Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 49: “Thật tuyệt vời! Ở thế giới song song này, Thẩm Phương Nguyệt và Bùi Kỳ cũng rất hạnh phúc!”


Nói là bỏ trốn cùng nhau thì cũng không đúng lắm vì chuyện này chỉ có một người là không biết gì.


Diệp Uyển tán thành việc cô đi du lịch, ở trong trường bị nhốt như một tù nhân suốt bao nhiêu năm, khó khăn lắm cũng được thả ra ngoài thế giới rộng lớn này, tất nhiên là phải đi đây đi đó một chút.


Máy bay hạ cánh lúc 3 giờ chiều, hai người kéo hành lý đến khách sạn, việc đầu tiên là gọi điện cho phụ huynh để báo rằng bọn họ đã đến nơi.


Chuyện đã xong, Thẩm Chu Sơn chỉ đành cố phản kháng lần cuối: “Hai đứa đặt mấy phòng?!”


“Hai phòng!” Thẩm Phương Nguyệt trả lời ngay lập tức.


Thẩm Chu Sơn hừ một tiếng, bảo cô đưa điện thoại cho Bùi Kỳ, vì không nỡ mắng con gái nên ông đành mắng người khác vậy. Bùi Kỳ cũng không bào chữa, dù rõ ràng kế hoạch của chuyến đi này cậu cũng mới biết vào sáng nay.


“Chú nói đúng ạ.”


“Chuyện này là cháu làm không đúng.”


“Vâng, cháu nhất định sẽ trông chừng cậu ấy ạ.”


………….


Cúp điện thoại xong, quay đầu lại liền thấy Thẩm Phương Nguyệt ngồi trên mép giường bên kia, nhìn cậu chằm chằm với vẻ ngưỡng mộ: “Khi nào thì cậu có thể nhận lỗi tớ như vậy đây?”


“Kiếp sau đi.” Bùi Kỳ ném điện thoại lại cho cô, “Phòng còn lại số mấy?”


“Làm gì có phòng còn lại?”


“…………..”


Vừa rồi nhận phòng Bùi Kỳ đang bận trả lời tin nhắn nên không chú ý, nhưng vừa bước vào đã thấy có gì đó sai sai. Vì đây là một phòng hai giường đơn.


“Chúng ta vẫn là học sinh sinh viên, đừng lãng phí như vậy.” Thẩm Phương Nguyệt quay sang giáo dục cậu.


“Thẩm Phương Nguyệt, cậu có chút ý thức nguy hiểm nào không?” Bùi Kỳ nhướn mày.


Thẩm Phương Nguyệt tất nhiên là có, nhưng người trước mặt cô là Bùi Kỳ.


Hơn nữa, bọn họ vốn dĩ là người yêu, đừng nói là phòng hai giường đơn, kể cả phòng giường đôi cũng chẳng phải là chuyện gì quá đáng… đúng không?


“Gì đấy?” Thẩm Phương Nguyệt nhìn cậu, giả vờ hoảng sợ, “Cậu chẳng lẽ muốn làm gì với tớ—”


Cô còn chưa nói hết câu đã bị Bùi Kỳ bịt miệng, lạnh nhạt nói: “Bớt mơ mộng đi.”


“…………..”


Không nói được nữa, Thẩm Phương Nguyệt bực mình đạp vào chân cậu một cái.


Khách sạn mà Thẩm Phương Nguyệt đặt nằm bên một con phố nhỏ nhộn nhịp, không được lớn lắm, đặt hai chiếc giường đơn vào là gần như chật kín. Bùi Kỳ nhìn quanh, tìm một nơi để có thể mở hai vali cùng lúc.


Thẩm Phương Nguyệt đoán được suy nghĩ của cậu: “Không cần mở đâu, lấy đồ thay hôm nay ra là được rồi, chỗ này chúng ta chỉ ở một đêm thôi.”



“Vậy đêm mai ở đâu?”


“Bí mật.” Thẩm Phương Nguyệt thần bí cười, liếc nhìn đồng hồ rồi bỗng nhiên bật dậy: “Mau mau mau, chúng ta phải đi ngay, chậm một chút nữa trời sắp tối rồi!”


Bùi Kỳ còn chưa kịp hỏi đi đâu thì bọn họ đã đến nơi.


Từ khách sạn xuống lầu, dọc theo bóng cây ngô đồng đi đến ngã tư rồi rẽ phải, liền nhìn thấy một cổng trường cao vút uy nghiêm. Bên ngoài cổng đặt một tảng đá phong cảnh khổng lồ, trên đó khắc một hàng chữ lớn— Đại học Tài chính Kinh Tế Vân Hỗ.


Đây là một trong những trường đại học mà Bùi Kỳ đã từng lên kế hoạch cho Thẩm Phương Nguyệt dựa trên thành tích của cô vào kỳ nghỉ đông năm lớp 12, khi cậu còn có ý định từ bỏ suất tuyển thẳng. Còn trường mà cậu chọn là Đại học Vân Hỗ cũng nằm ngay gần đây, chỉ cần đi bộ 15 phút là đến. Khi đó cậu còn mở bản đồ điện thoại ra kiểm tra.


Thảo nào lại náo nhiệt như vậy, thì ra khu vực này là phố đại học.


Mặc dù chưa đến kỳ nhập học nhưng vẫn có không ít sinh viên ở lại trường. Hai bên đường toàn là quán ăn vặt và tiệm trà sữa, làn khói lẫn với hương thơm tỏa khắp cả con phố.


Mới đi được mấy bước, trên tay Bùi Kỳ đã có thêm một phần bánh quẩy chiên giòn, một xiên mì căn nướng và một ly nước trái cây không calo.


“Đã như thế này rồi.” Bùi Kỳ giơ hai tay đầy ắp đồ ăn lên mặt không cảm xúc nói, “Còn cần nước trái cây không đường à?”


“Cậu đừng xen vào.” Hai má Thẩm Phương Nguyệt căng phồng vì bánh quẩy chiên nên nói chuyện một cách lúng búng, “Oa, trước đây tớ thấy người ta nói trên mạng rằng phố ăn vặt trước cổng trường Đại học Tài chính Kinh tế Vân Hỗ cực kỳ đỉnh, không ngờ là thật đấy.”


“Đáng tiếc hiện giờ Đại học Tài chính Kinh tế Vân Hỗ không với tới tớ nữa rồi.” Cô vừa ăn vừa nhìn về cánh cổng không xa, đôi môi bóng dầu vì thức ăn, nói lảm nhảm linh tinh, “Trường đã mất đi một nữ sinh xinh đẹp, thật đáng tiếc—— Này, cậu làm gì vậy?”


Hai tay không rảnh, Bùi Kỳ chỉ dùng cánh tay vòng nhẹ qua cổ cô, kéo cô đi về phía trước: “Đừng nói khoác nữa Thẩm Phương Nguyệt, những người bên cạnh đều là sinh viên của trường đấy, không sợ bị đưa lên diễn đàn của trường à?”


“Ồ ồ.” Thẩm Phương Nguyệt lập tức tăng tốc bước chân nhanh hơn, “Thế thì mau đi thôi.”


Ban đầu, kế hoạch của Thẩm Phương Nguyệt là đi thẳng đến mục đích chính để tổ chức sinh nhật cho Bùi Kỳ. Nhưng đã đến đây rồi, cô vẫn tranh thủ tìm kiếm trước trên mạng về các điểm du lịch của Vân Hỗ, rồi phát hiện ra con phố ăn vặt này của Đại học Tài chính Kinh tế.


Nếu năm đó cô lùi bước, nản chí, có lẽ chỉ một tháng nữa thì cô sẽ đến đây nhập học, rồi cùng Bùi Kỳ sống ở thành phố này bốn năm, thậm chí lâu hơn.


Nghĩ vậy, Thẩm Phương Nguyệt không hiểu sao lại có cảm giác muốn ghé thăm nơi này.


Sau đó, bọn họ lại đến Đại học Vân Hỗ. Lần này Thẩm Phương Nguyệt dè dặt hơn, chỉ len lén ghé sát tai Bùi Kỳ thì thầm một cách đầy ngụ ý: “—— Đại học Yến Kinh vẫn tốt hơn.”


Bùi Kỳ đang giúp cô dọn nốt chỗ đồ ăn thừa, bị hương vị nhân tạo trong đó k*ch th*ch đến mức không muốn đôi co, cậu chỉ lạnh nhạt đáp: “Nói thừa.”


“Vậy mà hồi đó cậu còn có ý định từ bỏ Yến Kinh vì tớ.” Giọng nói cô đầy sự kiêu ngạo nhưng diễn xuất quá kém, sự đắc ý gần như tràn ra khỏi từng câu chữ, “Haizz, cậu yêu tớ nhiều như thế này làm tớ cảm thấy áp lực quá.”


“…………..”


Bùi Kỳ giơ tay, nhét thẳng chiếc bánh quẩy chiên chặn miệng cô lại.


Tối hôm đó, về đến khách sạn, vừa mở WeChat Bùi Kỳ liền thấy bài đăng mới của Thẩm Phương Nguyệt trên vòng bạn bè.


Hai bức ảnh, chụp trước cổng Đại học Tài chính Kinh tế Vân Hỗ và Đại học Vân Hỗ, là ảnh mà Thẩm Phương Nguyệt nhờ người qua đường chụp giúp vào buổi chiều.


Trong ảnh, Thẩm Phương Nguyệt tựa vào cậu, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết, còn cậu thì ôm một đống đồ ăn vặt trên phố, miệng hơi tê vì ăn cay quá nên cười rất lạnh nhạt——


[Đồ ngốc: Tuyệt quá! Ở thế giới song song này Thẩm Phương Nguyệt và Bùi Kỳ cũng rất hạnh phúc! (Xoay vòng vòng)]


Thẩm Phương Nguyệt lúc nào cũng có những suy nghĩ kỳ quặc, Bùi Kỳ đã sớm quen rồi. Nhưng đọc câu này, cậu lại bị cuốn theo dòng suy nghĩ của Thẩm Phương Nguyệt một cách vô lý, cũng vô lý mà nghĩ rằng:



&&


“Tớ đi tắm đây!”


Sau nửa tiếng nằm trên giường nhắn tin, Thẩm Phương Nguyệt cũng hài lòng bật dậy khỏi giường.


Không muốn để cô phát hiện điện thoại của mình vẫn dừng ở bài đăng đó để tránh cô lại đắc ý nói “áp lực quá”, Bùi Kỳ nhanh chóng lướt qua, đóng app lại rồi hờ hững đáp một tiếng, cuối cùng cũng chịu bỏ ra chút thời gian để trả lời đống tin nhắn mà mình nhận được trong nửa tiếng qua. Nhóm con trai lớp 12/5 sau khi tốt nghiệp cứ như ngựa hoang xổng chuồng, suốt ngày rủ nhau chơi game hoặc chơi bóng.


Tiếng nước ào ào trong phòng tắm truyền đến, Bùi Kỳ trả lời tin nhắn xong thì vô thức ngước mắt lên rồi hơi khựng lại.


Khách sạn này đã mở nhiều năm, dù sạch sẽ nhưng nội thất khá cũ kỹ, cũng có không ít thiết kế cổ lỗ sĩ một cách khó hiểu.


Cách đó vài bước, cửa kính mờ trong suốt của phòng tắm phản chiếu bóng hình mờ ảo bên trong, một dáng người mảnh mai thon thả, những giọt nước lấp lánh chảy dọc theo kẽ tay Thẩm Phương Nguyệt, tí tách rơi xuống sàn.


“…………..”


Bùi Kỳ chỉ lướt qua một giây rồi vội vã dời ánh mắt, hoảng hốt quay sang hướng khác.


Tiếng nước vẫn chảy, Thẩm Phương Nguyệt thậm chí còn khe khẽ ngâm nga, giọng hát nhẹ nhàng, mềm mại nhưng lạc nhịp, chậm rãi đến mức khiến người ta khó chịu.


Bùi Kỳ chằm chằm nhìn vào cửa sổ kính mờ xám, nhưng trong đầu vẫn thấp thoáng hình ảnh vừa rồi.


Mặc dù chỉ là một bóng dáng đen mờ mịt, nhưng cậu vẫn có thể nhận ra vòng eo của cô gái dường như thon dài hơn người khác, nhỏ nhắn tí tẹo nhưng những đường cong còn lại lại vô cùng đầy đặn. Cô đứng trong nước, một bên gối hơi khụy xuống, cổ hơi nghiêng khi đưa tay ra sau chà lưng, trông giống như một con thiên nga kiêu hãnh trôi trên mặt hồ.


Nội tâm nóng nảy bức bối, cứ như người đang tắm trong nước nóng là cậu vậy. Bùi Kỳ cứng ngắc ngồi trên ghế sô pha một lúc rồi tùy tiện lấy một chiếc áo sạch từ vali mở ra ném lên mặt, cam chịu lắng nghe Thẩm Phương Nguyệt hát.


………….


Sau khi tắm xong, Thẩm Phương Nguyệt bước ra khỏi phòng tắm, tinh thần sảng khoái. Một cơn gió lướt qua trước mặt cô, cô còn chưa kịp phản ứng thì cửa phòng tắm đã bị đóng sầm lại, phát ra một tiếng “rầm” mạnh vì dùng quá nhiều lực.


Rất hiếm khi thấy Bùi Kỳ hoảng loạn như vậy. Thẩm Phương Nguyệt vẫn giữ nguyên động tác lau mặt bằng khăn bông, gõ cửa: “Cậu có muốn đợi lát nữa hẵng tắm không? Sàn còn ướt, tớ còn chưa kịp lau đâu.”


Không có tiếng trả lời.


Thẩm Phương Nguyệt đi đến bên giường, gấp gọn quần áo thay ra rồi xếp vào vali: “Ồ, hay là cậu vội đi vệ sinh?”


“Sao lúc nãy cậu không giục tớ? Tớ còn đứng trong đó lau mặt nữa.”


“Sữa rửa mặt để bên trong đó, tớ rộng lượng lắm cho cậu dùng ké đấy.”


Sao cậu ấy vẫn không trả lời vậy? Không lịch sự gì cả.


Thẩm Phương Nguyệt nhíu mày, vừa định lên tiếng trách móc thì qua lớp kính mờ của cửa sổ, cô lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của chàng trai: cậu khoanh tay tựa vào bồn rửa mặt một cách lười nhác, bất động.


“Cậu đứng đó làm——” Não Thẩm Phương Nguyệt đơ ra.


Không đúng.


Tại sao mình lại nhìn thấy Bùi Kỳ???


Căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc.



Rất lâu sau, cuối cùng Bùi Kỳ cũng có động tĩnh. Cậu lười nhác đứng thẳng người dậy, một tay nắm vạt áo kéo lên, sau đó đưa tay kia chạm tới công tắc trên tường.


“Tách” một tiếng. Đèn phòng tắm tắt, kính mờ mất tác dụng.


&&


Bùi Kỳ đứng dưới vòi hoa sen, để dòng nước lạnh xối lên mặt, cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh.


Bất thình lình, có tiếng gõ nhẹ vào kính mờ. Giọng nói u ám của Thẩm Phương Nguyệt truyền vào: “Bùi Kỳ! Tại sao cậu tắt đèn!”


“…………..”


“Bật đèn lên! Tớ muốn nhìn!!!”


“…………..”


Bùi Kỳ nhìn vào tấm kính sát ngay trước mặt, lạnh giọng: “Thẩm Phương Nguyệt, cậu là đồ bіến tháі à.”


“Cậu mới là bіến tháі! Cậu, cậu……” Thẩm Phương Nguyệt nghẹn lời, cuối cùng phẫn nộ thốt lên: “Cậu nhìn thấy hết của tớ rồi!”


“Tớ không có.”


“Cậu có!” Khuôn mặt Thẩm Phương Nguyệt đỏ bừng, “Tớ còn tắm lâu như vậy mà cậu cũng không thèm nhắc nhở tớ!”


“…………..”


Lúc đó, toàn bộ gương mặt Bùi Kỳ vùi sâu trong áo, trong đầu lẩm nhẩm thuộc lòng công thức vi phân, làm gì còn tâm trí để quan tâm đến chuyện này.


“Nhanh lên, trao đổi công bằng!” Thẩm Phương Nguyệt gõ lên tấm kính, “Tớ cũng đâu phải chưa từng thấy qua.”


“Không thể nào.” Giọng nói của Bùi Kỳ hơi căng thẳng, từ chối không chút do dự. Cái này làm sao có thể cho cô xem được? Không thể nào.


“Đồ keo kiệt. Tớ muốn nghỉ—” Lời còn chưa dứt, Thẩm Phương Nguyệt bỗng nhiên hét lên: “Chia tay! Tớ muốn chia tay với cậu!!!”


………….


Thẩm Phương Nguyệt có vẻ thực sự tức giận rồi.


Từ lúc Bùi Kỳ bước ra khỏi phòng tắm, cô cứ chui rúc trong chăn, mặc kệ cậu có tìm đề tài bắt chuyện như thế nào, hỏi cô có khát nước không, có muốn chơi game không thì đều không nhận được câu trả lời.


Bùi Kỳ thậm chí còn nghi cô đã ngủ quên mất. Bên ngoài phố đêm có tiếng ca sĩ đường phố, cũng có thể là một hot streamer nào đó, giọng hát trầm ấm, dễ nghe. Thẩm Phương Nguyệt nghe trọn cả bài hát mới chịu quay lại khách sạn, lúc này đã gần 12 giờ đêm.


Sự nghi ngờ vừa nhen nhóm đã lập tức bị dập tắt bởi vì đúng lúc cậu vừa nhìn đồng hồ xong, từ trong chăn đột nhiên thò ra một bàn tay, dứt khoát tắt luôn công tắc đèn chính trong phòng.


Căn phòng chìm vào bóng tối. Bùi Kỳ dựa nửa người trên đầu giường, không nhúc nhích.


Tuyệt giao là chuyện bình thường, Thẩm Phương Nguyệt không để ý đến cậu cũng không có gì lạ nhưng chia tay thì hơi quá rồi đấy.


………….


Dù sao thì bây giờ đã có thể gặp người, nếu thật sự tò mò, vậy cứ để cho cô xem đi.



Bánh sinh nhật đầu tiên của cậu trong năm nay, là một chiếc bánh trứng nhỏ từ khu ẩm thực dưới lầu, trên mặt cắm một cây nến nhỏ không biết cô mua từ đâu ra.


Thì ra đã qua 12 giờ rồi.


Suốt hơn nửa tiếng không lên tiếng, giờ đây Thẩm Phương Nguyệt mặt không cảm xúc cầm bánh trứng, mò mẫm trong bóng tối rồi dịch lại gần cậu, ngồi xuống giường. Một chân rất thiếu tao nhã mà co lên đặt trên giường, dưới ánh nến lập lòe cứ như thế mà nhìn chằm chằm vào cậu.


Hai người im lặng giằng co hồi lâu.


Bùi Kỳ khẽ nuốt nước bọt, bình thản hỏi: “Bài hát đâu?”


“Cậu chọc tớ giận nên tớ đã hủy bỏ rồi.” Thẩm Phương Nguyệt lạnh lùng đáp.


“Ồ.”


Bùi Kỳ thổi tắt nến, căn phòng lại chìm vào bóng tối, đôi mắt chàng trai sáng lên trong màn đêm: “Vậy có thể cho tớ hôn không?”


“…………..”


Thẩm Phương Nguyệt làm vẻ mặt như kiểu “Thật là hết cách với cậu”, cô cúi xuống, đè lên người cậu rồi hôn. Cô mặc áo ngủ tay ngắn, dây quai ren mỏng, dù bị ngăn cách bởi lớp chăn dày nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự mềm mại. Bùi Kỳ để tay hờ hững bên eo cô, chỉ nhẹ nhàng giữ lại để tránh cô bị ngã. Đang hôn đến mức cả người nóng ran, bỗng nhiên Thẩm Phương Nguyệt hơi lùi lại một chút.


“Bùi Kỳ.” Cô thở hổn hển, gọi tên cậu.


“Ừm.”


“Có phải cậu đã xem rất nhiều phim không?” Cuối cùng cô cũng buộc hỏi miệng.


“…………..”


“Mỗi lần cậu hôn, đều…” Thẩm Phương Nguyệt không biết phải diễn tả như thế nào, chỉ có thể dùng ngón tay chỉ vào môi mình, xoay xoay vẽ vòng tròn, “rất háo sắc…”


Có thể háo sắc bằng cậu sao? Bùi Kỳ bình thản nói: “Tớ chưa từng xem.”


“Chúng ta quen nhau thế này rồi, cậu thành thật với tớ cũng không sao mà, tớ sẽ không cười nhạo cậu đâu.”


“Không xem.”


“Tớ không tin, lần trước tớ còn thấy đám Chung Chấn chia sẻ nữa kìa.”


Lần đó, khi Thẩm Phương Nguyệt đang dùng điện thoại của Bùi Kỳ để chơi game thì bất ngờ nhận được thông báo được tag trong nhóm. Cô tò mò mở ra xem, thấy Chung Chấn chia sẻ một tập tin không đứng đắn trong nhóm chat của đám con trai, tên tập tin còn đặt là: [Mỗi tuần một lần, thư thái và vui vẻ.].


“Tớ không xem mấy cái đó, chỉ nhìn bìa thôi cũng đã thấy nhức mắt rồi.” Giọng Bùi Kỳ nhàn nhạt nói.


“Ồ,” Thẩm Phương Nguyệt lại nổi tính tò mò, “Vậy cậu xem cái gì?”


“Không xem gì cả.”


“Ừ ừ,” giọng điệu của Thẩm Phương Nguyệt đầy vẻ châm chọc, “Cậu chỉ cần nhìn đề thi đấu là có thể thư thái và vui vẻ rồi.”


“……Thật sự không xem, cũng không phải nhất định phải xem.” Giọng Bùi Kỳ lười biếng nói, “Chỉ cần nghĩ cũng được.”


“Nghĩ cái gì?”


Bùi Kỳ ngước mắt, hơi bất đắc dĩ, thẳng thắn nhìn cô rồi nói: “Cậu.”


Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Story Chương 49: “Thật tuyệt vời! Ở thế giới song song này, Thẩm Phương Nguyệt và Bùi Kỳ cũng rất hạnh phúc!”
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...