Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 115: Quán Rượu Ngày Tận Thế

Trên diễn đàn Trung Châu, vài tấm ảnh về bức tường thành bằng xương rồng và cổng thành nhanh chóng được người ta đăng lên.

 

Ban đầu mọi người chỉ tiện tay nhấp vào xem náo nhiệt: “Xương rồng biến dị à? Ghê thật, to thế này, đây là ở đâu vậy?”

 

“Trong nước cũng có xương rồng cột khổng lồ biến dị to như vậy sao?”

 

“Cái này hình như là do con người trồng phải không.”


 

“Đây là ảnh chụp hay là do AI tạo ra. Con người thúc đẩy xương rồng cột khổng lồ biến dị lớn như vậy làm tường thành, phải mất bao nhiêu thời gian chứ?!”

 

“Chờ đã, mọi người có thấy không, ‘Quy Khư’, đây là Thành Quy Khư đó à?”

 

“Thành Quy Khư nào?”

 

“Mới qua có hơn hai mươi ngày thôi, đã quên rồi à? Thành Quy Khư của Đông Quân ấy.”


 

“Hả! Dị năng hệ Mộc lợi hại vậy sao? Đây là xương rồng biến dị được trồng nhân tạo à?”

 

Chẳng mấy chốc, chủ thớt đăng ảnh đã trả lời: “Vượt ngàn dặm đến đây, phát hiện không uổng công, lát nữa mạng tốt hơn, sẽ đăng thêm vô số ảnh. Hiện tại vẫn đang báo danh sắp xếp chỗ ở, phải nói là, tốt hơn nhiều so với tưởng tượng trước đây. Ít nhất thì ở thời mạt thế, còn có thể sống trong một thành phố kỳ diệu như vậy, chỉ có thể nói, không uổng một đời người.”

 

Rất nhanh, lần lượt có một số người đã đến nơi cũng bắt đầu đăng bài.


 

Các loại ảnh chi tiết về bức tường thành xương rồng được đăng đầy diễn đàn.

 

Những cây xương rồng khổng lồ khó khép kín, thân cây màu xanh đậm với những chiếc gai dài sắc nhọn, giữa bụi gai là những bông hoa to như cái mâm, cánh hoa mỏng như lụa, đến gần dường như còn ngửi thấy mùi thơm.

 

Thân lá xương rồng sum suê, uốn lượn ôm lấy tấm biển gỗ đặc ở cổng thành màu sẫm, hai chữ “Quy Khư” trông vừa mạnh mẽ vừa rắn rỏi.


 

Những cột trụ xanh khổng lồ vươn lên từ mặt đất vô cùng ấn tượng, cao lớn sừng sững, khí thế uy nghiêm, như vô số người khổng lồ xanh đội trời đạp đất, mà chúng lại nối dài liên tiếp thành một bức tường thành hùng vĩ không thấy điểm cuối, tựa như một con rồng khổng lồ.

 

Bức tường thành do những cây xương rồng cột khổng lồ xanh đậm tạo thành vươn dài ra xa, hòa vào bầu trời quang đãng ở cuối tầm mắt, phía sau là vòm trời xanh trong như lưu ly, những dãy núi xa xăm trải dài vô tận.

 

Trên ảnh còn có đội phòng vệ quân đồn trú đang kiểm tra thân nhiệt và virus tang thi cho cư dân ở cổng thành. Cảnh “Bộ chỉ huy hiện trường xây dựng cơ sở hạ tầng” đơn giản trên phố thương mại, những cư dân xếp hàng dài báo danh, nhân viên phục vụ cúi đầu nghiêm túc đăng ký, bảng thông báo trắng ghi rõ ràng, dễ hiểu các mục cần chú ý và quy trình báo danh.


 

Còn có người chia sẻ chi tiết về suất cơm hộp nhận được, cơm hộp tiêu chuẩn gồm một trứng chiên, một phần giá đỗ, một phần rau xanh, cá muối dưa chua, vài lát xúc xích và cơm trắng, canh là canh trứng rong biển.

 

Có người chụp khu nhà ở cho cư dân, những khu chung cư, căn hộ sạch sẽ, đường sá rõ ràng đã được quét dọn, hoa cỏ trong bồn hoa được cắt tỉa gọn gàng, ven bồn hoa rắc bột lưu huỳnh để phòng rắn rết côn trùng độc, trong cống thoát nước rắc bột vôi khử trùng.

 

Bên trong căn hộ cũng sạch sẽ gọn gàng, được trang bị đồ đạc cơ bản như giường, tủ quần áo, bàn. Sắp xếp căn hộ theo số nhân khẩu mỗi hộ, cơ bản mỗi hộ một căn, người độc thân thì có ký túc xá căn hộ nhỏ riêng, trong phòng đều có điện thoại bàn.


 

Khu dân cư có nhà ăn tập trung thống nhất, trạm y tế cộng đồng, cửa hàng tạp hóa, quán net, khu vui chơi giải trí thể dục thể thao, phòng tự học trong thư viện.

 

Do việc cung cấp khí đốt tự nhiên vẫn còn khó khăn, khu dân cư tạm thời đều dùng bữa tập trung, cư dân căn cứ mới đến có ba ngày để thích nghi, người không có tinh hạch có thể tạm thời dùng suất ăn cứu trợ miễn phí. Gia đình có trẻ sơ sinh cũng được cung cấp sữa bột miễn phí.

 

Cuối cùng có người phát hiện: “Nhiều người đăng bài như vậy, chẳng lẽ lưu lượng truy cập mạng miễn phí à?”


 

Rất nhanh đã có người trả lời: “Đúng là điện thoại có thể kết nối mạng trực tiếp, khu dân cư có mạng công cộng, cung cấp mật khẩu chung. Cũng có quán net, có thể sử dụng máy tính miễn phí trong thời gian giới hạn.”

 

Có người ghen tị, nhưng cũng có người nói: “Thành Quy Khư có bao nhiêu người chứ, tính toán kỹ lắm chắc cũng không đến năm vạn người, dựa vào trung tâm dữ liệu và máy chủ sẵn có của thành phố Đan Lâm trước đây, chắc chắn có thể cung cấp lưu lượng miễn phí rồi. Không giống như căn cứ Trung Châu với mấy chục vạn người đâu.”

 

“Miễn phí truy cập mạng, miễn phí cung cấp chỗ ở và thức ăn, đây rõ ràng là cố ý để bọn họ lên mạng đăng bài tuyên truyền cho Thành Quy Khư mà.”


 

“Đúng là tuyên truyền rất giỏi. Tôi thấy còn có đợt thứ hai, nhà tôi còn mấy người họ hàng, tôi về thuyết phục họ đến Thành Quy Khư, tốt hơn là nhờ vả họ hàng bạn bè.”

 

“Đừng nói nữa, nhìn thấy bức tường thành xương rồng biến dị khổng lồ như vậy, tôi cũng thật sự muốn đến xem tận mắt. Tiếc là không phải thời trước mạt thế, đi một lần cũng không dễ dàng gì.”

 

“Dị năng giả thì được phải không.”


 

“Dị năng giả là thiên long nhân, đâu có vào mấy diễn đàn kiểu này của chúng ta. Bọn họ đều hoạt động ở các diễn đàn của các công hội lớn, hội dị năng giả cả rồi.”

 

====

 

Trong văn phòng tạm thời rộng rãi của bộ chỉ huy.

 

Chu Triện hài lòng lướt xem những bài đăng trên diễn đàn này: “Chiêu này của tôi lợi hại phải không, xem kìa, tuyên truyền miễn phí. Diễn đàn giao lưu của căn cứ cũng bắt đầu có cư dân đăng ký và đăng bài rồi.”

 

Trước khi quân đồn trú và nhóm cư dân đầu tiên đến, Chu Triện và Tần Mộ đã bàn bạc, mượn quảng trường thương mại và các cửa hàng gần đó trên phố đi bộ thương mại dưới chân Vân Đỉnh Sơn Uyển để lập một bộ chỉ huy hiện trường xây dựng cơ sở hạ tầng. Chọn một văn phòng trong trung tâm thương mại làm khu vực chỉ huy và văn phòng chính, tận dụng các địa điểm và thiết bị văn phòng sẵn có, làm khu vực quản lý cốt lõi của toàn bộ bộ chỉ huy, chịu trách nhiệm điều phối tổng thể.

 

Bọn họ dựng những mái che lớn bên ngoài các cửa hàng mặt phố, đặt vài chiếc bàn làm việc, để cư dân mới đến báo danh, đăng ký, phân bổ khu nhà ở tạm thời, sau đó sắp xếp người hướng dẫn bọn họ lên xe buýt đến các khu nhà ở tương ứng.

 

Khu vực báo danh đăng ký được thiết lập riêng khu vực thông báo và khu vực phân công nhận nhiệm vụ, đặt mấy tấm bảng trắng, ghi các mục cần chú ý và danh sách nhiệm vụ, treo một màn hình chiếu, cập nhật trạng thái hiện tại của nhiệm vụ bất cứ lúc nào. Sau khi cư dân ổn định chỗ ở, bọn họ có thể đến đây đăng ký nhận phiếu nhiệm vụ công việc, xác nhận chi tiết nhiệm vụ.

 

Trên phố thương mại còn chọn những nhà hàng lớn ban đầu làm nhà bếp tạm thời và nhà ăn đơn giản, trang bị khu vực nghỉ ngơi, ghế ngồi, ô che nắng, lều bạt, máy nước uống,…. những người tham gia công việc có thể đến đây nhận suất cơm hộp công việc và canh miễn phí.

 

Ngoài ra, gần các cửa hàng còn chọn khu vực lưu trữ vật tư và thiết bị, trung tâm điều phối chỉ huy thi công, khu vực giáo dục và đào tạo an toàn, khu vực cứu hộ khẩn cấp và y tế, khu vực dịch vụ kỹ thuật truyền thông…. dựa trên nhân sự hiện có và nhân sự bên quân đội để điều phối sắp xếp thành các nhóm công tác, tổ chức tất cả công việc một cách ngăn nắp, có trật tự.

 

Tần Thịnh cười nói: “Cuối cùng cũng đã sắp xếp xong cho hơn năm nghìn người, ngày mai chắc sẽ lần lượt đến nhận nhiệm vụ công việc rồi.”

 

Tần Mộ lại có chút không lạc quan, lắc đầu: “Bọn họ đã nhập xong dữ liệu rồi, em xem qua là biết. Hai phần ba đều là người già và trẻ em cần chăm sóc, người mắc bệnh nền mãn tính, người khuyết tật, phụ nữ mang thai cũng không ít, số người có thể đảm đương công việc nặng nhọc như xây dựng cơ sở hạ tầng và công việc ngoài trời của căn cứ không nhiều. Bây giờ chúng ta không chỉ xây dựng cơ sở hạ tầng, mà nhà máy dược phẩm, nhà máy may mặc, nhà máy rượu, nhà máy nuôi tằm đều đang rất cần nhân viên, đều phải làm theo ca.”

 

“Chỉ nhìn số người đăng ký nhận nhiệm vụ hôm nay thôi, cũng chỉ có lác đác vài người, chắc vẫn còn đang quan sát.”

 

“Hơn nữa, hôm nay tin tuyên truyền này được tung ra, những nhóm người yếu thế ở các căn cứ gần đây không sống nổi, chắc chắn sẽ tìm cách đến Thành Quy Khư. Mà các căn cứ khác nhất định sẽ sắp xếp xe cộ và nhân viên hộ tống, đưa bọn họ đến, dù sao trước mùa đông, có thể phân tán bớt số dân này, sẽ giảm bớt áp lực lương thực đáng kể.”

 

“Còn đối với chúng ta, những áp lực này sẽ chuyển sang cho chúng ta.”

 

Thiền sư Tâm Hải chậm rãi nói: “Dị năng giả cũng gần như không có, cũng không lạ, ở các căn cứ khác dị năng giả được miễn thuế, không cần thiết phải đến – nhưng trên diễn đàn đã có không ít dị năng giả từ các căn cứ gần đó rủ nhau lập đội, muốn đến Thành Quy Khư du lịch rồi.”

 

Tần Mộ nói: “Vậy thì phải làm thêm mấy điểm tham quan nữa, chùa và đạo quán của đại sư và đạo trưởng chuẩn bị thế nào rồi?”

 

Thiền sư Tâm Hải nói: “Vốn dĩ đã có chùa chiền sẵn rồi, mấu chốt là… không có hòa thượng và đạo sĩ, tôi xem rồi, nhóm người đến lần này, cũng không có hòa thượng, đạo sĩ… chắc là do mạt thế khó khăn, dù trước đây có là vậy thì giờ cũng đã hoàn tục rồi.”

 

Chu Triện cười nói: “Từ từ rồi sẽ có, nhân viên kỹ thuật vẫn không ít, nhất là trong số người già trên năm mươi lăm tuổi, không ít người có kinh nghiệm làm việc chuyên môn kỹ thuật, rất có lợi cho tương lai.”

 

Giang Dung Khiêm cũng đang ở đối diện thảo luận với Đổng Khả Tâm, ngẩng đầu lên cười nói: “Không sao, quân đồn trú đều là lao động trẻ. Thực ra sau khi tường thành khép kín, những công việc còn lại cũng không gấp lắm, cứ tập trung chuẩn bị qua mùa đông là được.”

 

Tần Mộ nói: “Quân đồn trú chủ yếu vẫn là đảm bảo tự cung tự cấp trước, khu dân cư bên này cũng phải cố gắng đi vào vòng tuần hoàn tốt đẹp mới được.”

 

“Bây giờ chính quyền can thiệp giúp đỡ quá nhiều, sau này người đông lên, không lo xuể, sẽ quay lại oán trách chính quyền căn cứ.”

 

Chu Vân ở bên cạnh vốn đang chuyên tâm viết luận văn, lúc này nghe nói liền chen vào: “Ưu tiên xây dựng nhà kính trồng rau và nhà kính trồng cây lương thực – phân bổ theo đầu người đến từng hộ gia đình, không làm theo kiểu ăn chung nồi cơm to. Mỗi nhà kính sắp xếp nhân viên kỹ thuật chuyên nghiệp hướng dẫn, đồng thời mời thành viên Hiệp hội dị năng hệ Mộc định kỳ đến thi triển thuật Phồn Vinh.”

 

“Phân chia đất trong nhà kính cho họ, ưu tiên phát cho họ mấy giống cây như lúa mì biến dị, củ sắn dây biến dị, bí ngô biến dị. Có mấy loại dễ trồng này thì không lo chết đói, các loại hạt giống rau khác thì để bọn họ tự nhận.”

 

“Ai không thích trồng trọt, có thể nhận nhiệm vụ chăn nuôi, chia nhỏ nhiệm vụ ra, một con dê, mười con gà con, vịt con, đều được.”

 

“Đợi sau khi tuyết rơi, sẽ phát thêm chăn bông, áo bông giữ ấm có mục tiêu.”

 

“Như vậy căn cứ đã làm tròn trách nhiệm cơ bản, ăn mặc ở đã được đảm bảo ở mức tối thiểu, an toàn trong căn cứ cũng được đảm bảo, y tế cơ bản cũng đã cung cấp, phần còn lại cần bọn họ tự mình nỗ lực kiếm lấy.”

 

Lúc hắn đang nói thì bỗng nghe thấy có tiếng đàn piano từ bên ngoài vọng vào.

 

Chu Vân ngẩn ra, Tần Thịnh xoa tay: “Quán rượu của Thẩm Lan khai trương rồi, đây là đang biểu diễn ngoài trời để thu hút khách hàng, đang quảng cáo đấy. Tôi cũng đã hẹn ban nhạc của tôi hôm nay đến khuấy động không khí! Tôi đi trước đây!”

 

Cậu ta nói xong thì đứng dậy, cầm cây đàn guitar treo bên cạnh, nhanh chân chạy ra ngoài.

 

Chu Vân: “…”

 

Tiếng đàn piano du dương vang tới, tựa như dòng nước chảy dưới ánh mặt trời, xuyên qua u ám, lay động lòng người.

 

Chu Vân bước ra, thấy “Quán Rượu Ngày Tận Thế” quả nhiên đã mở cửa, mặt tiền cửa hàng rộng rãi hai tầng, trước cửa hàng dựng một sân khấu đơn giản.

 

Thẩm Lan đang ở một góc đàn piano, cúi đầu chơi đàn, cậu ta mặc chiếc áo sơ mi màu xám kiểu dáng đơn giản, khí chất tao nhã pha chút bí ẩn u buồn, rất thu hút ánh nhìn của người qua đường.

 

Không ít cư dân mới đến vừa ăn cơm hộp xong, đang lang thang trong căn cứ làm quen với môi trường xung quanh, nghe thấy tiếng nhạc liền dần dần tụ tập lại.

 

Chu Vân thấy cũng không có việc gì nữa, bèn vào quán rượu, bên trong không đông người lắm, có người chào hắn: “Bác sĩ Chu.”

 

Chu Vân nhìn kỹ, là Ngụy An Quốc và mấy thành viên đội Thiên Lang đang ngồi ở một dãy phòng bao mở cạnh cửa sổ, ánh mắt có chút gượng gạo, do dự, bèn mỉm cười gật đầu với bọn họ.

 

Vẻ mặt bọn họ lúc này mới thả lỏng.

 

Hoa Nhu đi đến, mỉm cười kéo ghế cho hắn: “Bác sĩ Chu qua bên này nè, bên này tầm nhìn tốt hơn, có thể xem biểu diễn trên sân khấu, cũng có thể ngắm cảnh ven đường.”

 

Chu Vân ngồi xuống, Hoa Nhu hỏi hắn: “Anh uống gì ạ? Rượu vang đào có ga được không? Vừa đẹp mắt vừa ngon, đào là đào anh trồng ở Trang viên Niết Bàn đó.”

 

Tâm trạng cô bé rất tốt, vẻ e dè trước đây cũng giảm đi rất nhiều, nói chuyện với hắn vô cùng vui vẻ: “Sau này Thiền sư Tâm Hải mới phát hiện ra đó đều là đào biến dị, bỏ chút công sức thúc đẩy sinh trưởng, thu được rất nhiều đào chín mọng, tươi roi rói, pha với rượu vang trắng ngon và nước có ga, hương vị rất tuyệt.”

 

Chu Vân cầm thực đơn trên bàn, liếc qua, ngoài rượu Tequila chủ đạo, còn có các loại rượu vang đỏ, rượu trắng quý hiếm, cao cấp, liền hiểu ra, đó là bộ sưu tập của Lê Hùng và La Dịch Sâm, hắn không nhịn được cười: “Được, vậy lấy rượu vang đào có ga đi.”

 

Hoa Nhu vui vẻ ra quầy bar bưng một đĩa bánh da lợn và một đĩa trái cây đến đặt lên bàn Chu Vân. Trương Quang Minh đang pha chế rượu trong quầy bar, cười hỏi Chu Vân: “Bác sĩ Chu có muốn vị ngọt hơn một chút không?”

 

Chu Vân vốn chỉ gọi bừa: “Sao cũng được, nhưng thầy Trương cũng biết pha chế rượu à?”

 

Trương Quang Minh nói: “Trước đây đi làm thêm học được, đừng nói tôi, quản lý Tần Mộ cũng rất giỏi pha chế rượu, Tần Thịnh cũng biết nữa đấy.”

 

Chu Vân: “…” Có cảm giác như ngọa hổ tàng long vậy.

 

Hoàng hôn buông xuống, người đi đường tụ tập ngày càng đông, đứng dưới sân khấu xem, cũng có người mạnh dạn bước vào.

 

Hoa Nhu cười tiến lên mời khách: “Hôm nay khai trương khuyến mãi lớn, có bia lúa mạch tự nấu, mỗi vị khách đều được tặng một ly.”

 

Khách cầm thực đơn xem qua, khẽ chép miệng: “Chủ quán, mấy loại rượu này của cô là thật à?”

 

Hoa Nhu cười nói: “Đảm bảo là rượu thật ạ, rượu Tequila trong này là rượu biến dị, nên đắt hơn một chút, các loại rượu khác đều là rượu quý ủ lâu năm.”

 

Có người bất mãn nhìn chằm chằm Hoa Nhu: “Đã mạt thế rồi, còn bán đắt như vậy, chặt chém khách hàng à?”

 

Hoa Nhu rất nhạy cảm, mặt hơi biến sắc, Trương Quang Minh ở quầy bar bên trong đã xắn tay áo bước ra, eo to vai rộng, giọng nói sang sảng: “Chúng tôi còn có bia lúa mạch mới nấu và rượu vang trái cây có ga ướp lạnh giá cả phải chăng hơn, một tinh hạch có thể đổi được hai ly, vị cũng rất ngon, quý khách có muốn thử không.”

 

Phá Quân đang ngồi ở phòng riêng bên cạnh đột nhiên đưa tay ra, lòng bàn tay lóe lên tia điện: “Anh bạn, tôi khuyên anh, căn cứ mới có quy củ của căn cứ mới, đừng thấy con gái mà tưởng dễ bắt nạt.”

 

Đối phương thấy là dị năng giả, lập tức ngượng ngùng: “Tôi chỉ là thấy nhiều rượu quý như vậy có chút kỳ lạ thôi.”

 

Mấy người bạn đồng hành kéo hắn ta qua chỗ khác rồi cười làm lành: “Tiểu Vương không hiểu chuyện, xin lỗi xin lỗi, chúng tôi lấy năm ly bia, ngồi ở mái hiên bên ngoài là được rồi, gió trời thổi mát mẻ.”

 

Chu Vân nghe bọn họ khẽ bàn tán: “Không phải nói căn cứ mới lần này, người đến đều là người thường à? Sao lại có dị năng giả.”

 

“Bất kể là ai, có thể mở quán rượu ở mặt tiền tốt như vậy, chắc chắn không phải người thường, đừng gây chuyện thị phi, cẩn thận lại bị đuổi ra ngoài.”

 

Chu Vân nhíu mày, xem ra nhóm cư dân mới đến căn cứ lần này, ngoài việc ít lao động, e rằng người lười biếng ham ăn cũng không ít, phải tìm cách răn đe một chút, không thể để bọn họ quen thói ăn bám, lêu lổng được.

 

Đang nghĩ ngợi, trên sân khấu bỗng vang lên tiếng trống, trong trẻo mà mạnh mẽ, nhịp trống như nhịp tim, dần dần tăng tốc, cả hiện trường lập tức sôi động, khán giả dưới sân khấu ngày càng đông, ngay cả trẻ con cũng tụ tập lại, reo hò cổ vũ.

 

Một ban nhạc tràn đầy năng lượng nhảy lên sân khấu, Tần Thịnh mặc chiếc quần dài rách lỗ chỗ kỳ quái và áo ghi lê công sở, cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ để trần, không biết là vẽ hay dán hình xăm, làm thành một cánh tay hoa lớn, trên người còn đeo chồng chất các loại dây chuyền, vòng bạc lấp lánh, lắc lư qua lại.

 

Phong cách ăn mặc không thể tả nổi, nhưng khuôn mặt lại quá đẹp trai, đương nhiên, cả ban nhạc đều ăn mặc kiểu này, mấy thiếu niên tóc tai bù xù, tay bass là một cô gái trang điểm mắt đậm, dán những mảnh kim tuyến lấp lánh, cánh tay, chân dài tròn trịa, săn chắc, thon thả, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ.

 

Tiếng hò reo của những người trẻ tuổi nhiệt huyết phía dưới vang lên ngày càng lớn, từng đợt từng đợt thổi bùng ngọn lửa nhiệt tình, đốt cháy bầu không khí.

 

Tần Thịnh lớn tiếng nói: “Các bạn khán giả! Chào mừng mọi người đến với thành phố của mộng tưởng và ước mơ, Thành Quy Khư!”

 

“Ban nhạc Giai Điệu Người Lái Tàu của chúng tôi, tối nay sẽ mang đến cho mọi người bữa tiệc của tâm hồn và âm nhạc!”

 

“Tiếp theo, chúng tôi xin gửi đến các bạn một ca khúc mang tên Sóng Cuồng!”

 

Nhịp trống hùng tráng, mạnh mẽ lại vang lên, như cuồng phong sóng dữ cuốn tới, đầu ngón tay Tần Thịnh lướt trên cây đàn guitar, cơ thể lắc lư theo điệu nhạc, trông vừa hoang dã vừa phóng khoáng, khuôn mặt tuấn tú vô cùng rạng rỡ.

 

Mọi người nhanh chóng bị sức sống trẻ trung và nhịp trống sôi động này lây nhiễm, mọi người đều hét lớn, lắc lư theo nhịp điệu âm nhạc, tiếng vỗ tay, tiếng hò reo vang lên không ngớt.

 

Chu Vân ở dưới không nhịn được mà cười, kiếp trước dù Tần Thịnh nói rất nhiều, nhưng tuyệt đối không có nụ cười không chút u ám, giọng hát tự do tự tại như thế này.

 

Điện thoại đột nhiên rung lên, hắn thấy là Quan Viễn Phong thì nhận điện thoại: “Anh Quan.”

 

Quan Viễn Phong ở đầu dây bên kia đã nghe thấy tiếng nhạc nền: “Em đâu rồi? Không phải nói hôm nay em ở bộ chỉ huy bên này à? Anh tiện đường qua đón em về.”

 

Chu Vân cười: “Quán rượu của Thẩm Lan mới khai trương, em ở quán đối diện, anh qua đi.”

 

Rất nhanh sau đó hắn đã nhìn thấy qua cửa kính của quán rượu, giữa trời chiều rực rỡ, Quan Viễn Phong đi xuyên qua đám đông đang nhiệt tình lắc lư theo điệu nhạc, tiến về phía quán rượu, vóc dáng cao lớn trong bộ quân phục rằn ri vô cùng nổi bật.

 

Anh vừa vào quán rượu, những người thuộc đội Thiên Lang bên trong đã bất giác đứng cả dậy.

 

Nếu nói lúc Chu Vân vào quán rượu, bọn họ ở trong trạng thái gượng gạo, bất an, thì khi Quan Viễn Phong vừa vào, dường như bọn họ lập tức chuyển sang trạng thái căng thẳng, chờ lệnh.

 

Quan Viễn Phong thấy bọn họ thì vẫy tay ra hiệu: “Không có gì, tôi đến đón người.”

 

Ánh mắt anh sắc bén quét một vòng quanh quán rượu, rồi mới ngồi xuống bàn của Chu Vân, Hoa Nhu cẩn thận bưng một ly nước đá đến đặt trước mặt Quan Viễn Phong, nhỏ giọng hỏi: “Đội trưởng Quan muốn uống gì ạ? Giống bác sĩ Chu nhé?”

 

Quan Viễn Phong nhìn ly rượu vang sủi bọt màu hồng trước mặt Chu Vân đã uống cạn đáy, lắc đầu: “Uống nước là được rồi, cô cứ làm việc của mình đi.”

 

Hoa Nhu đi rồi, Quan Viễn Phong mới nói chuyện với Chu Vân: “Chưa ăn tối phải không? Sao lại uống rượu? Bây giờ uống rượu ăn điểm tâm rồi, bữa tối sẽ ăn ít đi đấy.”

 

Chu Vân cười nói: “Không sao đâu anh.”

 

Quan Viễn Phong lại hỏi: “Tuệ Tinh đâu?”

 

Chu Vân nói: “Hôm nay ở bộ chỉ huy toàn việc vặt, mang nó theo, chắc chắn nó sẽ thấy chán, vậy nên em để nó ở Sơn Uyển chơi với thầy rồi.”

 

Quan Viễn Phong gật đầu: “Về chưa? Xe đậu ở bãi đậu xe của bộ chỉ huy đối diện.”

 

Chu Vân đứng dậy: “Ừ. Em về văn phòng thu dọn máy tính.”

 

Hai người vai kề vai bước ra ngoài.

 

Hoa Nhu nhìn bóng lưng họ rời đi rồi mới nhỏ giọng nói với Trương Quang Minh: “Tình cảm của Đội trưởng Quan và bác sĩ Chu thật tốt quá.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 115: Quán Rượu Ngày Tận Thế
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...