả nhiên không ngoài dự đoán, rất nhanh sau đó các căn cứ lớn đều phái xe đến, hộ tống những cư dân có ý định đến thành Quy Khư. Tình hình cũng tương tự như ở căn cứ Trung Châu, đa số người đến đều là từng hộ gia đình, những nhà có nhiều người già và trẻ em vốn đã sống khó khăn ở căn cứ cũ, nên mới cân nhắc đến đây để được hưởng phúc lợi cơ bản.
Căn cứ Quy Khư cũng thu nhận tất cả, chỉ cần có giấy chứng nhận không phạm tội do căn cứ trước cấp là đều nhận và sắp xếp chỗ ở.
Ngay cả Nhậm Dược Phi cũng gọi điện đến: “Các cậu thật sự chống đỡ nổi không? Bên tòa thị chính chỗ tôi cũng đã nhận được đơn đăng ký muốn đến thành Quy Khư, lại ở gần nên bọn họ cũng mong chính quyền chúng tôi cử xe hộ tống.”
Quan Viễn Phong nói: “Được, cứ đưa bọn họ qua hết đây đi.”
Nhậm Dược Phi nói: “Cậu đúng là y như Lão Đàm hồi đó. Hồi đó tôi nghe nói Trung Châu cũng đã chịu áp lực để tiếp nhận người tị nạn và người sống sót vô điều kiện. Nói thì dễ, làm mới thật sự khó. Cậu phải nghĩ cho kỹ, lương thực, năng lượng, vệ sinh, trị an, quản lý dư luận đều là những vấn đề lớn, nếu có dịch bệnh thì còn kinh khủng hơn. Nhân lực quản lý của các cậu rõ ràng là không đủ.”
“Tôi biết các cậu có năng lực, có thể đánh tang thi, đánh thú biến dị, cũng biết bác sĩ Chu có thể đảm bảo lương thực, nhưng quản lý không phải chuyện đơn giản như vậy, con người là thứ phức tạp nhất trên đời. Những lời khen trên mạng tôi đều thấy cả rồi, nhưng tin hay không thì tùy, chỉ cần các cậu có một chút gì đó làm không tốt, cũng sẽ bị đăng lên mạng để chỉ trích, đó là con dao hai lưỡi.”
“Các căn cứ đều kiểm soát việc lên mạng, kiểm soát chặt chẽ dư luận, đều là có cân nhắc từ nhiều khía cạnh.”
“Cậu xem bên Diệp Duật Khanh kia kìa, cả căn cứ Lâm Đông quản lý hoàn toàn theo kiểu quân sự hóa, chẳng khác gì một doanh trại lớn, quy tắc nghiêm minh. Gã này tuy đáng ghét, nhưng quản lý lại rất có nghề.”
Quan Viễn Phong gật đầu: “Cảm ơn đã nhắc nhở. Chúng tôi có một nhân tài cảnh sát, rất có kinh nghiệm quản lý.”
“Bọn họ đang thực hiện chế độ dân cư tự quản. Toàn bộ khu dân cư được chia thành nhiều tổ, sắp xếp những người lớn tuổi đức độ, những người có kinh nghiệm quản lý để làm công tác quản lý thường nhật. Quân đội phụ trách tuần tra và trị an, hiện tại dân số chưa nhiều, vẫn đối phó được. Một số kẻ gây rối, trộm cắp đều đã bị cưỡng ép đưa đi lao động rồi.”
Nhậm Dược Phi nói: “Tốt, cậu nắm được tình hình là tốt rồi, vận động sức mạnh tự quản của cư dân cũng là một cách, cứ từ từ sàng lọc những nhân tài có kinh nghiệm quản lý đi.”
Quan Viễn Phong đáp một tiếng rồi cúp máy.
Anh vừa bước ra thì thấy Chu Vân đang thu dọn ba lô, bèn hỏi hắn: “Hôm nay em vẫn đến bộ chỉ huy à?”
Chu Vân nói: “Không, em đến bệnh viện, nhân viên y tế bên đó đã lần lượt đến trình diện rồi, một mình bác sĩ Kỳ hơi bận, lo không xuể, em qua đó xem có giúp được gì không.”
Quan Viễn Phong nói: “Nhân viên y tế có đủ không?”
Chu Vân nói: “Cũng ổn, quân y đi theo đoàn là lực lượng chủ chốt, viện trưởng Viên bên thành Bắc Minh cũng hỗ trợ một phần nhân viên y tế, cư dân đến lần này cũng có một số người làm trong ngành y và nhân viên y tế, bọn em đang định làm một đợt sàng lọc.”
“Ngoài ra sẽ tuyển chọn thêm một nhóm người tình nguyện làm công tác y tế để qua đó đào tạo ngắn hạn, làm những việc chăm sóc đơn giản như xử lý vết thương, truyền dịch, theo dõi dấu hiệu sinh tồn, cho uống thuốc thay thuốc, hút đàm đặt ống thông tiểu là được.”
Chu Vân vẫn khá lạc quan: “Về chấn thương ngoại khoa khẩn cấp, chúng ta có Trương Quang Minh, Hoa Nhu, còn có hai dị năng giả hệ Quang của tiểu đội Thiên Lang, cùng với dị năng giả hệ Mộc làm lực lượng cứu hộ hỗ trợ chính. Những người đến đây bây giờ về cơ bản cũng đa phần là mắc bệnh mãn tính, vấn đề không lớn. Các bệnh nan y và ca nặng còn có thầy Diêu trấn giữ nữa mà.”
Quan Viễn Phong gật đầu, anh biết y thuật của Chu Vân cũng rất cao siêu, dù là chấn thương khẩn cấp hay y học cổ truyền gì cũng vậy, hắn chỉ nhắc đến thầy Diêu, thực ra là khiêm tốn. Nhưng cũng chính vì vậy, anh lại lo Chu Vân sẽ bận rộn quá.
Chu Vân thấy anh hơi nhíu mày, ngược lại còn an ủi anh: “Mới bắt đầu thì khó khăn một chút, đợi mọi thứ đi vào quỹ đạo rồi sẽ có nhân tài chủ động tìm đến thôi.”
Quan Viễn Phong đến gần hắn, thấy hắn tinh thần phơi phới, ánh mắt đong đầy ý cười. Mấy ngày nay, từng đợt cư dân từ các căn cứ khác tự nguyện gia nhập thành Quy Khư, theo kế hoạch ban đầu là phải kiểm tra sức khỏe toàn bộ một lần, nhưng nhân lực không đủ.
Hắn rất bận, nhưng hắn không nên bận rộn như vậy.
Hắn nên nhàn nhã ngồi bên hồ, cùng Tuệ Tinh câu cá, tính xem hôm nay nấu món gì, chọn một cuốn sách trên giá để đọc, viết những bài thơ mình yêu thích, rồi tìm một đĩa CD để xem phim hoặc nghe nhạc.
Mặc dù Chu Vân chưa từng nói ra, mỗi ngày đều lấp đầy lịch trình bằng công việc, bận rộn mà trọn vẹn, vui vẻ phấn chấn, dường như rất mãn nguyện.
Nhưng không hiểu sao anh lại biết, điều Chu Vân thích không phải là những ngày tháng không ngừng giao tiếp với mọi người như thế này. Hắn thích tập trung vào nội tâm hơn, hắn thích tận hưởng cuộc sống một mình, những người khác đối với hắn là phiền nhiễu, là quấy rầy, và hầu hết những chuyện trần tục trên đời đều thực sự không có ý nghĩa.
Hắn đã mạnh đến mức này, hoàn toàn có thể một mình sống tốt theo ý mình, sống một cuộc sống mà mình thích.
Chu Vân không để ý đến cảm xúc hụt hẫng đột nhiên ập đến của Quan Viễn Phong, hắn thu dọn ba lô xong nhìn đồng hồ: “Em đi trước đây, hôm nay anh phải ra ngoài thành đúng không? Anh mang Tuệ Tinh theo nhé, em ở bệnh viện không tiện mang nó theo.”
Hôm nay Quan Viễn Phong phải ra ngoài thành để tuần tra doanh trại đồn trú bên ngoài, nghe vậy chỉ gật đầu, nhìn Chu Vân nhanh nhẹn đi ra ngoài như một cơn gió.
Quan Viễn Phong lại chìm vào những suy tư khó giải, mãi cho đến khi anh xuống lầu rồi ngồi vào xe, chiếc xe chạy ra khỏi Vân Đỉnh Sơn Uyển, Đổng Khả Tâm ở trước quay đầu hỏi anh: “Ngày mai Lạc tướng quân bên căn cứ Tam Sở sẽ đến, đã hỏi tôi trước, muốn đến chào hỏi Đông Quân. Ngài xem nên trả lời thế nào ạ?”
Quan Viễn Phong thuận miệng nói: “Cứ tìm bừa một lý do nào đó để từ chối đi.”
Đổng Khả Tâm đáp: “Vâng.”
Quan Viễn Phong lại đột nhiên như sực tỉnh: “Đợi đã… Hay là, cô cứ hỏi ý kiến Chu Vân xem sao.”
Đổng Khả Tâm cười: “Nếu không phải ý của anh, sao cậu ấy có thể gặp những người này được?”
Quan Viễn Phong sững sờ, Đổng Khả Tâm quay đầu, thấy vẻ mặt anh có chút nghiêm trọng, cô cũng ngẩn người: “Không phải tôi không tôn trọng ý kiến của bác sĩ Chu, ý tôi là, bác sĩ Chu rõ ràng đều là vì Đội trưởng Quan anh nên mới kiên nhẫn gặp những người này. Bây giờ anh đã nói không cần gặp, sao cậu ấy có thể gặp được nữa. Dù có hỏi thì chắc chắn cậu ấy cũng sẽ nói do anh quyết định.”
Quan Viễn Phong im lặng một lúc: “Đều là vì tôi…”
Đổng Khả Tâm cười: “Đương nhiên rồi. Ngay cả thầy Diêu cũng rõ ràng là vậy, đều là những người không thích gặp người ngoài, chỉ có số ít người họ công nhận mới có thể tiếp cận. Chính là cái khí chất của người làm học thuật, làm nghiên cứu ấy, không kiên nhẫn với việc xã giao đâu. Xã giao rất tốn thời gian, những thứ của họ cần sự tập trung cao độ mà.”
“Hơn nữa,” Đổng Khả Tâm cười: “Rõ ràng Bác sĩ Chu là kiểu người rất thông minh, nói chuyện với chúng ta thực ra là đang hạ mình để tương thích, có thể thấy cậu ấy đã rất cố gắng hạ mình theo chúng ta rồi, nhưng cũng có thể thấy được sự không kiên nhẫn.”
“Mỗi khi không kiên nhẫn, cậu ấy sẽ mất tập trung. Tôi nghe Tần Mộ, Chu Triện bọn họ đều nói, nói chuyện với bác sĩ Chu phải đi thẳng vào vấn đề, nói ngắn gọn súc tích. Chỉ có Đội trưởng Quan anh nói chuyện với bác sĩ Chu, cậu ấy mới luôn chăm chú lắng nghe. Cho nên gặp một người lạ, nếu không phải anh bảo phải gặp, cậu ấy chắc chắn sẽ không lãng phí thời gian đâu.”
Quan Viễn Phong nói: “Không phải là em ấy mất tập trung, mà là do em ấy suy nghĩ nhanh và xa hơn người bình thường, cho nên các cô không theo kịp tư duy của em ấy.”
Đổng Khả Tâm nói: “Thì ra là vậy à?”
Quan Viễn Phong nói: “Chính là như vậy, tư duy của em ấy năng động và nhanh nhạy hơn người bình thường rất nhiều, đối với những lĩnh vực chưa biết, em ấy lại rất tò mò và sẽ nhanh chóng không ngừng tìm tòi, cho nên em ấy sẽ cho người ta cảm giác có sở thích rất rộng, kiến thức uyên bác.”
Đổng Khả Tâm ngẫm nghĩ: “Nói vậy thì đúng là thế thật, vẫn là Đội trưởng Quan hiểu bác sĩ Chu hơn.” Cô lại cười: “Chúng tôi đều có cảm giác này, nếu không phải quen biết Đội trưởng Quan anh, bình thường chắc chắn ngay cả cơ hội tiếp cận nói chuyện với bác sĩ Chu cũng không có.”
Quan Viễn Phong lại chìm vào suy tư.
Đổng Khả Tâm thấy Quan Viễn Phong dường như có tâm sự, hoặc đang suy nghĩ chuyện gì quan trọng, cũng không dám làm phiền anh nữa.
Mãi cho đến khi đi xem doanh trại đồn trú ngoài thành, doanh trại nằm gần vườn thuốc Nam Sơn, Giang Dung Khiêm đã đến sắp xếp triển khai từ trước, dẫn theo mấy vị sĩ quan đến báo cáo tình hình chọn địa điểm.
Giang Dung Khiêm dẫn Quan Viễn Phong lên sườn đồi gần đó chỉ trỏ: “Xét đến nhu cầu diễn tập huấn luyện, cả khu vực rộng lớn này thích hợp hơn, có núi có sông thích hợp cho việc diễn tập thường ngày, có đồng bằng có thể thiết lập trường bắn.”
“Về mặt giao thông, cũng có thể nhanh chóng ứng cứu và hỗ trợ thành Quy Khư, lại có thể tiện thể bảo vệ vườn thuốc Nam Sơn bên này.”
“Về nông trại thì có thể chia sẻ một phần với bên vườn thuốc Nam Sơn.”
“Việc xây dựng doanh trại và công sự phòng thủ, có thể từ từ tiến hành. Quân đội đến, Chu Triện đã nói, có thể dành khu xưởng chế biến trà ở nông trường trại giam cũ cho chúng ta ở tạm làm doanh trại. Bây giờ thời tiết khắc nghiệt, lá trà ngoài trời về cơ bản đã chết hết, hiện cũng đã bỏ hoang.”
“Trên núi này sẽ xây dựng tháp viễn thông để đảm bảo thông tin liên lạc.”
“Vật tư và vũ khí, có thể tạm thời để ở vườn thuốc Nam Sơn, ở đó có kho vũ khí chuyên dụng sẵn có, có thể cất giữ trước.”
“Vì vậy nhiệm vụ trong suốt mùa đông, có thể ưu tiên xây dựng gara, doanh trại, sân tập. Về tường thành thì bác sĩ Chu nói cậu ấy có thể sắp xếp tường thành xương rồng cho chúng ta.”
Giang Dung Khiêm thấy Quan Viễn Phong cứ im lặng, trong lòng lo lắng, chỉ có thể căng da đầu nói tiếp cho xong, rồi anh ta thấy Quan Viễn Phong nhíu mày. Đổng Khả Tâm vội vàng nói đỡ cho anh ta: “Những điều này chúng tôi không nói đâu ạ, là bác sĩ Chu tự mình đề xuất, cậu ấy nghe Chu Triện nói bên mình muốn xây doanh trại, đã chủ động đề nghị chúng tôi nhanh chóng xác định đường viền tường thành, để cậu ấy sắp xếp tường thành xương rồng.”
Quan Viễn Phong như bừng tỉnh: “Không sao, tôi biết rồi. Cứ làm theo lời em ấy đi.”
Giang Dung Khiêm ngẩn ra, làm theo lời bác sĩ Chu cái gì? Bác sĩ Chu chỉ nói nhanh chóng xác định đường viền tường thành… vậy một đống mình vừa nói trước đó thì sao?
Đổng Khả Tâm đã cười bổ sung giúp anh ta: “Ý của Đội trưởng Quan là những dự định vừa rồi cũng đều đồng ý rồi phải không ạ?”
Quan Viễn Phong nói: “Ừ.”
Anh đi thêm một lúc rồi mới hỏi Đổng Khả Tâm và Giang Dung Khiêm: “Trước đây tôi để tên Đông Quân vào lệnh thành chủ, hai người nói cảm thấy Chu Vân chưa chắc đã thích đứng trước sân khấu.”
Đổng Khả Tâm cười: “Chỉ là một chút phỏng đoán thôi ạ, chúng tôi cũng không hiểu rõ về bác sĩ Chu lắm.”
Quan Viễn Phong nói: “Tôi chưa nói xong.”
Đổng Khả Tâm vội vàng ngậm miệng tỏ ý lắng nghe, Quan Viễn Phong nói: “Nhưng hôm đó em ấy nhận lệnh thành chủ đã rất vui, vô cùng vui, tôi chưa bao giờ thấy em ấy vui như vậy.”
Đó là một niềm vui sướng không hề pha tạp, hai mắt như được thắp sáng, nhìn anh như thể vừa nhận được món quà quý giá nhất.
Anh có thể chắc chắn rằng, hôm đó hắn thật sự vui mừng.
Anh nhìn về phía Giang Dung Khiêm và Đổng Khả Tâm, hai người họ đều đang nhìn anh, dường như vẫn đang chờ anh nói tiếp.
Quan Viễn Phong: “…” Đột nhiên anh không muốn tiếp tục chủ đề này nữa — bọn họ không hiểu Chu Vân.
Anh quay người đi về phía xe: “Về thôi.”
===
Trung tâm y tế thành Quy Khư.
Chu Vân sải bước đi về phía phòng khám của mình thì gặp Kỳ Thư Hồng, cô cười nói: “Bác sĩ Chu đến rồi, vừa hay thầy Diêu đang tìm anh đấy.”
Chu Vân ngẩn ra: “Chuyện gì vậy.”
Kỳ Thư Hồng nói: “Hình như là một học trò cũ của thầy Diêu, lần này cũng cả nhà đến đây, có lẽ biết thầy Diêu mỗi tuần đến khám một lần nên đã đặc biệt đưa con trai đến, nói là muốn xin thầy Diêu nhận con trai ông ta làm học trò. Nghe nói trước mạt thế cũng học cử nhân y khoa, chưa học xong thì mạt thế đã đến.”
Chu Vân nói: “Ồ, vậy tôi qua đó xem sao.”
Kỳ Thư Hồng cười: “Tôi thấy thầy Diêu là nể mặt thôi, chứ thực ra chẳng nhớ người kia là ai cả. Cụ đào tạo vô số học trò, chắc học trò không xuất sắc lắm thì ông cụ cũng không nhớ được đâu.”
Chu Vân không để tâm: “Thầy đúng là có nhiều học trò, thầy không từ chối thẳng mặt, có lẽ là vì thấy chúng ta đang thiếu nhân viên y tế, nên không muốn từ chối làm chúng ta khó xử, tôi đi đỡ giúp thầy một chút là được.”
Chu Vân vào phòng khám, quả nhiên thấy thầy Diêu ngồi một bên, một người đàn ông trung niên dẫn theo một thanh niên ngồi đối diện, mặt mày niềm nở tươi cười nói chuyện.
Chu Vân bước vào, lập tức nhìn thấy người thanh niên kia, hơi kinh ngạc, là cậu ta ư? Sao lại là cậu ta? Cậu ta không phải nên ở Trung Châu, không còn giao du gì với mình nữa sao? Rồi đột nhiên có chút bừng tỉnh, hóa ra là mình đã thay đổi quỹ đạo vận mệnh của nhiều người như vậy.
Nhìn thấy người học trò tâm đắc mà kiếp trước mình đã dốc lòng dạy dỗ đang đứng đó mỉm cười, vẫn như xưa, nho nhã ngoan ngoãn, nghiêm túc có trách nhiệm, xử lý số liệu vừa nhanh vừa tốt, để rồi cuối cùng đâm cho mình nhát dao đau nhất, chí mạng nhất. Hắn có cảm giác như không gian và thời gian giao thoa, nhất thời cảm thấy mình như đang ở trong mơ.
Diêu Hoán thấy hắn nhìn chằm chằm người thanh niên kia đến ngẩn người, bèn ho nhẹ một tiếng: “Chu Vân à, đây là Dịch Kim Siêu, cũng coi như là bạn học cùng trường của con, trước đây lúc nó học đại học thầy có dạy nó một học kỳ. Giờ con trai nó cũng học y, tên là Dịch Khiêm, rất trẻ, mới mười chín tuổi, vừa hay cũng đến căn cứ Quy Khư. Thầy vừa hỏi qua, khá lanh lợi, biết điều, kiến thức cơ bản cũng coi như vững chắc.”
Chu Vân gật đầu với Dịch Kim Siêu và Dịch Khiêm, thấy nước trong chén trà trên bàn Diêu Hoán đã không còn nóng, bèn cầm phích nước lên châm thêm cho ông.
Dịch Kim Siêu mặt mày tươi rói: “Ra là tiểu sư đệ à, tôi còn nói bên cạnh thầy không thể không có người hầu hạ, ra là có tiểu sư đệ đang hầu hạ. Tối nay tôi mời, xin mời thầy và sư đệ đi ăn một bữa nhé?”
Diêu Hoán xua tay: “Tôi già rồi, các cậu mới đến đây, chắc chắn cũng eo hẹp, không cần phiền phức đâu.”
Dịch Kim Siêu cười: “Tiệc bái sư thì vẫn phải có, để nhận sư môn…”
Diêu Hoán lắc đầu: “Không cần đâu, tôi tuổi đã cao, giờ lại là mạt thế, sức lực không đủ, không dạy học trò được nữa. Tiểu Dịch còn trẻ như vậy, chuyên ngành học cũng không phải y học cổ truyền, không cần thiết phải bám vào cái bếp lạnh này của tôi làm gì. Chu Vân bây giờ trò hơn thầy rồi, giỏi hơn tôi nhiều, tôi cố ý gọi Chu Vân đến, chính là để Chu Vân dẫn dắt các cậu.”
Vẻ mặt Dịch Kim Siêu có chút thất vọng, gượng cười nói: “Thầy khiêm tốn rồi. Giới y học bây giờ, ai mà không biết công ty Dược Phẩm Thanh Điểu đã mời thầy về làm cố vấn với mức lương cao, ngay cả bệnh ung thư của thành chủ Cung cũng là do thầy chữa khỏi. Thế giới đã khác rồi, thảo dược biến dị trỗi dậy, y học cổ truyền cũng là một ngành hot. Tiểu Dịch có thể học được vài chiêu từ thầy, dù chỉ là học châm cứu thôi, sau này cũng có thể đứng vững được. Thầy xem xét tấm lòng thành của học trò…”
Diêu Hoán nói: “Chỉ muốn đứng vững thôi sao?”
Dịch Khiêm đứng bên cạnh đã nhanh nhạy nói: “Làm cha mẹ tất nhiên là hy vọng con cái được bình an, có thể đứng vững trong thời mạt thế, có nơi an thân là được. Về phần cháu, đương nhiên là hy vọng có thể nghiên cứu trong lĩnh vực kiến thức mới mẻ về thảo dược biến dị này. Đây là một kỷ nguyên mới, một sự phát triển mới của nhân loại. Chúng ta là những nhà nghiên cứu, được sinh ra trong thời đại này, có thể mở rộng ranh giới kiến thức của con người, trên nền tảng hệ thống kiến thức hiện có, đi khám phá những nguyên lý khoa học mới, tìm tòi những đề tài mới về dị năng của con người, thúc đẩy sự phát triển vận mệnh của nhân loại, đồng thời thực hiện giá trị cá nhân của mình. Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy nhiệt huyết sôi trào, xin thầy Diêu hãy cho kẻ hậu bối này một cơ hội được đi theo học tập ạ.”
Diêu Hoán mỉm cười gật đầu nhìn Chu Vân: “Tôi còn định nói, nếu các cậu chỉ muốn đứng vững gót chân thì ngay cả Chu Vân cũng không cần dùng đến, các con cứ ở bệnh viện căn cứ này yên ổn làm nhân viên y tế, an cư lập nghiệp không khó.”
Ông chỉ vào Chu Vân: “Chu Vân bây giờ xuất sắc hơn thầy rồi, Tiểu Dịch, nếu cậu có thể học được vài chiêu từ Chu Vân là đủ rồi, chưa nói đến chuyện vì toàn nhân loại, trước hết hãy bắt đầu từ vì thành Quy Khư đi. Hơn nữa nó còn chưa nhận đệ tử, cậu cố gắng lên. Tôi nói thì không tính, yêu cầu của nó e là còn cao hơn cả tôi.”
Chu Vân cười: “Thầy đừng trêu con, nhận đệ tử phải là đôi bên cùng tình nguyện, thầy đã có lệnh, con kèm cặp một chút cũng được, bây giờ cũng đang thiếu người.” Hắn nhìn Dịch Khiêm: “Nhưng bên căn cứ Trung Châu cũng rất coi trọng nhân viên y tế và nhà nghiên cứu, bên đó còn có Viện nghiên cứu Dị năng, đãi ngộ tốt hơn nơi hẻo lánh này của chúng tôi rất nhiều, sao lại đến Quy Khư?”
Sắc mặt Dịch Kim Siêu hơi thay đổi: “Là do giáo sư hướng dẫn của Tiểu Dịch xảy ra chuyện, nên bị liên lụy… Bên Trung Châu quá phức tạp quá loạn, chúng tôi chỉ muốn sống một cuộc sống của riêng mình.”
Chu Vân nhìn Dịch Khiêm, trên mặt Dịch Khiêm thoáng qua một tia khó xử và bối rối: “Bên Trung Châu ít người chuyên tâm nghiên cứu, toàn là tranh quyền đoạt lợi. Cháu cũng nghe cha nói trước đây từng học với thầy Diêu, lại nghe nói thành Quy Khư rất gần Bắc Minh, còn có quân đội hộ tống, nên nhân cơ hội này đến đây nương tựa thầy Diêu, yên tâm làm nghiên cứu.”
“Trước đây ở Trung Châu, thực ra chúng cháu cũng đã đến cửa xin gặp thầy Diêu rồi, nhưng lúc đó giáo sư Đậu nói, thầy Diêu sức khỏe không tốt, cần tĩnh dưỡng, không gặp người ngoài.”
Lời này lại rất hợp ý Diêu Hoán, ông cười gật đầu: “Lời này ta thích nghe! Viện nghiên cứu Dị năng bên Trung Châu toàn là bọn yêu ma quỷ quái gì! Làm ra được cái nghiên cứu gì chứ! Còn lừa đời lấy tiếng! Nói đến, cũng không biết Đậu Chí Quân bây giờ ra sao rồi, nó còn mượn danh ta không? Nó trộm tài liệu nghiên cứu của ta đưa cho Viện nghiên cứu Dị năng, đã bị ta đuổi khỏi sư môn rồi.”
Dịch Khiêm mặt lộ vẻ kinh ngạc: “Đã lâu rồi không nghe tin tức gì về giáo sư Đậu, chúng cháu đều tưởng ông ấy theo thầy Diêu về phương Nam dưỡng bệnh rồi. Cho nên hôm nay đến đây còn hỏi thăm một chút, lúc này mới biết thầy Diêu ở đây cũng mở phòng khám, chúng cháu rất bất ngờ và vui mừng.”
Diêu Hoán nói: “Thôi bỏ đi, tóm lại một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Ta không muốn nhận thêm đệ tử nữa, Tiểu Dịch cậu cứ theo Chu Vân mà học cho tốt, học được gì đều là bản lĩnh của cậu, Chu Vân lòng dạ mềm yếu, cũng không phải loại người giấu nghề.”
Chu Vân chỉ mỉm cười, nhưng không quên hỏi một câu: “Giáo sư hướng dẫn của Tiểu Dịch là ai?”
Dịch Khiêm nói lấp lửng: “Trước đây học đại học ở Kinh Thành, sau mạt thế theo giáo sư đến Trung Châu, giáo sư cũng vào Viện nghiên cứu Dị năng, vẫn luôn theo thầy làm dự án, kết quả Viện nghiên cứu Dị năng đấu đá nhau, chèn ép rất ghê, giờ thầy hướng dẫn tự lo còn chưa xong, trong viện cũng loạn cả lên, em thấy cũng không thể yên tâm làm nghiên cứu được, nên mới quyết định tìm đường khác.”
Chu Vân lại nghĩ một lát: “Xảy ra chuyện… Viện nghiên cứu Dị năng bên đó hình như dạo trước vì vụ vắc-xin kích phát dị năng giả mà xử lý mấy nhà nghiên cứu. Lẽ nào giáo sư hướng dẫn của cậu bị cuốn vào chuyện này? Giáo sư hướng dẫn của cậu lẽ nào là Ngô Ngọc Nhữ?”
Diêu Hoán cười lạnh một tiếng: “Là cái vắc-xin giả đó à? Rất nhiều học giả quen biết ở Trung Châu, tưởng bài luận văn vạch trần vắc-xin giả đó là ta viết, đều gọi điện đến hỏi ta.”
Vẻ mặt Dịch Khiêm có chút bối rối: “Vâng. Hồi đại học có theo giáo sư làm một dự án. Cháu chỉ mới năm nhất, nên cũng không tham gia quá sâu vào dự án vắc-xin này.”
Chu Vân gật đầu: “Tôi nghe nói bà ấy thực ra là người chịu tội thay, dự án vắc-xin không phải do cô ấy phụ trách, cậu đến đây, còn định đòi lại công bằng cho bà ấy à?”
Dịch Khiêm lắc đầu: “Tranh chấp học thuật bên đó quá phức tạp, giáo sư Ngô có đệ tử chân truyền của mình, còn là dị năng giả, đều đang chạy vạy vì cô ấy, cuối cùng cũng chẳng ích gì. Em sức mọn lời mỏng…”
Cậu ta thấy sắc mặt Chu Vân nửa cười nửa không, vẻ mặt Diêu Hoán cũng lạnh nhạt, trong lòng giật thót, đột nhiên nhận ra thái độ này của mình không đúng, lập tức nói: “Cháu nghĩ thế này, cháu phải có được một vị trí trong giới nghiên cứu học thuật trước đã, có thể tranh thủ được sức mạnh lớn hơn, nhiều hơn, mới có thể đòi lại công bằng, khôi phục danh dự cho giáo sư Ngô.”
Vẻ mặt Diêu Hoán dịu đi một chút: “Một ngày làm thầy cũng là thầy, ta không quen Ngô Ngọc Nhữ, nhưng chuyện lớn như vắc-xin kích phát dị năng này, Viện nghiên cứu Dị năng sao lại trơ trẽn phủi sạch trách nhiệm thế chứ? Bọn họ không thẩm định sao?”
Dịch Khiêm nói: “Là thế này ạ, mấy sư huynh của chúng cháu đều đang chạy đôn chạy đáo, lớn tiếng kêu gọi, nhưng bây giờ chính phủ liên minh chỉ một lòng muốn ém nhẹm chuyện này, ngược lại còn khích bác khiến mấy đệ tử của giáo sư trở mặt thành thù, loạn cả lên, bọn hậu bối như chúng cháu không thể làm nghiên cứu được, cháu mới hạ quyết tâm, thuyết phục cha nam tiến nương tựa thầy.”
Chu Vân không nói gì, Diêu Hoán nói: “Cậu tuy còn trẻ nhưng lanh lợi, cũng có chút tầm nhìn, đúng là một đứa trẻ thông minh.” Ông nhìn Chu Vân cười: “Không giống con, ngốc nghếch, không biết cách lấy lòng người khác.”
Chu Vân chỉ cười: “Thầy, viện trưởng Viên Học Cương bên kia gọi điện, nói có một số phác đồ điều trị của thành chủ Cung muốn thảo luận với thầy, hỏi thầy có thời gian rảnh qua đó không.”
Diêu Hoán đứng dậy: “Được rồi, thành Quy Khư bên này còn nhờ viện trưởng Viên hỗ trợ rất nhiều, ta vẫn nên qua đó xem sao, bên này con sắp xếp đi.”
Dịch Kim Siêu và Dịch Khiêm vội vàng cười đứng dậy tiễn Diêu Hoán, Chu Vân nói: “Anh Dịch và Tiểu Dịch hai người cứ theo viện trưởng Kỳ bên kia giúp đỡ trước, bây giờ trung tâm y tế của căn cứ mới thành lập, nhiều việc, dự án nghiên cứu trong tay tôi đang đến giai đoạn cuối, sau này thành lập nhóm đề tài mới rồi sẽ tìm hai người.”
Dịch Kim Siêu và Dịch Khiêm vội vàng cười đáp lại.
Đợi đến khi nhìn Chu Vân tiễn Diêu Hoán ra ngoài, hai cha con mới bước ra, Dịch Kim Siêu mặt đầy tiếc nuối: “Uầy, lại bị tên Chu Vân này nhanh chân đến trước rồi, không biết ở đâu chui ra. Trước đây ở Trung Châu cũng bị cái tên Đậu Chí Quân gì đó bám riết lấy thầy.”
Dịch Khiêm nói: “Cũng khó tránh khỏi, thầy Diêu bây giờ là một tấm biển vàng, đào tạo vô số học trò, bám được thì ai mà không bám. Con cứ đi tạo quan hệ tốt với viện trưởng Kỳ trước đã. Mà cái tên Chu Vân này, hình như trước đây trong giới học thuật chưa nghe nói đến nhỉ? Sao lại đột nhiên xuất hiện vậy, thầy Diêu trông có vẻ còn rất trọng dụng anh ta. Ba có thể tìm bạn học cũ hỏi thăm được không?”
Dịch Kim Siêu nói: “Được, để ba hỏi mấy thầy cô cũ xem, ba tốt nghiệp lâu quá rồi, giờ lại là mạt thế, bạn học cũ chẳng còn mấy người, hình như hồi đó cũng có vài bạn học ở lại trường, để ba hỏi xem.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Story
Chương 116: Kiếp Trước Kiếp Này
10.0/10 từ 17 lượt.
