Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 48: Ba! Cậu ấy không phải là thằng nhóc hư hỏng đâu!


“Ba không đồng ý!!!”


Giọng của Thẩm Chu Sơn vang khắp phòng khách.


Diệp Uyển kinh ngạc nhìn ông. Trời ạ, đây là lần đầu tiên bà thấy chồng mình nói to đến như vậy.


“Còn nữa! Hai đứa ngồi gần nhau như vậy làm gì!” Thẩm Chu Sơn nhìn hai người đang ngồi sát nhau trên ghế sofa, vội vàng nói: “Trăng Nhỏ, con ngồi qua đây!”


Đã sớm chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất, nhưng khi chuyện xảy ra trong lòng cậu vẫn trầm xuống.


Bùi Kỳ mím môi, vừa định mở miệng thì một bờ vai gầy gò, mảnh khảnh đã chắn trước mặt cậu, ngược lại còn dựa vào người cậu gần hơn một chút.


Thẩm Phương Nguyệt: “Tại sao ba lại không đồng ý!”


Thẩm Chu Sơn: “Con nói xem! Hai đứa vẫn còn là trẻ con, sao có thể——”


Làm sao có thể hôn nhau!!!


Vừa rồi tận mắt chứng kiến cảnh đó, Thẩm Chu Sơn có cảm giác như thế giới sụp đổ đến nỗi làm rơi hết hoa quả xuống đất. Đúng lúc đó lại nghe tin Thẩm Phương Nguyệt đạt 637 điểm trong kỳ thi đại học, tâm trạng vừa mừng vừa tức giận lẫn lộn với nhau, chẳng biết phải phản ứng thế nào, chỉ có thể bất lực mà gào lên.


“Chúng con đều đã trưởng thành rồi! Điểm thi đại học cũng có rồi, sao vẫn còn là trẻ con được! —— Mẹ, mẹ nói xem có đúng không! Giờ con chơi mấy trò chơi của mẹ cũng không còn áp dụng chính sách hoàn tiền cho trẻ vị thành niên nữa!”


Diệp Uyển vốn không muốn tham gia vào cuộc chiến, nghe vậy chỉ biết cạn lời: “Con nhất định phải nhắc đến chuyện này vào lúc này để làm mẹ phiền lòng phải không?”


“Con vẫn là trẻ con! Trong mắt của ba mẹ, con mãi mãi là trẻ con!” Thẩm Chu Sơn nói.


“Gì chứ, ba, ba định để con cô đơn đến già sao?” Thẩm Phương Nguyệt không thể tin được.


Thẩm Chu Sơn: “Làm gì mà nghiêm trọng đến thế? Ba chỉ muốn con chờ thêm vài năm nữa hãy nghĩ đến chuyện tình cảm, bây giờ con còn quá trẻ, biết gì đâu mà yêu với chả đương? Theo ba thấy, ít nhất cũng phải đợi đến khi con 25 tuổi như ba với mẹ con mới được!”


“Nếu ba với mẹ 30 tuổi mới yêu nhau, vậy có phải con cũng phải đợi đến 30 tuổi không?” Thẩm Phương Nguyệt bướng bỉnh nói, “Con là Thẩm Phương Nguyệt, không phải là Thẩm Chu Sơn!”


“……..”


Không thể đi theo hướng này, Thẩm Chu Sơn lập tức đổi giọng, buột miệng nói: “Vậy con cũng phải tìm một người phù hợp chứ, sao có thể tìm một… tìm một thằng nhóc hư hỏng được chứ!”


Diệp Uyển càng ngạc nhiên hơn. Nếu Bùi Kỳ mà cũng gọi là nhóc hư hỏng vậy Trăng Nhỏ nhà chúng ta gọi là gì đây?


Bùi Kỳ: “Chú, cháu nghĩ cháu vẫn chưa đến mức——”


“Ba!” Thẩm Phương Nguyệt lập tức vòng tay ôm cổ Bùi Kỳ, rất kinh ngạc phản bác: “Cậu ấy không phải là nhóc hư hỏng đâu!”



Thẩm Chu Sơn: “……”


Không phải chính con lúc nhỏ đã nói sao? Ngày nào ra ngoài chơi game cũng bị Bùi Kỳ đánh bại tám trăm lần rồi khóc lóc chạy về mách ba, bảo rằng Bùi Kỳ nhà bên cạnh chính là đồ hư hỏng còn nói rằng sau này sẽ không bao giờ chơi với cậu ta nữa.


Rồi ngày hôm sau vẫn đi qua như thường.


Và còn mặc một chiếc váy rất đẹp!!!


Thẩm Chu Sơn đau đầu như muốn nổ tung, quyết định nói lý lẽ: “Trăng Nhỏ, con đừng nói gì nữa, để ba nói chuyện với Tiểu Kỳ… Không đúng, nói với Bùi Kỳ mấy câu.”


Bùi Kỳ: “Chú cứ hỏi——”


“Tại sao con lại không được nói!” Thẩm Phương Nguyệt dang tay chắn giữa hai người, không thể tin nổi: “Ba, đây là chuyện của con mà, tất nhiên là con phải được nói chứ!”


“…….”


Thẩm Phương Nguyệt và Thẩm Chu Sơn, ba một câu, con một câu, cuối cùng lại khiến Thẩm Chu Sơn bật cười.


Cười vì tức giận. Bùi Kỳ quá quen với cảnh này rồi. Trong những lần đối thoại với Thẩm Phương Nguyệt, cậu không biết mình đã chứng kiến kiểu cười này bao nhiêu lần.


Bờ vai của Thẩm Phương Nguyệt gầy như thế, hoàn toàn không thể che chắn cho cậu. Nhưng từ lúc ngồi xuống, cô vẫn luôn chắn trước mặt cậu như một tấm khiên tuy nhỏ nhưng kiên cố, không để bất kỳ lời nói nào của Thẩm Chu Sơn giáng lên người cậu.


Bùi Kỳ lặng lẽ nuốt xuống cảm xúc dâng trào trong lòng, phải kìm nén hồi lâu mới có thể bình tĩnh lại. Cô chưa từng thất hứa, từ nhỏ đến lớn cô luôn đứng về phía cậu.


Tại sao chứ? Bùi Kỳ luôn không nhịn được mà tự hỏi. Dựa vào cái gì mà Thẩm Phương Nguyệt lại bảo vệ cậu như vậy?


Bùi Kỳ không hiểu nổi, vì thế dù là chuyện gì cậu cũng cố gắng làm tốt nhất. Như vậy, ưu điểm của cậu sẽ nhiều thêm một chút và lý do để Thẩm Phương Nguyệt thiên vị cậu có lẽ cũng sẽ nhiều thêm một chút.


Cậu nghe thấy nhịp tim mình đập thình thịch, như thể nó đang đập vì Thẩm Phương Nguyệt.


Trên màn hình đồng hồ bật lên cảnh báo âm lượng quá cao. Diệp Uyển lên tiếng: “Được rồi, đừng cãi nữa…”


Thẩm Chu Sơn: “Bà nhìn tên nhóc này xem, ngày nào cũng mượn cớ dạy học cho con bé mà dụ con bé qua nhà nó, vậy mà không phải thằng nhóc hư hỏng sao!”


Thẩm Phương Nguyệt: “Ba, tư tưởng của ba có vấn đề rồi! Sau khi khai giảng, bọn con thật sự chỉ tập trung vào việc học thôi!”


Thẩm Chu Sơn: “Gì cơ? Sao lại có thêm một điều kiện ‘sau khi khai giảng’ ở đây? Vậy trước khi khai giảng thì sao…?”


Diệp Uyển hít sâu một hơi, quát: “Im hết cho tôi!!!”


Cuối cùng, chủ nhân thực sự của gia đình cũng đã lên tiếng. Hai cha con họ lập tức im bặt.


Yên tĩnh rồi, tai cuối cùng cũng được nghỉ ngơi một chút.



Diệp Uyển đứng dậy: “Tiểu Kỳ.”


Bùi Kỳ lập tức đứng lên theo: “Vâng dì.”


“Hai đứa bắt đầu yêu nhau từ khi nào?”


“Lớp 12, gần cuối kỳ một ạ.”


Diệp Uyển gật đầu. Cũng tạm được, không tính là quá sớm. Nếu là hồi cấp hai thì không còn gì để nói. Bà nghiêng đầu ra hiệu: “Vào thư phòng với dì một chút?”


“Vâng.”


Thẩm Phương Nguyệt lập tức đứng dậy: “Vậy con cũng——”


Thẩm Chu Sơn: “Anh cũng——”


“Thế thì tôi còn vào thư phòng làm gì nữa? Tôi trực tiếp lấy micro ở đây nói luôn cho rồi.” Diệp Uyển liếc nhìn hai người họ một cái: “Hai người ngồi yên ở đây cho tôi.”


Thẩm Phương Nguyệt còn muốn vớt vát nhưng bị Bùi Kỳ khẽ ngoắc tay một cái.


“Không sao.” Bùi Kỳ thấp giọng nói, “Ngồi đây đợi tớ.”


Thẩm Phương Nguyệt thì thầm: “…Vậy nếu có chuyện gì, cậu cứ hét ám hiệu một tiếng, tớ sẽ lập tức xông vào cứu cậu.”


Bùi Kỳ: “Ám hiệu là gì?”


Thẩm Phương Nguyệt: “Thẩm Phương Nguyệt là cô gái đẹp số một thiên hạ.”


Bùi Kỳ: “Thôi đi, câu đó nói ra trái lương tâm quá, nếu tớ thật sự có chuyện thì cậu cứ mặc kệ tớ đi.”


Thẩm Phương Nguyệt: “Ba, con nghĩ lại rồi, ba nói đúng, cậu ấy đúng là một tên nhóc hư hỏng, con chia tay cậu ấy ngay bây giờ đây!”


Thẩm Chu Sơn: “……”


Lại coi người cha già yếu này là một phần trong vở kịch của các con nữa thử xem?!


………


Diệp Uyển và Bùi Kỳ bước vào thư phòng, để lại hai cha con ngồi trên sofa, mắt to trừng mắt nhỏ với nhau.


Lần đầu tiên Thẩm Chu Sơn lớn tiếng với con gái, ông đẩy gọng kính, thở dài vừa định nói gì đó thì Thẩm Phương Nguyệt đã nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh, thân mật khoác lấy cánh tay ông như mọi khi.


Vừa nhìn là biết con bé định làm gì.



“Ba ơi, con xin ba đó, cho bọn con ở bên nhau đi mà, con thật sự siêu, siêu, siêu thích cậu ấy.”


“Làm ơn, làm ơn.”


“……”


Thẩm Chu Sơn ngửa mặt lên trần nhà, hít sâu một hơi thật dài, cố gắng giữ vững lập trường: “Vô ích thôi. Dù ba có đồng ý thì mẹ con cũng sẽ không chấp nhận đâu!”


“——Vậy tức là ba đồng ý rồi hả?!?!?”


“——Vậy tức là bà đồng ý rồi hả?!?!?”


Thẩm Chu Sơn đứng trên ban công, không dám tin mà chất vấn vợ của mình.


Năm phút trước, Diệp Uyển từ thư phòng bước ra chỉ nói một câu: “Yêu đương thì yêu đương nhưng đừng để ảnh hưởng đến việc chính, bốn năm đại học cũng phải học hành tử tế đừng để bị chểnh mảng.” Rồi bà đi ra ban công hút thuốc trong tiếng reo hò vui sướng của Thẩm Phương Nguyệt.


Diệp Uyển cuối cùng cũng không nhịn được mà nhắc nhở: “Chồng à, bây giờ là thời đại yêu đương tự do, chúng ta đồng ý thì bọn trẻ cứ yêu đương bình thường, chúng ta không đồng ý thì chúng cũng sẽ yêu đương lén lút thôi.”


“Với lại, Tiểu Kỳ thì sao chứ? Thằng bé trưởng thành ngay trước mắt chúng ta, phẩm chất thế nào anh cũng biết, tài năng cũng đứng hàng đầu rồi.”


Thẩm Chu Sơn không phục: “Thế thì sao? Trăng Nhỏ nhà mình cũng là người giỏi nhất mà.”


Diệp Uyển gật đầu: “Vậy thì chẳng phải quá tốt sao?”


“……..”


Gió đêm thổi qua, Thẩm Chu Sơn dần bình tĩnh lại, cũng không còn muốn nghĩ quẩn như ban nãy nữa.


Nhưng lòng vẫn đau. Cô con gái đáng yêu, xinh đẹp như vậy, bất kể là ai đến thì trong mắt ông cũng đều là con lợn ủi bắp cải* cả. Ông hạ giọng hỏi: “Vừa rồi hai người đã nói gì với nhau?”

(*)
Thật ra cũng không nói gì nhiều, chỉ nhắc nhở thằng bé rằng liệu tình cảm lúc này có phải do áp lực năm cuối cấp hay không hay chỉ là ảo giác sinh ra vì đã bên nhau quá lâu? Nếu sau này cãi vã hoặc gặp người khác sẽ thích hơn rồi làm ầm lên, thì đến tình bạn lớn lên cùng nhau từ nhỏ cũng không còn nữa.


Bùi Kỳ nói: “Nếu cãi nhau, cháu sẽ nhường cậu ấy. Cháu cũng sẽ không có ai khác mà thích hơn đâu ạ.”


Diệp Uyển không chút khách sáo hỏi: “Vậy nếu là con bé gặp được người mà nó thích hơn thì sao?”


Bùi Kỳ nói: “Vậy cháu sẽ nghĩ cách làm bạn lại với cậu ấy. Dì à, xin lỗi dì, cháu sẽ dùng cả đời này để tìm cách ở bên cậu ấy.”


Ánh mắt thằng bé rất kiên định nhưng lời nói lại hơi đáng sợ. Nhưng vì biết rằng Bùi Kỳ sẽ không bao giờ làm điều gì tổn thương đến Thẩm Phương Nguyệt nên sau khi nghe xong, Diệp Uyển lại có chút xúc động.


Qua khung cửa kính sát đất, Thẩm Phương Nguyệt và Bùi Kỳ đang ngồi bên bàn ăn, ăn bữa khuya mà Thẩm Chu Sơn nấu trong vẻ mặt lạnh lùng.


Vai họ kề sát nhau cùng nhìn vào một chiếc điện thoại, có lẽ là đang bàn luận về điểm số với bạn bè. Khi gõ chữ, gương mặt Thẩm Phương Nguyệt tràn đầy vẻ kiêu hãnh, đắc ý vô cùng. Bùi Kỳ chống cằm, mặc cho cô dùng điện thoại của mình. Thỉnh thoảng Thẩm Phương Nguyệt khoác lác hơi quá đà, cậu sẽ nhàn nhạt cười khẩy một tiếng.



“Trời ạ, chồng à.” Diệp Uyển kẹp điếu thuốc lá nữ trên tay, lặng lẽ quan sát một lúc rồi tựa vào người Thẩm Chu Sơn nói: “Nếu sau này bọn nhỏ thật sự đi đến cuối cùng, thì sẽ ở bên nhau cả đời đấy.”


“………”


Thẩm Chu Sơn quay mặt sang hướng khác, không muốn chấp nhận sự thật, rất khó chịu nhưng cũng bất lực: “Đến khi nào thật sự là cả đời rồi hãy nói tiếp!”


&&


Mặc dù miễn cưỡng đồng ý mối quan hệ này, nhưng Thẩm Chu Sơn vẫn còn chút khó chịu. Điều này thể hiện rõ qua việc bây giờ ông gọi Bùi Kỳ cả họ lẫn tên, không còn thân mật mà gọi cậu là “Tiểu Kỳ” nữa.


Ông cũng luôn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhắc nhở Thẩm Phương Nguyệt đừng suốt ngày chạy sang nhà Bùi Kỳ: “Đi cũng được, nhưng không được kéo rèm! Ba phải nhìn thấy hai đứa mọi lúc mọi nơi!”


Thẩm Phương Nguyệt đã đọc nhưng không nghe: “Ba, ba đây là xâm phạm quyền riêng tư, Bùi Kỳ có thể kiện ba đấy.”


“Được thôi, có bản lĩnh thì bảo thằng bé kiện đi, còn chưa nói xong mà con đã đi— Mang đĩa cà chua bi này cho Bùi Kỳ đi, thằng bé thích… không phải, nhà mình ăn không hết nên để lâu cũng phí.”


Giữa tháng 7, Thẩm Phương Nguyệt nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Khoa học và Kỹ Thuật Yến Kinh.


Thẩm Chu Sơn vui đến mức mắt nheo tít lại, chụp nguyên một bộ ảnh chín tấm giống nhau đăng lên WeChat, nhận được hàng loạt tin nhắn giục viết tiếp truyện: “Thầy Nhất Chu Độ Nhất Sơn, xin ông đấy! Hãy viết tiếp đi mà!”


Đang vui thế mà lại bị tụt hứng. Thẩm Chu Sơn đặt điện thoại xuống, quay đầu liền thấy con gái bảo bối chắp tay với ánh mắt đầy mong chờ nhìn ông.


Thẩm Phương Nguyệt mắt lấp lánh như có ngôi sao: “Ba ơi, con đậu vào một trường đại học xịn như thế này có phải nên được một phần thưởng nho nhỏ be bé không?”


Thẩm Chu Sơn: “Trăng Nhỏ, giờ mà con muốn thế giới hoà bình thì ba cũng sẵn sàng đi san bằng nước Mỹ cho con.”


“Sinh nhật của Bùi Kỳ sắp đến rồi, con muốn đi du lịch cùng với cậu ấy—”


“Không đồng ý!” Thẩm Chu Sơn đập bàn, “Tuyệt đối không đồng ý!!!!!”


………


“Ba tớ thà san bằng nước Mỹ cũng không chịu để chúng ta đi du lịch.”


Trên chuyến bay đến Vân Hỗ, sau khi nghe xong câu chuyện này thì não của Bùi Kỳ hiếm khi bị đơ trong giây lát.


“Vậy nên…” Cậu lịch sự hỏi, “Bây giờ chúng ta đang…?”


Máy bay đang ở trên cao, những hành khách xung quanh đều đang nhắm mắt nghỉ ngơi.


Thẩm Phương Nguyệt ghé sát vào tai cậu, vừa phấn khích vừa ngại ngùng, hạ giọng nói bằng giọng thì thầm “Bỏ, trốn.”


“…..”


Bùi Kỳ bật cười vì sự hoang đường này, vừa hạnh phúc đến mức sắp nổ tung cũng vừa bất lực nghĩ, Thẩm Phương Nguyệt, cậu có thể đừng kéo tớ theo mà đắc tội với ba cậu nữa được không? Tớ thật sự còn muốn kết hôn với cậu đấy.


Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Story Chương 48: Ba! Cậu ấy không phải là thằng nhóc hư hỏng đâu!
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...